Chương 24: Bệnh tật
1
Sáng hôm nay thức dậy tôi thấy trong người không khỏe, nhưng cũng không đến mức quá tệ nên tôi vẫn đi học. Đến chiều về thì thật sự là quá tệ rồi.
Tôi nói mẹ, mẹ sờ trán thì bảo tôi bị sốt rồi, chắc là cảm cúm gì đó. Mẹ mới kêu ba tôi chạy đi mua thuốc cho tôi. Cũng mai hôm nay là thứ sáu, ngày mai ngày mốt được nghỉ học ở nhà dưỡng bệnh thì còn gì bằng.
Nào ngờ uống thuốc hai ngày vẫn không khỏi. Thế nên mẹ tôi đã đưa tôi đi viện.
Vô đó người ta bảo tôi bị sốt gì đó, bắt nhập viện. Thế là tôi phải ở lại bệnh viện thị xã. Tôi được xếp vào một phòng có bốn người, trong đó là hai người già và một đứa nhóc.
Có lúc tôi sốt lên tận ba mươi chín độ. Bác sĩ có cho tôi vài viên thuốc. Sáng ngủ dậy, đang ngồi mơ màng thì nghe bác sĩ đọc tên kêu đi thử máu. Cha mẹ ơi, tôi thật là muốn chết ngay tại khoảnh khắc đó.
Ký ức ám ảnh lúc ở Nhi đồng 2 đã làm tôi không thể nào hồn nhiên được khi thấy những cây kim nhọn và những thiết bị y tế. Chân tôi tê dại. Tôi có nên bỏ trốn không? Tôi không chịu nổi những thứ đó thêm một lần nào nữa đâu.
Đó là phòng số mười ba. Từ phòng bệnh đến phòng xét nghiệm chỉ có hơn hai mươi mét. Thật ước gì nó là hai trăm mét hay hai cây số. Tôi cứ đứng mãi không vào. Mẹ tôi nói thế nào tôi cũng lì ra. Đến độ bà bác sĩ bả quát tôi là: “Có vô hay không để còn lấy mẫu mấy người sau nữa. Ảnh hưởng đến người khác vậy.”
“Đồ đáng ghét.” – tôi chửi thầm.
Ngày xưa tôi nằm viện quậy phá banh chành, thiếu điều lật cái nóc bệnh viện lên mà mấy cô mấy bác còn chưa mắng tôi câu nào. Ai cũng ôn tồn nhỏ nhẹ dạy bảo. Còn bà già này mới đợi mấy phút đã cáu là sao? Là lương y như từ mẫu đó hả?
Tôi thấy mình cũng không thể đứng mãi nên từ từ tiến lại, yên lặng ngồi xuống ghế rồi đưa tay cho bả. Bả lấy miếng bông gòn có thấm cái dung dịch gì đó lau sơ qua đầu ngón tay của tôi. Tôi nghe mùi cồn nồng nặc. Đầu ngón tay thì lạnh. Sau đó bà ấy lấy kim đâm vào, nặn máu ra.
Tôi nghe cái “bụp”.
Một cơn đau nhói chạy thẳng lên óc. Thấu trời xanh, thấu tâm can, thấu luôn mười tám tầng địa ngục. Tôi tưởng phim cổ trang ngày xưa người ta lấy máu đầu ngón tay là giả thôi chứ. Ai ngờ ngoài đời còn có kiểu này thật. Tôi thấy bà bóp mãi mà máu mới chịu ra, chắc tại da tay tôi dày quá.
Cái bệnh viện đáng ghét này đang cố tình hành hạ trẻ con đúng không?
2
Sáng ba đem vô cho tôi miếng cháo. Đến trưa thì nguội mất nên mẹ mới đến căn tin nhờ người ta hâm nóng lại giúp. Phí hâm nóng là mười ngàn, bằng luôn tiền tô cháo. Thật không thể tin được.
Đồ ăn trong căn tin dở tệ lại còn đắt. Tôi ăn được một lần là chạy.
Đã thế có mỗi cái quạt trong phòng cũng bị tắt đi tắt lại. Họ bảo là tiết kiệm điện gì đó. Tôi tự hỏi là tiền viện phí của tôi thì không bao gồm tiền điện hay sao.
