Chương 2: Hoá ra là anh
Phòng họp tầng 20 của TAM Group chi nhánh Hồ Chí Minh đã kín chỗ. Nhìn qua cũng biết đây là buổi họp quan trọng, bởi Giám đốc Lâm ngồi ở vị trí trung tâm cùng các phó giám đốc.
Bầu không khí phòng họp lúc này, vài người xì xào đoán xem “đơn vị mới” là ai, số khác tranh thủ ngáp dài trước khi mở laptop cho có lệ. Ở góc phòng, vài cái đầu chụm lại, che miệng thì thầm trong khi ánh mắt liên tục liếc về phía một đồng nghiệp khác. Còn Khả Di ngồi cạnh cửa sổ, ngón tay xoay tròn chiếc bút bi, tâm trí vẫn rối bời bởi khuôn mặt vừa gặp sáng nay.
Cô lầm bầm trong đầu: “Chưa ai xin lỗi mà đã khiến mình cay cú thế này.”
“Ê Di! Sáng nay dẫm phải ‘cục tức’ nào hay sao mà trông mặt cáu kỉnh vậy em?” Chị Hương, đồng nghiệp thân thiết, ghé sát thì thầm.
Khả Di nhìn qua với ánh mắt chán chường: “Có đầu tuần nào mặt em không cáu đâu chị. Chỉ khác hôm nay em ‘dẫm’ phải một anh đẹp trai và cực kỳ xéo xắt! Nghĩ đến vẫn còn sôi máu nè!”
Khả Di chưa kịp “chửi” thêm câu nào, giọng giám đốc đã vang lên: “Mọi người chuẩn bị nhé. Như đã thông báo, hôm nay công ty chúng ta sẽ gặp và phối hợp với đơn vị thiết kế mới do chính chủ đầu tư chỉ định.”
Cô đang lơ mơ chưa kịp xử lý thông tin thì trợ lý giám đốc gõ nhẹ cửa, báo cáo: “Thưa giám đốc, đại diện bên Studio M21 đã đến.”
Cánh cửa mở ra. Khả Di nghe thấy tiếng giày của một người đàn ông đang tiến vào với những bước chân đều đặn. Cô ngẩng đầu lên rồi sững sờ, lắp bắp: “Là... là bên thiết kế sao?”
“Sao? Người quen em à?” Chị Hương ghé sát tò mò.
Khả Di mím chặt môi. Đời nhiều chuyện kì lạ thật, nhưng đến mức này thì cô không thốt nổi lời nào. Bởi người đàn ông cô gặp ban sáng đang điềm nhiên bước tới, bắt tay giám đốc với phong thái đầy lịch thiệp.
Trong khi Khả Di nhìn chằm chằm, thì tầm mắt anh ta lướt một vòng quanh phòng rồi dừng lại ngay vị trí của cô. Một khoảnh khắc chạm mắt chớp nhoáng. Anh thản nhiên dời đi và gật đầu chào tất cả mọi người, cứ như thể chuyện ly cà phê sáng nay chưa từng tồn tại.
Các nhân viên bắt đầu xôn xao, vài cô gái mỉm cười huých nhẹ tay ra hiệu. Khả Di vẫn ngơ ngác trước sự xuất hiện quá đỗi vô lý này. Cho đến khi giám đốc đưa tay mời anh ngồi xuống chiếc ghế gần như đối diện, cô suýt cắn vào lưỡi mình. Trong đầu chỉ kịp thốt: “WT...!”
“Giới thiệu mọi người, đây là Giám đốc Trần Hải Minh của Studio M21, đơn vị thiết kế sẽ cùng phối hợp với chúng ta thời gian tới.” Giám đốc Lâm nói.
Tiếng vỗ tay vang dội khắp phòng. Khả Di cũng máy móc đưa hai tay lên, lòng bàn tay lạnh ngắt chẳng phát ra tiếng động nào.
