Chương 6: Câu chuyện ban công
Về tới căn hộ, Khả Di đặt bó tulip hồng vào chiếc bình thuỷ tinh nhỏ trên bàn ăn. Cô đổ chút nước, gạt nhẹ những cánh hoa, rồi ngồi ngẩn ra ngắm nhìn. Song sự bình yên đó lập tức bị phá vỡ khi hình ảnh Minh đứng nhướn mày hiện về. Rồi nghĩ đến căn hộ 22 ngay trên đầu, hơi thở lan qua bàn tay, cô thoáng rùng mình. Cái cảm giác xấu hổ lại bắt đầu bò râm ran khắp gáy.
“Cầu trời, không phải chạm trán ổng nhiều hơn nữa.” Cô thầm khấn.
King koong. Tiếng chuông cửa vang lên. Khả Di lê chân ra mở cửa.
“Ơn trời, tao tưởng mày nằm dí luôn trên giường rồi cơ.” Trân bước vào, tay ôm hộp cháo sườn sụn nóng hổi, mùi hành phi và tiêu xay thơm lừng xộc thẳng vào mũi Khả Di. Tóc Trân búi vội, mắt quầng thâm nhẹ.
Ánh mắt Trân liếc ngay đến bó hoa tulip xinh xắn trên bàn ăn trước khi liếc sang con bạn mình.
“Đau bệnh mà còn sức lết đi mua hoa luôn ha?”
Mắt Khả Di sáng lên, vội vàng nhận lấy hộp cháo: “Trời ơi, cháo sườn sụn bà Bưởi cổng trường! Bả còn bán luôn hả? Nhớ quá.”
Trân thả túi đồ xuống bàn: “Còn. Tự nhiên tao nhớ, hồi đó cứ con nào ốm, hay rớt môn là cả đám lại kéo ra đó húp sùm sụp. Nên tao chạy ra mua thử.”
Khả Di ngồi xuống ghế ăn, mở hộp cháo rồi hít một hơi. Cô múc thìa đầy, vừa thổi vừa húp, vị ngọt của nước hầm xương và sụn sần sật tan trong miệng: “Đúng vị rồi. Tao nhớ có lần con Duyên ăn cay quá chảy nước mắt, mà cứ nằng nặc đổ thừa là khóc vì crush có bồ.”
Trân phì cười, ngồi xuống: “Ừ! Còn mày thì hùng hồn tuyên bố ‘ăn cho quên sầu’, quất một lúc hai tô không chớp mắt. Hồi đó còn là cô bé mộng mơ, giờ thành bà cô dở hơi cộc cằn rồi.”
“Kệ tao.” Khả Di khụt khịt mũi, rồi húp một thìa cháo thật to: “Cháo ngon quá nè. Trân thương Di nhất luôn ó! Bệnh mà được bón cho ăn vầy chắc tao hết bệnh liền luôn quá.”
“Bớt dẻo miệng lại.” Trân trề môi: “Tao tưởng tao có tận hai đứa con đó. Mày là đứa thứ hai.”
Khả Di cười hì hì: “Thì cho tao xí cái quyền được lười biếng nốt hôm nay đi.”
Trân chống cằm, đưa mắt nhìn lại bình hoa tulip: “Nay thơ hen.”
“Đẹp không?” Khả Di tít mắt.
“Đẹp! Lâu rồi tao cũng không có dịp mua hoa đẹp như vầy.” Trân đưa tay lại gần, đầu ngón tay lấm tấm vảy da vì dị ứng nước rửa chén, khẽ chạm vào những cánh hoa mỏng tang.
Khả Di định pha trò gì đó nhưng kịp thấy vẻ trầm xuống trong mắt bạn: “Chồng mày vẫn chưa về hả?”
Trân gật đầu, rót nước lọc, ngón tay xoay nhẹ ly trên bàn: “Lại đi công tác rồi... chắc hết tuần sau mới về.” Cô cười buồn: “Thằng bé thì suốt ngày hỏi ba đâu. Mẹ chồng thì bảo tao đừng làm lớn chuyện. Mà tao có nói gì đâu...”
Khả Di im lặng. Cô vươn tay qua bàn, đặt nhẹ lên mu bàn tay đang xoay ly của bạn: “Trân...”
Trân hít một hơi như cố nuốt ngược thứ gì đó vào trong, rồi tự mình cười trừ: “Thôi kệ. Chuyện nhà tao.”
Trong ánh nắng ban trưa chiếu xiên qua màn cửa, Khả Di nhìn bạn mình, rồi nhìn quanh căn hộ. Một món quà yêu thương mà ba mẹ cô đã dành dụm cho con gái, một nơi chốn bình yên không hề có những gánh nặng hay tiếng thở dài như nhà của Trân. Cô chợt thấy mọi lời an ủi lúc này đều sáo rỗng. Và cô sợ, nếu nói tiếp, vết nứt trong lòng Trân sẽ vỡ thêm.
