Chương 13: Nhàm chán
1
“Ti ơi, dậy đi học.”
“Ti ơi.”
“Ti à.”
“Ti.”
Đó là tiếng mẹ tôi réo gọi tôi mỗi buổi sáng để tôi thức dậy đi học, và câu chuyện thức dậy của tôi chưa bao giờ là dễ dàng cả. Bảy giờ là bắt đầu vào lớp, thì khoảng sáu giờ mẹ tôi sẽ bắt đầu gọi tôi dậy. Sau đó là đánh răng, ăn sáng, thay đồng phục và đến lớp.
Tôi chưa bao giờ đi học muộn, bởi vì tôi không thể nào ngủ nướng nổi khi mẹ tôi cứ réo gọi bên tai mãi như vậy được.
Tiết đầu tiên hôm nay của tôi là tiết toán, cô dạy phép cộng trừ hai chữ số. Sau đó vẫn là tiết toán, cứ thế mà làm bài tập, học bài mới.
Giờ ra chơi chúng tôi chơi chọi cầu. Tôi chụp cầu không tốt, chạy cũng không nhanh bằng người ta. Thật sự là chơi cho đủ đội hình, chứ mấy đứa kia nó cũng không trông mong gì ở tôi cho lắm.
“Tùng tùng tùng…”
Đó là tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi kết thúc, và tôi cũng như chúng nó lủi thủi đi về lớp đợi bắt đầu tiết học tiếp theo.
Tiết tiếp theo là Mỹ thuật và tiếp theo nữa là Âm nhạc.
Cô sẽ cho chúng tôi một chủ đề và nhiệm vụ của chúng tôi là vẽ theo chủ đề đó, nộp bài và chấm điểm.
Thật sự thì tôi khá thích vẽ. Tôi cũng không chắc là mình có năng khiếu hay không nhưng tôi biết tôi thích vẽ là được. Còn chuyện vẽ đẹp hay xấu thì liên quan gì đến thế giới này.
Bài tập vẽ của tôi thường nằm trong khoảng bảy, tám, chín điểm, rất ít khi được mười. Nhưng có một đứa, sự vẽ đẹp của nó vượt trên cả tất cả lớp tôi cộng lại, đó là thằng Đăng Lộc. Con Thư hay xài chiêu lươn lẹo bằng cách về nhà nhờ chị gái vẽ dùm. Đẹp thì có đẹp thật, nhưng vẫn không bằng thằng Lộc.
Nó vẽ đẹp. Đẹp như kiểu mọi người hay dùng từ thiên tài để mô tả.
Chính xác giống như nó sinh ra đã biết vẽ chứ không phải do luyện tập mà có. Trí tưởng tượng của nó cũng tốt, không cần hình mẫu nhưng nó vẫn vẽ được, hơn nữa còn vẽ rất chi tiết.
Tôi có vẽ cả đời chắc cũng không bằng nó. Đó chính là biểu thị cho câu “Sinh ra đã ở vạch đích.”
Đối với tôi có một câu còn hay hơn, đó chính là: “Sinh ra, phải lùi lại mới tới vạch đích.”
Thiên tài không cố gắng thì thôi, thiên tài mà còn cố gắng thì những người bình thường chắc phải đợi đến kiếp sau mới theo kịp. Mà có khi còn chẳng bao giờ theo kịp nổi.
Nhưng mà nó vẽ đẹp hơn tôi thôi. Mấy môn khác làm sao giỏi hơn tôi được.
2
Có Mỹ thuật thì phải có Âm nhạc. Tôi thì không thích hát cho lắm, vì tôi cảm thấy nhạc thiếu nhi trong sách Âm nhạc không hay. Bù lại mấy bài nhạc trẻ mà mấy người lớn xung quanh tôi thường mở thì lại rất hay, điển hình là nhạc của Lý Hải hay mấy bài giật giật của HKT. Tôi đã xem cái đĩa Trọn đời bên em của Lý Hải tới lần thứ mười rồi và chưa có dấu hiệu ngừng lại.
Trong trường dạy chính là hát tới hát lui, hát xong thì tập đọc nhạc, tập đọc nhạc xong lại hát, đó là một vòng lặp vô tận. Như sáng nay, tôi ngồi nắn nót cả tiết học chỉ để vẽ mấy cái nốt đồ rê mi.
