Chương 3: Hết nạn
1
Sáng hôm nay mẹ tôi bảo là do bệnh tình của tôi có chuyển biến tốt nên bác sĩ cho phép tôi được về thăm nhà ba ngày.
“Mừng quá.” - đó là câu nói đầu tiên trong nội tâm của tôi thốt lên khi nghe được thông báo đó.
Mẹ gọi điện cho ba, kêu ba lên đây đón tôi về. Niềm háo hức của tôi lúc này như núi lửa dâng trào, không thể nào dập tắt được. Tôi cứ đi đi lại lại, khoe niềm vui này với những người trong phòng.
Tôi hỏi anh Cường: “Anh có về không, anh được bác sĩ cho về không?”
Anh trả lời tôi: “Không, anh còn ở đây lâu lắm.”
Tôi thấy anh thoáng chút hụt hẫng, chắc là câu hỏi của tôi chạm đến nỗi lòng của anh mất rồi. Tôi cũng tờ mờ đoán được là anh bệnh nặng hơn tôi, thậm chí là người bệnh nặng nhất trong tất cả những người nằm cùng phòng với tôi.
Tôi thôi không nói nữa, biết đâu anh Cường chạnh lòng.
Thế là tôi quyết định đi ngủ, mặc dù chả buồn ngủ tí nào. Cứ vậy mà nằm thôi, nằm tới khi nào ba lên đây thì tỉnh dậy.
Thời gian trôi đi, đang mơ màng thì nghe tiếng mẹ gọi văng vẳng bên tai. Tỉnh dậy thì mới biết ba đã ở nhà xe rồi, chốc nữa là lên tới phòng, bảo tôi có gì muốn mang về thì thu xếp đi.
Tôi bắt đầu lục lọi, nhưng cũng chẳng có gì muốn mang về. Ngồi thêm một lát thì ba tôi bước vào. Trên khuôn mặt của ba tôi, những đường nhăn vẽ lên những cảm xúc khác nhau, từ sự lo lắng đến niềm vui, tất cả đều hiện rõ qua ánh mắt.
Ba đến gần, vuốt mái tóc rối bời do vừa ngủ dậy của tôi, hỏi tôi cảm thấy thế nào, đã ổn hơn chưa. Tôi cũng trả lời qua loa vài câu, sau đó hối thúc ba tôi chở tôi về nhà.
“Về nhà rồi hỏi gì cũng được.” - đó là thứ duy nhất tôi nghĩ được lúc này.
Tôi ngồi xe máy cũng có chút mệt, nhưng nghĩ được về nhà lại thấy vui.
Nắng bắt đầu dịu lại, màu nắng đậm hơn, những áng mây tím xa tận chân trời lơ lửng giữa đại ngàn mênh mông, cùng tôi về nhà.
Vẫn là những thứ quen thuộc gắn liền với tôi trong năm năm cuộc đời. Đó là một ngôi nhà lợp lá đơn sơ với mái lá già đã mục nát.
Thật may mắn là trước lúc về bác sĩ đã tháo ống dẫn thuốc gắn trên tay tôi xuống, bởi vì bà sợ đi đường xa không may có va chạm gì đến kim tiêm thì lại gây nguy hiểm. Tôi biết ơn vì điều đó, giây phút này, con người của tôi, nguyên vẹn không có bất kỳ thứ gì liên quan đến bệnh viện cả. Tôi có thể tự lừa mình dối người thêm vài ngày nữa, rằng tôi khỏe mạnh bình thường.
Hôm đó ba mẹ nấu rất nhiều món ngon, ngon hơn rất nhiều so với đồ ăn trên bệnh viện.
“Thật ước gì ở trên đó cũng ăn được như này.” - tôi thầm nghĩ trong đầu.
Chiều hôm đó tôi đi khắp xóm, tìm những đứa bạn mà ngày thường vẫn chạy nhảy la hét với tôi. Thằng Tí nó hỏi tôi: “Dạo này mày đi đâu mất dạng vậy.”
“Tao đi bệnh viện, mẹ tao kêu là về vài bữa thôi rồi lên lại.”
