Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Một Cân Mây

Chương 31: Bến đò

1

Nay là ngày hai mươi tháng mười hai âm lịch, ba tôi sẽ chở tôi lên chỗ bến đò chơi. Trước khi đi thì mẹ tôi soạn đồ đạc giúp tôi, cũng dặn dò tôi đủ chuyện. Mẹ tôi phải ở nhà một mình vài bữa, không biết mẹ có buồn không nữa.

Đồ đạc của tôi đều do mẹ soạn cho. Cũng không có gì nhiều, ở ba ngày thì cần khoảng mười bộ quần áo, cộng thêm khăn, bàn chải các thứ. Vậy mà gom lại cũng ra một cái ba lô to đùng.

Ba chở tôi đi bằng xe máy, đi được ba mươi phút thì phải qua một con sông. đây không có cầu nên người ta phải đi phà.

Chỗ tôi gọi nó là phà Mỹ Lợi, không nhanh không chậm khoảng chừng hai chục phút là qua được bờ bên kia. Ngày trước tôi đi thành phố cũng qua con sông này, ai muốn đi thành phố thì cũng phải qua đây thôi. Nhớ lần nào ba chở tôi đi bệnh viện, lúc đó thân thể đau đớn, bệnh tật bủa vây. Vậy mà giờ đã là câu chuyện của sáu năm về trước rồi.

Sau đó còn phải chạy thêm hai tiếng đồng hồ nữa mới đến được chỗ chú Ba ở. Tôi đi qua rất nhiều nơi, ngắm được rất nhiều phong cảnh mới lạ. Phải chi có mẹ tôi ở đây để mẹ tôi cũng được nhìn một chút về những thứ đẹp đẽ này.

Chỗ chú Ba là ở trong một con hẻm trên đường Huỳnh Tấn Phát. Từ đường đó, băng qua một kho chứa nước ngọt rất nhiều, sau đó quẹo thêm hai ba lần, đi một đoạn đường đất lồi lõm mới tới.

Bến đò nằm sâu trong hẻm, sát với bờ sông. Kế bên là nhà của chú Ba. cũng không tính là nhà, nó chỉ như một cái quán nước đơn sơ và hai cái giường ngủ mà thôi.

Để hình dung đơn giản thì nhà chú Ba tôi đối diện với bờ sông. Còn bến đò thì gọi cho dễ hình dung chứ thật ra nó cũng chỉ là tập hợp của một vài chiếc đò chiếc ghe được cột lại hai bên một chiếc cầu nhỏ. Kế bên nhà là bàn ghế, võng của quán nước. Chú Ba tôi vừa đưa đò vừa bán nước cho khách vãng lai. Còn phía sau quán nước là một ngôi chùa, không lớn lắm, nhưng nhìn cũng rất khang trang. Tôi nghe mẹ tôi nói đây là chùa để tro cốt của ba mẹ của bà nội.

Ở đó có một tượng bồ tát Nam Hải xoay mặt ra sông, cao khoảng ba mét. Tôi nghĩ chắc là để ngài có thể nhìn thấy những người gặp nạn và cứu giúp họ.

Lúc tôi đến thì chú Ba có ở đó, cũng hỏi thăm vài câu. Xong rồi ba tôi dẫn tôi đi cất đồ đạc quần áo. Tôi cũng đi dạo vòng vòng xem có gì thú vị để về kể mẹ nghe.

Tính ra thì ở đây cũng chán, ngoi trừ một việc, là có rất nhiều nước ngọt. Chú Ba bảo tôi có thể uống thoải mái. Vậy nên từ lúc đến tới giờ tôi đã nốc hết một chai trà xanh không độ và một chai sữa ca cao.

Ba tôi bảo tôi là: “Uống ít thôi con, để người ta bán nữa.”

Vậy nên là tôi cũng không dám lấy nhiều nữa. Ỏ đây có nhiều chó lắm. Chó nuôi cũng có mà chó hoang cũng có. Chúng nó kéo bầy kéo lũ hơn chục con. Lúc mới nhìn thấy tôi sủa điếc óc, giờ thì bớt rồi.

Tôi ở đến chiều thì có hai mẹ con bán vé số lại. Ba tôi bảo là cô đó tên Mai, người quen ở đây, hôm nào cũng lại bán.

Thằng con trai của cô ấy cũng khá vui. Nó trạc tuổi tôi, dáng người mập mạp, nước da rám nắng, cũng cầm theo sấp vé số để bán phụ mẹ.

