Chương 4: Rất vui vì được gặp
Tách.
Tiếng dây sạc vào điện vang lên. Màn hình điện thoại của cô sáng bừng, báo hiệu dòng năng lượng đang chạy vào.
Minh buông tay ra ngay lập tức, rồi tựa lưng vào ghế một cách lười biếng: “Đến cái dây sạc cũng muốn chống đối cô à? Cô định cắm đến xước nát cái cổng sạc mới thôi?”
Khả Di chớp mắt, vội rụt tay về, giấu nhẹm vào trong vạt áo ướt. Hóa ra anh sợ cô làm hư sạc điện thoại nên mới giúp? Cái lý do nghe thì hợp lý đấy, nhưng thái độ thì đúng là chẳng lọt tai chút nào.
“Do tay tôi lạnh quá thôi.” Cô cong môi chống chế.
Minh không buồn đáp lời. Anh lẳng lặng đeo tai nghe lên. Trong lúc chần chừ chưa ấn nút bật nhạc, anh liếc nhẹ sang người bên cạnh, thấy cô không còn run rẩy như ban nãy nữa mới âm thầm thả lỏng vai ra ghế.
Đột nhiên, Khả Di đứng dậy: “Tôi đi rửa tay rồi lấy mì. Phiền anh trông giúp đồ tôi nhé.”
“Hả? Sao lại rửa tay?” Anh quay sang, giựt tai nghe ra, hỏi lại trong đầu.
Thế nhưng, anh còn chưa kịp lên tiếng thì bóng dáng nhỏ nhắn kia đã vội vã khuất sau cánh cửa. Minh nhìn theo hướng cô đi, rồi lại nhìn xuống mớ tài sản cô vừa “hồn nhiên” phó mặc cho mình trên bàn: laptop, túi xách, điện thoại... Cô gái này rốt cuộc là ngây thơ quá mức hay vốn dĩ không có khái niệm đề phòng người lạ?
Chợt nhớ lại lý do cô rời đi, Minh cúi xuống nhìn bàn tay mình. Những ngón tay rất đàn ông, sạch sẽ và khô ráo. Anh nhíu mày, một cảm giác tự ái gợn lên trong lòng. Cô chạy đi rửa tay ngay sau khi anh chạm vào, cứ như đang chê tay anh có vấn đề vậy.
Minh thở hắt ra một hơi bất lực, lười suy diễn thêm. Anh đưa một tay chống cằm, tay kia cầm điện thoại lướt tin tức, miễn cưỡng chấp nhận việc mình vừa bị biến thành kẻ trông đồ.
Dưới bài thảo luận về màu sơn nội thất của ai đó vừa đăng trong hội Kiến trúc, một dòng bình luận mới toanh hiện lên thu hút sự chú ý. Lại là cái tên quen thuộc thường xuyên “đối đầu” quan điểm với anh dạo gần đây.
Di Ăn Quýt: Mình thấy nên sơn màu xanh JOTUN 7555 Soft Mint.
Anh nhướn mày, trả lời lại như mọi khi rồi nhấn gửi: Nghĩ sao vậy? Màu này được một thời gian dễ bị chán. Hỏi mới vô nghề thì lại tự ái.
Ting. Màn hình điện thoại Khả Di bỗng sáng lên với một thông báo mới.
Đôi mắt Minh mở to, anh quay hẳn người sang nhìn chiếc điện thoại kia. Chẳng hiểu sao trong đầu anh lại xẹt qua một ý nghĩ kỳ lạ. Anh thử cầm điện thoại của mình lên, gửi thêm một bình luận nữa: Ê.
Ting. Màn hình điện thoại Khả Di lại sáng lên.
Minh liếc nhìn tên tài khoản trên màn hình của mình: là Di Ăn Quýt với hình đại diện hoa nhài. Không khí xung quanh dường như đang chững lại. Ánh mắt anh lướt qua chiếc điện thoại có gắn charm hình hoa trên bàn, rồi từ từ dời về phía Khả Di. Lúc này, cô đang đi về hướng anh, khuôn mặt phờ phạc với đôi mắt mệt mỏi, còn trên tay là ly mì nóng hổi.
Anh vội vàng quay mặt đi chỗ khác, thầm cầu mong đây chỉ là một sự trùng hợp vô lý đến mức khó tin. Tình huống quái quỷ gì thế này?!
Khả Di ngồi xuống, vừa cắm muỗng vào ly mì vừa cười khẩy khi nhìn thông báo hiện lên trên điện thoại. Cô lẩm bẩm nhỏ: “Ngày nào không chọc điên mình, tên này chắc ăn cơm không ngon quá.”
