Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Một Cân Mây

Chương 29: Xa cách

1

Ở quê không tìm được việc nên ba tôi quyết định lên thành phố làm. Chú ba tôi có một cái bến đò nhỏ ở nhà Bè Sài Gòn. Ba tôi lên đó phụ việc, hoặc làm gì có thể để kiếm tiền.

Nhà bây giờ chỉ còn hai mẹ con tôi. Mỗi tối thì mẹ đều khóa cửa rất cẩn thận, chắn thêm cây bên trong, phòng trường hợp người ta phá khóa.

Thỉnh thoảng ba tôi sẽ gọi về báo tình hình trên đó cho mẹ tôi qua điện thoại bàn, rồi mẹ tôi sẽ kể lại cho tôi nghe. Cơ mà cái điện thoại bàn nhà tôi nó cũng chẳng phải tốt lành gì. Ngày trước còn có thể nghe gọi, bây giờ chỉ ai gọi đến thì nghe, không gọi cho người khác được.

Chỗ chú Ba tôi cũng là chỗ mà ngày xưa anh tôi mới lên học đại học có ở tạm, sau này thì dọn đi. Tôi cũng chưa lên đó lần nào.

Ba đi nhà yên ắng hẳn. Vừa không có tiếng chửi vừa không có tiếng cười. Ba tôi bình thường cũng vui tính lắm. Lúc nào ông ấy cũng làm mấy trò hài hước. Tôi và mẹ có khi cười không ngừng lại được. Cười đến đau cả bụng.

Tôi biết ông ấy cũng chẳng muốn đi đâu. Nhưng biết làm sao hơn.

2

Chiều nay tôi qua nhà bà Bảy chơi. Nhà bà Bảy thì cách nhà tôi hai căn thôi, đi bộ chưa tới một phút là tới rồi. Bà Bảy đi bán vé số với coi bói kiếm sống. Ông Bảy thì chạy xe ôm. Nhà bà Bảy ở chung với con trai là cậu Khang và vợ cậu Khang là chị Liên. Chị Liên với bà Bảy không hợp nhau, họ không thường xuyên nói chuyện.

Mẹ tôi bảo là: “Hồi xưa bà Bảy không thích con Liên, cái con Liên nó theo thằng Khang dai quá. Cuối cùng hai đứa trốn lên thành phố một thời gian. Bà Bảy cũng hết cách nên là thôi cho tụi nó cưới luôn, bởi vậy nên bả không thích nó.”

Đợt hai người bọn họ trốn đi còn ghé qua thăm tôi lúc tôi bệnh ở trên thành phố. Tôi thấy chị Liên cũng thân thiện mà bà Bảy cũng dễ gần. Tóm lại nếu họ không đối tệ với tôi thì không tính là ai tốt ai xấu.

Lúc tôi qua thì bà Bảy đang nghe xổ số, tôi cũng ngồi nghe chung. Tôi qua bên này chơi chủ yếu là bà ấy dạy tôi đánh bài, không thì nghe xổ số. Không thì bà ấy xin số từ tôi để đánh đề.

Có lần kia tôi cho bà ấy con mười hai, bà ấy tưởng tôi nói chơi nên không đánh. Ai ngờ chiều ra con mười hai thật. Đúng là ngỡ ngàng mà.

Mẹ tôi bảo bà Bảy có chút thần kinh, không tính là khùng nhưng cũng không bình thường lắm. Có đợt bà ấy cãi nhau với ai mà tức đến mức bà ấy cởi quần áo chạy vòng vòng luôn.

Tôi nghe xong mà ngơ ngác. Người ta nói là bà ấy coi bói đúng lắm. Lâu lâu mẹ tôi cũng có qua xem. Chủ yếu là hỏi coi nào ba tôi bỏ rượu, không thì hỏi việc gia đình, việc sức khỏe, việc học tập của anh tôi và tôi.

Tôi nghĩ là trời cho bà ấy có tài năng xem bói nên đổi lại bà ấy phải không bình thường một chút. Có ai nói với tôi là người tiết lộ thiên cơ thì sẽ không có kết quả tốt đẹp.

Tôi đã từng nghĩ nếu như biết trước tương lai thì sẽ là loại cảm giác gì. Chẳng hạn như mua vé số, tôi sẽ mua tờ trúng giải đặc biệt. Hoặc là cô cho câu nào trong đề ôn tập, đáp án của bài kiểm tra, tôi sẽ chép y chang và lấy con điểm mười.