Không biết vì lý do nào mà rất nhanh tôi và nó đã trở thành bạn của nhau. Nó dẫn tôi đi vòng vòng, nói luyên thuyên các thứ về chỗ này. Nó ở đây mà, đương nhiên là rành hơn tôi mới đến rồi.

Tôi hỏi nó: “Mày mấy tuổi?”

Nó: “Tao mười tuổi.”

Tôi: “Vậy mày bằng tao.”

Nó: “Ờ. Mà mày lên đây làm gì?”

Tôi: “Ba tao làm ở đây. Tao lên chơi vài bữa rồi về.”

Nó: “Vậy là mày nghỉ học vài bữa hả?”

Tôi: “Ờ. Má tao xin cho tao nghỉ. Còn mày có đi học không?”

Nó: “Có. Đi học xong về mới lại đây bán vé số phụ mẹ nè.”

Ba nó bỏ mẹ nó rồi. Mẹ nó thì nuôi nó một mình đến tận bây giờ từ lúc nó hai tuổi. Nó cũng không biết ba nó là ai.

Mặc dù rất có thiện cảm với nó nhưng tôi lại không hề có thiện cảm với mẹ nó. Nhìn cách bà ấy ăn mặc và nói chuyện với chú Ba tôi nó cứ kỳ cục kiểu gì đó. Không phải tôi nói là người bán vé số thì không được ăn mặc đẹp. Nhưng mà cái cách bà ấy ăn mặc nó có chút không ổn. Nhưng không ổn chỗ nào thì tôi không nói được.

Tôi với thằng Kiệt ngồi nói chuyện với nhau đến tối muộn, cũng chẳng biết có ảnh hưởng đến công việc bán vé số của nó hay không. Mẹ nó đi thì đi đâu mất tiêu tôi cũng không thấy.

Tôi mới hỏi nó là: “Mẹ mày đâu? Mày biết đường về nhà không vậy?”

Biết. Nhà tao gần đây. Tao tự về được, không cần mẹ dẫn.” – nó nói.

Mẹ tôi mỗi ngày đều đưa đón tôi đi học, đi đến đâu là theo đến đó, mắt không rời nửa bước. Mẹ không dám để tôi đi một mình bao giờ. Còn nó tối muộn mà phải tự về nhà một mình.

Tôi có ba yêu thương. Nó thì mặt ba cũng không biết. Da tôi đen do đi chơi giăng nắng. Da nó đen do bán vé số giăng nắng. Vậy mà nó cứ cười nói suốt, đang bán vé số cũng chen vô kể chuyện, miệng không khi nào chịu ngơi. Tôi mà bị kêu đi bán vé số chắc tôi khóc ba ngày ba đêm.

Được một lát nữa thì nó bảo là về. Về ăn cơm học bài mai nó còn đi học. Tôi cũng tạm biệt nó, bảo nó là mai có rnh lại ghé chơi.

Thế là tôi lại ngồi thơ thẫn một mình ngắm từng đợt sóng. Ba tôi đi chở khách ở đâu đó tận Gò Vấp, nên hiện tại không có ở đây. Buổi tối ở cạnh bờ sông thật sự rất lạnh. Tôi có mặc một lớp áo khoác dày nhưng vẫn cảm thấy lạnh.

Tôi ngồi cạnh tượng bồ tát, sẵn tiện cầu xin ngài vài điều: “Cầu xin ngài phù hộ cho mẹ con bình an vô sự, ba con bình an vô sự, anh con cũng vậy. Nhà con sớm có tiền trả hết nợ, ba con bỏ rượu luôn.”

Không biết mẹ tôi bây giờ ở nhà đang làm gì nữa, chắc không có tôi mẹ cũng buồn lắm. Ba tôi có điện thoại di động, nhưng mà giờ ba tôi không có ở đây nên tôi không mượn điện thoại của ba để gọi cho mẹ được.

Ngồi được một lúc thì thím Ba về. Thím Ba thấy tôi thì có chút bất ngờ, chắc tại không ai nói cho thím biết là tôi sẽ lên đây chơi.

Con lên hồi nào vậy?” – thím Ba hỏi.

Dạ hồi sáng. Ba chở lên.” – tôi đáp.

Sau đó thím hỏi tôi đã ăn gì chưa, có muốn mua gì không, ăn vặt gì không, uống nước ngọt không… hỏi tới tấp không kịp trả lời.

Tôi cũng trả lời thật lòng là tôi đã uống hết hai chai nước ngọt. Buổi chiều thì trước khi đi ba tôi đã cho tôi ăn cơm rồi.

