Chương 1: Xin chào ngày mưa hửng nắng
Tháng Bảy, năm 2024.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa vẫn rả rích rơi đều đặn. Âm thanh của cơn mưa đầu ngày giống như một bản nhạc ru ngủ êm ái, níu giữ Khả Di lại trong tấm chăn mềm mại và ấm áp. Trong cơn mơ màng, cô lờ mờ nghe thấy tiếng chuông báo thức réo lên lần thứ ba.
“Năm phút nữa thôi...”
Khả Di lầm bầm, quờ tay theo thói quen, ngón tay lướt trên màn hình điện thoại vuốt tắt tiếng chuông phiền phức. Căn phòng lại chìm vào sự yên tĩnh dịu êm, chỉ còn tiếng mưa gõ nhịp đều đều vào mặt kính.
Một phút. Hai phút... Rồi không biết bao lâu trôi qua.
Đột nhiên, một cảm giác bất an hiện lên trong tâm trí, khiến Khả Di đang chìm sâu trong giấc ngủ bỗng dưng mở mắt, nhìn trân trân lên trần nhà. Cảm giác này, ánh sáng này, hình như có gì đó không đúng?
Cô vội vồ lấy chiếc điện thoại, chạm sáng màn hình. Con số hiện to: 6 giờ 50 phút.
“Chết tiệt! Bảy giờ kém rồi.” Khả Di gào lên.
Ấy vậy mà, trong một phần mười giây ngắn ngủi, một ý nghĩ đầy tội lỗi nhưng ngọt ngào bỗng nảy ra trong đầu cô: “Hay là... báo ốm? Nhưng họp thì sao?”
Tiếng mưa bên ngoài vẫn êm ái đầy mời mọc. Cô có thể nhắn tin cho sếp báo đau bụng, trúng gió, hay xe hư... Bất cứ lý do gì để được buông điện thoại xuống và chui tọt lại vào cái kén ấm áp này. Giữa việc đội mưa đi làm và ngủ nướng thêm ba tiếng nữa, thì sự lựa chọn dường như quá rõ ràng.
Nhưng rồi, hình ảnh tin nhắn báo lương “ting ting” cuối tháng và hóa đơn tiền nhà sắp tới hạn hiện lên, tát thẳng vào mặt cô một hiện thực lạnh buốt hơn cả cơn mưa ngoài trời. Cái nghèo nó còn đáng sợ hơn cái lạnh nhiều!
“Aaaaa! Không nghỉ được! Tiền chuyên cần đang chờ mình!!!”
Khả Di hét lên, xé tan tành vẻ bình yên của buổi sáng, cuốn phăng chút tiếc nuối “chăn ấm nệm êm” để nhường chỗ cho cơn hoảng loạn vì “cơm áo gạo tiền”. Cô tung chăn, lật đật lao xuống đất, suýt vấp phải mép thảm nhưng chẳng kịp để tâm. Khả Di phi ngay vào nhà vệ sinh, túm vội mớ tóc rối, búi gọn lại rồi đánh răng qua loa.
Vệ sinh cá nhân xong, Khả Di lao ngay đến tủ quần áo, lôi ra cái sơ mi thẳng nếp cuối cùng còn sót lại. Chỉ trong chớp mắt, cả căn phòng đã biến thành một đống hỗn độn ngổn ngang. Xong xuôi, cô xỏ vội đôi dép lê cũ, vớ lấy áo mưa hồng rực treo sẵn trên tường, xách theo đôi giày cao gót đã bọc ni lông cẩn thận, nhét laptop vào túi rồi giật cửa lao ra ngoài.
Khả Di chạy thục mạng dọc hành lang dài rồi dừng phắt trước thang máy, bấm liên hồi nút gọi như thể sức ép từ ngón tay sẽ thúc nó lên nhanh hơn. Cửa “ting” một tiếng mở ra. Bên trong chật kín người, không khí ngột ngạt bởi hỗn hợp mùi nước hoa nồng nặc, đồ ăn sáng thoang thoảng, và hơi ẩm ươn ướt từ những chiếc áo mưa còn chưa kịp khô.