Lúc này, Minh mới nhìn thẳng vào Khả Di. Khóe môi anh chậm rãi nhếch lên, đôi mắt nheo lại tinh quái hệt như con cáo đang ngoe nguẩy cái đuôi mà vờn con mồi. Cái nhướng mày đầy ẩn ý của anh rõ ràng đến mức khiến cô muốn giật từng thớ cơ trên mặt để nén cơn cáu bẳn. Khả Di chưa từng ngờ, cái gọi là “định mệnh công việc” lại bắt đầu từ một cú ném latte nóng hổi như thế.
Khả Di hít sâu, bàn tay lắc lắc cây bút. Cô đã biết gương mặt ấy đẹp đến mức nào từ sáng nay, song cái miệng lanh lợi, luôn sẵn sàng trả treo kia mới thực sự khiến cô vừa ấn tượng lại vừa bực mình hơn nhiều.
Sau phần giới thiệu ngắn gọn về dự án chuỗi nhà hàng và cà phê Deni của giám đốc Lâm, Minh đứng dậy, tự tin bước lên gần màn chiếu. Anh gật đầu xã giao: “Xin chào mọi người. Rất vui vì sự hợp tác lần này. Sau đây tôi sẽ trình bày sơ bộ về ý tưởng thiết kế tổ hợp nhà hàng và cà phê Deni.”
Khả Di khẽ trề môi: “Xem cái giọng anh ta kìa. Ban nãy còn khó ưa bao nhiêu, bây giờ lại... Cái chất giọng Sài Gòn ngọt lịm này khéo lừa được khối người.” Cô thầm nghĩ.
Phong thái của anh bây giờ đã hoàn toàn thay đổi, chuyên nghiệp và sắc bén.
“Mục tiêu của Studio M21 là tạo cho Deni đầu tiên một không gian độc đáo.” Anh bắt đầu trình bày, hoàn toàn không cần liếc màn hình hay bất cứ giấy ghi chú nào. Giọng anh thu hút, nhấn nhá rõ ràng vào từng mục tiêu chính: “... cùng nét hoài niệm của thư viện cũ với phong cách Industrial thô mộc, kết hợp Biophilic Design.” Nói đến đây Minh dừng lại một nhịp. Anh mỉm cười giao lưu, đưa mắt khắp phòng như đang kiểm tra xem mọi người có theo kịp ý tưởng của mình không.
Thư viện và thô mộc? Khả Di nhìn chăm chú vào những hình ảnh trên màn chiếu. Đó là sự kết hợp của chất liệu tường xi măng thô xử lý tỉ mỉ, đối lập với khung cửa sổ sắt lớn lấy sáng tuyệt đối. Bên cạnh tủ sách gỗ cao là những mảng cảnh quan xanh mướt được bố trí ở góc phòng.
Khả Di nheo khoé mi. Dù ghét thái độ tự phụ kia, cơ mà cô phải thừa nhận ý tưởng này rất ấn tượng. Sự tương phản tưởng chừng vô lý lại tạo ra không gian vừa ấm cúng, vừa mạnh mẽ. Rất táo bạo, độc đáo và hiệu quả.
Minh tiếp tục: “Chúng tôi muốn khách hàng không chỉ thưởng thức cà phê, mà còn tìm thấy sự bình yên và cảm hứng.”
Đúng lúc nhắc hai chữ “cảm hứng”, anh lướt mắt qua Khả Di, thoáng gửi gắm ý đồ trêu chọc. Cô chột dạ, vội chống tay lên trán che tầm mắt, giả vờ tập trung suy nghĩ để lảng tránh.
Thế nhưng chỉ trong giây lát, Minh đã quay lại màn hình chiếu: “Ô cửa lớn khai thác ánh sáng tự nhiên ban ngày, kết hợp ánh sáng vàng ấm buổi tối, biến mỗi góc quán thành điểm nhấn đáng khám phá.”