Được một lúc tới khoảng chín giờ thì ba tôi cũng về, lúc đó thì tôi đã nằm yên vị trên giường chuẩn bị ngủ. Buổi tối ở đây trời rất lạnh, lạnh đến thấu xương. Gió sông nó mang một cái không khí lạnh khó nói lắm. Ví dụ lạnh sau cơn mưa hay lạnh khi mở quạt, tôi đều có thể chịu được. Nhưng mà cái lạnh của sông nước khiến tôi lần đầu tiên biết run vì lạnh là thế nào.

Khổ nỗi là nhà chú Ba tôi xây tường chỉ có hơn một mét ở phần tiếp với mặt đất, còn lại phần trên đều là lưới B40. Buổi tối có bao nhiêu gió đều thổi vào nhà, thật sự là lạnh đến mức không ngủ được. Tôi vừa mặc áo khoác vừa đắp mền vẫn không sao ngủ được.

Và trong những lúc chịu khổ như thế này thì tôi không khỏi nhớ mẹ. nhà chăn êm nệm ấm không chịu, đòi lên đây làm gì để giờ lạnh tái da tái thịt. Ba tôi thì còn phải kiểm tra xung quanh các thứ, xem đò đã cột dây đàng hoàng chưa, ly ấm bán trà bán nước đã rửa chưa, dọn dẹp qua một đợt rồi mới đi ngủ được. Còn chú Ba với thím Ba hình như hôm nay không ở đây. Họ ngủ ở nhà khác hay là họ ngủ ké bên chùa, tôi cũng không biết.

Tôi chỉ biết là lạnh như vậy sao mà ngủ được đây. Nhưng mà tôi mỏi mòn lắm rồi. Nằm thiu thiu mấy chục phút thì cuối cùng tôi cũng thiếp đi lúc nào không hay. Thế là một ngày đã trôi qua.

2

Thím ba mua cho tôi rất nhiều đồ ăn. Nào là kem, bánh, bánh tráng trộn. Mà kem cây nào cũng đắt. Thím chở tôi đi cho tôi lựa cái tôi thích. Tôi lựa xong mấy cây kem, ra tính tiền người ta bảo năm chục ngàn. Tôi thật là muốn xỉu tại chỗ. Dưới quê bán có một ngàn, lên đây bỏ vô bao bì có nhãn hiệu cái là lên tận mười hai ngàn. Tôi muốn để dành mang về cho mẹ ăn thử, nhưng mà không được. Ba tôi cũng có mua cho tôi nữa. Bởi vì tôi rất thích bánh tráng trộn nên ba tôi cũng chở tôi khắp chỗ này chỗ kia để tìm. Nhưng đáng tiếc ở đây không có giống dưới quê. Ngon thì cũng ngon nhưng mà không bằng.

Có một chuyện khiến tôi cảm thấy rất phiền lòng khi ở đây đó chính là mỗi lần muốn đi vệ sinh là phải qua chùa để đi nhờ, mà chùa có nhiều chó, tôi lại không dám qua. Ba tôi thì không phải lúc nào tôi muốn đi vệ sinh là ba tôi đều có mặt ở đây để dẫn tôi qua bên đó. Hôm qua tôi cũng chẳng có tắm rửa gì hết. Mẹ tôi mà biết chắc là buồn lòng lắm.

Nay vẫn ngồi chơi. Đi vòng qua vòng lại thì thấy một người khách tới, gọi đò qua bên kia sông. Ba tôi thấy tôi cũng ngồi không thì nên rủ tôi đi đò cho biết.

Tôi quan sát thấy là đầu tiên ba tôi sẽ tháo dây cột đò, sau đó leo lên, rồi đỡ tôi leo lên, rồi tới người khách đó. Xong xuôi hết thì khởi động máy và chạy thôi. Ngồi đò cũng khá êm, nó cũng không đến mức say sóng như người ta hay nói. Hoặc có thể là do đây chỉ là đò nhỏ, cũng không phải loại thuyền lớn gì. Đi được chưa tới mười phút là đã qua bờ bên kia. Tôi đã thấy được rất nhiều thứ lúc ngồi trên đò.

Đầu tiên chính là mấy chiếc tàu lớn ơi là lớn, lớn không tả nỗi, nhìn ngút ngàn luôn. Xong rồi có thêm mấy chiếc xà lan chở cát đá, rồi mấy con thuyền nhỏ, rồi mấy hộ dân lênh đênh trên sông nước nữa. Thật sự là họ sẽ xây nhà trên sông sao? Tôi về kể mẹ nghe chắc mẹ cũng không dám tin đâu.

Lúc về tôi còn để ý thấy cách bến đò của chú Ba tôi không xa còn có một xưởng đóng tàu khổng lồ. Con tàu họ đang đóng ít nhiều cũng phải cao hai mươi mét.