Khả Di chuyển chủ đề: “À. Duyên vẫn chưa về ta?”
Trân gật đầu: “Đi chốt sale được căn biệt thự. Nó đi du lịch mấy nước lận. Thích thiệt.”
Khả Di khịt khịt cái mũi nghẹt: “Nó rủ mà tụi mình có đi được đâu. Hay hết dự án lần này. Tao xin nghỉ phép mấy hôm. Tụi mình đi chơi đi. Phú Quốc chẳng hạn.”
Trân thở dài: “Để tao coi đã. Sợ nhà chồng không cho.”
Khả Di nghe vậy, cũng không muốn hỏi thêm. Cô múc nốt thìa cháo sườn cuối cùng rồi chống cằm, lơ đãng nhìn ra ngoài khung cửa hiên: “Nhớ hồi xưa ghê mày ha.”
Trân ngước lên nhìn cô, ánh mắt chợt dịu đi: “Ừ...”
Chỉ một câu nói bâng quơ, hai đứa dường như cùng trôi về những ngày tháng đại học. Cái thời mà ba đứa cứ đèo nhau đi uống trà đào sữa, cắn miếng bánh tráng nướng giòn rụm bên hông nhà thờ Đức Bà, rồi rôm rả bàn chuyện yêu đương như thể đó là vấn đề to tát nhất đời họ lúc ấy.
Trân của ngày đó là con nhỏ hay cười, Duyên thì chuyên múa mép pha trò, còn cô lúc nào cũng là đứa hăng hái gào thét mỗi khi thần tượng có phim mới. Ấy vậy mà chớp mắt một cái sau khi ra trường, mỗi đứa đã trôi dạt về một quỹ đạo riêng: Trân bận bịu với cuộc sống làm vợ làm mẹ, Duyên “come out” và đang sống cuồng nhiệt hết mình với tuổi trẻ, còn cô thì chật vật với mớ deadline ngập đầu và trận cảm sốt vặt vãnh sau cơn mưa đêm.
Trân nhẹ nhàng đứng dậy rồi bước ra ban công. Gió thoảng qua dịu dàng, lùa vào mái tóc cô khiến những sợi tóc con vương víu vào khóe mắt. Cô đưa tay lên gạt đi, nhưng ai hay, là gạt tóc hay lau khô giọt nước mắt đang lặng lẽ trào dâng.
Khả Di im lặng nhìn theo bóng dáng Trân rồi quay qua dọn dẹp hộp cháo đã ăn hết, như một thói quen xưa cũ từ những ngày sinh viên, khi mọi thứ còn đơn sơ và ngây dại.
Ngoài kia, nắng trưa đổ dài thành những vệt sáng óng ả trên nền gạch, hắt nhẹ lên mái tóc Trân, nơi những lọn uốn đã dần lơi theo tháng ngày mà lâu rồi chưa được chăm chút. Có lẽ, ai rồi cũng cần một góc lặng lẽ riêng tư, để lắng đọng và vá víu những vết nứt trong lòng.
***
Đêm dần buông, khu chung cư chìm vào yên ắng tĩnh mịch. Gió lướt qua hành lang, mang theo hơi ẩm lạnh đặc trưng của những ngày mưa kéo dài. Hương hoa nhài từ ban công khẽ thoảng vào phòng, nhẹ nhàng lan tỏa. Nhắc nhở khoảnh khắc dở khóc dở cười của buổi sáng, rõ nét đến từng chi tiết trong tâm trí Khả Di.
Cô nằm trên giường, lăn qua lăn lại mãi mà vẫn không ngủ được. Cô nhớ lại khuôn mặt Minh nhướn mày, giọng trêu đều đều: “Cô gái trồng bụi hoa nhài?” Như thể anh đã nghe thấy hết những lần cô thì thầm kể khổ với trời đất ngoài ban công.
Cô bật dậy, ngồi thẫn thờ: “Khoan đã!”
Cô bắt đầu xâu chuỗi lại mọi thứ: “Tầng 22... gõ lan can... Hàng xóm tầng trên hay gõ lan can dằn mặt tôi?”
Khả Di đưa hai tay ôm đầu, mặt đỏ bừng: “Lần đầu tiên mình nghe tiếng gõ là lúc nào? Cái nhịp tay ở thang máy chung cư, rồi gõ gõ ở thang máy công ty... Tại sao mình không nhận ra ngay ta?!”
Cô ngã ngửa ra giường: “Vậy là bữa giờ mình chửi sếp, càm ràm deadline, hát nhạc thất tình, tự độc thoại ban đêm... Hắn nghe hết? Hết rồi!!!”
Khả Di quấn chăn cuộn tròn như một con sâu, úp mặt hét thầm trong im lặng như muốn tự chôn mình trong nỗi xấu hổ. Kể giờ mà có cái hố, chắc cô cũng tự nguyện nhảy xuống không cần ai đẩy. Không yên tâm, cô rón rén ra ban công, ngó ngó lên tầng trên. Căn hộ tầng hai mươi hai, ban công nhìn xéo ban công căn của cô, đang sáng đèn.
