Chương 5: Hàng xóm bất ngờ
Sáng thứ bảy. Khả Di tỉnh dậy với cái đầu nặng trịch, mũi nghẹt và cổ họng đau rát. Trên da vẫn lẩn quẩn cái lạnh ẩm ướt của trận mưa đêm qua, hậu quả của một đêm dầm mình chạy như mộng nữ trong phim, và dĩ nhiên không có nam chính nào che ô.
Cô lồm cồm với điện thoại, bấm gọi Trân, đứa bạn thân chí cốt “ám đời” nhau từ hồi sinh viên.
“Alo! Tao nè.” Trân nghe máy.
“Trưa mày qua nhà tao không?” Khả Di hỏi, giọng khàn đặc.
“Có. Nay ngoại lên chơi với Bi, để tí nhờ ngoại trông rồi tao qua.”
“Tiện ghé mua tao cái gì nóng nóng nha. Thèm cháo sườn sụn. Nhớ mày quá.” Khả Di vừa than thở vừa khịt mũi.
“Mày lết dậy mua thuốc uống liền đi má. Tự nhiên điên hay sao mà dầm mưa? Đừng để tao qua thấy cái mặt than thở là tao chửi á.” Trân dặn dò quan tâm.
“Dạ em biết rồi chị Trân.”
Cúp máy, Khả Di nhìn trần nhà thêm vài giây, mặc cả với cơn uể oải trước khi lết khỏi giường. Cô vật vờ cột vội mớ tóc bết lên đỉnh đầu, tròng đại chiếc hoodie rộng thùng thình trùm kín người, rồi xỏ dép lê ôm điện thoại ra thang máy.
Vừa ra khỏi sảnh chung cư, từ khóe mắt, cô bỗng thấy một bóng người cao lớn vụt qua cửa kính. Dáng người ấy bước rất nhanh, vội vã lách ra sau cây chà là lớn rồi mất hút.
“Cái dáng lưng thẳng ấy... Giống ông Minh...” Cô lẩm bẩm: “Điên à? Ổng làm gì ở đây giờ này? Chắc mình cảm nên hoa mắt rồi.” Khả Di gạt đi ngay. Cơn đau họng lúc này còn thật hơn bất cứ hình bóng nào. Thế nên cô chẳng bận tâm, chỉ nghĩ chắc ai đó đi làm sớm mà thôi.
Mua thuốc xong, Khả Di không về ngay mà rảo bước chậm rãi qua khu công viên nhỏ dưới chân tòa nhà. Sau cơn mưa đêm qua, bầu trời Sài Gòn sáng nay trong vắt đến ngỡ ngàng. Xung quanh, nhịp sống thật rộn rã. Tiếng cười trong trẻo của bọn trẻ, tiếng cầu lông tanh tách, tiếng thủ thỉ của những người mẹ đẩy nôi. Mọi âm thanh đều giòn tan dưới nắng mới. Khả Di cong mắt cười. Phải rồi, vạn vật luôn có cách tự chữa lành và rạng rỡ hơn sau giông bão, lòng người cũng vậy.
Đắm chìm vào khung cảnh, cô dạo thêm một quãng. Ánh mắt Khả Di bỗng bị níu lại bởi con hẻm nhỏ khuất sau dãy cây chà là cao. Cô nghiêng đầu nhìn thì thấy một tiệm hoa bé xíu nép mình ngay góc hẻm. Ô cửa kính mờ hơi sương đêm loang loáng vệt nắng sớm. Ánh sáng len lỏi qua khe cửa, đánh thức cả một không gian rực rỡ những cánh hoa. Và rồi như bị mê hoặc, đôi chân Khả Di cứ vậy mà bước đến.
Tiếng chuông gió reo lanh canh khi cô đẩy cửa. Ngay lập tức, khứu giác cô được bao phủ bởi mùi đất ẩm, mùi nhựa cây và hương thơm dịu ngọt của hàng trăm đóa hoa.
“Chào em, mời vào.” Cô chủ tiệm trạc tuổi trung niên từ quầy bước ra, tay cầm bó Cẩm Tú Cầu xanh biếc.
Khả Di đáp: “Dạ, tiệm mình xinh quá. Em đi ngang thấy đẹp nên ghé thôi.”
“Em chọn hoa gì chưa? Để chị giới thiệu nhé.”
“Dạ...” Khả Di nhìn bó Tulip hồng phấn ngọt ngào. Những búp thon dài khép hờ e ấp, cánh mịn màng như lụa, giản đơn mà thanh tao. Cô chỉ: “Em lấy bó này ạ.”
