Chương 25: Lan Ân
1
Nay qua nhà thằng Tí chơi có cũng khá đông đủ, trong đó đặc biệt là hai chị em Lan Ân.
Lan là chị. Ân là em. Cả hai đều là cháu ngoại của bà Sáu. Hai đứa đó một đứa bằng tuổi tôi, một đứa nhỏ hơn tôi một tuổi. Tụi nó thì không lên nhà bà Sáu thường xuyên như mấy đứa kia, thỉnh thoảng mới lên một lần. Và đặc biệt là tụi nó không thích chơi với tôi.
Mỗi lần tôi lại chơi mà có tụi nó là tụi nó đều tránh tôi, hoặc không thì tỏ thái độ rất khó chịu. Và đỉnh điểm là hôm nay, tôi đang ngồi chơi với con Trâm con Ngọc thì hai chị em nó lại là đuổi tôi về.
Nó bảo là: “Mày về đi. Nhà người ta mà lại hoài.”
Trong khi nãy giờ tôi chưa đá động gì tới hai đứa luôn. Tự nhiên phát điên với tôi làm gì. Hơn nữa nhà này cũng không phải nhà nó, cũng không phải tôi lại chơi với nó nhưng nó lại dám đuổi tôi về.
Con Ngọc với con Trâm nghe vậy thì cũng không nói gì. Cơ mà tôi thấy mặt tụi nó hơi sượng. Thấy vậy nên thôi cũng ngậm ngùi mà đi. Ở lại với bầu không khí căng thẳng đó thì ai mà chơi cho nổi.
Một năm mười hai tháng tôi gặp tụi nó chắc được ba lần. Cũng không nói chuyện gì nhiều. Vậy mà lại đi ghét tôi. Con chị mặt vênh váo, con em thì hùa theo. Đến cả con Thảo chị thằng Tí ở thành phố một năm về chơi có hai lần còn thân với tôi hơn đó. Lần nào về cũng qua nhà tìm tôi. Tôi đâu có khó ưa. Chỉ có hai con nhóc đó có thành kiến với tôi thôi.
Qua hôm sau tôi lại tiếp tục đến, và không có hai đứa đáng ghét đó. Mấy đứa kia vẫn tiếp đón nồng nhiệt và chơi với tôi bình thường.
Chúng tôi đánh bài tiến lên. Trong lúc đang đánh thì có gặp dượng Năm, ông ấy cũng say bí tỉ rồi. Thấy chúng tôi chơi thì đi lại xem. Sau đó ông ấy móc ra trong túi một mớ tiền lẻ, chia cho mấy đứa tụi tôi mỗi đứa được mười mấy ngàn.
Mỗi bàn một ngàn thôi, chơi ăn tiền. Có tiền trong tay rồi thì không chơi ăn chè được. Tôi chẳng về nhất bàn nào. Tới nhì được vài bàn. Còn lại vừa thua chót lại bị chặt heo. Cuối cùng tôi thua đâu đó sáu bảy ngàn.
Tôi bảo mẹ tôi là dượng Năm cho mười mấy ngàn nhưng đánh bài thua còn năm ngàn thôi. Mẹ nói tôi làm gì thắng nổi đám thằng Tí, để tiền đi mua bánh ăn không chịu. Tôi cũng thấy tiếc. Biết vậy tôi khỏi đánh, đi mua nước ngọt cho rồi.
Đáng lý tôi nên giấu việc tôi đánh bài ăn tiền. Nghe cũng chẳng hay ho gì. Nhưng lương tâm của tôi không cho phép tôi làm như vậy. Tôi chẳng có việc gì phải nói dối cả. Đánh bài thì đánh bài, có gì đáng sợ. Mẹ cũng đâu mắng tôi, tôi biết mà.
Nhưng bà ngoại thằng Tí thì khác. Không biết tại sao bà ấy biết chuyện nhưng mà bà ấy lôi nó lại nhà tôi và bắt nó trả hết số tiền nó thắng được cho tôi.
Thật không ngờ tôi vậy mà vẫn có thể lấy lại tiền của mình. Nếu như lúc nãy tôi nói dối thì bây giờ cũng bại lộ cả rồi còn gì.
2
Nhà Mỹ Hạnh xẻ mít bán, tám ngàn một ký. Họ bán cho hàng xóm láng giềng xung quanh thôi. Bà Sáu cũng có mua, một miếng to đùng mười chín ngàn.
“Có ăn thì bóc miếng ăn đi Ti.” – bà Sáu nói.
Thấy vậy tôi cũng lấy một miếng. Mà khổ nổi nó cứng quá, giật mãi mới ra được. Tôi ăn vào thì thấy rất ngọt, giòn, ngon vô cùng. Cũng lâu lắm rồi chưa được ăn những thứ như thế này. Tôi muốn xin thêm một miếng nữa, nhưng mà không thấy ai ăn hết. Tôi cứ đứng chần chừ, vừa muốn bước lên vừa muốn lùi lại. Bà Sáu thật sự đã mời tôi mà. Nhưng sao cứ nghĩ đến việc bước lên lấy thêm một miếng nữa, tôi lại cực kỳ do dự. Tự nhiên thấy quê quê thế nào đó. Vậy nên tôi chọn rời đi.