Minh liên tục dẫn dắt người nghe từ không gian này sang không gian khác, tuy nhiên sự tập trung dường như phân làm hai nửa. Thi thoảng, giữa những nhịp nghỉ chuyển slide, anh lại vô tình hoặc hữu ý đảo mắt về phía Khả Di.
Mỗi lần như thế, cô lại ấn mạnh đầu bút bi xanh xuống, hằn sâu trên tập hồ sơ đến mức tưởng chừng sắp rách toạc trang giấy. Cô cảm nhận rõ rệt anh đang quan sát mình với cái nhìn không đơn giản là công việc, mà giống như kiểu đánh giá từng li từng tí, từ cách cô cau mày đến cái miết tay vô thức lên mép giấy.
Khi slide cuối cùng hiện lên, Minh mỉm cười khép lại bài thuyết trình. Những tiếng vỗ tay tán thưởng vang khắp phòng họp.
Giám đốc Lâm gật gù ra hiệu bắt đầu phần hỏi đáp. Cả phòng dự án lần lượt được mời đặt câu hỏi, và tất nhiên cô không ngoại lệ.
“Mời cô Hoàng Khả Di, đại diện phòng quản lý dự án cho ý kiến. Cô thấy sao?” Một phó giám đốc lên tiếng.
Tất cả ánh nhìn dồn về phía cô. Khả Di giữ vẻ chuyên nghiệp: “Ý tưởng của anh Minh rất táo bạo, định hình phong cách rõ nét. Nhưng tôi lo rằng, nếu không xử lý khéo, nét hoài niệm hay chất Industrial có thể trông cũ kỹ hoặc quá đơn sơ với khách hàng phổ thông. Làm ‘giả’ thế này thường tốn chi phí hơn cả phong cách hiện đại. Làm sao đảm bảo vừa giữ bản sắc, vừa không kén khách, đồng thời bền vững cho công trình?”
Không khí im lặng chờ đợi.
Minh ngả nhẹ người ra sau, vẻ mặt hoàn toàn thoải mái, đáp: “Cô Khả Di nói đúng, nhưng nếu chạy theo trend an toàn, Deni sẽ hòa lẫn với hàng trăm quán khác. Chúng tôi có giải pháp xử lý vật liệu như gạch thô hay gỗ để đảm bảo độ bền, chống thấm, chống ẩm, giữ vệ sinh. Bản thiết kế chi tiết sẽ trình bày rõ hơn, đảm bảo vừa độc đáo, vừa thiết thực.”
Khả Di tiếp lời: “Nếu Giám đốc Minh có thể chắc chắn như vậy, tôi rất mong chờ bản thiết kế đó sẽ ‘độc đáo’ như thế nào.”
“Tất nhiên... Với sự hỗ trợ của cả team, đặc biệt là cô Khả Di, đúng không?” Minh nhìn thẳng vào cô. Anh nhấn giọng hàm ý khiến vài người trong phòng khúc khích a dua châm chọc.
Giám đốc Lâm lúc này mới gật đầu lạnh nhạt: “Cô Khả Di nói khá chi tiết, tôi ghi nhận tinh thần cẩn trọng. Tuy nhiên, đừng quên sự linh hoạt cần có trong dự án. Đối tác được chủ đầu tư chỉ định đều có lý do. Studio M21 là đơn vị đạt nhiều giải thưởng thiết kế, nên tôi tin họ có đủ kinh nghiệm để xử lý tốt những điều cô lo ngại.”
Ông quay sang Minh, đổi giọng thân thiện: “Tôi đánh giá cao những người trẻ dám nghĩ dám làm. Hy vọng M21 sẽ mang đến làn gió mới cho Deni. Bên tôi chỉ mong tiến độ không bị chậm vì quá nhiều khâu kiểm tra chéo.”
Tiếng cười lẫn tiếng xì xào lan rộng.