“Xin lỗi, cho em chen một chút!” Khả Di thở hổn hển, cố đi vào, ép mình vào một góc nhỏ sát vách.
Thang máy lướt xuống, dừng lại vài lần ở các tầng giữa, người ra kẻ vào nhộn nhịp. Và rồi khoảng trống trước mặt Khả Di bỗng bị lấp đầy bởi tấm lưng rộng lớn của một người đàn ông cao ráo, trong bộ vest đen phẳng phiu ôm sát thân hình. Anh ta đứng thẳng tắp, ấn tượng đến mức gần như che khuất hết tầm nhìn của cô.
Lạch cạch... lạch cạch...
Trong không gian chật hẹp của thang máy, tiếng gõ nhẹ đều đặn bỗng vang lên. Khả Di liếc nhìn. Hoá ra là ngón tay của người đàn ông phía trước đang gõ nhịp lên thành inox. Tuy nhiên, giữa cái không khí nhấp nhổm, ai nấy đều dán mắt vào đồng hồ vì sợ trễ, thì nhịp gõ của anh ta lại thong thả đến lạ lùng. Nó đều đặn và khoan thai, hoàn toàn trái ngược với sự bồn chồn đang dâng lên trong ruột gan Khả Di lúc này.
Chính sự thản nhiên ấy đã khơi lên chút tò mò trong cô. Thế nên cô định ngẩng đầu, len lén tìm khe hở qua vai anh ta để nhìn trộm gương mặt, song tấm lưng ấy quá cao nên nhón chân mãi cô cũng chẳng thấy được gì.
Ting!
Thang máy xuống đến sảnh trệt. Cửa mở toang. Dòng người ùa ra. Người đàn ông vest đen cũng sải bước nhanh, còn Khả Di gấp gáp lách theo sau. Lúc này, cô mới kịp thoáng thấy góc nghiêng gương mặt sắc sảo của anh ta trước khi bóng dáng ấy khuất hẳn về phía cửa chính. Mà thôi, cô chẳng có thời gian để ý thêm nữa.
Cô đi ngang qua quầy lễ tân: “Em đi nha chị!”
Rồi cô lướt qua nở nụ cười nhanh với chú bảo vệ đang kéo cánh cửa kính. Vừa bước ra ngoài, một luồng gió lạnh buốt mang theo hơi nước ẩm ập đến, tạt thẳng vào mặt khiến cô rùng mình co ro.
Dưới mái hiên, nhóm tài xế trong những chiếc áo mưa xanh đỏ đang túm tụm, chen chúc đón khách. Khả Di vội bật màn hình điện thoại, một tay che chắn mưa, nheo mắt dò biển số trên ứng dụng: “59-... A, đây rồi!”
Cô nhanh chân chạy về phía chiếc xe đang nổ máy chờ sẵn, khéo léo chen qua hai chiếc xe khác đang đỗ chắn lối.
“Chú ơi, chạy liền giùm con nha chú! Con trễ rồi!”
“Lên đi cô.”
Khả Di cuống quýt tròng vội bộ áo mưa, nhanh chóng leo lên xe. Chiếc xe lập tức rồ ga hòa vào dòng người đông nghịt trên con đường ướt lấm tấm những chiếc lá khô.
Ngồi sau lưng bác tài, Khả Di mới cảm nhận rõ cái điên rồ của sáng thứ hai Sài Gòn.
Người ta vẫn hay thường gọi nơi đây bằng cái tên Sài Gòn thân thương ấy, dù trên bản đồ hành chính, nó là Thành phố Hồ Chí Minh, một đô thị năng động và phát triển bậc nhất Việt Nam. Suốt bảy năm bám trụ ở thành phố này, từ cô sinh viên tỉnh lẻ đến một nhân viên văn phòng mẫn cán, Khả Di đã thuộc lòng cái nết đỏng đảnh của thời tiết nơi đây. Nhưng hiểu là một chuyện, còn chịu đựng nó lại là chuyện khác. Sài Gòn, mảnh đất hứa của những giấc mơ đổi đời, nơi những tòa nhà chọc trời kính thép sáng loáng mọc lên san sát và kiêu hãnh chọc thủng bầu trời, giờ đây đang hiện nguyên hình là một “bể khổ” kẹt xe.