Phấn đấu cả buổi sáng cũng có lúc đến giờ về. Thong thả và thong thả, tôi đi bộ ra cổng trường, tìm bóng dáng của ba hoặc mẹ, người sẽ đón tôi về nhà.
Hôm nay mẹ tôi đón tôi về, trên một chiếc xe đạp cũ quen thuộc.
“Sáng nay cô dạy gì?” – Mẹ hỏi tôi.
“Toán, Mỹ thuật, Âm nhạc, Địa lý.”
“Chán lắm.” – đó là câu mà ngày nào tôi cũng trả lời. Và mẹ tôi thì ngày nào cũng hỏi tôi câu hỏi để tôi phải trả lời câu trên.
Sách giáo khoa không có gì vui. Bạn bè thì đứa bình thường, đứa dở hơi. Thầy cô lại còn khó tính. Tôi chỉ muốn chạy nhảy vui đùa với những đứa nhóc chung xóm trên những cánh đồng bất tận mà thôi.
Về đến nhà cũng là mười giờ ba mươi. Mẹ cho tôi ăn cơm, tắm rửa, và ngủ trưa. Trước lúc ngủ trưa thì tôi sẽ xem truyền hình, và từ bước xem truyền hình đến bước ngủ trưa là cả một sự dằn vặt nội tâm. Xem truyền hình chả thích hơn ngủ trưa, nhưng mẹ tôi bắt tôi nhất định phải ngủ trưa đều đặn mỗi ngày. Có những buổi trưa không ngủ được nhưng tôi vẫn giả vờ nằm nhắm mắt, chỉ là để qua mặt mẹ tôi. Bởi vì nếu tôi thức dậy thì bà ấy sẽ lại cằn nhằn.
Tiết học của tôi bắt đầu lúc một giờ ba mươi. Và bây giờ là một giờ, mẹ tôi đang gọi tôi dậy để chuẩn bị thay đồ đi học chiều.
Tôi đến lớp vào lúc một giờ hai mươi hai phút trong một tinh thần uể oải cam chịu. Tiết học đầu tiên của buổi chiều hôm nay là Tiếng Việt. Vẫn là những thứ quen thuộc, các con chữ, các bài thơ, không thì sẽ là tập làm văn. Và như thế hai tiết trôi qua, chúng tôi được ra chơi mười lăm phút.
Sau đó thì kết thúc tiết học cuối cùng vào lúc bốn giờ chiều. Như thường lệ, mẹ tôi sẽ lại đến đón tôi. Về nhà tôi sẽ ăn cơm trước, sau đó đi chơi với lũ nhóc, hoặc là sẽ đi chơi trước, đến tối về mới ăn.
Hôm nay ở nhà bà sáu có thằng Tí, con Trâm và con Ngọc. Chúng tôi chơi thảy đá, ai thua bị đánh vào chân.
Sau một hồi chơi chán thì tôi lượn qua nhà Măm, em gái của ba tôi. Đáng lý tôi sẽ gọi bà ấy là Năm, nhưng do lúc nhỏ nói ngọng nên thành ra là Măm, đến giờ cũng không sửa được.
Con trai thứ ba của bà sáu là chồng của Măm, cũng tức là dượng năm của tôi. Tôi ở nhà Măm xem ti vi được một lát thì nghe tiếng mẹ tôi réo gọi:
“Ti. Về, tối rồi.”
Vâng, nếu như mẹ gọi tôi thì chắc cũng đã gần bảy giờ tối rồi. Tôi về nhà xem phim “Sát thủ hoa hồng” của đài Vĩnh Long, tối nào cũng chiều từ bảy giờ đến tám giờ.
Khổ nổi cái ti vi nhà tôi nó dở chứng mãi. Cứ tới khúc gay cấn là nó mất sóng. Mất sóng một hồi thì có lại. Nhưng qua hết một đoạn phim rồi, làm sau hiểu được đoạn tiếp theo.
Ấy vậy mà tôi và mẹ cũng kiên trì xem. Dù lúc hiểu lúc không.