Chiều nay thắng nhóc Kiệt lại đến chơi, nhưng mà không có má nó đi chung.

Má tao kêu hai người chia nhau ra bán. Tao bán ở đây, còn má tao đi chỗ khác.” – nó nói.

Cứ thế nó vừa chơi với tôi vừa bán. Tụi tôi chơi ô quan, có khách đến thì nó lại mời vé số. Mời xong rồi quay lại chơi tiếp.

Đến đâu đó năm sáu giờ thì nó về. Tôi lại quay về ngồi cạnh bồ tát Nam Hải, cầu nguyện cho gia đình.

Chiều xuống, mặt sông đổi màu. Nước đang xám bỗng ánh lên màu cam, rồi đỏ hồng như có ai đổ màu xuống. Tôi ngồi nhìn mãi, thấy đẹp đến lạ. Cây cỏ ven sông bắt đầu buông lơi, tạo ra những bóng cây dài chạy theo dòng nước.

Yên ổn được một lát thì lại ồn ào. Chiều nay ở đây tổ chức nhậu nhẹt, đương nhiên là không thể thiếu chú Ba của tôi và những người bạn của ông ấy. Tôi thấy họ chuẩn bị một bàn tròn, hai ba thùng bia gì đó, và năm bảy món đồ ăn. Theo như tôi đánh giá thì món nào cũng đắt tiền, toàn là tôm cua hải sản. Con nào con nấy to đùng, không thì thịt bò đỏ tươi, bia thì cũng là loại đắt tiền.

Ở gần đó có một con tàu, ba tôi bảo chỗ đó là nơi cảnh sát biển ở. Mấy người đó phụ trách an ninh ở đây. Họ cũng là bạn của chú Ba, nay nhậu cũng có mặt họ.

Mấy ông nhậu vừa hát vừa nói, la hét ầm ĩ. Thật sự không vui chút nào, tôi ngồi trong nhà vừa ăn cơm vừa xem ti vi mà bực cả mình.

Đến tối ngủ do ba tôi cũng có nhậu chung nên say mất rồi, người thì nồng nặc mùi rượu. Còn có mỗi cái chăn cũng giành mất của tôi, làm tôi lạnh không chịu được.

Khó khăn lắm tôi mới thiếp đi được một lúc, giật mình tỉnh dậy lại là mười hai giờ đêm. Tôi ngó được cái đồng hồ mờ mờ ảo ảo, xong rồi ngó qua chỗ ba tôi thì không thấy ba đâu. Tôi mới ngồi dậy bước xuống giường để tìm xem ba ở đâu, nhìn một hồi thì mới biết ba ra ngoài trước ngồi, chắc là hóng gió hay hút thuốc gì đó.

Thấy vậy tôi cũng ra đó ngồi một lát. Nói chuyện qua lại mấy câu, ba cũng kể tôi nghe chuyện này chuyện kia, rồi tôi ngủ gục lúc nào không hay. Sáng tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong giường, chắc là ba tôi bế tôi vào.

Thế là hết ngày thứ hai tôi ở đây. Ngày mai nữa là ba ngày, qua ngày thứ bốn là ba tôi chở tôi về, rồi ở lại ăn tết luôn. Qua tết rồi lên làm lại.

3

Đến ngày về, ba tôi sắp xếp công chuyện ở bến đò. Tôi thì sửa soạn đồ đạc, thu gom quần áo vật dụng của mình, nhớ đi nhớ lại xem coi có bỏ quên cái gì không.

Tôi chào chú Ba, còn thím Ba thì không có ở đây. Chiều hôm qua tôi cũng có chào tạm biệt thằng Kiệt rồi, nó còn nhắn nhủ tôi là: “Hôm nào lên chơi nữa nha mày.”

Tôi cũng ừ, chứ chả biết bao giờ sẽ quay lại đây nữa.

Khi xuất phát thì ba gọi báo mẹ trước để mẹ biết chừng. Thời gian thấm thoát thoi đưa, ngồi ròng rã gần ba tiếng đồng hồ cuối cùng tôi cũng về được tới nhà.

Tôi tắm rồi thay được bộ đồ là lăn ra ngủ khò một phát tới ba giờ chiều.

Ở trên đó không đói, chỉ là không ngủ ngon được. Nó quá lạnh với sức chịu đựng của tôi. Anh tôi ngày xưa ở đây được hai năm đúng là nể thật.

Ba tôi cũng hay. Chứ tôi chịu. Không ngủ nổi.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px