Đám nhóc ồ lên thật to, cơ bản là chúng nó biết bệnh viện là gì, cũng biết ai nên vào bệnh viện, nhưng chúng nó cũng như tôi lúc đó, chẳng hiểu được sinh tử đáng sợ thế nào. Trẻ con mau quên, chúng tôi lại lao đầu vào những cuộc vui thường nhật.
Trời tờ mờ tối, đang ngồi hóng mát với đám nhóc thì từ xa nghe văng vẳng tiếng mẹ tôi gọi: “Ti ơi, về ăn cơm, tối rồi.”
Thời gian qua mau thật, mới đây mà đã tới tối, thế là tôi phải lê lếch chiếc thân tàn lấm lem bùn đất này về nhà. Đương nhiên, vừa tới trước cửa là đã nghe một tràng la mắng của mẹ tôi: “Đi chơi cho dữ vô, dơ dáy cả người, cái mặt như cái nùi lau…”
Sự thật là tôi không nghe lọt tai nổi những lời đó. Đi chơi cũng không cho, ở trên bệnh viện cả tháng có được chơi ngày nào. Nói là nói thế thôi, chứ ở đó tôi quậy đến độ cả dãy phòng chả ai không nhớ mặt.
Trưa nào mấy cô y tá cũng xách cổ tôi với anh Cường về phòng, về xong chúng tôi lại xuống lầu, trèo qua lan can chạy đi vòng vòng chơi tiếp. Chúng tôi leo rào, chui lỗ chó, đi khắp các nơi, chả chừa chỗ nào cả.
Đến nổi có một lần kia bác sĩ Thư đến gặp tôi và anh Cường, giáo huấn chúng tôi một trận. Tính ra là nói chuyện tâm sự nhỏ nhẹ thôi, bác ấy hiền lắm, nói chuyện với trẻ con cực kỳ nhẹ nhàng mềm mỏng.
“Tụi con la lớn như vậy là làm phiền mấy bạn nhỏ khác nghỉ ngơi đó tụi con biết không?”
“Lỡ tụi con trèo leo nhảy nhót rồi té thì sao?”
“Với cả con còn đang có kim tiêm trên người, con chơi như vậy lỡ ảnh hưởng đến cây kim thì sao?” – bác Thư nhìn tôi.
“Con vừa tiểu phẫu, sức khỏe còn yếu, phải chú ý nghỉ ngơi chứ.” – đến lượt anh Cường nhận ánh mắt quan tâm từ bác.
Hai chúng tôi vừa nghe vừa gật đầu, nhưng mà cũng chẳng biết là hiểu được bao nhiêu phần trong đó nữa.
Những ngày tiếp theo tụi tôi vẫn trốn đi chơi như mọi ngày, chỉ khác ở chỗ là tụi tôi không chạy giỡn la hét ở hành lang, cố gắng giữ im lặng hết mức có thể. Chúng tôi sẽ đi đến mấy chỗ vắng người hoặc khu vui chơi trẻ con để chơi, và vẫn như thường lệ, chúng tôi bị mấy cô y tá bắt về khi đến giờ tiêm thuốc.
Quay lại với giây phút hiện tại, sau khi tắm rửa thay đồ cho tôi xong thì gia đình tôi bắt đầu dọn cơm để chuẩn bị ăn cơm. Chiếc bàn ăn cơm của nhà tôi nó là một chiếc bàn tròn, làm bằng gỗ. Một trong số bốn chiếc chân bàn đã từng bị gãy và nó đang được thay thế bằng một khúc gỗ khác, nhìn rất là không đồng bộ.
Các món lần lượt được mẹ tôi bưng lên, một nồi cơm, ba cái chén, hai đôi đũa, hai cái muỗng, một tô canh chua cá lóc và một nồi cá lóc kho tiêu.
Tôi không biết cầm đũa, nên hai đôi đũa đó là của ba mẹ, hai cái muỗng, một cái cho tôi, một cái múc canh. Cá thì ba mẹ gỡ xương rồi ăn thôi, vô cùng nhàn nhã.