Đất chật, người đông. Mưa không còn là thứ để Khả Di nhìn ngắm thơ mộng qua khung cửa kính những quán cà phê, nó giờ là những hạt nước lạnh buốt hất thẳng vào tấm che mũ bảo hiểm, táp rát cả da mặt. Mặt đường nhựa loang lổ dầu nhớt và nước mưa, phản chiếu ánh đèn phanh đỏ rực nhòe nhoẹt. Còn dòng người chen lấn, ép sát vào nhau hòa thành một dải sắc màu chuyển động chậm chạp, nhích bánh xe từng chút một.
Khi Khả Di đang mải nghĩ về phần thuyết trình cho cuộc họp sáng nay, cố co người lại để tránh những vệt nước bẩn bắn lên từ chiếc xe bên cạnh, đột nhiên...
KÉTTTTT! Tiếng rít của thắng xe vang lên chói tai.
“COI CHỪNG!” Bác tài la lên.
Cả người Khả Di chúi mạnh về phía trước, suýt đập mặt vào tấm lưng ướt sũng của bác tài. Chiếc xe máy trượt đi một đoạn ngắn, chao đảo dữ dội rồi khựng lại ngay mép một vũng nước sâu.
Thấy tình hình không ổn, Khả Di hỏi lớn giữa tiếng còi xe inh ỏi: “Chú ơi, mình lách hẻm tắt được không?”
“Thua rồi cô ơi! Giờ chỉ có nước đi bộ!”
Khả Di gật đầu, thầm chấp nhận sự lựa chọn duy nhất. Vừa nhảy xuống xe, làn nước đen ngòm lạnh ngắt bắn tung tóe, ngấm qua đôi dép lê mỏng manh rồi men dọc bắp chân. Một cơn gió rét từ đâu ùa tới, cuốn theo mùi đất ẩm, mùi khói xe nồng nặc và cả cái mùi ngai ngái của sự bon chen quất thẳng vào người cô.
“Lạnh quá!” Cô kéo lại vạt áo mưa, ôm chặt chiếc cặp nặng trịch vào lòng.
Một tay xách bịch đựng đôi giày cao gót, Khả Di bắt đầu nhìn quanh. Dưới chân những tòa tháp văn phòng lộng lẫy trị giá hàng nghìn tỷ là một gánh chôm chôm che tạm bằng tấm bạt rách, người phụ nữ bán hàng vẫn cố nở nụ cười mời khách dù mưa hắt ướt gần nửa rổ trái cây. Xa hơn, những chiếc xe hơi bóng lộn nằm im lìm chịu trận bên cạnh những chiếc xe máy cà tàng của cánh xe ôm đang miệt mài luồn lách.
“Hóa ra, ai cũng đang sống bằng một chút kiên nhẫn của riêng mình...”
Cái buốt giá thấm dần qua lớp áo mưa, khiến nỗi day dứt ấy càng thêm khắc khoải. Bất chợt, giữa màn bạc trắng xóa, Khả Di chạm phải một đôi mắt trong veo lấp ló dưới tà áo mưa. Một cô bé ngồi sau xe mẹ, đang ngẩn ngơ nhìn dòng người hỗn loạn, rồi bất giác bật cười khúc khích khi giơ tay hứng những hạt nước từ trời rơi xuống. Và khi ánh mắt họ giao nhau, chẳng hiểu sao Khả Di cũng mỉm cười đáp lại.
Giữa bầu trời xám xịt của đô thị phồn hoa, nụ cười ấy tựa như một vệt nắng vừa len qua. Thế rồi, cô gái nhỏ trong chiếc áo mưa hồng rực rỡ vẫn lao mình vào dòng chảy. Từ xa trông lại, Khả Di tựa như một đóa hoa nhỏ kiên cường vươn lên giữa nhịp sống hối hả giữa lòng Sài Gòn.
