Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Một Cân Mây

Chương 17: Bãi hoang

1

Đối diện với nhà bà Sáu ngoại thằng Tí là một mnh đất trống rất rộng. Đó là nơi tụ họp của cả người lớn và trẻ con mỗi buổi chiều. Người lớn sẽ ngồi hóng mát nói chuyện còn mấy đứa nhóc như chúng tôi thì bày đủ các trò từ nhảy dây, rượt bắt, trốn tìm, đá cầu…

Nhìn nó chẳng khác nào bãi đất trống trong Doraemon.

Hôm nay là thứ bảy nên không cần phải đi học. Từ sáng tới chiều tôi đều túc trực ở nhà bà Sáu. Tôi được nghỉ học thì đám con cháu nhà bà Sáu cũng được nghỉ học nên chúng nó có mặt khá đông đủ.

Tụi tôi chơi đánh bài: tiến lên, bài cào, xì dách… chơi từ sáng tới trưa. Trưa mẹ tôi réo gọi tôi về ăn cơm xong, ngủ trưa một giấc là tôi lại đó chơi tiếp.

Hai giờ trưa nắng mà tụi nó rủ ra bãi đất trống chơi rượt bắt. Đúng là điên hết rồi, nhưng mà tôi vẫn tham gia.

Đánh tù xì một hồi thì thằng An thua, nó là người phải rượt. Chơi chán một hồi thì bắt đầu kiếm bóng mát ngồi nghỉ mệt. Bỗng nhiên chúng tôi thấy khoảng hai ba người gì đó, một người đàn ông ăn mặc lịch sự, một người phụ nữ khoảng ba mấy, và một người là chủ của mnh đất này, bà Năm Bi. Tôi xoay qua hỏi con Ngọc coi nó biết ai không. Nó lắc đầu. Tụi nó cũng như tôi, chẳng biết chuyện gì. Chỉ thấy mấy người đó chỉ chỉ trỏ trỏ, đi qua đi lại phía trước mảnh đất, ngắm ngắm nghía nghía.

Lát sau thì họ đi, tôi cũng về nhà. Chạy dưới nắng nôi nãy giờ cũng mệt lắm rồi, không chơi nữa. Tôi kể mẹ tôi nghe chuyện này liền, mẹ tôi bảo là: “Rồi, chắc có người mua đất chứ gì.”

Mua đất làm gì?” – Tôi thắc mắc.

Mua đất ở chứ chi.”

“Rồi người ta xây nhà hả?”

Chứ gì nữa.”

Nụ cười trên mặt tôi biến mất. Sự tò mò ban nãy đã bị sự hụt hẫng thay thế. Mảnh đất trống của chúng tôi chơi mỗi ngày mà, xây nhà rồi lấy chỗ đâu mà chơi.

Đáng ghét mà.” – tôi nghĩ thầm.

Quả nhiên là bà Năm Bi bán đất thật. Bằng chứng là mấy ngày sau có rất nhiều xe tải chạy lại đổ đất lấp nền, chắc là họ chuẩn bị xây nhà thật rồi.

Ngày nào chúng tôi cũng đứng xem. Cứ đi học về ăn cơm xong là tôi ra đó coi người ta đổ đất, chẳng buồn đi chơi. Đến ngày thứ hai thì chúng tôi có một phát hiện. Đó là trong đất mà xe mang tới có trộn lẫn rất nhiều khoai mì. Đứa nào đứa nấy mắt sáng cả lên, tranh nhau đào bới trong đống đất cát để tìm. Tôi cũng tìm. Dù lúc tụi nó nói trong đó có khoai mì thì tôi cũng chưa hình dung được là đào kiểu gì. Hóa ra là dùng tay mà bới đất thôi. Sau một hồi tìm kiếm thì tôi đào được hai củ. Hai củ tôi đào được phải gọi là tương đối to, cũng phải bằng bắp chân của tôi đó. Còn chúng nó thì khỏi chê, đứa nào đứa nấy năm sáu củ.

Tôi hí hửng mang về khoe mẹ, cũng như kể là tại sao tôi có được củ khoai này. Mẹ nói để mai hấp cho tôi ăn. Tôi đưa xong quay lại đào tiếp. Nhưng mà có vẻ hết rồi, không đào được thêm củ nào.

Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi có cảm giác mình vừa đạt được thành tựu gì đó vô cùng to lớn. Tôi có thể mang về được cho mẹ thứ do chính tôi tự kiếm được. Tôi thích cảm giác đó, dù tôi không ăn khoai mì. Tôi đã mong đào được khoai lang. Nhưng đáng tiếc là không có.

Mấy hôm sau chẳng biết nghe ngóng được từ ai nhưng xóm tôi đều truyền tai nhau là mnh đất đó là một ông nhà giàu mua cho vợ bé. Vậy tính ra người tôi gặp hôm bữa là cha già đó với người tình bé bỏng của chả chứ gì.

