Chương 3: Gặp lại
Hai tuần đã trôi qua kể từ buổi họp định mệnh ấy.
Chiều muộn thứ Sáu, khi phòng dự án đã thưa người, Khả Di mở tệp tin mới nhất từ Studio M21. Công việc của cô vẫn vậy: kiểm tra thiết kế, đối chiếu hạng mục, giám sát tiến độ và đảm bảo mọi trao đổi tuân thủ quy trình.
Cô thở phào vì may là hiện tại họ chủ yếu làm việc qua email. Bởi cô thực sự không chắc mình có giữ nổi bình tĩnh nếu mỗi ngày phải chạm mặt trực tiếp con người tài giỏi nhưng khó ưa kia.
Khả Di nhấp chuột, phóng to bản vẽ, kéo từng góc phối cảnh, lướt qua mã gạch rồi vật liệu. Cô cố tìm một lỗi kỹ thuật hay chi tiết cẩu thả nào đó, nhưng vẫn không có gì. Bản thiết kế này, cũng như ba bản trước đó trong tuần, hoàn hảo đến từng chi tiết. Ở góc màn hình, thời gian gửi là 8 giờ 59 phút. Đúng một phút trước hạn chót cô đặt ra. Anh ta không gửi sớm để ra vẻ, cũng chẳng gửi muộn để bị nhắc nhở.
Cô thở dài thầm chấp nhận. Công tâm mà nói, Minh giỏi thật. Hôm trước khi bên cung ứng báo hết gạch ốp chủ đạo, anh không tự tiện thay, mà gửi ngay ba phương án thay thế kèm phân tích ưu nhược, chi phí, tiến độ. Cách làm việc chuyên nghiệp tôn trọng đối tác đến mức cô càng khó ghét anh cho trọn vẹn.
Ánh mắt cô vô tình dừng lại ở tên người gửi: Trần Hải Minh - minh.tran@studiom21.com. Đây là điều khiến cô thắc mắc suốt hai tuần nay. Với các đối tác khác, công việc trao đổi này thường do trợ lý hoặc nhân viên đảm nhận. Vậy mà một giám đốc như Minh lại tự xử lý hết.
Studio M21 đâu phải nhỏ, cô nghe nói họ có gần 20 nhân sự. Một giám đốc đi làm mấy việc “tay chân” này? Càng nghĩ càng thấy lạ lùng.
Khả Di day thái dương, ngả lưng vào ghế vươn vai sau buổi chiều ngồi lì. Tiếng gõ phím vơi dần. Vài đồng nghiệp phòng bên chào “Về trước nha Di”, “Cuối tuần vui vẻ” rồi khuất dạng sau hành lang. Vì mải mê rà soát bản vẽ, cô không nhận ra mình đã ở lại muộn đến thế.
“Cuối tuần mà chẳng có nổi một kế hoạch vui chơi. Có nên rủ ai đó không?” Cô thầm nghĩ khi mắt lướt qua khung kính. Bên ngoài, trời lấm tấm mưa. Cô liếc đồng hồ: 17 giờ 30 phút.
Khả Di nói nhỏ: “Về thôi.”
Tắt máy và gom gọn giấy ghi chú, cô khoác túi rồi chậm rãi rời công ty.
Vừa bước ra đến sảnh, Khả Di đã cảm nhận được từng giọt mưa rả rích cùng cơn gió lạnh thốc qua. Dưới ánh đèn đường loang loáng trên mặt nhựa ướt, cảnh vật hiện lên lãng mạn nhưng cũng man mác buồn.
Đang bâng quơ ngước nhìn màn mưa lất phất, ánh mắt Khả Di bỗng sững lại. Bên kia đường, dưới tán ô tối màu là một bóng dáng mờ ảo nhưng lại quen thuộc đến lạ kỳ. Từng đường nét, từng điệu bộ đều giống bóng hình người mà cô đã cất công chôn vùi dưới đáy ký ức suốt bao năm qua.
Cô nheo mắt cố nhìn cho rõ. Đúng lúc ấy, người kia hơi xoay mình... Không phải.
Khả Di thở hắt ra một hơi dài, bờ vai khẽ rũ xuống. Cô bất giác đưa tay chạm nhẹ lên hõm cổ, nơi cơn bồn chồn, day dứt vẫn đang râm ran như kiến bò dâng lên trong cô không thôi.
“Không sao...” Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ rằng chỉ cần đứng lặng yên thêm chút nữa, mọi thứ rồi sẽ ổn trở lại: “Một lúc thôi.”
Sau một khoảng lặng, Khả Di ngước mặt lên, ánh mắt đăm đăm nhìn quầng sáng từ cửa hàng tiện lợi 24/7 nơi góc phố. Giữa dòng ký ức đang cuộn trào, vậy mà dạ dày cô bỗng sôi lên réo rắt.
Thế rồi cô khẽ cười chua chát, xốc lại túi xách rồi đứng lên. Bởi chút thực tế phũ phàng ấy cứ như một cái chớp mắt kéo cô về hiện tại. Có lẽ làm người lớn là thế: dẫu trái tim nhăn nhúm co quắp đến đâu, rốt cuộc dạ dày vẫn cần lấp đầy.
Khả Di bước ra khỏi mái hiên. Cô lao mình vào màn mưa xối xả. Nước mưa khiến mái tóc dính bết vào má, làm lem nhem vết mascara nơi khóe mắt và thấm đẫm chiếc áo công sở xanh lam. Sáng nay, tất cả những thứ cô khoác lên người đều đong đầy kỳ vọng. Vậy mà giờ đây, chúng bị làn nước vô tình xóa nhòa, hệt như một đêm bão bốn năm về trước.
