Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Một Cân Mây

Chương 19: Sầu bi

1

Tết chính là tết. Người ta thường hay bảo tết vui. Nhưng vui hay không còn tùy nhà nữa.

Tết năm nay so với tết năm rồi cũng không khác hơn là bao. Mẹ tôi và tôi có một mối lo sợ. Sợ ba tôi uống nhiều quá, không kiểm soát được lại lên cơn nghiện rượu.

Ông ấy mắng nhiều đến nỗi một đứa nhóc tám tuổi như tôi muốn chết đi cho rồi vì không nghe ni những lời nặng nề tổn thương đó.

Ông ấy bảo mẹ tôi có quan hệ bất chính với thợ làm nhà. Ông ấy bảo tôi là một đứa mất dạy, anh tôi cũng thế. Tất cả đều do mẹ tôi dạy mà ra. Ông ấy bảo mẹ tôi bỏ đói ông ấy trong khi mỗi ngày mẹ tôi đều cơm bưng nước rót.

Có những hôm mẹ tôi chuẩn bị sẵn đồ ăn nhưng không dám mang lên mà bảo tôi mang giúp. Mẹ sợ nếu thấy mặt mẹ thì ông ấy sẽ lại mang đống đồ ăn đó đi đổ.

Sẽ có những lúc tôi ghét ông ấy đến mức muốn ông ấy biến mất khỏi mắt mình ngay lập tức. Nhưng sau đó lại không nỡ. Lúc tỉnh táo ông ấy rất thương tôi, có đồ ngon gì cũng để dành cho tôi, đi đâu cũng chở tôi theo.

Vậy mà khi nhậu say vào rồi là ông ấy sẽ biến thành một con người hoàn toàn khác.

Nếu một người xấu toàn diện, không có lý do gì để tôi thích họ. Nhưng nếu một người không tốt cũng không xấu, thật sự rất khó để đưa ra quyết định là nên dùng thái độ gì để đối xử với người đó. Ba tôi đối tốt với tôi cũng là thật, đối tệ với tôi cũng là thật. Tôi cứ bị giằn co giữa hai phía. Chẳng biết nên nhìn nhận ba tôi là con người như thế nào.

Mẹ tôi mỗi lần tết đến đều rất sợ, sợ anh tôi về chứng kiến được cảnh mắng chửi, la lối om trời này.

Mẹ kể là lúc anh tôi còn nhỏ bị ba đánh rất nhiều. Lúc đó ông ấy mỗi ngày đều nhậu, chỉ là không phải nhậu một mạch mười mấy ngày không ăn không uống như thế này thôi.

Ban ngày đi làm hồ, đến chiều sẽ nhậu cũng thợ, về đến thì sẽ mắng anh tôi. Có lần kia anh tôi đi vấp phải cái ghế nên ghế ngã xuống cái rầm, thế là ông ấy bảo anh tôi là:

Mày muốn phá nhà phá cửa hay gì.”

Có vậy mà ông ấy xuống xã báo công an, bảo anh tôi quậy phá. Sau một hồi hòa giải thì mọi chuyện mới êm xuôi.

Năm tôi bốn tuổi thì anh tôi đi học đại học. Lúc đi anh có nói một câu với mẹ mà thỉnh thoảng mẹ đều nhắc lại rất nhiều lần:

Tô đi học nha. Mẹ ở nhà chịu cảnh này tiếp đi.”

Và trong trí nhớ của tôi, anh thật sự rất ít khi về quê. Có thể một năm chỉ về hai lần, mặc dù nhà tôi cách chỗ anh ở chỉ chưa tới ba tiếng ngồi xe.

Tôi nghĩ anh tôi ghét ba tôi, hoặc không muốn nói là hận ba tôi. Anh về nhà hầu như chả bao giờ nói chuyện với ba hết. Ba cũng không bắt chuyện với anh. Hai người bọn họ không cạch mặt cũng không thân thiết.

Mỗi lần ba nhậu chẳng bao giờ mẹ nói anh biết. Mẹ sợ ấn tượng của anh về ba sẽ ngày một xấu đi. Chỉ có tôi mới mấy tuổi đầu đã phải nghe chửi mà trưởng thành.

Và tết năm nay, ba tôi không nhậu li bì. Ông ấy vẫn đi uống với bạn bè, nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo nhất định.

Hôm nay là ba mươi tết, ông ấy và mẹ chở tôi đi hội chợ.

Năm nào tôi cũng đi hội chợ vào tết, mặc dù cũng không có gì mới mẻ nhưng tôi vẫn muốn đi. Còn nhớ năm nào tôi phải ăn tết trong bệnh tật vì một chiếc bánh lăng ở hội chợ này. Nó khiến mẹ tôi mùng mười tết đã phải ở bệnh viện, nuôi tôi suốt hai tháng ròng. Còn tôi thì trở thành bá chủ Nhi đồng 2.

Tôi có chơi mấy trò phi tiêu hoặc thả banh nhưng không trúng gì cả. Cứ thế đi dạo vài vòng đến lúc chán thì về, coi như đã đánh dấu rằng tôi vừa trải qua một cái tết.

Và điều tồi tệ nhất sau khi trải qua một cái tết chính là mùng bảy tôi sẽ phải đi học lại. Thật sự là không muốn chút nào cả.

Dù sao thì từ giờ tới mùng bảy tôi vẫn còn mấy ngày để sống như chưa cần nhớ tới trường lớp.

2

Người xưa có câu trong cái may có cái rủi.

Tết nay tôi không nghe mắng, bù lại vừa vào học lại ngày đầu đã dính chuyện.

Buổi sáng giờ ra chơi, tôi chơi u với bạn.

Vừa đi vừa quay đầu về phía sau nói chuyện. Ai mà ngờ phía trước mặt có cây cột. Vừa quay mặt lại một cái… rầm. Tôi bất ngờ chưa hoàn hồn lại thì có con Thư lại hỏi tôi có đau chỗ nào không.

Đứng đơ ra một lúc mới biết mình vừa đâm đầu vào cột. Cũng may hình như không bị trầy nhiều, cũng không đau lắm.

Vậy mà buổi tối về đến nhà tự nhiên mẹ hỏi tôi mặt tôi bị gì vậy.

Tôi lật đật chạy đi soi gương mới tá hỏa. Một lằn dài từ trán kéo xuống cằm, bầm tím. Nó thẳng băng như tôi lấy thước kẻ một đường bằng bút mực vậy.

Tôi thề, nó không đau, nhưng nó buồn cười dã man.

Tôi nhìn tôi còn thấy hài, người khác nhìn còn có thể không cười sao?

Mẹ kéo tôi đi bôi thuốc rồi cằn nhằn hết một chập, bảo là có ngày gãy sóng mũi cho biết.

Bây giờ tôi nên làm gì với cái mặt này đây. Nhìn khó coi vô cùng.

Mai đi học thế nào cũng bị cười cho thối mũi.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px