Khả Di cắn răng. Bị sếp “dằn mặt” trước toàn thể phòng ban đã đủ tệ, đằng này còn trước mặt cái tên kia. Hơi nóng bắt đầu lan lên hai má, thế nhưng cô vẫn giữ nụ cười nhã nhặn, chậm rãi đáp: “Dạ, cảm ơn giám đốc. Em hiểu ý ông. Em chỉ muốn đảm bảo khi triển khai thực tế sẽ không phát sinh thêm chi phí hay sai lệch kỹ thuật, để tiến độ luôn ổn định. Em rất mong được trao đổi thêm với bên M21 để phối hợp tốt nhất.”
Không khí trong phòng lắng lại. Mọi ánh mắt đổ dồn về Minh xem anh sẽ phản ứng thế nào.
Minh nhướng mày, âm điệu đều đều: “Tôi rất hoan nghênh tinh thần của cô Khả Di. Làm việc thực tế mà, lo xa một chút cũng tốt. Còn lại, phần sáng tạo cứ để M21 lo. Tôi vui khi được làm việc chung với cô.”
Khả Di nhìn thẳng vào anh, thái dương giật liên hồi: “Anh ta đang ban ơn sao?” Cô nhẩm thầm. Cái kiểu vừa xoa vừa đấm này còn ghét hơn cả lời chỉ trích của sếp Lâm.
Cô đáp: “‘Lo xa’ chính là cách phòng Quản lý dự án đảm bảo phần ‘sáng tạo’ được đi đến cuối cùng. Tôi cũng rất vui khi được hợp tác.”
***
Buổi họp vừa kết thúc, Khả Di quay về bàn làm việc. Hành lang văn phòng vẫn rì rầm bàn tán về vị giám đốc đẹp trai, xen lẫn tiếng thì thầm to nhỏ về “cuộc tranh luận làm màu” của cô lúc nãy. Cô nghe loáng thoáng nhưng chẳng buồn bận tâm, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi mớ hỗn độn ấy.
Mở laptop, bật hộp thư điện tử, ánh mắt cô dừng lại ở cái tên “Minh Trần” trong danh bạ vừa được thêm vào sáng nay. Cô day day thái dương, không biết do cà phê pha nhạt hay do người đâu mà mặt mũi tỉnh rụi thế kia, chưa kể câu nào anh ta nói ra cũng khiến người khác ức chế.
Điện thoại rung. Bình luận khiêu khích từ Chốt Trên Decor: Hợp? Cô thử làm đẹp nổi không, ngang ngược!
Khả Di nhìn màn hình: “Đang không vui, còn gặp ông nội này nữa.”
Cô gõ nhanh tay. Di Ăn Quýt: Ngon thì vẽ lại đi!
Cô bực tức thở hắt, cảm thấy “hôm nay” đã quá nhiều cho một ngày đầu tuần. Cô thả phịch người xuống ghế xoay, tựa như cái bánh flan tan ra. Tầm này, cô chỉ muốn ăn.
“Trưa nay ăn gì ta?” Cô lẩm bẩm.
***
Bóng chiều muộn dần buông, những dãy đèn trong văn phòng bắt đầu tắt thưa thớt, Khả Di mới giật mình ngước nhìn đồng hồ. Hóa ra cô đã tăng ca gần một tiếng mà chẳng hề hay biết. Lướt nhanh quanh phòng, cô nhận ra đồng nghiệp đã về gần hết. Giờ chỉ còn chị trưởng nhóm đội khác đang vò đầu bứt tai ở góc xa, và ánh đèn từ phòng anh trưởng phòng vẫn sáng trưng.
Thấy tình hình có vẻ “nguy hiểm”, cô vội vàng nhấn lưu tệp tin, xếp đồ đạc rồi rón rén lẻn ra ngoài trước khi sếp kịp bước ra “hỏi thăm” tiến độ. Bởi lẽ lúc này trong đầu Khả Di chẳng còn chỗ chứa công việc nữa. Mục tiêu duy nhất đang vẫy gọi cô là phần gà rán cỡ đại nóng hổi cùng tập phim mới ra mắt để tự thưởng bản thân sau ngày dài “cống hiến”.