Đúng lúc ấy, cửa sảnh công ty cũng bật mở. Minh bước ra. Đôi lông mày anh chau lại khi đối diện tấm màn nước trắng xóa. Và rồi, ánh mắt anh lập tức dõi theo dáng người nhỏ nhắn trong chiếc áo màu lam đang chạy vội vã dưới mưa, hướng thẳng về cửa hàng tiện lợi.
Một cơn gió lạnh tạt qua, thổi vương vài giọt nước đọng lên mái tóc. Minh xem đồng hồ rồi điềm nhiên bật chiếc ô đen, sải những bước dài, tình cờ cũng đi về ngả đường ấy.
“Mình cũng cần một chút cà phê nóng.”
***
Giữa khoảng trời sẩm tối, thi thoảng lại chớp lên tia sét xé toang bầu trời. Các văn phòng xung quanh đã đóng cửa, góc phố chìm vào im lặng. Chỉ nơi đây, siêu thị 24h vẫn sáng đèn, trở thành điểm sáng duy nhất cứu rỗi phần nào tâm hồn mỏi mệt của cô.
Sau một hồi lững thững dạo quanh kệ hàng, Khả Di dừng lại trước quầy: “Chị, tính tiền cho em...”
Cô mở điện thoại thì thấy hết pin từ bao giờ. Thế nên cô thò tay vào túi… Ví hôm nay không mang. Còn sạc? Không có.
“Thôi xong!” Cô thở hắt ra, nhìn ly mì, snack và lon coca không đường trên quầy mà nuốt nước bọt khan. Cô mím môi quay sang nhân viên, tìm chút hi vọng.
“Chị ơi, chị có sạc iphone không? Em muốn mượn sạc pin.”
“Dạ, bên em cho mượn hết rồi chị.”
“À dạ...” Khả Di mếu máo nhìn dãy đồ ăn, đã tới miệng rồi còn bị trả lại.
“Quên ví à?” Một giọng trầm, lười biếng vang lên. Khả Di quay lại, thấy Minh cầm ly latte thoảng hương thơm, nghiêng đầu nhìn cô đầy giễu cợt.
“Anh... cũng đi siêu thị à?” Cô ngập ngừng.
“Chứ cô Khả Di nghĩ tôi đang đứng ở đâu?” Minh đáp. Ánh mắt lướt qua cô một lượt, nửa dò xét nửa tò mò: “Cô đi casting vai zombie?”
Giọng điệu thật khó ưa. Nhưng lúc này, dù là tay ai đưa ra cô cũng chẳng đủ sức kén chọn. Khả Di quay đầu, cố nặn nụ cười ngọt ngào giả lả hết mức: “Anh Minh, anh có pin dự phòng không? Cho tôi mượn chút nhé! Điện thoại hết pin. Tôi thanh toán xong sẽ trả lại anh ngay.”
“Cô Khả Di nay không đanh đá nữa sao?” Minh nghiêng đầu, ánh mắt khiêu khích.
“Ừ thì...” Khả Di ấp úng.
Anh bật cười, mở balo lấy cục sạc dự phòng: “Đây. Chắc pin cô giờ cũng tuyệt vọng như màu áo đang mặc.”
Khả Di lúc này đã ướt gần hết, mái tóc rủ áp vào má, đồ công sở loang lổ thẫm màu. Khuôn mặt trôi bớt phấn trở nên tái nhợt vì lạnh. Cô nhận lấy pin, giọng yếu ớt: “Cám ơn anh.”
Minh thoáng ngạc nhiên, song dường như không muốn hỏi sâu thêm. Anh rút gói khăn giấy từ quầy, đặt trước mặt cô: “Lau đi.”
Khả Di tròn mắt nhìn gói giấy rồi ngước lên nhìn anh, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Minh nhếch khoé môi: “Sao thế? Mắt nâu mở to nhìn tôi vầy... đừng nói là cô đang đợi tôi lau giúp như hôm bữa nhé?”
Câu đùa nửa thật chọc đúng lòng tự trọng của Khả Di. Mặt nóng ran, cô vội chộp gói giấy, quay ngoắt sang nhân viên thu ngân: “Chị ơi, tính tiền lại giúp em với ạ!”
Nói rồi, cô vớ đại hộp sing-gum đặt lên quầy, cốt chứng minh mình tự lo được: “Lấy thêm cho em hộp này luôn.”
Tính tiền xong, Minh đi về phía dãy bàn sát khung kính. Anh ngồi xuống, tay mò túi quần lấy hộp AirPods, định bật chút nhạc định xua tan buổi chiều dở dang. Khả Di lững thững bước theo sau, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. Toàn thân cô ướt mèm, im lìm thu mình lại và chẳng buồn lên tiếng.
Đặt đồ lên bàn, Khả Di loay hoay cắm dây sạc vào điện thoại. Thế nhưng, không rõ vì lạnh hay vì một nỗi niềm nào khác, những ngón tay cô bỗng nhiên run rẩy. Cô càng bặm môi cố sức, đầu cáp lại càng trượt ra khỏi cổng kết nối trong nỗi bất lực đến uất ức.
Đột nhiên, một bàn tay to lớn vươn tới, bao trọn lấy bàn tay đang run lên của cô.
Khả Di giật mình khi hơi ấm khô ráo cùng chút thô ráp từ tay anh ập đến bất ngờ. Minh nhìn chăm chăm vào cục sạc, điềm nhiên giữ tay cô để nó ngừng run, rồi dùng ngón tay cái mang nốt ruồi son đỏ thẫm ấn nhẹ đầu dây vào khớp.
Bình luận
Người dùng mới
Cảm giác giống fim Hàn mà cũng rất fim truyền hình Việt Nam