Chương 34: Thi cử
1
Hôm nay mẹ tôi chở tôi đi vô nhà cậu mợ Tám, mục đích chính đó là hỏi xem cậu mợ có quen ai được để xin giúp tôi vào trường Phường 2 hay không.
Cậu Tám mới thốt lên: “Trời. Hên quá. Có ông Hà kế bên đây bạn tao nè mày. Ổng hiệu trưởng trường Phường 2, để tao qua hỏi ổng cho.”
Nghe vậy mẹ tôi cũng mừng hết lớn, cảm ơn rối rít rồi về.
Qua mấy hôm sau nghe cậu gọi điện lại bảo là: “Không được mày ơi. Hà nó nói là nó không lo được. Giờ quy định nghiêm ngặt lắm, không có xin xỏ được đâu.”
Nhưng mà cậu cũng nói thêm: “Nhưng mà mày yên tâm. Tao có quen ông kia ở phòng giáo dục. Xin ổng là chắc chắn được.”
Mẹ tôi chỉ biết cảm ơn. Nhìn vẻ mặt đó, tôi đoán chắc mẹ cũng không tin lắm là tôi có thể thi đậu. Tôi cũng vậy. Nhìn cái đám được học thêm ba môn, một tháng tốn gần triệu bạc, tôi cũng mất hẳn khí thế.
Hôm nay tôi lại đi học thầy Tuấn. Tôi có giải một bài toán. Mất hơn mười phút đọc đề, tôi cứ có cảm giác tôi nắm được vấn đề rồi, nhưng mà nó thiếu một chút. Và cái thiếu một chút đó lại cực kỳ quan trọng. Trong khi người khác bỏ bài khó làm bài dễ. Tôi dùng gần hết thời gian thầy cho chỉ để giải đúng một bài đó.
“Chính là chiều dài quy về chiều rộng.” – đầu tôi vỡ ra một thứ gì đó.
Ngay lập tức tôi lao vào cặm cụi viết. Từng dòng. Từng dòng.
Đáp án ra 32. Tôi cũng không chắc mình đúng nữa.. Chỉ là giải được mừng quá, quên cả việc nhìn xung quanh. Vừa ngước mặt lên thì thầy đang nhìn chằm chằm vào vở của tôi. Tôi giật mình xém chút la vào mặt thầy. May sao kìm lại được.
Thật là thầy dọa chết tôi rồi. Thầy hỏi tôi sao con biết làm. Tôi cũng chịu. Suy nghĩ mà làm thôi. Còn chưa biết đáp án là bao nhiêu mà.
Vậy mà lát ra đúng. Thầy gọi tôi lên sửa bài. Tôi thấy tụi nó chép liên hồi. Chẳng lẽ có mình tôi giải được sao.
Lát ra về tự nhiên thầy kêu mẹ tôi lại, nói nói cái gì đó. Tôi đứng xa nên cũng không nghe được.
Về nhà mẹ mới kể lại, thầy nói là: “Con bé con chị mà gặp em sớm hơn là giờ giỏi dữ nữa. Tiếc quá.”
Trời. Khen tôi đó. Bảo tôi học giỏi. Trong khi thầy Tuấn có đám học trò cưng học trường điểm của thị xã. Còn tôi chỉ là một đứa ở trường làng ất ơ. Thầy nói vậy thì tôi có thể có khả năng đậu thi tuyển không đây. Tự nhiên tôi có chút hy vọng.
Cậu Tám thì sau bao ngày cũng đã gọi điện lại cho mẹ tôi: “Alo. Tao xin được rồi nha. Con mày giờ đậu hay rớt thì cũng được học ở trường Phường 2 hết.”
Mẹ tôi cúp điện thoại xong là báo tin cho tôi liền.