Ăn xong thì xem truyền hình, chiếc ti vi nhà tôi có từ sáu năm trước, nghe mẹ tôi bảo vậy. Thỉnh thoảng thì nó cũng bị giật nhẹ, chỉ có đài thành phố là rõ, còn lại mấy đài tỉnh khác thì mờ mờ, đôi lúc nhiễu sóng, có nhiều hạt.
Dù không muốn thừa nhận nhưng có vẻ sức khỏe tôi không thật sự tốt như lúc trước. Bình thường tám giờ tối là mẹ bắt tôi ngủ rồi, dù tôi cũng chưa đến mức buồn ngủ. Nhưng hôm nay tôi buồn ngủ thật.
Qua hôm sau thì mẹ tôi có dẫn tôi vô trường gặp cô giáo. Cô hỏi thăm về tình hình sức khỏe của tôi khá nhiều. Nhìn mấy đứa bạn ngồi trong lớp mà tôi lòng tôi dậy lên một loại cảm giác chán chường không tả nổi.
Sự thật là tôi không hề thích đi học, thậm chí là ghét cay ghét đắng. Cứ mỗi sáng dậy đi học thì tôi đều nước mắt lưng tròng, tôi bắt mẹ tôi phải ngồi đợi đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên thì mẹ tôi mới được về. Tôi chỉ ao ước rằng mình có thể nghỉ học, và rồi bây giờ tôi đã làm được điều đó. Tôi đã nghỉ học gần tháng trời, trong một tâm thế chả khoái trá gì.
Hôm nay là ngày thứ ba tính từ lúc tôi được cho về nhà, buổi chiều hôm nay cũng như buổi chiều hôm qua, tôi lại la cà với đám nhóc cùng xóm. Chiều về lại tiếp tục bị mắng vì quần áo dơ, ăn cơm chiều, xem truyền hình rồi đi ngủ.
Cho đến ngày mai, ba tôi sẽ chở mẹ con tôi quay trở lại bệnh viện, tiếp tục ngày tháng chiến đấu với đống kim loại chết tiệt đó.
2
Mẹ tôi bắt đầu sửa soạn, thu xếp đồ đạc để chuẩn bị đưa tôi về lại bệnh viện. Tôi ngồi đó, nghĩ về những ngày tháng ăn không ngon ngủ không yên thì làm sao mà vui cho nổi.
Vẫn là đoạn đường đó, vừa xa vừa bụi, nắng gió bủa vây, cuối cùng tôi cũng đến bệnh viện an toàn. Ba tôi ông ấy chào tạm biệt tôi và ra về.
Tôi và mẹ lại bước đi trên dãy hành lang quen thuộc như ngày đầu chúng tôi mới lên đây. Nhưng mà cảm xúc đã không còn như xưa, bỡ ngỡ hay xa lạ giờ đây đã trở thành quen thuộc và nhàm chán.
Tôi cứ nghĩ là bác sĩ sẽ lại ghim kim tiêm cố định vào tay tôi để bơm thuốc mỗi ngày nhưng mà không phải vậy. Bác sĩ bảo bệnh tình đã thuyên giảm nên không cần tiêm thuốc mỗi ngày như trước, uống thuốc viên là được. Đó là một trong những tin vui nhất mà tôi nghe được trong mấy chục ngày qua.
Phòng bệnh có người mới. Giường của tôi bị giành rồi. Thế là tôi và mẹ ngủ dưới đất. Có tận ba người mới vào. Trong đó có một con bé bị ghim kim dưới lòng bàn chân, trông còn thảm hơn cả tôi.
Hôm nay chị Thảo dẫn tôi đi dạo xung quanh, đến quán sinh tố kia thì chị hỏi tôi muốn uống gì chị mua cho.
“Ủa sao tự nhiên mua cho em. Để em đi xin mẹ ít tiền rồi quay lại.” – tôi thắc mắc.
“Thôi, coi như quà tạm biệt. Mai là chị xuất viện rồi, em ở lại mạnh khỏe mau khỏi bệnh nha, thằng Cường nữa.” – chị nói.
Vậy là từ nay thiếu mất một người để chơi cùng những lúc nhàm chán. Chẳng ai dẫn tôi đi đó đi đây.