Hơn mười phút sau, Khả Di dừng lại trước sảnh lớn của toà nhà văn phòng với gấu quần đã ướt sũng. Cô cẩn thận rũ sạch những giọt nước còn đọng trên chiếc áo mưa, vuốt bớt nước trên ống quần rồi mới giẫm đôi dép lê lên tấm thảm dày. Vừa đẩy cửa bước vào, hơi ấm khô ráo bên trong lập tức bao bọc lấy cô, xua đi cái ẩm ướt bên ngoài.
Liếc nhanh đồng hồ trên cổ tay, cô thở phào nhẹ nhõm: “May quá! Còn sớm tận mười lăm phút.”
Khả Di ngước mắt lên, phía trước là tiệm cà phê quen thuộc ở tầng trệt, nơi mùi cà phê phin thơm lừng như một lời mời gọi ngọt ngào, xoa dịu buổi sáng mệt nhoài này. Cô hít một hơi thật sâu, để hương thơm ấy thấm đẫm từng giác quan rồi bước nhanh tới quầy, sẵn sàng cho một ngày mới.
“Bé ơi, cho chị một latte như mọi khi nha... một bánh mì que nữa.” Khả Di cong mi, nói.
“Oke! Sáng nay vật vã quá ha chị?!” Nhân viên tiệm niềm nở hỏi.
“Ừa bé! May còn dư thời gian uống ly cà phê đây nè.” Khả Di nháy mắt.
Cô đang mãi trò chuyện vui vẻ thì điện thoại bỗng nhiên rung lên. Cô nhăn mặt rút ra xem, lòng thầm khấn trời đừng phải là tin nhắn từ công ty. Thế nhưng, khi nhìn thấy dòng thông báo trên màn hình thì sắc mặt cô liền thay đổi. Đó là một bình luận trên diễn đàn Kiến trúc mà cô tham gia.
Vốn xuất thân từ Đại học Kiến trúc, dù hiện tại bận rộn với vai trò nhân viên phòng Quản lý dự án F&B, Khả Di vẫn không bỏ thói quen dựng các mẫu 3D cá nhân. Diễn đàn này là sân chơi để cô mài giũa tư duy thiết kế và cọ xát với những người giỏi, thay vì chỉ quản lý thi công đơn thuần.
Bởi vậy, dòng bình luận nhắm vào ý tưởng cầu thang xoắn mà tối qua cô vừa đăng lên, ngay lập tức thu hút sự chú ý:
Cầu thang xoắn? Cô mới vào nghề hay chạy theo trend vậy? - Tài khoản admin Chốt Trên Decor.
Mí mắt Khả Di giật giật: “Lại là hắn!”
Tin nhắn từ người này cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu, cái tên suốt ngày chọc ngoáy cô trên mạng. Hôm nay hắn vẫn như mọi khi, lại gửi cho cô một câu chào hỏi quá đỗi “thân thiện”.
Cô gõ lại dưới tên Di Ăn Quýt: Kệ tui, tui thấy hợp!
“Của chị đây.” Nhân viên đưa ly, cắt ngang dòng bực bội đang chực dâng.
Khả Di nhận lấy: “Cảm ơn em.”
Nói xong cô rời quầy, bước đến chiếc bàn gần cửa sổ, nơi hàng cây xanh rì rào đang lấp lánh những giọt mưa vừa ngớt, đung đưa theo nhịp gió tháng Bảy. Tiếng nhạc piano trong quán vang lên những nốt trong veo rồi lại trầm bổng như hạt mưa rơi trên phím đàn. Hình như là “The Rain” của Joe Hisaishi. Giai điệu du dương chậm rãi ấy dường như kéo tâm trạng cô về với bình yên, gột rửa hết thảy sự vội vã và những bực bội vừa nhen nhóm.
Khả Di sắp xếp lại đồ đạc, thay đôi giày cao gót da công sở bóng loáng. Cô mở laptop, tranh thủ lướt qua slide thuyết trình để chuẩn bị cho cuộc họp sắp tới.