Đã vậy cái nhà vệ sinh nằm kế bên nó thối chết đi được mà cũng chả thấy ai chịu dọn dẹp cẩn thận.
Nhưng mà bù lại tôi phát hiện được một thứ rất hay. Đó là bệnh viện có mấy cây lá Dương. Tôi cũng quên mất có phải gọi như thế hay không nữa, nhưng mà tụi bạn tôi nói là kẹp nó vô tập sẽ học giỏi. Vậy nên nhân lúc không có ai chú ý tôi đã bẻ trộm ba cành, đem về phòng bỏ vô túi để vài bữa mang về nhà. Mong là không ai biết.
Tôi cũng đi vòng vòng xung quanh hết mọi ngóc ngách rồi. Bệnh viện ở đây nhỏ thôi. Đã thế phía bên ngoài cửa sổ phòng tôi còn có ngôi mộ của ai không đề tên tuổi. Dù sợ nhưng tôi vẫn hay lảng vảng quanh đó. Buổi chiều tôi hay ra phía đó hóng gió. Nó mát lạnh lạ lắm. Không biết tại gió hay tại cái gì khác nữa. Mà cũng nhờ vậy từ ba mươi tám độ lên ba mươi chín độ luôn. Mới bớt chút, tưởng đâu đỡ khổ. Ai ngờ sốt lại. Không khéo mai tôi bị đưa đi thử máu nữa thì tôi tính sổ hết mấy cơn gió đó.
3
Ngày đầu tiên được bác sĩ cho uống thuốc. Ngày thứ hai thứ ba thứ bốn đều phải thử máu và uống thuốc. Ngày thứ năm chỉ uống thuốc. Ngày thứ sáu bác sĩ bảo nếu không có triệu chứng gì thêm có thể xuất viện về nhà.
Trăng thanh gió mát. Tôi đang ngồi trước nhà để tận hưởng bầu không khí tuyệt vời này khi đã được xuất viện. Và ngày mai tôi lại phải đi học. Tôi hết bệnh rồi, đâu có lý do gì để ở nhà.
Tôi còn hai bài kiểm tra chưa làm. Tổ của tôi không ai quản lý chắc chúng nó loạn lên hết cả rồi. Nhưng mà không sao, con Trân tổ phó vẫn còn tin tưởng được.
Nhớ đến cái tổ của mình là phát bực. Tôi làm tổ trưởng, ngồi bàn nhất với thằng Liêm. Bàn dưới là con Trân với thằng Chiến. Hai cha nội Liêm Chiến nói chuyện trong giờ học quanh năm suốt tháng, từ buổi này tới buổi kia. Cuối tuần tổng kết tôi ghi sổ báo cáo lên cô thì nó mặt nặng mày nhẹ với tôi, còn bảo tôi không công bằng.
“Mày cũng nói chuyện, sao mày không ghi.” – nó bắt bẻ.
“Tao nói hồi nào.” – tôi đáp lại.
“Mày đang nói nè.” – nó thốt lên bằng một vẻ mặt đắc chí.
Là nó đang gài tôi chứ gì. Tôi nhắc nhở nó, nó lại bảo là tôi nói chuyện trong giờ học. Từ đó về sau mỗi lần báo cáo tôi ghi ở mục nói chuyện là “cả tổ”. Vậy là xong, không ai ý kiến gì được.
Dù sao cô cũng chỉ tuyên dương tổ có biểu hiện tốt chứ không phê bình tổ có biểu hiện tệ. Hơn nữa có được tuyên dương hay không cũng không phải là điều tôi cần. Điều tôi cần là hai thằng quỷ này bớt nói tục chửi thề lại.
Chúng nó mới có chín tuổi thôi mà mở miệng ra chả có câu nào nghe lọt tai. Toàn là dùng những từ ngữ không đẹp, không sạch.
Có lần kia thằng Liêm nó xô tôi một cái, làm đầu tôi đụng trúng tường cái rầm. Tôi tức đến phát điên, về méc mẹ. Cuối cùng mẹ tôi máng vốn mẹ nó. Cầu trời cho về nhà nó ăn đòn cho chết. Chừa cái tật ghẹo bạn nha thằng oắt con.