Nhưng rõ ràng chị ấy khỏi bệnh là chuyện tốt, chị ấy được xuất viện cũng là chuyện tốt. Trong sâu thẳm nội tâm của tôi có một phần nhỏ bé nào đó đang mong ước rằng chị Thảo lại tiếp tục ở đây, đừng hết bệnh cũng đừng xuất viện về nhà.
Đè nén cảm xúc đáng xấu hổ của mình lại, tôi bảo với chị là tôi muốn uống sinh tố dâu, ly đó mười lăm ngàn. Mà cũng chẳng phải tôi muốn uống sinh tố dâu, tôi chỉ hết trái này tới trái kia, nhưng người ta toàn đáp lại với tôi là đó là trái cây giả không ăn được. Đáng hận. Cuối cùng với sự lựa chọn ít ỏi mà tôi có được thì tôi đã chọn sinh tố dâu, và chị Thảo thì không chọn gì cả.
Tôi lại đang tự hỏi, bao giờ đến lượt tôi xuất viện đây. Không biết sau này trời cao biển rộng, chị Thảo có còn nhớ tôi hay không, hay tôi cũng chỉ là một kẻ lạ chị gặp ở trong dòng đời.
Trên đường quay về phòng bệnh, tôi và chị lặng lẽ bước đi. Chẳng biết như nào nhưng lúc đi rõ ràng rất vui, lúc về tâm trạng lại không tốt được như vậy.
Về đến phòng thì thấy ba mẹ chị Thảo cũng đang soạn đồ, thu xếp hành lý, do nhà chị Thảo ở tận miền Trung vào đây nên không phải muốn về là sẽ về, phải đặt vé xe đàng hoàng theo giờ giấc của nhà xe mới được.
Thật may mắn. Bởi vì nếu tôi lên trễ vài hôm thì đến cả cơ hội gặp chị lần cuối còn không có. Ông trời cuối cùng vẫn là thương xót cho đứa trẻ bé bỏng này, không để nó phải đánh mất những điều quan trọng.
Tôi nhìn chị ấy nhiều hơn một chút. Chiều nay tôi sẽ đến tượng Chúa, cầu cho chị ấy một đời bình an.
3
Tôi ngủ dậy khi trời đã sáng, mặt trời lên cao.
Tôi đi đánh răng rửa mặt, mẹ đưa tôi một gói xôi lá dứa. Tôi ngồi ở bàn phía trước phòng, vừa ăn vừa ngó xung quanh một vòng, đang định mở miệng hỏi thì mẹ tôi cũng nói là chị Thảo về rồi, đi lúc sáng sớm.
“Hóa ra là vậy, chị ấy đi rồi, chắc là không muốn đánh thức mình.” – tôi nghĩ thầm.
Bỗng nhiên tôi chợt nhớ ra một chuyện đó là dưới gối của tôi còn một cuốn truyện mượn của chị Thảo. Đương nhiên là tôi không biết đọc chữ, những tôi vẫn mượn, thỉnh thoảng mẹ sẽ đọc cho tôi nghe, mượn mãi vẫn chưa trả.
Tôi luống cuống mang cuốn truyện ra trước mặt mẹ, mẹ dường như hiểu ý tôi nên bà ấy nói: “Chị Thảo cho mày đó, khỏi trả, coi như quà kỷ niệm.”
Chị ấy tốt với tôi quá đi mất. Tôi hứa với lòng sẽ giữ cuốn truyện này tới ngày tôi không còn tồn tại trên cuộc đời này nữa. Đến khi tôi học lớp một, tôi biết đọc chữ tôi sẽ tự đọc nó.
“Biết mày có cơ hội học lớp một không.” – nội tâm của tôi đang gào thét.
Đến bây giờ tôi vẫn thắc mắc là tiền đâu mà mẹ tôi có để chi trả viện phí cũng như tiền ăn uống đi lại thuốc men các thứ trong hơn một tháng nay. Nhà tôi nghèo lắm. Cái chết tôi có thể không rõ, chứ cái nghèo thì ai hiểu bằng tôi.
Nay tôi hết chịu nổi rồi nên hỏi mẹ là: “Tiền đâu trị bệnh vậy mẹ?”