Chị chủ tiệm gật đầu: “Em khéo chọn thật. Hợp với em lắm.”
Trong lúc chờ, Khả Di lững thững dạo quanh tiệm. Nắng sớm xuyên qua cửa kính, rớt trên đóa cúc Tana trắng muốt và khóm thạch thảo tím biếc. Trông ngọt ngào đến mức cô phải chạm nhẹ cánh hoa, như thể muốn “ké” chút năng lượng xinh đẹp ấy.
Thấy cô ngẩn ngơ, chị chủ tiệm bắt chuyện: “Lần đầu em ghé tiệm chị phải không?”
“Dạ... Bình thường em ít mua hoa lắm. Sợ vụng về không biết chăm.”
“Cần gì khéo tay mới được mua.” Chị trao bó hoa gói ghém tỉ mỉ: “Đôi khi mua hoa không phải để trang trí, mà để nuông chiều cảm xúc mình một chút. Giống bó Tulip hồng này vậy. Nó mang nghĩa là sự quan tâm. Như lời nhắc nhở rằng... Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Khả Di thoáng trầm ngâm trước câu nói vô tình của chị. Rồi cô nhoẻn cười thật tươi: “Em cám ơn.”
Cô bước khỏi hẻm nhỏ, ôm trọn bó hoa vào lòng. Đứng bên lề đường, cô theo thói quen mở điện thoại lướt xem tin tức bỏ lỡ đêm qua. Dưới một bài đăng trong fanpage Kiến trúc nổi bật bình luận: Phòng khách sơn màu xanh lam này, trông buồn như có người chạy trong mưa vậy đấy. - Tài khoản Chốt Trên Decor.
Khả Di cau mày: “Gì vậy trời?” Câu này trùng hợp quá, như kiểu ai đó đã thấy cô chạy trong mưa tối qua vậy.
“Không lẽ trùng hợp dữ vậy?” Cô lẩm bẩm, tay lướt xuống tìm manh mối.
Bỗng một bước chân dừng lại phía sau, giọng quen quen vang lên: “Ồ, trùng hợp thiệt.”
Khả Di quay lại, Minh đang nghiêng đầu nhìn cô. Ánh mắt anh lướt từ bó tulip hồng rực rỡ sang mái tóc rối, cái mũi hơi đỏ ửng rồi dừng ở túi thuốc nhỏ. Chắc mẩm trong mắt anh lúc này, trông cô vừa buồn cười lại vừa lạ đời.
Khả Di ngẩn tò te vì hình ảnh trước mắt. So với vẻ ngoài lịch lãm và chỉn chu trong bộ vest công sở lần trước, Minh giờ đây khác hẳn. Anh mặc áo thun trắng trơn đơn giản, phối cùng quần jogger đen. Tóc không vuốt keo, mái trước lòa xòa phủ nhẹ xuống trán. Tay anh đang cầm một túi bánh mì và hộp sữa đã cắm ống hút.
Trông trẻ quá! Ai mà tin được đây là ông giám đốc, nghe đồn 29 tuổi, người đã tranh luận sắc bén với cô trong phòng họp?
Thế nhưng có một thứ không đổi.
“Sao anh cũng ở đây?” Khả Di chép miệng.
“Sao tôi không được ở đây?!” Minh nhướn mày.
Đúng rồi, tính khí khó ưa vẫn vậy. Khả Di ngao ngán: “Sài Gòn nhỏ quá. Gặp anh hoài!”
“Vậy mà tôi đang nghi cô bám đuôi tôi đấy, gà rán!” Minh trả treo.
Khả Di tính nói tiếp thì cơn nhột mũi không kiềm chế nổi nữa.
“...Hắt... HẮT XÌ!”
Tiếng hắt xì vang dội chẳng hề duyên dáng khiến khí thế tự tin của cô xì hơi như bong bóng. Cô vội quay mặt đi, cố giấu chiếc mũi đỏ bừng, đôi mắt rơm rớm nước và gò má nóng ran vì xấu hổ.
Minh rướn người qua, ngó nghiêng: “Bệnh rồi à?”
Khả Di sụt sịt, vừa quê vừa mệt: “Ừ... Xin đừng quan tâm!” Cô giơ tay cản ánh nhìn của anh.
Minh gật đầu, cố tình cúi thấp đưa mặt sát lại, rút ngắn khoảng cách đột ngột.
“Thiệt?” Giọng anh rõ châm chọc: “Nhìn cô thảm hại thế này, tôi không quan tâm cũng khó.”