Minh cất giọng nhẹ hẫng, thăm dò: “Sao thế?”
Cô quay sang, ngạc nhiên trước sự quan tâm có phần lạ lẫm ấy của anh. Nhưng rồi cô vẫn trả lời lịch sự: “À... chuyện riêng trên mạng thôi. Không có gì đâu.”
“Ừm...” Anh ngửa người tựa vào ghế, cố giữ vẻ thản nhiên.
Cả hai ngồi bên cửa kính, chiếc bàn nhỏ trong siêu thị 24h như tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Anh vẫn im lặng, song trong đầu thì đang xoay vần những thắc mắc.
Bỗng Khả Di thì thầm: “Mưa buồn quá.”
Minh ngẩng đầu nhìn theo hướng cô. Mưa vẫn rơi nặng hạt, từng giọt đập lộp độp rồi trượt dài trên tấm kính trong suốt. Anh xoay nhẹ ly latte âm ấm, ngón trỏ gõ từng nhịp đều đặn lên thành ly.
Bên cạnh, những ngón tay thon nhỏ của Khả Di cũng dần ửng hồng trở lại. Cô lướt nhẹ cán muỗng, bắt đầu khuấy những cọng mì trong ly đang tỏa hương thơm nồng.
Sau một khoảng lặng ngắn, Minh chậm rãi lên tiếng: “Ừ, buồn thì buồn thật! Nhưng nhìn kỹ thì cũng đẹp.”
Khả Di liếc nhìn anh, đôi mắt cong lên nơi đuôi rồi cười tự an ủi. Thật ra thì... kết thúc kia, dù đau đớn nhưng ít nhất không còn là câu hỏi lơ lửng, không còn những hy vọng hão huyền mỗi khi điện thoại rung lên. Chỉ có điều, cảm giác tin tưởng vào điều gì đó tốt đẹp hơn, vẫn còn quá xa vời với cô.
Khả Di cố ghìm những dòng suy nghĩ hỗn độn, sắp xếp lại mọi thứ trong đầu như cách cô thường làm để tự xoa dịu bản thân. Ấy vậy mà, tự nhiên cô nhận ra Minh đang nhìn mình với đôi mắt trầm tĩnh kỳ lạ.
“Anh nhìn gì thế?” Cô hỏi.
Minh chống tay lên má, nụ cười lại hiện lên: “Ờm mà... cô có tham gia diễn đàn nào về kiến trúc không?”
Khả Di chợt nhìn thẳng vào Minh. Có lẽ do ánh đèn đường hắt qua lớp kính mờ hơi nước, làm đôi mắt sâu thẳm của anh lấp lánh như những vì sao huyền ảo giữa đêm. Trong khoảnh khắc ấy, cô có chút bất ngờ. Nhưng rồi, Khả Di nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khéo léo che giấu chút cảm xúc lạ lùng vừa thoáng qua.
“Đương nhiên là có. Phải tham gia để học hỏi thêm chứ. Anh có không?” Cô nói như một câu bông đùa, nhằm kéo giãn bầu không khí.
Minh nhếch môi: “À không, hỏi cho vui thôi.” Anh nâng ly latte lên, nhấp một ngụm nhỏ. Nói là vậy, trong đầu anh vẫn phân vân, không biết có nên hỏi thêm về cô nữa không, hay cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên, chuyện gì đến sẽ đến.
Cô vẫn khuấy nhẹ ly mì đã nguội dần, tiếp tục câu chuyện: “Cũng đúng, anh giỏi thế rồi cần gì phải lên mấy cái diễn đàn đó chi cho mất công.”
“Ừm... có lẽ.” Minh đáp lấp liếm.
“Lúc đầu tôi tham gia cho vui thôi. Ngờ đâu lại vớ phải một tên lôm côm, ngày nào cũng nhắm vào bài tôi mà bắt bẻ. Hắn chỉnh hết chỗ này đến chỗ nọ.”
Minh nghe đến đây thì chột dạ.
“Cho anh coi nè. Nhìn cái tên là thấy nhây rồi.” Khả Di chìa màn hình điện thoại về phía anh, trên đó rành rành đoạn bình luận khi nãy. Tài khoản phụ của anh: Chốt Trên Decor đang cãi nhau tay đôi với tài khoản của cô: Di Ăn Quýt.