Nghe mẹ nói một hồi tôi mới hiểu là đó là tiền mẹ vừa mới bán đất để dành cất nhà, may mà có lúc này, không thì chả biết kiếm đâu ra để trị bệnh cho tôi nữa.
Tôi bảo mà, ông trời thương tôi lắm, tôi có bệnh cũng phải là lúc nhà tôi có tiền. Nhưng mà lỡ viện phí nhiều quá mẹ hết tiền cất nhà mới thì sao? Nghĩ lại tôi vẫn thấy có chút tội lỗi. Tôi cũng đâu muốn bị bệnh. Nhưng sự thật là mẹ vẫn đang tốn tiền vì tôi.
4
Thời gian thấm thoát thoi đưa, một tháng lại trôi qua, hôm nay tôi có một cuộc xét nghiệm vô cùng quan trọng, nghe mẹ tôi bảo thế. Nếu kết quả tốt thì coi như tôi hết bệnh, được xuất viện.
Hôm nay anh tôi lại qua thăm tôi, sẵn tiện bế tôi đi qua đi lại giữa các tòa nhà, do trên người tôi có khá nhiều thiết bị y tế. Tôi sẽ không kể về quá trình xét nghiệm, đó là một đoạn ký ức kinh khủng mà tôi không muốn kể lại. Nhưng kết quả quan trọng là tôi đã khỏi bệnh, được xuất viện.
Quay lại phòng bệnh, người đầu tiên tôi tạm biệt là anh Cường. Anh cười bảo là: “Chúc mừng em, đừng có quên anh nha.”
Bây giờ tôi lại có chút cảm giác của chị Thảo khi phải nói lời chia tay. Tôi hỏi anh: “Bao giờ anh về?”
Thoáng trong mắt anh có chút tuyệt vọng: “Anh không biết nữa.”
Từ khi tôi vào là anh đã ở đây, đến khi tôi đi rồi thì anh vẫn ở đây. Tôi sẽ nhớ nơi này nhiều, nhớ tất cả mọi người. Dùng một phần may mắn của mình, tôi chúc anh Cường mau khỏi bệnh.
5
Tôi lại trốn đi chơi, nhưng lần này với một tâm thế khác, chính là nhìn nơi này thêm một lần cuối, từ biệt nó. Tôi lại tượng Chúa, cuối đầu cảm ơn vì sự phù hộ của người.
Tôi đi tìm mấy cô y tá hay chăm sóc tôi và bác sĩ Thư, chào họ lần cuối. Tôi thấy bác Thư mắt có hơi ửng đỏ, tôi cũng thút thít hết một lúc.
“Con hết bệnh rồi, cảm ơn bác, cảm ơn mấy cô, con đi đây, con không có quên mọi người đâu.”
Mấy cô y tá mỗi người đều ôm tôi một cái, còn bác Thư xoa đầu tôi và bảo rằng: “Về ngoan nha, quay lại đây là cô quánh chết nghe chưa.”
Tôi gật đầu liên tục, cuối cùng vẫy tay tạm biệt và bước đi.
Ba tôi đón mẹ con tôi ở nhà xe, chở tôi về nhà. Trên con đường cũ, vậy là tôi đã chính thức trở lại thành một người bình thường.
6
Bởi vì mới xuất viện về nên mẹ tôi chưa cho tôi đi học ngay.
Hôm nay lại có vài hàng xóm lại hỏi thăm sức khỏe của tôi. Còn tôi thì vẫn la cà với đám thằng Tí.
Nghe mẹ tôi bảo là cô giáo định cho tôi đi thi bé khỏe bé ngoan, cuối cùng thì tổng số ngày nghỉ học của tôi bằng số ngày nghỉ học của cả lớp cộng lại trong một năm.
Nếu như là ba tôi thì ông ấy sẽ thốt lên là: “Thi thố con mẹ gì nữa mà thi thố.”
Nhưng mà tôi thì không được phép chửi thề, nên là tôi chỉ đơn giản là gật đầu ám chỉ rằng mình đã hiểu.
Ở nhà rất tốt. Tôi cũng sẽ cố gắng sống thật tốt để không bệnh thêm lần nào nữa.
Một lần sống sót là quá đủ cho một cuộc đời rồi.