Chương 15: Lên lớp
1
Thời gian thấm thoát thoi đưa, cuối cùng tôi cũng đã lên lớp ba trong sự ngỡ ngàng của bản thân. Cô chủ nhiệm tên Diệu.
Lớp một tôi được một phần thưởng cháu ngoan Bác Hồ. Lớp hai không được thưởng, một cuốn vở cũng không. Tôi tự cảm thấy là mình không học ngu hơn mấy đứa kia, nhưng có một sự thật là tụi nó học thêm quanh năm suốt tháng. Nếu như tôi chỉ học thêm hai tháng hè thì chúng nó học cả năm. Sáng chiều học ở trường, tối đi học thêm ở nhà thầy cô.
Có mấy bài chưa giải nhưng tụi nó đã biết đáp án cả rồi. Tôi hỏi sao nó biết thì nó bảo: “Bài này trong lớp học thêm cô dạy rồi.”
Công bằng ở đâu chứ, đúng là đáng ghét mà. Nhưng mà không sao, tôi biết mình không ngu hơn tụi nó là được. Mà đúng hơn thì không phải tôi thua điểm Toán. Tôi thua điểm Tiếng Việt. Trường tôi xếp hạng bằng hai môn Toán và Tiếng Việt. Chỉ có ba đứa cao điểm nhất mới được lãnh thưởng. Tôi thi Toán 10, còn Tiếng Việt 9. Văn là điểm yếu của tôi. Mấy đứa kia có biết đề trước không mà thi Tiếng Việt được 10 điểm hay thật. Tôi chịu.
Hôm nay học Tin học, cô dạy đánh chữ trên ứng dụng Mario. Nó khiến tôi vô cùng đau đầu vì tôi không thể gõ theo kịp mấy con chữ đang chạy trên màn hình. Tôi còn chẳng biết gõ nhanh như thế để làm gì. Thật sự sau này sẽ cần đến kỹ năng gõ nhanh như Mario chạy sao?
Một tuần học một tiết Tin. Một tiết bốn mươi lăm phút. Hai đứa ngồi một máy, tự phân chia thời gian ra tập. Vậy tính đơn giản một chút thì tôi có hai mươi hai phút cho mỗi tuần. Đừng nói hai mươi hai phút. Hai trăm hai mươi hai phút còn chẳng thấm vào đâu. Học Mario chừng vài tuần là qua cái khác. Chưa xong cái này là qua cái khác. Vậy mà còn đòi học sinh phải giỏi. Quá đáng.
Tôi ước mình có một cái máy tính để chơi game. Bởi vì mỗi lần anh tôi về nhà chơi đều cho tôi mượn laptop. Tôi có thể chơi đánh bài, bắn máy bay, nó thú vị hơn rất nhiều so với việc đánh chữ Mario nhàm chán đó.
Sau tiết tin học là tiết Thể dục. Thầy dạy bài tập thể dục nhịp điệu, nhàm chán không kém tiết tin học vừa rồi. Dạy tới dạy lui thì còn mười lăm phút cuối giờ, ông ấy cho cả lớp giải lao.
Ông ấy đang nói chuyện với nhỏ lớp trưởng thì nhìn qua tôi, thốt lên: “Nhìn em ốm đến mức có thể bị gió bay luôn đó.”
Tôi cao một mét hai, nặng hai mươi kí. Ốm thì có ốm, nhưng nào đến độ gió bay. Nói cũng phóng đại quá đáng. Tôi không biết ông ấy đang trêu hay mỉa mai tôi. Nếu là mỉa mai thì về tôi méc mẹ.
2
Mẹ mới đi vay nhà nước cho anh đóng tiền học phí. Có vẻ như tình cảnh gia đình tôi lại không ổn nữa rồi. Tôi cảm thấy gia đình tôi thật sự có chút kỳ lạ. Ba mẹ tôi nuôi vịt. Nếu như lẽ thường thì tiền kiếm được từ việc bán trứng vịt sẽ dùng để trang trải sinh hoạt phí trong nhà. Nhưng mà hình như không phải vậy.
Mẹ nói nếu ai đi bán trứng thì người đó lấy tiền. Ba tôi là người chăm đàn vịt thường xuyên nên trứng cũng là ba tôi bán, tiền ba tôi lấy. Còn thỉnh thoảng ba tôi nhậu say đến độ không đi lượm trứng nổi thì mẹ tôi sẽ đi bán trong chỗ lò trứng. Tiền đó mẹ tôi lấy.
Nhưng mà đồ ăn mỗi sáng thì ba tôi mua, thỉnh thoảng cũng là mẹ tôi mua. Tiền điện nước trong nhà đều do mẹ tôi trả. Tiền ăn học của tôi và anh đều là mẹ tôi trả. Ba tôi một đồng cũng không đưa, hay là có mà tôi không biết.
Dạo trước chú sáu chết, bà nội bán đi mảnh đất với căn nhà đang ở để lên ở cạnh nhà tôi. Tiền bán đất đó chia đều cho mấy đứa con, trong đó có ba tôi.
Được đâu đó mười triệu, ba tôi cất trong tủ thờ ở phòng khách. Có lần kia mẹ tôi thiếu tiền đóng học phí cho anh, tình thế gấp rút nên đã lấy mười triệu của ba tôi mà không xin phép đóng đỡ trước, rồi sau này kiếm trả lại sau.
Và rồi, ba tôi phát hiện. Ông ấy chửi lên. La rất to. Làm gì cũng được, phải trả lại ngay. Vẻ mặt của ba tôi lúc đó hung dữ đến mức giống như sắp đốt nhà đến nơi vậy.
Tôi còn nhớ như in câu nói của ba lúc đó: “Chết thì chịu chứ tiền của tao là của tao.”
Vậy nên mẹ tôi đã phải đi vay tiền với lãi suất hai mươi phần trăm để trả cho ba tôi ngay lúc đó. Lãi suất hai mươi phần trăm có nghĩa là vay mười triệu thì một tháng đóng hai triệu tiền lời. Tiền gốc vẫn giữ nguyên.
Từ lúc anh tôi đi học, tất cả đều do mẹ chi trả. Ba tôi lại còn làm ra vẻ chuyện của anh tôi chẳng liên quan gì tới ông ấy.
Tôi thấy trước sau gì mấy tờ giấy vay nợ đó cũng sẽ chồng lên nhau.