Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Một Cân Mây

Chương 40: Tuyệt vọng

1

Nay chủ nhật tôi không đi học. Ở nhà còn mấy con cá mồng gà nên mẹ bới miếng cơm ăn sáng tạm.

Ăn không Ti. Thử miếng, ngon lắm. Không thì chạy ra đầu đường mua ổ bánh mì không rồi về chiên cái trứng nè.” – mẹ nói.

Tôi thì trước giờ không ăn cơm buổi sáng, cũng không ăn đồ ăn hôm qua luôn. Đói thì chịu. Mà thú thật tôi cũng ít khi đói lắm. Mỗi bữa cũng chỉ ăn cỡ một chén cơm. Cố tay tôi bây giờ chẳng khác gì khúc củi khô.

Cá đó hôm qua tôi ăn rồi, cũng ngon lắm. Tôi cũng bắt chước mẹ, bới chén cơm, xong rồi gỡ xương mấy con cá. Tôi cũng làm một lèo hết chén cơm. Nhưng vì không có gas để hâm nóng nên nó hơn ngán chút. Sáng mẹ cũng lười chụm lò nên thôi ăn nguội luôn.

Ăn xong thì lấy bài ra học. Từ dạo lên cấp hai rồi thì tôi không còn đi chơi với mấy đứa nhóc kia nữa. Vì kiến thức nhiều hơn, cũng khó hơn, đã vậy còn phải đi học thêm buổi tối. Về nhà là học bài trả bài cho ngày mai.

2x = 6, suy ra x = 3.” – viết đến đây tự nhiên tôi có cảm giác không ổn.

Tự nhiên bụng tôi có chút nhói lên, cổ họng thì nhờn nhợn. Tôi ba chân bốn cẳng chạy lẹ ra ngoài sân, còn hai bước là tới được chỗ đất vậy mà tôi ọc hết đống cơm lúc nãy ra ngay giữa nền xi măng luôn.

Mẹ tôi thấy vậy cũng chạy ra theo, hỏi tôi có sao không.

Biết vậy nãy đừng ăn. Đó giờ có ăn đâu, giờ ăn nó không quen đó.” – mẹ lo lắng nói.

Tôi ói xong cũng thấy khỏe, không có gì khó chịu. Vậy là từ no thành đói trong vòng một nốt nhạc. Thôi thì đợi đến giờ cơm trưa ăn luôn cho rồi.

Tôi cũng không để tâm mấy, nhưng hình như lại thấy mắt mẹ thoáng đượm buồn.

2

Sáng hôm nay ba tôi lục lọi trong nhà bếp, tìm được mấy thanh sắt vụn với mấy cái nồi cũ, mang xuống chỗ mua ve chai, bán được ba mươi ngàn.

Ba ghé mua mấy con cá kèo với canh bầu, mang về nấu cơm ăn. Lâu lắm rồi tôi mới có bữa cơm ngon như vậy. Tôi nói với mẹ:

Cơm nay ngon nè.”

Mẹ cười, nhưng mà rõ ràng không có nếp nhăn nơi đuôi mắt. Vậy ra đó là một nụ cười không thật.

Mỗi sáng điều mà gia đình tôi phải nghĩ chính là kiếm đâu ra tiền để mua đồ ăn. Mẹ tôi đi cùng làng cuối xóm để mượn tiền, mượn gạo, mua thiếu.

Hôm qua bà ấy ra bờ ao hái bông so đũa. Ba tôi hái ở đâu đó được cái bắp chuối, nấu được một nồi canh chua khô bắp chuối. Khô là của anh Bò cho từ tết tới giờ. Tôi ăn canh chua khô bắp chuối cũng đã được nửa tháng liền rồi. Nước mắm cũng không có để chấm, chỉ có thể ăn với nước muối, bỏ thêm miếng ớt cho cay cay.

Nước muối với ớt ăn lạ lắm, nó hình như chỉ làm cho khẩu vị đỡ nhạt nhẽo mà thôi.

Sáng thì bữa no bữa đói. Mỗi ngày mẹ cũng chẳng còn tiền để cho tôi đi học. Hôm nào có ít thì cho ít, hôm nào không có thì không cho. Nhưng mà dù thế nào cũng ráng chắt mót kiếm được một ngàn để đem theo giữ xe.

3

Mẹ lại đang lục lọi khắp nơi để kiếm cho tôi một ngàn gửi xe. Bảy giờ tôi vào học, và bây giờ đã là sáu giờ bốn lăm rồi.

Tìm mãi trong mấy bao lì xì cũ cuối cùng cũng thấy được mấy ngàn tiền mới mà mẹ để dành từ năm nào đến giờ. Đưa tôi một ngàn, cho tôi thêm một ngàn nữa để có mua được cây kẹo gì đó ăn chơi đỡ buồn.

Thế là tôi tức tốc phóng xe đi học, dùng hết sức lực để đạp thật nhanh đến trường. Đến nơi cũng còn dư năm phút, vậy là không bị trễ học.

Một ngàn đó mua được một bịch bánh tráng, nhưng tôi không mua. Tôi biết nếu tôi mua thì mai mẹ sẽ phải tìm khắp nơi để có được một ngàn khác cho tôi gửi xe. Giờ ra chơi tôi giả vờ học bài, không thì đi ngủ, để cho không ai rủ đi xuống căn tin mua đồ.

Tôi thấy người ta ăn. Trong lòng tôi những lúc như vậy cũng không có quá nhiều dao động.

Thèm?

Thì sao?

Nghĩ tới thôi cũng thấy dư thừa.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px