Chương 32: Trung học
1
Ở chỗ tôi, học hết lớp năm thì tụi nhỏ sẽ được chuyển thẳng lên trường cấp hai mặc định. Đứa nào học tiểu học Long Hưng như tôi thì gần như chắc chắn sẽ vào trường Phường 3.
Nhưng mà mẹ tôi không thích điều đó, mẹ tôi bảo là: “Trường Phường 3 dạy dở lắm, toàn quậy phá không à. Không có học trường đó được.”
Thế là tôi dự định học trường Phường 2, nhưng cũng không chắc có vào được hay không. Nếu muốn học thì hoặc là tôi phải được người quen gửi gắm, hoặc là tôi phải đi thi tuyển, đủ điểm thì mới nhận. Mà thi tuyển thì đương nhiên phải đi học để ôn thi, tôi học thêm thầy Tuấn.
Thầy Tuấn là anh của cô Hưởng. Cô Hưởng là cô chủ nhiệm của tôi năm lớp năm.
Ngày đầu đi học cũng không thấy gì đặc sắc lắm. Nói vui cũng không vui, nói buồn cũng không buồn. Lớp khá đông, có hai dãy bàn, mỗi bàn bốn đứa, tính ra cũng phải hơn năm mươi đứa. Tôi ngồi bàn chót, kế một bạn tên Vy. Mỗi tuần đi học ba ngày, học đến ngày thi thì nghỉ không học nữa.
Tôi chỉ học mỗi ông thầy này thôi. Sau khi hỏi thêm mấy đứa khác thì tôi phát hiện ra là tụi nó còn học thêm Ngữ Văn và Anh Văn. Thi tuyển có ba môn: Toán, Ngữ Văn và Anh Văn. Thầy Tuấn sẽ ôn Toán và Ngữ Văn, nhưng chủ yếu vẫn sẽ là Toán.
Tôi nghe chúng nó bảo Ngữ Văn một tháng học phí bốn trăm ngàn. Anh Văn một tháng cũng bốn trăm ngàn. Tôi nghe mà sốc, thầy Tuấn dạy có hai trăm ngàn mà mẹ tôi còn không có tiền đóng, lấy đâu ra ba trăm bốn trăm.
Người ta được đầu tư nhiều tiền của như vậy thì tôi làm sao đấu lại đây. Nhưng mà nếu như tôi học ít hơn và vẫn thi điểm cao hơn mấy đứa học nhiều thì xem như tôi thông minh hơn chúng nó rồi.
Mỗi ngày mẹ vẫn cho tôi vài ngàn mua đồ ăn vặt khi đi học. Ở nhà thầy Tuấn có vợ thầy bán bánh trái này kia. Cũng tương tự như nhà cô Hưởng, bánh tráng một ngàn, sinh tố một ngàn, rồng đỏ bốn ngàn…
Tôi học buổi chiều, từ ba giờ đến năm giờ. Thời tiết nóng như cái lò lửa. Phòng học có hai quạt trần và hai quạt máy nhỏ. Nhưng mà hơn năm mươi đứa đó. Bao nhiêu quạt cũng không đủ mát.
Thầy dạy mấy bài tương đối khó thôi. Không giống toán lớp năm đâu. Tôi nghĩ là lớp năm nâng cao. Nhiều khi đọc cái đề mười phút chưa hiểu đề đang nói gì.
Mà không hiểu sao ông ấy hay xem vở tôi lắm dù tôi ngồi tận bàn chót. Ông ấy đi xuống tận bàn chót chỉ để xem đáp án bài của tôi xong rồi lên. Trong khi nhỏ kế bên tôi thì ít khi được xem lắm.
Tôi cũng chả biết tôi làm đúng sai như nào. Cũng có bài tôi làm được, có bài không. Người khác như nào tôi không biết. Đa số thầy thường kêu mấy đứa bàn nhất bàn nhì lên sửa bài thôi. Thầy không kêu tôi, nhưng thầy lại thường xuyên xem vở tôi, chẳng hiểu nổi.
Có khi xem xong thầy hỏi con giải như nào. Tôi nói xong, thầy gật đầu rồi đi. Ông ấy không để lại bất kỳ lời nhận xét nào.
Tôi cũng bó tay luôn.
2
Bà Phưởng lại đòi tiền mẹ, mẹ ngồi trong nhà nhưng không dám ra.
“Ra nói với bả là tao không có nhà.” - mẹ bảo.
Thế là tôi đi ra, thấy bả đang kêu réo trước cửa thì tôi mới nói là: “Dạ mẹ con không có nhà, mẹ con mới đi đâu rồi.”
Thế là bả ậm ừ rồi quay lưng về.
Mẹ tôi không có tiền trả, cũng không phải muốn quỵt, chỉ là không có tiền trả. Ba tôi đi làm gửi tiền về thì một nửa là đóng tiền lời rồi, còn lại mấy đồng để ăn qua ngày, có khi còn không đủ. Vậy nên đôi khi mẹ tôi lại phải đi mượn thêm của người ta.
Thỉnh thoảng bà Phưởng vẫn kêu mẹ tôi đi hái ớt lặt rau để kiếm tiền. Được bao nhiêu tiền công thì bà ấy trừ vào tiền lời, chứ không tính tiền vốn.
Có những hôm đi làm cả ngày, về cũng không có đồng nào mua đồ ăn, do là bà Phưởng lấy hết rồi. Mẹ tôi bảo mỗi ngày trời mưa là mẹ tôi mừng lắm, do mưa gió người ta sẽ không đi đòi tiền.
Con nợ và chủ nợ, trên đời này còn mối quan hệ oan gia trái chủ nào hơn. Bà ấy đòi tiền của bà ấy cũng không sai. Chỉ là dưới góc nhìn của tôi, tôi vẫn ghét bà ấy thôi. Chẳng lẽ tôi nên thấy vui vì bà ấy đòi tiền mẹ tôi sao?
Mà mẹ tôi cũng lạ. Tiền đã không có ăn rồi còn phải nhất quyết bắt tôi đi thi tuyển. Thử nghĩ xem, một tháng ba tôi gửi năm trăm ngàn mà học phí thầy Tuấn hai trăm. Chưa kể phải thêm sách bút. Tôi nghĩ chắc nhà mình chưa phải nghèo nhất đâu, nhưng cũng sắp rồi.
Từ dạo học lớp bốn đến nay tôi phải thường xuyên nói dối lắm, chủ yếu là giúp mẹ trốn mấy chủ nợ thôi. Người ta thấy tôi là con nít thì cũng không chấp nhất, không muốn gặng hỏi thêm. Có thể nhiều người vẫn biết là tôi nói dối chứ, nhưng họ cũng lờ đi, vì tôi là con nít.
Con nít, có đặc quyền của con nít. Con nít, cũng có phẩm chất mà con nít nên có, đó chính là không nên nói dối. Tôi trước đó không thích nói dối, bởi vì tôi cảm thấy nói dối cũng chả được lợi ích gì. Chuyện tốt thì không đến lượt, chuyện xấu thì có thể giấu mãi hay sao.
Nhưng mà bây giờ khác rồi, nói dối có thể giúp được mẹ, một phần nào đó, chính là chuyện tốt.