Khả Di ngước lên định mắng. Nhưng khi anh cúi sát, cô chợt phát hiện một thứ trên mái tóc lòa xòa kia. Cô nheo mắt rướn tới gần hơn.
“Sao thế?” Minh khó hiểu.
“Đứng yên!” Khả Di ra lệnh.
Minh bất đắc dĩ đứng yên.
“Anh...” Khả Di bật cười: “Giám đốc Minh, anh có tóc bạc kìa.”
Nụ cười trêu chọc trên môi Minh cứng đờ. Biểu cảm anh chuyển từ cợt nhả sang sững sờ: “Cái gì? Đâu?!”
Khả Di hả hê: “Ngay đây nè.” Cô chỉ: “Chói lóa dưới nắng luôn.”
Minh cố liếc mắt tìm nhưng bất lực: “Cô nhổ nó đi.”
“Hả?” Khả Di ngạc nhiên.
“Nhổ dùm đi. Tay tôi bận.” Anh giơ túi bánh và hộp sữa làm bằng chứng.
“Mắc gì tôi phải...”
“Cô thấy nó. Cô phải chịu trách nhiệm lấy nó ra.” Minh nhìn chằm chằm.
Khả Di trợn mắt. Cái triết lý “ba xu” gì thế này?
“Hay là… Cô muốn tôi để nó trên đầu, rồi đổ thừa do cô chỉ trỏ nên nó mới mọc?” Anh trơ trơ.
Khả Di câm nín. Đồ ngang ngược hết phần thiên hạ!
Cô lườm anh định quay đi, song hình ảnh đêm qua ở siêu thị chợt hiện lên. Không có anh chắc lúc đó cô đã đói meo và khóc lóc tủi thân mất. Thôi thì coi như trả ơn.
“Cái miệng khó ưa!” Cô làu bàu, bất đắc dĩ bước tới tiến vào không gian riêng của anh.
Minh ngoan ngoãn cúi đầu thấp thêm, khóe môi cong lên đắc thắng.
Khoảng cách hai người giờ rất gần. Khả Di ngửi rõ mùi bánh mì nướng lẫn mùi dầu gội dịu nhẹ thoảng ra từ tóc anh.
Cô nhón chân đưa bàn tay vào mớ tóc Minh. Vừa chạm vào, cảm giác mềm mại lập tức truyền đến. Tóc anh dày mượt nên ngón tay dễ luồn sâu, cơ mà cũng vì thế sợi tóc bạc lẫn trốn đâu mất.
Cô cau mày tập trung nhiệm vụ. Thế nhưng vì cự ly quá gần, tầm mắt cô không thể không quét qua khuôn mặt đang cúi thấp kia. Chợt cô thầm nghĩ: “Sống mũi thẳng tắp. Hàng mi dài nhắm hờ. Da mặt láng mịn không tì vết. Đàn ông mà da đẹp vậy?”
“Anh sợ xấu à? Có gì mà nhặn lên thế? Ai rồi chẳng già. Ở nhà tôi cũng hay nhổ tóc bạc cho bà lắm...”
Trong khi Khả Di vẫn vừa nói vừa tìm sợi tóc bạc, Minh kiên nhẫn đứng yên, giữ nguyên tư thế cúi đầu. Tầm mắt anh dừng lại ở cái mũi ửng đỏ và mái tóc bù xù của cô. Hơi ấm từ ngón tay cô lướt qua da đầu anh, nói thật thì cũng không tệ, thậm chí còn dễ chịu. Mùi hoa tulip từ bó hoa cô đang ôm hòa lẫn với mùi nắng sớm. Mọi thứ thật dịu dàng, thế nên anh cố tình kéo dài khoảnh khắc này thêm một chút.
“Trời... có một sợi mà trốn kỹ vậy. Mới thấy đây mà.” Khả Di lẩm nhẩm.
“Trốn kỹ? Tốt. Cứ tìm đi.” Anh nghĩ thầm.
Bất thình lình, ngón tay cô ấn nhẹ vào da đầu anh: “A! Đây rồi!”
Cô dùng hai ngón tay giật một cái: “Đây!” Cô giơ sợi tóc bạc lên: “Giám đốc Minh, lo nghĩ nhiều quá nên già sớm rồi!”
Cô chìa lòng bàn tay, đặt sợi tóc mỏng manh vào đó: “Trả anh này. Kỷ vật đó.”