Tôi cũng nhẹ gánh lo âu. Chỉ có điều là nếu thi tệ thì không học được lớp giỏi thôi. Trường sẽ lấy theo danh sách xếp điểm từ cao đến thấp. Lấy đủ bốn mươi đứa thì dừng, là lớp giỏi duy nhất của trường tôi.
Tôi cũng có ước mơ học lớp giỏi, nên là tôi vẫn phải cố gắng một chút, chăm chỉ ôn bài.
2
Ngày thi cũng đã đến. Tôi dậy lúc sáu giờ, dọc đường đi đến chỗ bà Lễ thì mẹ mua cho tôi một gói xôi ngọt giá bốn ngàn. Nếu như thường lệ thì bữa sáng của tôi sẽ dừng lại tại đó. Nhưng do hôm nay là ngày thi quan trọng nên mẹ mua thêm cho tôi một hộp sữa chua với giá tám ngàn.
“Trong không khí căng thẳng của một kỳ thi quan trọng, một số học sinh thì trò chuyện với bạn bè, cha mẹ. Số còn lại thì đang cầm sách vở trên tay, tranh thủ ôn bài phút chót. Ai cũng hy vọng những kiến thức cuối cùng này có thể giúp được bản thân trong phòng thi khốn khó.” – tôi tập làm văn trong đầu để lát vào phòng thi khỏi bỡ ngỡ.
Đang miên man suy nghĩ thì tự nhiên tôi cảm thấy khó chịu trong người. Cụ thể là đau bụng. Có vẻ tôi không thích hợp với việc uống sữa vào buổi sáng. Tôi lấy tay tự nhéo bắp tay mình để quên đi cảm giác đau bụng. Nhưng hình như nó không có chút tác dụng nào. Mỗi đợt đau đi qua là mặt tôi tái đi một nấc.
Tôi còn đang không biết nên làm gì với cái bụng đau này thì tiếng trống vang lên. Các học sinh theo hướng dẫn của các thầy cô đi đến phòng thi của mình. Tôi cũng không biết làm sao, nên đành lủi thủi đi theo. Cô giáo phụ trách phòng thi xếp học sinh thành hai hàng, lần lượt đọc tên rồi vào.
Tôi để ý thấy các bạn khác mặt ai cũng sáng sủa, trắng trẻo xinh đẹp. Nhìn vẻ mặt tự tin đó là biết chắc học giỏi rồi.
Và sau một hồi đọc tên thì tôi cũng được yên vị tại chỗ ngồi của mình, là bàn chót của dãy bàn thứ hai từ cửa bước vào. Ngồi phía trên tôi là một bạn nữ khác, nhìn không khác gì con nhà giàu, rất giống tiểu thư đài các.
Cảm xúc của tôi bây giờ khá yên bình. Lúc tôi đứng ở ngoài chờ đợi còn thấy chút hồi hộp, nhưng sau khi ngồi xuống rồi thì không còn thấy lo nữa. Đậu hay rớt bây giờ không quan trọng bằng việc sau khi thi xong là sẽ được về nhà. Tôi đau bụng quá rồi, mắc vệ sinh nữa.
“Mẹ ơi mẹ hại Ti rồi mẹ ơi.” – tôi nở một nụ cười méo mó thầm nghĩ trong đầu.
3
Cô chuẩn bị phát đề, thi đầu tiên là môn Ngữ Văn. Tôi đọc ba lần mới hiểu đề yêu cầu viết cái gì. Mỗi lần tới đoạn mấu chốt là bụng tôi nó nhói lên một cái. Nhiều lúc tôi nghĩ: “Lỡ mà chịu không được thì coi như xong.”
Không phải tôi không muốn đi vệ sinh, tôi sợ mất thời gian. Nhưng mà cứ như thế này cũng không phải là cách. Lỡ đường ruột của tôi quá giới hạn, nó vỡ trận tại chỗ thì cái mặt của tôi nên chôn xuống đất hay quăng xuống sông đây.
Tôi niệm Phật. Những lúc như này thì đức tin rất quan trọng.