Minh thoáng lùi người về sau, ánh mắt hơi lảng đi. Thắc mắc lớn nhất của anh đã được giải đáp một cách không thể rõ ràng hơn. Thế mà chẳng hiểu sao, anh nửa muốn kiếm cớ chuồn đi sớm, nửa lại cảm thấy tình huống này quá sức thú vị. Trái đất đúng là không thể tròn hơn được nữa.
“Mà hỏi thật, cô thấy cái tên ‘Chốt’ kia sao?” Minh được đà gợi chuyện.
Khả Di không cần suy nghĩ, đáp ngay: “Cực kỳ không thích! Có lần tôi đăng một ý tưởng mà tôi vô cùng tâm huyết. Rồi anh biết sao không? Hắn chê thẳng thừng... thật sự không thể ưa nổi. Nói chung là cầu trời đừng để tôi gặp hắn ở ngoài đời.”
Minh nghẹn họng, đành giữ im lặng. Anh vẫn nhớ lần đó, do lỡ tay gõ một câu nhận xét quá lời dưới bài đăng của Di Ăn Quýt. Bình thường anh chẳng bận tâm đến mấy cuộc tranh luận vô thưởng vô phạt trên mạng, nhưng cái tên ngộ nghĩnh ấy, cùng sự nghiêm túc trong từng ý tưởng của cô, đã khiến anh vô thức tìm kiếm, thậm chí nán lại chờ cô phản hồi. Giờ thì hay rồi, ánh mắt cô dành cho “tên kia” rõ ràng hằn lên sự ghét bỏ.
“Bây giờ mà khai thật người đó là mình, chắc cô ấy bóp cổ mình mất.” Anh tự nhủ, hơi nghiêng đầu che đi nụ cười bất lực.
Khả Di vẫn tiếp tục huyên thuyên, kể lể về những bực dọc về cái kẻ chuyên soi mói bài viết của mình. Minh thì ngồi đó, yên lặng lắng nghe. Chỉ là... chẳng rõ từ lúc nào, tiếng mưa rả rích ngoài kia đã trở thành bản nhạc nền dịu êm cho những lời cằn nhằn vụn vặt của cô.
Cô vừa mân mê hộp sing-gum trên bàn, vừa dán mắt vào vệt nước đang trôi dài trên cửa kính, nói vu vơ: “Lạ ha. Tự nhiên tôi lại ngồi kể mấy thứ này với anh chi không biết.”
Anh đáp chậm rãi: “À thì, chắc tại mưa.”
Khả Di chớp mắt nhìn anh, rồi cầm hộp sing-gum đẩy sang: “Quà cám ơn anh vì đã cho tôi mượn sạc dự phòng.”
Minh nhận lấy, thoáng im lặng. Khóe môi anh cong lên, đôi mắt nhìn thẳng vào cô: “Khả Di... Rất vui khi được gặp cô.”
Khả Di chưa kịp phản ứng trước câu nói nghe có phần trịnh trọng ấy thì anh đã nói thêm một câu, giọng điệu quay ngoắt 180 độ: “Nhưng mà lần sau muốn hối lộ đối tác thì đầu tư hơn chút nhé. Vài viên kẹo này, cô làm tôi thấy mình giống mấy đứa trẻ con đang được cô dỗ quá.”
Khả Di nghẹn lời, híp mắt lườm: “Anh...!”
Minh nhếch môi, nhét hộp kẹo vào túi áo vest, trưng ra cái vẻ mặt đáng ghét.
Khả Di hừ nhẹ, quyết định không thèm chấp nhặt. Cô ngẩng nhìn bầu trời bên ngoài, thấy cơn mưa đã ngớt hẳn liền nắm ngay lấy cơ hội tẩu thoát.
“Tạnh mưa rồi. Tôi về đây.” Cô nói.
Minh ung dung gật đầu: “Ừ, cô về cẩn thận. Mà nhớ nhé, tuần sau là hạn gửi báo cáo điều chỉnh. Tôi không thích chậm trễ đâu. Đừng tưởng hối lộ hộp kẹo này là tôi sẽ dễ tính.”
Khả Di nheo mắt: “Dạ! Biết rồi, thưa giám đốc Minh khó ưa!”
Nói rồi cô gật đầu chào nhanh, không cho anh cơ hội nói gì thêm, quay người chạy biến ra khu tầng hầm để xe của toà nhà văn phòng.
Minh vẫn ngồi yên đó, một tay chống lên thái dương, nhướn mày nhìn theo cái bóng nhỏ đang vội vã hòa vào màn đêm. Anh khẽ buông một câu bâng quơ vào khoảng không: “Tưởng mưa to lắm... Sao lại tạnh nhanh vậy?”
