Chương 30: Chú Ba
1
Bây giờ là bốn giờ chiều, tôi vừa được tan học ở trường tiểu học. Trước khi về cô còn giao thêm cho một đống bài tập Toán, bảo là bài tập về nhà. Đầu tuần sau cô sửa bài.
Hôm nay là thứ sáu rồi còn gì. Đầu tuần sau là thứ hai, cũng có nghĩa là tôi chỉ có hai ngày để làm hết mớ bài tập đó. Đến cả thứ bảy chủ nhật cũng không được nghỉ ở nhà một cách trọn vẹn. Làm trẻ con cũng khổ quá rồi. Nhưng mà nhìn lại ba mẹ của tôi thì có vẻ như làm người lớn cũng chẳng sung sướng gì hơn là bao.
Cổng trường giờ tan học bao giờ cũng đông, đông nhất chắc là mấy hàng quán bán đồ ăn vặt với đồ chơi. Đám con gái thì có đứa xúm lại nói chuyện, có đứa xem hình dán, xem búp bê. Còn đám con trai thì chạy nhảy, có đám tụ tập đá banh trong sân trường không chịu về. Ba mẹ tụi nó phải vô sân trường kiếm mấy đứa nó, có khi còn bị nhéo lỗ tai lôi về.
Đám khác thì tụ tập khoe với nhau về mấy tấm thẻ bài, không thì chơi yoyo… nói chung lắm trò.
Tôi thì tan học xong là ra cổng trường tìm mẹ, hoặc có khi là ba. Ai rảnh thì người đó đón tôi đi học về. Bây giờ ba đi làm rồi nên chỉ có mẹ là đón được thôi. Mẹ đạp xe cộc cạch chở tôi về, tới nhà thì vội vã cho tôi ăn cơm. Hôm nay ăn canh bầu cá kèo, cũng tính là món ngon. Xong rồi thì thay đồ, soạn tập sách chuẩn bị lên nhà cô Hưởng học thêm.
Thay đồ xong cũng gần năm giờ, mẹ chở tôi lên bằng xe đạp. Tôi tới nhà cô lúc đúng năm giờ. Đi qua sân nhà, băng một dãy hành lang dài là tới phòng học. Mấy bạn khác cũng đã vào gần đông đủ, tôi cũng ngồi vào chỗ của mình, chuẩn bị cho buổi học. Mỗi lần tôi bước vào đều có một ánh mắt căm ghét nhìn tôi, thế mà hôm nay lại không thấy. Thằng chó Tạo hôm nay không đi học, chắc bệnh liệt giường rồi chứ gì.
2
Nay là ngày mười tám tháng mười hai âm lịch, tết cũng gần đến rồi. Mấy hôm trước tôi có bảo với mẹ là tôi muốn lên chỗ ba chơi thử cho biết. Mẹ tôi thấy vậy cũng được nên kêu bà tôi là trước khi nghỉ tết sắp xếp về một vài bữa, về chơi một chút rồi sẵn chở tôi lên đó. Xong rồi hai ba con về ăn tết luôn.
Vậy nên hôm nay ba tôi về. Tôi đang ngồi trước nhà chơi thì nghe tiếng xe máy chạy gần tới, mà tiếng xe cũng quen thuộc nên ngay lập tức là tôi đoán ra được là ai. Ba tôi mặc quần tây đen với áo sơ mi xanh, bên ngoài mặc thêm một chiếc áo khoác, mang một đôi dép tổ ong màu trắng. Cũng đã 3 tháng rồi tôi cũng không được gặp ông ấy. Trông ông ấy vẫn mạnh khỏe, chỉ có điều làn da cháy nắng hơn một chút, nhìn lại già đi thêm đôi phần.
Tôi la lên: “Mẹ ơi, ba về tới kìa.”
Mẹ tôi nghe được thì cũng vội chạy từ nhà sau lên, xách đồ đạc vào nhà rồi hỏi thăm vài câu. Ba tôi ngồi nghỉ mệt chút rồi cũng tắm rửa thay đồ. Mẹ tôi thì đã dọn cơm sẵn sàng, thế là nhà tôi cũng có được một ngày ăn cơm cùng nhau.
Mâm cơm hôm nay là canh chua cá lóc với cá lóc kho tiêu, nhìn thôi đã thấy hấp dẫn rồi. Sự thật là tôi không ăn được nhiều loại cá, đếm đi đếm lại cũng có vài con. Cá lóc là một trong số đó.
Ăn xong thì ba mẹ vừa xem ti vi vừa nói chuyện, tôi cũng nghe được vài câu.
Ba: “Ở trên đó thì cũng được. Nó chạy đò giàu gần chết. Ngày nào cũng bày ra một bàn nhậu nhẹt. Toàn là đồ ngon của lạ, bia từ thùng này qua thùng khác.”
Mẹ: “Rồi mày học được lái đò rành chưa?”