Ra khỏi công ty, Khả Di bước về phía thang máy. Đúng lúc ấy, đèn báo “đang đóng” sáng lên.
“A! Chờ tôi với!” Cô gọi vội.
Cửa thang máy dừng lại, từ từ trượt mở. Cô chưa kịp thở phào thì liền giật mình. Bên trong cabin rộng thênh thang chỉ có duy nhất một người. Lại là Minh. Anh đứng đó, hai tay đút túi quần, mắt nhìn thẳng cô không chớp.
“Trời ơi, cái kiểu duyên phận oái oăm gì đây?” Cô thầm than.
Theo phản xạ, gót chân Khả Di vốn đã xoay đi một nửa định bụng lảng sang thang máy khác. Cơ mà cô nghĩ, nếu quay đi chẳng khác nào tự biến mình thành tiết mục tấu hài trước mặt anh ta? Thế nên cô đành cắn răng bước vào, lòng đầy miễn cưỡng.
“Họp xong lâu rồi. Anh vẫn chưa về à?” Cô cong đôi mi đúng chuẩn nghiệp vụ công sở.
“Công ty tôi ở tầng 32. Mới chuyển đến.” Minh đáp.
“À...” Khả Di nói cho có lệ.
“À...” Minh đưa mắt nhìn cô, khẽ cong môi.
Thấy vậy, Khả Di chỉ biết la lên trong đầu: “Tôi chỉ muốn về nhà ăn gà, luyện phim, không muốn chơi trò ánh mắt đâu!”
Cửa thang máy đóng lại. Trong không gian chỉ còn tiếng nhạc không lời du dương, Khả Di chầm chậm liếc sang, âm thầm so sánh bộ dạng rũ rượi của mình với người đàn ông này.
Dẫu đã tối muộn và cả hai đều vừa bước ra khỏi giờ tăng ca mệt nhoài, vậy mà bộ vest sẫm màu trên người anh vẫn thẳng thớm không một nếp nhăn, cứ như mới khoác lên người.
Đôi mắt Khả Di tiếp tục hạ xuống rồi dừng lại ở bàn tay anh. Một bàn tay lớn với những ngón thon dài rắn rỏi, hoàn toàn không giống bàn tay của ông sếp chỉ biết ngồi chễm chệ ký giấy tờ mà cô thường thấy. Thế rồi cô khẽ chớp mi khi tình cờ phát hiện ra nơi ngón cái tay phải anh có một nốt ruồi son nhỏ. Bàn tay ấy đang gõ gõ nhẹ lên thành inox, hòa cùng tiếng nhạc tạo thành một giai điệu khó đoán một cách kỳ lạ. Và nốt ruồi son nhỏ xíu kia cũng nương theo từng nhịp gõ mà nảy lên sinh động trong tầm mắt cô.
Lạch cạch... lạch cạch...
“Nhưng cái điệu ấy, thấy quen ta...” Cô thầm nghĩ.
Song, Khả Di chợt rùng mình nhận ra hành động ban nãy của bản thân, tự mắng: “Trời đất, mình vừa làm cái quái gì thế này, nhìn chằm chằm người ta khác gì kẻ biến thái không chứ?” Để chữa ngượng, cô vội lùi sâu vào góc, cuống cuồng rút điện thoại vờ vịt bấm bấm. Ngón tay vuốt lia lịa lướt qua hàng loạt món gà rán trên ứng dụng giao đồ ăn chỉ để đánh trống lảng. Trong khi đó, Minh dường như vô tình thấy gì đó, liền lén cười ranh mãnh.
Khi cửa thang máy mở ra tại tầng trệt, không gian sảnh chính đã hoàn toàn vắng bóng người, quán cà phê cũng đóng cửa từ lâu. Im ắng đến mức tiếng gót giày lóc cóc của cô và nhịp giày tây trầm ổn của anh vang lên chọi nhau trên nền gạch.