Sau khi lấy xe, Khả Di nổ máy, nhập vào dòng người thưa thớt sau cơn mưa. Gió đêm lùa vào tóc mát lạnh. Nhớ lại cái vẻ mặt của Minh lúc nhét hộp kẹo vào túi, Khả Di cười hắt mấy cái thành tiếng giữa đường.
“Hối lộ à? Tưởng ai cũng thèm khát chữ ký của anh chắc.”Cô lẩm bẩm, song trong lòng lại thấy nhẹ nhõm đôi chút.
Mưa đã tạnh hẳn. Ánh trăng non ló dạng sau tầng mây xám, hắt những tia sáng dịu dàng lên vũng nước đọng trên mặt đường.
Khả Di lái xe chầm chậm. Câu chuyện với Trí ban nãy tưởng chừng đã dìm cảm xúc cô xuống tận đáy. Vậy mà thật kỳ lạ, cảm giác nặng nề ấy bỗng dưng nhích lên được một nấc. Mà nực cười ở chỗ, sự “cứu rỗi” tạm thời ấy lại đến từ một người mà mới hôm trước cô còn thấy khó ưa vô cùng. Nghĩ tới đó, cô lại cong môi tự giễu.
Thế nhưng, nụ cười ấy lập tức biến mất ngay khi khoảnh khắc cánh cửa thang máy chung cư đóng lại. Tiếng động cơ êm ru đưa cô lướt qua từng tầng, và sự im lặng của không gian chật hẹp dần kéo cô về với loạt cảm xúc hỗn loạn thực sự mà cô sắp phải đối diện.
Tầng 21. Cánh cửa gỗ mở ra. Căn hộ nhỏ bé của cô vẫn chìm trong yên ắng. Cô không muốn mở đèn, chỉ để mặc ánh sáng mờ ảo từ tòa nhà đối diện hắt qua cửa kính, phủ một lớp vàng nhạt huyền hoặc lên chiếc ghế lười mềm mại nơi cô thường cuộn tròn đọc sách, lên chiếc bàn làm việc bề bộn giấy tờ, và cả những khung hình nhuốm màu thời gian.
Khả Di đặt chiếc điện thoại và túi xách lên bàn rồi ngồi phịch xuống ghế, đầu nghiêng hẳn về phía cửa sổ, mái tóc còn ẩm ướt buông xõa. Ngoài ban công, mùi hoa nhài từ chậu cây cô trồng thoảng nhẹ trong không khí. Cô ngước mắt nhìn phía xa, dòng đèn xe nối đuôi nhau trên con phố như dải ngân hà trải dài giữa màn đêm thăm thẳm, thật giống một bức tranh đô thị rực rỡ.
Cảnh đẹp lung linh và huyền ảo đến vậy, nhưng cô chỉ thở dài một tiếng.
Chuyện của Trí, cô thật lòng không trách anh. Chỉ là, vết xước ấy vô tình xoáy sâu vào một vết thương cũ vừa đóng vảy, khiến nó rỉ máu một lần nữa.
Khả Di cúi nhìn đôi bàn tay mình, chúng vẫn run rẩy vì gió đêm. Cảm giác ấy, gợi nhớ nỗi bất lực trong cô ngày trước. Cái ngày mà cô nằm cô độc trên giường bệnh, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà trắng toát và lạnh lẽo.
Cô nghiến răng, vội vàng đan chặt đôi tay lại, như thể động tác ấy có thể ngăn chặn dòng ký ức đang tràn về dữ dội.
Cô tự hỏi, một trái tim đã rạn nứt và xơ xác như thế này, liệu còn đủ can đảm để mở ra lần nữa, để sẵn sàng đón nhận những vết thương mới hay không?
Cơn gió đêm mang theo hơi ẩm sau mưa lùa qua khe cửa sổ, buốt giá và se sắt. Có lẽ, Sài Gòn đang thì thầm vào tai cô rằng, nơi đây vốn dĩ không dành cho những tâm hồn dễ vỡ, càng không chừa chỗ cho những trái tim đã quá mỏi mệt vì mất mát.
Khả Di ngồi trong bóng tối bao trùm, giữa bốn bức tường im ắng, co cụm lại tựa như một con chim non vừa bị bão giông quật ngã. Cô gục đầu xuống gối, lẩm bẩm thì thầm với chính mình, giọng nói cạn kiệt lạc đi trong khoảng không cô quạnh:
“...Không sao đâu. Rồi sẽ ổn thôi.”