Nhưng mà nó lại không vui nữa, giống như xem phim mà biết hết kết cục rồi thì xem làm gì. Cũng giống như điểm mười kiểm tra vậy. Tôi thấy nó có ý nghĩa vì tôi dùng chính sức lực của mình để đạt được. Biết đáp án chắc chắn sẽ được điểm cao. Nhưng khi đó điểm mười đã không còn là của tôi nữa rồi.

3

Sau hơn một tháng thì ba có gửi cho mẹ được năm trăm ngàn, kêu mẹ ra bưu điện lấy.

Đi học về, ăn cơm xong xuôi mẹ cho tôi năm ngàn, kêu tôi muốn gì bánh gì thì mua. Mặc dù trời đang mưa lâm râm nhưng tôi vẫn cầm tiền tức tốc chạy ra bà Đẹt, mua hai bịch bánh tráng với mấy viên kẹo. Tung tăng ra khỏi cửa quán, đi được đâu đó mười mấy bước thì phát hiện ra đâu mất tiêu hết một bịch bánh tráng rồi, trên tay tôi chỉ còn có một bịch còn lại với mấy viên kẹo.

Thế là tôi đi ngược lại con đường lúc nãy mình bước thì tôi thấy bịch bánh tráng của tôi nằm lăn lóc trước mé đường. Có lẽ do lúc nãy tôi nhảy nhót tung tăng quá nên nó rơi mất.

Tôi quay lại định nhặt thì có ông chú kia đi tới. Ông ấy thế mà lại đạp ngay vào cái bịch bánh tráng của tôi. Lúc phát hiện ra đã đạp thứ gì đó thì ông ấy cũng bắt gặp ánh nhìn thảng thốt của tôi.

Đứng chết lặng mất mấy giây. Tôi bước thêm hai bước, định bụng sẽ vẫn nhặt. Nhưng nhặt thì kỳ quá.

Ông chú đó cứ nhìn tôi.

Tôi quay người lại bỏ đi, quyết định không nhặt nữa. Dù sao cũng bị người ta đạp mất rồi. Nhưng trong lòng tôi khó chịu lắm.

Tôi không dám đi nhanh.

Tôi chờ mình đổi ý.

Có sợi dây vô hình nào đó cứ kéo tôi về sau, sau đó lại lôi tôi về phía trước.

Nghĩ đến là tiền của ba cho, tôi quay đầu. Dù sao cũng bị đạp ở bên ngoài, không ảnh hưởng bên trong. Bánh tráng vẫn ăn được mà.

Nhưng mà tôi sợ mất mặt. Ai lại đi nhặt một bịch bánh tráng đã bị người ta đạp dưới chân. Đi từ từ lại chỗ đó, tôi nhìn thấy nó đã ướt tèm nhem. Bên ngoài còn dính bùn đất từ đôi dép của chú kia mang lại.

Không chần chừ thêm giây phút nào, tôi chạy thật nhanh lại, cúi xuống cầm lấy bịch bánh tráng, xoay người chạy trối chết. Làm ơn, đừng ai nhìn thấy tôi lúc này.

Nếu lúc này mà thế giới ngưng hoạt động thì tốt biết mấy.” – tôi ước.

Đó là tiền cực khổ mà ba kiếm được. Không thể lãng phí.

Tôi chạy hết khúc đường lớn. Sau đó quẹo vào hẻm nhà mình rồi thở phào nhẹ nhõm. Bùn đất còn dính trên tay, tôi chậm rãi về nhà. Dù trời đang mưa lâm râm nhưng tôi cứ đi từ từ thế thôi. Tôi chạy hết nổi rồi. Sức lực tôi có bao nhiêu tôi đổ dồn vào phi vụ nhặt bánh hết rồi.

Về đến nơi thì áo cũng ướt đẫm. Thế mà lại vui. Nhìn mấy món đồ ăn vặt cầm trên tay giống như tôi vừa trải qua một cuộc chiến khốc liệt mới giành lấy được vậy.

Tôi đi tìm cái túi ni lông khác, bỏ bánh tráng từ cái bịch bị đạp lúc nãy sang. Bên trong vẫn còn nguyên vẹn. Ăn rất ngon. Không hối tiếc.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px