Ngoài kia, từng nhân viên lần lượt bước vào, tiếng giày lộp cộp trên sàn gạch, tiếng cốc va muỗng nghe vui tai, xen lẫn những câu chào hỏi rộn ràng đầu tuần mới. Khả Di đưa mắt nhìn một lượt quanh quán, rồi quay lại với ly latte đang nằm ngoan ngoãn bên tay phải. Mùi latte mới pha thơm dịu dàng hòa quyện chút đắng nhẹ quyến rũ, bất chợt đưa cô về những sáng sớm bình yên ở quê nhà, nơi tuổi thơ từng đắm chìm trong hương cà phê nồng nàn, với tiếng gà gáy vọng xa và sương mai mờ ảo bao phủ. Cô nghiêng đầu, nâng ly lên môi...
Cạch cạch.
Một chiếc cốc giấy bất ngờ bay sượt qua tầm mắt, tiếp đất ngay cạnh chân cô. Cà phê sữa vương vãi tung tóe khắp nơi, vài giọt đã bắn lem nhẹ lên gót giày. Cô tròn xoe mắt trước khung cảnh hỗn loạn, tất cả như giọt nước tràn ly khiến nỗi bực dọc trong cô bỗng dưng muốn bùng lên.
“Xin lỗi.”
Khả Di ngẩng đầu lên. Trước mắt cô là một người đàn ông cao lớn, mái tóc đen được chải chuốt tỉ mỉ vẫn còn vương vài hạt nước mưa. Song, điều ấn tượng hơn cả là gương mặt anh. Đó là một kiểu nhan sắc mà chỉ cần lướt qua vài giây cũng đủ khắc sâu vào ký ức, với những đường nét cân đối hoàn hảo cùng đôi mắt sâu thẳm, phảng phất chút mệt mỏi của một buổi sáng bận rộn.
Anh khẽ cau mày, nhích chân tránh chiếc cặp laptop cô đặt dưới sàn, rồi chậm rãi cúi xuống nhặt chiếc cốc rỗng. Từng cử động của anh ta đều rất chừng mực và lịch sự, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ khó chịu thoáng qua.
“Cô nên cẩn thận hơn một chút.” Lời nói của anh rõ ràng mang hàm ý trách móc.
Khả Di bật cười nhạt. Đúng là không nên “trông mặt mà bắt hình dong”, đẹp trai thì đã sao? Cô đáp lại, giọng mang chút gắt gỏng:
“Xin lỗi vì để cặp vướng đường. Nhưng lần sau, anh ném trúng sọt rác giùm luôn nha!”
Anh nhướn mày, mỉa mai: “Ồ... vậy tôi nghĩ, lần sau cô nên né nhanh hơn. Né được thì tôi khỏi cần xin lỗi.”
Nghe đến đây, Khả Di cố nuốt ngược cục tức xuống. Dĩ nhiên cô biết mình để cặp dưới đất là vướng víu, cơ mà chẳng qua do cặp bị ướt mưa, cô sợ dơ ghế nệm của quán nên mới đành để ở chân bàn. Có điều ngẫm lại, cô vẫn thấy vô lý. Anh ta đi đứng kiểu gì mà không nhìn đường chứ? Chỉ vấp nhẹ mà đã làm rơi cốc?
Trong lúc cô còn đang hậm hực, người đàn ông ấy lướt mắt qua vệt cà phê sữa loang lổ trên sàn rồi không nói năng gì, chỉ lặng lẽ quay ra quầy lấy xấp khăn giấy rồi trở lại. Dáng vẻ cao ráo, đĩnh đạc của anh ta vốn dĩ đã đủ để người khác phải ngoái nhìn, nay cử chỉ khác thường ấy lại vô tình kéo tuột không khí náo nhiệt xung quanh vào một khoảng lặng bất ngờ.
Mấy cô nhân viên ngừng tay lau cốc, tò mò ngó ra. Vài vị khách bàn bên cũng tạm dừng câu chuyện đang dở, những ánh mắt hiếu kỳ lén lút đổ dồn về phía góc cửa sổ.