Sau một khoảng dạo bước, Minh đột ngột quay đầu lại, vừa vặn đúng lúc Khả Di cũng ngước mắt lên nhìn.
“Cô thường về trễ vậy à?” Anh mở lời.
Khả Di có chút giật mình: “Không, chỉ thi thoảng thôi.”
Minh cố tình đi chậm lại, sánh bước bên cô. Rồi ánh mắt anh đưa xuống nhìn bàn tay cô đang cầm điện thoại, nơi chiếc charm nhỏ hình bông hoa trong suốt đang lắc lư nhè nhẹ ở góc ốp lưng.
“Điện thoại cô charm hoa nhài à?” Anh hỏi.
Khả Di chớp mắt ngạc nhiên. Đúng thật là hoa nhài, có điều hình khối trong suốt của nó vốn rất khó nhận diện, hiếm ai nhìn lướt qua mà biết ngay được.
“Anh nhìn ra được hoa nhài sao?!”
“Sự khác biệt giữa người có con mắt thẩm mỹ tốt và những người còn lại.” Minh cười khẩy.
“Anh bớt tự luyến lại đi. Nói tóm lại, tôi vẫn thấy ý tưởng thiết kế của anh có vấn đề.” Khả Di vội hắng giọng chê bai nhằm giành lại chút thế chủ động.
Minh không đôi co thêm. Anh đột ngột tăng tốc bước đi trước, để rồi chỉ vài nhịp sau đã bất ngờ quay ngoắt lại. Trong tư thế đi lùi, ánh mắt anh dán chặt lấy cô, còn khóe môi cong lên nụ cười trêu ngươi.
“???” Khả Di ngơ ngác, bất giác đôi chân tự động lùi lại một bước trước hành động mờ ám khó đoán ấy.
Đạt được mục đích, Minh xoay người bước tiếp. Mãi cho đến khi tay chạm vào cửa chiếc taxi đợi sẵn, anh mới dừng lại, ngoái đầu nhìn cô và buông lơi một câu:
“Bye nha. Mong hợp tác vui vẻ. Gà rán size đại.” Anh ngân nga cợt nhả.
Khả Di chôn chân tại chỗ. Cô trợn mắt nhìn cái đuôi mày nhếch của Minh, hay là cái đuôi cáo, cho đến khi bóng lưng ấy biến mất sau cánh cửa xe.
Giữa cái sảnh rộng lớn im lìm, Khả Di từ từ liếc tròng mắt xuống. Màn hình điện thoại trong tay cô vẫn sáng trưng, chình ình hình ảnh một suất gà rán siêu to khổng lồ. Cơn tức điên một lần nữa bùng nổ bộc phát.
“Aaaaaaa! Miệng chướng thế không biết!!!”
* Chú thích:
- F&B (Food and Beverage): Đây là ngành dịch vụ thực phẩm và đồ uống, bao gồm các hoạt động kinh doanh liên quan đến nhà hàng, quán cà phê, khách sạn hoặc khu du lịch.
- Industrial (Phong cách Industrial trong thiết kế): Là phong cách kiến trúc và nội thất lấy cảm hứng từ nhà máy công nghiệp, sử dụng vật liệu thô mộc như bê tông, kim loại, gạch lộ thiên để tạo vẻ mạnh mẽ, phóng khoáng và hiện đại.
- Biophilic Design (Thiết kế Biophilic): Là xu hướng thiết kế tích hợp yếu tố thiên nhiên (như cây xanh, ánh sáng tự nhiên, nước) vào không gian nội thất để kết nối con người với môi trường, giúp cải thiện sức khỏe, sự bình yên và sáng tạo.
Bình luận
Bảo Trân
:)) chảnh quá
Người dùng mới
Tranh luận cũng ổn ta. Tác giả cũng có nghiên cứu về nghề kiến trúc á