“Nam mô dược sư Lưu Ly quang vương chư phật. Ngài phù hộ cho con, đừng có đau nữa. Về nhà rồi đau nhiêu đau. Về nhà rồi đau ba ngày cũng được.”
“Ông Địa ơi, phù hộ cho con, đừng đau nữa. Về nhà cúng chuối cho ông, hứa luôn.”
“Chúa ơi. Người giúp con lần này.”
Có bao nhiêu thần linh là tôi lôi ra hết. Ai rảnh thì phù hộ giúp tôi với, chứ tôi chịu không nổi. Tay tôi run đến mức cầm bút không vững rồi.
Ấy vậy mà linh thật. Năm phút sau không thấy đau nữa. Nó dịu hẳn xuống, tôi cắm đầu viết. Viết lẹ lẹ lẹ, bù lại thời gian quằn quại nãy giờ. Tôi cũng không chắc là tôi có viết ra đúng ý tôi không hay tôi viết cái thứ gì nữa.
Trống vang. Môn Văn kết thúc, đến môn Toán. Tôi cũng cứ thế mà làm thôi. Theo tôi đánh giá thì đề khá khó, khó hơn mấy bài thầy Tuấn ôn trong lúc học thêm. Nhất là câu cuối cùng, nhìn nó như trận đồ bát quái chứ không phải đề thi cho học sinh cấp hai nữa rồi.
Lúc cô thông báo còn năm phút cuối, tôi đang làm câu số bốn. Tôi sắp ra rồi, ý tôi là ra kết quả chứ không phải cái vụ đau bụng đâu. Nhưng mà không kịp, không kịp nữa rồi. Tôi bấm máy tính với tốc độ ánh sáng, vừa ghi được đáp án là trống cũng vang lên.
Căng thẳng quá lại làm cơn đau bụng của tôi tiếp diễn. Còn một môn cuối thôi, đó là Anh Văn. Tôi lại niệm Phật, và nó lại bớt đau. Anh Văn của tôi tương đối tệ, với lại tôi cũng chẳng đi học thêm hay ôn bài gì hết nên là tôi nghĩ bài này coi như bỏ. Cũng may một nỗi là Anh văn tính điểm phụ. Nghĩa là nếu tôi được mười điểm thì cộng một điểm vào điểm tổng của hai môn Toán và Ngữ Văn. Nếu trên bảy rưỡi thì cộng nửa điểm. Còn dưới bảy rưỡi thì coi như không tính.
Tôi làm được ba mươi phút đã không biết làm gì thêm, trong khi mấy đứa khác vẫn cặm cùi viết. Thế là tôi dò đi dò lại, dò đến lúc trống báo hết giờ. Có lúc tôi vừa dò bài vừa gục xuống bàn luôn.
Hết giờ, cô thu bài. Xong xuôi một cái là tôi tức tốc lao ra khỏi phòng liền. Tôi ra cổng trường tìm mẹ. Hình như mẹ đứng đó đợi tôi suốt luôn thì phải, không có về nhà.
Vừa nhìn thấy tôi thì mẹ hỏi: “Thi được không Ti?”
“Được. Lớp giỏi là cái chắc.”
Nói xong là mẹ tôi cười, chắc cười vì sự tự tin quá lố của tôi. Nghĩ lại thì ba tiếng vừa rồi tôi viết cái gì bây giờ trong đầu tôi một chữ cũng không nhớ. Vừa viết vừa niệm Phật vừa sợ đau bụng. Chữ nghĩa cũng theo đó mà đi xuống đường ruột hết rồi.
Nhưng mà chuyện đó bây giờ đâu còn quan trọng nữa. Có đậu có rớt cũng qua rồi. Có thứ khác chuẩn bị rớt đây. Tôi vỗ vỗ lưng hối mẹ:
“Chạy lẹ mẹ ơi. Sáng uống sữa giờ đau bụng quá rồi.”