Ba: “Ở trên đó có thằng Kịch là lính của thằng Téo. Nếu thằng Téo không chạy thì nó chạy, tháng trả lương đàng hoàng. Nhưng mà tao thấy là nó cũng không muốn chỉ tao, tại tao mà chạy được đò thì thằng Téo mướn nó chi nữa. Nói chung cũng không nhiệt tình. Tao ráng dòm theo rồi tự học thôi.”
Mẹ: “Rồi chạy đò không hay còn làm gì khác không?”
Ba: “Thì chạy thêm xe ôm. Ai kêu thì đi, có gì làm đó. Con Cảnh nó cũng được, lâu lâu nó cũng cho được vài chục uống cà phê. Hôm bữa nó hỏi tao nhà mình có ấm đun siêu tốc không, tao nói chưa. Chắc vài bữa nó có mua cho đó.”
Mẹ: “Con đó cũng rộng rãi, cũng được. Cưới thằng Téo này cũng tám đời vợ rồi, đã vậy còn ăn nhậu chơi bời, có biết tiết kiệm tiền bạc đâu.”
Ba: “Thì ráng chịu chứ giờ sao. Lúc nó cưới bà Duyên cũng khuyên nó rồi còn gì.”
Nói qua nói lại ba mẹ tôi nói chuyện tới tận chín giờ tối, còn tôi thì ngủ mất đất.
Nhưng mà nó cũng làm tôi suy nghĩ đôi chút về chuyện ở trên bến đò. Chú Ba tôi khá là đào hoa. Người vợ hiện tại của chú ba tôi là thím Ba tên Cảnh, làm nghề tóc.
Còn trước thím Cảnh thì có cũng năm bảy thím khác rồi. Nghe mẹ tôi kể người vợ đầu tiên của chú ba tôi tên Linh, cũng cưới hỏi đàng hoàng cách đây mấy chục năm về trước. Mẹ tôi cũng có gặp cô đó vài lần lúc về đây chơi hồi xưa. Hai người cũng có được với nhau hai đứa con trai, sau đó thì li dị. Thím Linh nuôi con, chú Ba tôi cũng có chu cấp hàng tháng.
Sau khi chia tay bà ấy thì chú Ba tôi cũng có thêm vài người vợ khác, còn không phải vợ thì là người yêu. Cho đến hơn một năm trước, chú ba tôi quen được một cô nào đó. Sau đó là trầu cau mâm rượu, cưới hỏi đàng hoàng. Ở với nhau được hai tháng li dị, bà nội tôi cũng chết lặng luôn. Mấy tháng sau thì quen thím Ba hiện tại. Sau đó cũng cưới hỏi đàng hoàng, nhưng mà lần này bà nội tôi không đi đám cưới nữa.
Nguyên văn câu nói của bà nội tôi lúc đó là: “Mới đưa lễ hai tháng trước giờ đưa tiếp cái gì? Thiên hạ mà biết người ta cười cho. Riết rồi không dám nhìn mặt ai.”
Ở bến đò có một người là cô Duyên. Cô sống gần đó, cũng là họ hàng của ba tôi và chú Ba. Lúc chưa cưới thím Cảnh có đến bến đò chơi, cô Duyên gặp thím có nói chuyện vài câu. Nghe ba tôi kể là cô Duyên có hỏi thím ba là: “Em biết nó là người như thế nào không mà dám cưới nó.”
“Người em yêu là em cưới, quá khứ như nào không quan trọng.” – Thím Ba đáp lại.
Nghe vậy thì cô Duyên cũng không biết nói gì thêm.
Thím Ba mỗi lần về quê chơi cũng hay hỏi thăm tôi, cho tôi quần áo với tiền ăn bánh. Chú Ba thì gặp là móc bóp cho tụi nhỏ mỗi đứa vài tờ.
Còn về ba tôi thì nghe giọng cũng thấy không hẳn là vui vẻ gì. Làm ở trên đó cũng phải ngó trước ngó sau, nhìn sắc mặt người này người kia. Ở trên đó tiền chạy đò ban ngày thì chú Ba tôi lấy, ban đêm cuốc nào mà chú Ba tôi làm biếng không chạy thì ba tôi mới chạy, tiền đó thì ba tôi lấy. Nói chung là chắt mót từng đồng, chứ chú Ba thì không có trả lương cho ba.
Mỗi tháng ba tôi tích góp được đâu đó năm trăm ngàn thì gửi bưu điện về cho mẹ.
Năm trăm đó vừa gạo thóc vừa đồ ăn vừa điện nước. Đống tiền vay bạc hỏi của mẹ thì chẳng giảm được đồng nào. Thỉnh thoảng thì mẹ tôi cũng đi hái ớt lặt rau giúp chủ nợ, cũng trừ đi được phần tiền lời. Còn tiền gốc thì y nguyên.