Trong khi Khả Di vẫn cau có chưa kịp phản ứng thêm, thì đột nhiên anh khuỵu gối xuống sàn, ngay trước chân cô. Nhìn cảnh này, cô và cả những cặp mắt đang quan sát kia đều phải tròn mắt kinh ngạc.
Khả Di ngượng đến mức đỏ bừng hết cả khuôn mặt. Bởi cái tư thế này... Giữa nền nhạc dìu dặt kia, bên cửa kính lớn bắt đầu len lỏi những tia nắng sớm mai, cảnh tượng một người đàn ông lịch lãm trong bộ đồ có vẻ đắt tiền thản nhiên cúi mình trước một cô gái bỗng chốc mang vẻ lãng mạn đến kỳ cục. Những tiếng xì xào to nhỏ bắt đầu râm ran, khiến cô có cảm giác mình như nữ chính trong một bộ phim tình cảm sến súa, mà khán giả thì đang vây quanh chờ đợi một cảnh nào đó hấp dẫn sẽ xảy ra.
Một tay gác nhẹ lên đùi, tay kia cầm giấy, anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh và bình thản lau sạch những vệt bẩn vương vãi, hoàn toàn phớt lờ thế giới xung quanh.
Thế nhưng, không để tâm trí bay bổng quá lâu, Khả Di nhanh chóng kéo mình về với thực tại. Cô không thể đứng im để anh dọn dẹp một mình, kẻo trông mình chẳng khác nào kẻ vô ý thức. Nghĩ vậy, cô vội rút bịch giấy ăn từ túi xách rồi hạ người xuống hỗ trợ.
Sau vài phút, vết dơ cuối cùng đã được lau sạch, cô vội vàng đứng thẳng dậy rồi phủi tay với vẻ mặt đầy tự hào, cứ như vừa thắng một trận chiến, dẫu biết nó vô thưởng vô phạt.
Tuy nhiên, người đàn ông kia vẫn chưa đứng lên. Ánh mắt anh dừng lại ở gót giày cao gót của cô, nơi một vệt cà phê sữa vẫn còn bám lại lem nhem. Anh từ tốn rướn tay về phía cô.
Khả Di sửng sốt, theo bản năng muốn rụt chân về: “Anh...”
Anh không bận tâm, vẫn nhẹ nhàng giữ lấy mũi giày cô, tay kia cầm một mẩu giấy sạch rồi cẩn thận chùi nhẹ vệt cà phê bám trên gót. Mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ tỉ mỉ và cũng thật lạnh lùng kỳ lạ, cứ như thể anh không chịu nổi bất cứ vết bẩn nào trước mắt mình?
Khả Di chớp mắt liên hồi. Toàn bộ hành động này, nó vô lý quá đỗi. Vô lý đến mức giai điệu piano trong quán bỗng nhiên cũng thay đổi sang những nốt nhạc nhảy múa dồn dập của “Summer”. Trớ trêu thay, lại như đang hòa vào nhịp tim đang đập lộn xộn của cô. Tại sao người đàn ông này lại làm thế? Là phép lịch sự kỳ dị hay anh đang cố tình trêu ngươi cô?
Vết cà phê trên gót đã sạch bong. Anh chậm rãi đứng dậy, lùi lại một bước, nghiêng đầu nhìn thẳng vào cô với đôi mắt sâu hun hút. Và rồi anh nhướn mày, khoé môi cong lên thành một nụ cười nửa miệng, trông khinh khỉnh vô cùng.
Khả Di giật khoé mi ngay lập tức. Bởi cái điệu bộ kiêu ngạo ấy có khác gì đang ngầm nói: “Xong rồi đó. Thấy tôi lịch sự chưa? Trò này vui thật.”
“Anh ta đang chọc điên mình! Hành động dịu dàng vừa rồi rõ ràng là một trò đùa!” Khả Di tức tối trong lòng.