Về đến nhà tôi kể mẹ nghe, thấy mẹ hai mắt đượm buồn.
“Mốt có tiền tao mua cho.” – mẹ bảo.
Tôi chỉ nói bâng quơ vậy thôi, không phải tôi trách cứ gì là tại sao mẹ không mua mít cho tôi. Tôi đói thì mẹ với ba tôi cũng có no được ngày nào đâu.
Mỗi ngày mẹ đều cho tôi hai ngàn đi học. Ví dụ như hôm nay ăn còn một ngàn thì ngày mai cho thêm một ngàn nữa là thành hai ngàn, ngày nào cũng thế.
Căn tin trường tôi bán bánh tráng một ngàn một bịch, hồi tôi học lớp một chỉ có năm trăm đồng thôi. Còn bánh snack thì cũng một ngàn một bịch, nước ngọt một ngàn một ly. Kẹo thì một ngàn ba viên, hoặc ít hơn, tùy loại.
Mấy món đồ chơi khác như thẻ bài, yoyo, hình dán thì mắc hơn. Có những hôm tôi muốn mua thẻ bài thì tôi sẽ nói với mẹ, để mỗi ngày mẹ đều cho tôi hai ngàn mà không tính phần của ngày hôm qua. Bao giờ để dành đủ rồi thì mua thẻ, đến bây giờ cũng gom góp được đâu đó hai ba mươi tấm.
Có hôm kia tôi tan học ra cổng trường tìm mẹ, vừa đi tới thì mẹ đưa cho tôi một xấp bài đâu đó khoảng mười lá.
“Nãy thấy mấy thằng kia nó quăng dưới đất, tao lụm lại đó.” – mẹ nói.
Tôi đương nhiên vui vẻ cầm lấy, lựa qua lựa lại xem có tấm nào hàng hiếm hay không. Nhưng mà có vẻ như đều là mấy tấm bình thường. Vẫn tốt, tôi cất vô tập rồi leo lên xe để mẹ chở về.
Đám con trai hơn thua nhau lắm. Chúng nó mua bài chỉ lựa bài mạnh bài đẹp. Còn bài yếu bài xấu thì sẽ vứt thẳng tay. Vì mấy bài tệ đó chúng nó có để lại thì cũng chẳng làm được gì. Nếu để mấy đứa khác thấy thì sẽ bị chế giễu thôi.
Cái văn mẫu của chúng nó chê nhau sẽ là: “Ê mày, thằng A cầm lá B kìa. Lá đó cho tao không thèm lụm.”
Hơn nữa lại còn lên mặt với đám con gái. Ví dụ như tôi, có hôm kia tôi lỡ cầm mấy lá bài trên tay, bị chúng nó thấy. Thế là có đứa nói với tôi:
“Cầm vậy chứ biết chơi không. Không biết thì đưa tao để tao chơi cho.”
Tôi chỉ cười rồi bỏ đi chỗ khác. Chẳng muốn đôi co với đám vô duyên đó chút nào.
Nói đến đây lại làm tôi nhớ tới việc này. Đó là hồi năm lớp hai, thằng Trung Bảo vì muốn chứng minh bản lĩnh của mình mà nó đã xé làm đôi tờ một ngàn xong rồi vứt vào thùng rác. Đương nhiên là bởi vì lời thách thức của mấy đứa kia.
Tôi thấy vậy chỉ biết kêu trời. Thỉnh thoảng tôi có nghe được mấy bài thuyết pháp, người ta đều khuyên không nên lãng phí. Nó làm như vậy mai mốt mang tội chết.
Suốt ngày hôm đó tôi cứ dán mắt vào cái thùng rác, cốt yếu để nghĩ xem làm cách nào lấy được hai mảnh một ngàn đó đem về. Nếu dán lại kỹ chút là mua được bịch bánh. Và rồi tôi đã nghĩ ra một kế. Tôi sẽ giả bộ đi vứt rác, xong rồi tiện tay lấy tờ tiền. Vì nó cũng nằm ở trên bề mặt, chứ đợi lâu quá mấy đứa kia vứt thêm rác vào thì làm sao tôi lấy được nữa. Tôi không muốn moi móc cái thùng rác lên đâu.
Tôi đi đến cạnh thùng rác. Mắt ngó nghiêng một hồi. Mỗi bên tay cầm một tờ giấy. Tôi giả vờ vứt tờ giấy bên tay phải, sau đó thì thốt lên là:
“Thấy mẹ, quăng nhầm.”
Xong rồi tôi mới lấy tay thò vào thùng rác để lấy tờ giấy vừa vứt lên, sẵn tiện lấy luôn hai mảnh tiền, giấu nó vào tờ giấy. Sau đó vứt tờ bên trái xuống. Về đến chỗ ngồi tôi nhanh chóng kẹp nó vào tập. Thế là phi vụ của tôi thành công trót lọt mà không bị ai phát hiện. Không hề mất mặt.