Mnh đất đó rộng lắm, tôi nghĩ cũng phải mấy tỉ bạc chứ ít gì.

2

Sau khi mnh đất đó được đổ cao lên mặt đường khoảng 30 cm thì tụi tôi vẫn leo lên đó chơi mỗi ngày, cũng chẳng ai đuổi chúng tôi xuống. Mấy đứa trong xóm tụ tập thả diều. Tôi không có diều, tôi nhìn người ta thả thôi. Đầu tiên thì họ sẽ thả diều lên một chút, sau đó chạy thật nhanh để diều có đà bay lên, có người quanh đi quẩn lại nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa làm được.

Tôi đếm sơ sơ thì cũng phải bảy tám con diều gì đó đang bay lượn trên bầu trời. Có một con diều Doraemon rất đẹp, tôi vừa nhìn là đã thích vô cùng.

Bỗng nhiên chị Phương lại nói với tôi là:

Bé cầm giúp chị con diều, chị chạy về nhà chút.”

Tôi đương nhiên vui vẻ đón nhận, dù sao tôi cũng đang muốn thả diều. Ngồi nhìn diều bay, gió lộng tứ bề, thật là một cảm giác yên bình không có từ ngữ nào để diễn tả. Đang miên mang nhìn bầu trời thì anh Đất đi tới, nói với tôi là:

Phải buông tay ra thì diều mới bay cao.”

Tôi nghe theo, buông tay ra. Thế là đùng một phát con diều bay lên cao kéo theo cả cuộn dây. Lúc này anh Đất tái mặt, vội chạy theo để nắm lại con diều, cùng lúc đó thì chị Phương cũng tới.

Kêu nó thả tay cái nó thả tay thiệt mày.” – anh Đất nói với chị Phương.

Chị ấy nhìn tôi có chút bực tức, sau đó thì cầm diều bỏ đi. Tôi ngẩn người một hồi. Chị ấy đi, anh Đất cũng đi. Chỉ có tôi vẫn đứng đó, mặt cũng không dám lộ ra biểu cảm gì. Tôi cố để hành xử bình thường như thể tôi chẳng làm gì sai và cũng không hề bị chị Phương tỏ thái độ. Nhưng cơ thể tôi không làm được, nó bất động. Tôi không dám bước đi nhưng cũng không muốn đứng đó mãi.

Hóa ra là thả dây ra thì diều sẽ bay mất. Tôi không biết. Tôi tưởng nó sẽ bay cao hơn thôi. Giỡn với tôi như vậy thì vui lắm sao?

Người ta nói đùa, chỉ có tôi ngây ngốc tin là thật.

3

Thời gian thấm thoát thoi đưa, cuối cùng thì nhà cũng xây xong. Nhưng nó không phải là một cái nhà, nó là sự kết hợp giữa quán nhậu và nhà.

Quán tên là Mỹ Hạnh, bà chủ cũng tên Mỹ Hạnh.

Lúc khai trương cũng có mời hàng xóm qua ăn tân gia nữa. Mẹ tôi không đi. Tôi hỏi tại sao thì mẹ nói “Không thích.”. Vậy thôi.

Thật sự thì tôi cũng không tin lắm cái việc bà ấy là vợ bé cho đến lúc tôi thu thập đủ bằng chứng để xác minh điều đó.

Bằng chứng thứ nhất tôi có được khi tôi với mấy đứa nhóc thỉnh thoảng cũng mượn khoảng sân trước nhà bà ấy để chơi. Sau một thời gian quan sát thì rất ít khi thấy chồng bà ấy. Trong khi bà ấy còn đang mang thai nữa, bụng đã to lắm rồi.

Bằng chứng thứ hai quán của bà ấy có rất nhiều cô tiếp viên ăn mặc thiếu vải, trang điểm lại đậm. Nói chung nhìn chả khác gì tôi xem trên ti vi là mấy. Trong phim người ta thường hay ám chỉ mấy cô như vậy làm chuyện không tốt.

Bằng chứng thứ ba, có rất nhiều chồi nhỏ được xây san sát nhau. Khách nữ thì không thấy, quanh năm suốt tháng thấy toàn khách nam.

Mọi người vẫn hay bàn tán về bà Hạnh. Đa số bọn họ đều dùng lời lẽ không mấy tốt đẹp. Tôi cũng có một vài nhận định cho riêng mình từ chứng cứ tôi thu thập. Nhưng mà kệ đi. Dù sao thì chuyện của bả cũng đâu liên quan gì tới tôi. Người khác muốn mắng sau lưng bà ấy cũng phải xếp hàng, làm gì tới lượt tôi.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px