Minh ngẩng đầu nhìn. Khả Di đứng rất gần, mặt hếch lên đắc ý. Ánh mắt anh lướt từ khuôn mặt cô xuống lòng bàn tay. Rồi đột ngột anh cúi xuống, ghé sát mặt vào tay cô.
Khả Di giật mình định rụt lại nhưng không kịp.
“Ước nhé.” Anh trầm ấm nói rồi thổi nhẹ một hơi: “Phù.”
Một luồng hơi ấm lướt qua lòng bàn tay khiến da thịt Khả Di tê rần một các lạ lẫm. Sợi tóc bạc bay vút vào không khí, lấp lánh dưới nắng rồi biến mất.
Khả Di trợn tròn mắt nâu. Cái quái gì vừa xảy ra vậy? Cô chôn chân tại chỗ ngơ ngác nhìn bàn tay.
Minh đứng thẳng dậy. Khóe miệng nhếch nụ cười gần như không thấy được, song ánh mắt rõ ràng rất thích thú với vẻ mặt cô. Rồi anh thản nhiên giơ hộp sữa lên như để che ý cười, gạt nhẹ bó tulip cô đang ôm.
“Tìm có sợi tóc...” Giọng anh đều đều: “...Cô định dính vào người tôi luôn à?”
Khả Di giật mình nhận ra tư thế cả hai. Cô đang đứng sát anh, tay vẫn xòe ra tẩn ngẩn tần ngần.
Mặt nóng bừng: “Cái tên này!” Cô hét trong đầu. Rồi lùi phắt lại, giấu tay ra sau lưng: “Ai... ai thèm dính!”
Minh nhếch mép nụ cười “cáo già”: “Vậy à?” Anh nhún vai hút hộp sữa.
“Chứ... chứ sao!” Khả Di thở hắt bất mãn.
“Ừm...” Minh hất cằm, vẻ mặt trở lại bình thường: “Nhà tôi ở đây. Mới chuyển tới hồi đầu năm.”
“Tôi đâu có hỏi...” Khả Di vẫn bối rối vì hành động “thổi” vừa rồi. Đột nhiên dự cảm không lành lóe lên: “Anh ở tòa nào?”
“Tòa B. Tầng hai mươi hai.”
Khả Di nuốt khan. Tòa B. Chính là tòa cô đang ở.
Minh nhìn vẻ mặt cô, cười ranh mãnh giả vờ sợ sệt: “Sao? Đừng nói cô cũng ở Tòa B nha? Tầng mấy thế? Nè, nếu vậy đừng có lên rình mò tôi đó!”
“Cũng toà B... tầng hai mươi mốt...” Cô vẫn hoang mang.
“Vậy à. Cũng không ngạc nhiên. Mà cô biết căn trồng hoa nhài ngoài hiên không?”
“Tôi có trồng.” Khả Di chớp mắt.
“Cô gái trồng hoa nhài, nửa đêm nói chuyện một mình, chửi không chừa một ai?!” Minh ngạc nhiên hỏi lại.
“Hàng xóm tầng trên hay gõ lan can dằn mặt tôi?!!” Cô giật mình đáp ngay.
Và thế là hai người chớp mắt nhìn nhau.
Khả Di, cô gái hay ra ban công tâm sự bao thầm kín với bụi hoa, kể cả lập đàn nguyền rủa những thứ xấu xa. Còn Minh tầng trên, cứ hai ba hôm lại bị tra tấn những đoạn “rap” độc thoại của tầng dưới. Thi thoảng “khuyến mãi” bài hát thất tình dở không tả nổi.
Mặt Khả Di méo xệch, bước lui một nhịp, hai nhịp...
“Tôi về nha!” Dứt lời, cô xoay người đi nhanh nhất có thể như muốn giấu hai má đỏ ửng.
“Cứuuuuuuu!” Cô nhẩm bụng.
Minh đứng như trời trồng thêm một chốc. Nhìn theo bóng lưng hoảng loạn của cô, anh bật cười khanh khách: “Trùng hợp mức này thì ngoài sức tưởng tượng rồi!”
Anh vẫn nghĩ chuyện cùng làm dự án, lại vô tình “đấu khẩu” trên diễn đàn đã quá hai chữ “duyên phận”. Vậy mà đến việc ở chung tòa nhà cũng trùng hợp đến thế, hẳn phải có bàn tay ông trời hoặc ai đó sắp đặt rồi. Nếu đã vậy, có lẽ anh cũng không nên từ chối. Đúng không?
Bình luận
Hanasweasties
quá trời cái nết chỉ rùii =))) nhưng kệ e thích lắm ạ
Hanasweasties
Siu chỉnh chu lunn