Cô đang định mấp máy môi bật lại thì anh đặt xấp giấy còn dư lên bàn, gõ nhẹ hai nhịp như lời chào tạm biệt, chẳng nói thêm gì mà quay người rời đi.
Khả Di mím chặt môi, đành hít một hơi thật sâu để kiềm lại cơn khó chịu rồi liếc nhanh theo dáng người kia. Dù ghét cái thái độ đó, nhưng cô không thể phủ nhận bộ vest đen kia vừa vặn tôn lên vóc dáng cao ráo của anh đến mức nào. Cái cách anh ta sải bước trông thật dửng dưng, cứ như thể mọi thứ xung quanh và cả cô, chỉ là gió thoảng qua mà thôi.
Cho đến khi bóng anh vừa khuất sau bức tường thang máy, bầu không khí trong quán như được giãn ra. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng ly tách va chạm lập tức trở lại bình thường. Vài cô gái bàn bên còn ngoái dõi theo, rồi thì thầm to nhỏ gì đó nghe đầy vẻ tiếc nuối, khác với sự bực bội đang bốc hỏa trong lòng cô.
“Trông ghét không chịu được!” Cô nghiến răng, lần này là sự bực bội mười mươi.
Khả Di chun mũi thêm một cái rồi đưa mắt xuống ly latte còn nguyên lớp bọt sữa trắng mịn, cùng ổ bánh mì que giòn tan bên cạnh, cả hai cô vẫn chưa kịp đụng tới.
Cô thở dài một tiếng: “Thật là một buổi sáng quá sức chịu đựng.”
Khả Di ngồi bịch xuống, tự suy ngẫm về bản thân. Ở tuổi hai mươi lăm, cô là một nhân viên phòng Quản lý dự án của một công ty cổ phần khá có tiếng trong mảng tư vấn và phát triển dự án F&B. Nghe thì sang chảnh, nhưng thực chất chỉ là kẻ đứng giữa muôn vàn đòi hỏi: bên này thúc giục nhanh, bên kia yêu cầu đẹp, còn cô thì suốt ngày thầm đòi... nghỉ việc. Nhưng bao năm lăn lộn trong nghề, cô chưa từng gõ dù chỉ một dòng đơn xin thôi. Cuộc sống cứ đều đều trôi qua an toàn, ấy vậy mà đôi khi cũng thật chông chênh chẳng ai hay.
Cô khẽ bặm môi, xoay người nhìn qua khung kính, ánh mắt dừng lại ở những bông hoa sứ đỏ tàn dần sau cơn mưa, vẫn kiên cường bám trụ trên cành. Một cơn gió nhẹ từ đâu lướt qua, mang theo hơi đất dưới mùi nắng mới. Cô ngả người ra lưng ghế để cảm giác đó đi qua mình, nói nhỏ:
“Ít nhất là mình vẫn còn sống...”
Ting. Chuẩn bị vào họp. Dự án hợp tác với đơn vị thiết kế mới. Bắt buộc tham dự. - Tin nhắn công ty.
Khả Di nhíu mày nhìn dòng tin với vẻ mặt đầy ngao ngán: “Lại đổi đơn vị khác. Vậy là phải làm quen lại từ đầu?”
Lúc này, những khoảng trời xanh ngọc bích dần hé mở. Ánh nắng vàng óng như mật ong len lỏi qua tán lá rung rinh, chạm nhẹ vào khóe mắt cô, mang theo hơi ấm dịu dàng xua tan lớp mệt mỏi còn vương vấn. Khả Di nhắm mắt vài giây để cảm giác ấy trôi qua trong yên bình, rồi cong môi mỉm cười:
“Đi làm thôi!”
Bình luận
Bảo Trân
Coi cái miệng của ổng kìa :)) nam chính đúng k?
Người dùng mới
Anh nhà giàu mỏ hỗn và cô nhân viên đanh đá :))))))))
Hanasweasties
Khóc ròng luôn ^^
Hanasweasties
tư bản quá khắt nghiệt rồiii😭😭
Hanasweasties
Thương chị bé🤧🤧