“Anh Minh?” Cô gọi nhỏ.
Không ai trả lời.
“Anh Minh ơi? Có nghe lén tôi không thì lên tiếng một tiếng...” Giọng cô lớn hơn.
Phía tầng trên im lặng.
“Không có ai à?” Cô thì thầm, hơi thất vọng rồi thở dài thườn thượt.
Không hiểu sao, trong một khoảnh khắc, cô đã thực sự mong anh sẽ xuất hiện. Suy nghĩ ấy có chút lạ lùng, song tự dưng cô nghĩ, nếu có thêm một người chịu ngồi im nghe cô lải nhải mà không hề phán xét, giống hệt như đêm mưa hôm qua thì tốt biết bao.
Nghĩ tới đây, Khả Di chống khuỷu tay lên lan can, áp gò má vào lòng bàn tay. Giữa cái thành phố ồn ã và đầy rẫy những định kiến này, việc có một gã hàng xóm nắm thóp mọi bí mật xấu hổ của mình, đáng lẽ ra phải rất đáng sợ mới phải. Vậy mà sao...
“Kể ra, cái tên khó ưa đó mà chịu làm đồng minh của mình thì cũng được chứ bộ.” Cô bất giác mỉm cười.
Ngay lúc này, ở tầng trên, Minh đang đứng tựa lan can tại một góc khuất tầm nhìn của Khả Di, cốc trà trên tay đã nguội một nửa. Anh cúi đầu, cố nín cười để không bật thành tiếng. Thật ra bình thường anh chẳng mấy khi ra ban công này, vì đây chỉ là hiên phụ của căn hộ, tầm nhìn chẳng có gì đặc biệt. Nhưng giờ thì khác rồi.
“Nhỏ này lắm trò thật!” Anh lầm bầm.
Nụ cười nửa miệng vẫn vương trên môi, Minh nhớ lại chuyện sáng nay. Lúc xuống sảnh mua đồ ăn, anh suýt đụng phải Khả Di ngay cửa chính. Dù chỉ lướt qua nhau chớp nhoáng, anh vẫn nhận ra cô ngay lập tức. Thật ra đây chẳng phải lần đầu. Dạo gần đây, anh cũng đôi lần bắt gặp bóng dáng ấy đi dạo quanh khuôn viên chung cư, chỉ là không ngờ cô lại ở ngay tầng dưới nhà mình. Có điều, cái con người nấm lùn này vô tâm thật, hình như chẳng mảy may nhớ ra hai người đã từng chạm mặt thì phải? Giờ thì hay rồi, ngày nhận mail lèm bèm công việc, tối lại được nghe ké “tâm sự đêm khuya”.
Anh chậm rãi nhấp một ngụm trà, tâm trí lại trôi về hình ảnh cô ôm bó tulip hồng rực rỡ đứng giữa vạt nắng sớm. Rạng rỡ là thế, hay cười là thế, vậy mà chẳng hiểu sao anh lại có cảm giác cô giống hệt một kiến trúc sư đang cặm cụi, tỉ mẩn tự vẽ lại ngôi nhà trong chính lòng mình.
Còn anh thì không thể.
Những ngón tay Minh siết nhẹ quanh thân cốc sứ. Mắt hướng về phía dòng sông Sài Gòn xa xa.
Ngay phía dưới anh, ngoài ban công tầng hai mươi mốt, Khả Di đón lấy làn gió mát rượi thoảng qua. Cô ngẩng đầu lên không trung, khẽ thở ra một hơi dài nhẹ bẫng: “Trăng đêm nay đẹp quá ta.”
Minh nhìn bầu trời. Anh nở khóe môi, nói nhỏ: “Ừ trăng đêm nay rất đẹp.”
“Nếu cuộc đời Di đang tối lại, nhưng đừng lo nha! Trăng chỉ hiện khi bầu trời thật sự đêm thôi! Ha ha!” Khả Di bỗng hét toán: “Thế nhé! Bye bye nỗi buồn!”
Minh lại bịt miệng cười gục ngã ở trên.
Một lát sau, khi chắc chắn cô đã vào nhà, anh mới chậm rãi bước ra phía lan can bên hông, nhìn xuống căn hộ của cô. Anh lướt qua những khóm hoa nhài đang đung đưa. Hương hoa thoang thoảng theo gió bay lên, hòa cùng cái không khí mát lạnh sau mưa.
“Hài hước thế này... nên gặp thường xuyên hơn mới phải.” Nghĩ rồi Minh lấy điện thoại ra nhắn vài dòng.
Còn căn hộ bên dưới chỉ vài phút sau đã vang lên tiếng la hét: “Cái tên Chốt điên này! Lại móc mỉa mình! Aaaa!”
Bình luận
Người dùng mới
:))))) ông này chọc hoài luôn