Mối Quan Hệ Giữa Tôi Và Các Nam Nữ Chính

Chương 15. Thú Vui Đi Shopping


Chương 15. Thú Vui Đi Shopping

[Kế Tiếp Diễn Biến Chương Trước]

Khi món cuối cùng vừa được dọn ra đầy bàn, Trần Kiều Anh mới chịu nghiêm túc lại một chút. Cô đặt đũa xuống, quay sang Giang Tâm Nguyệt:

“Về nhiệm vụ cậu giao cho bọn tớ ấy, thời gian cụ thể là khi nào?”

Giang Tâm Nguyệt đang nhai một miếng thịt siêu to. Cô ngẩng mặt lên, miệng còn đầy nên chỉ phát ra tiếng mơ hồ:

“Ắng… ai… uông…”

Trần Kiều Anh nghe xong thì hiểu ngay ý bạn, gật đầu cái rụp coi như chốt lịch. Nhưng chưa kịp nuốt hết thức ăn, cô chợt nhớ ra chuyện khác, liền lầm bầm:

“Cái con nhỏ Hạ Vãn Vãn lúc nãy là có ý gì vậy trời? Nó thật sự muốn cậu bị thương à? Mà để làm gì chứ… Không lẽ nó định so xem ai đẹp hơn để tán cho được cái tên công tử bột - Nguỵ Gia Phong kia á??”

Cô nhíu mày, càng nói càng thấy phi lý:

“Bằng không thì tranh chức khoa khôi khối 12 à!?”

Trần Kiều Anh thở dài, giọng mang đầy sự tự luyến:

“Nếu như tớ suy đoán là thật thì con nhỏ đó đúng là không biết nhìn xa trông rộng mà. Có tớ ở đây thì nó làm sao đủ trình để tranh khoa khôi được. Với cái nhan sắc được gọi là tuyệt mĩ giai nhân của tớ như thế này, nhỏ đó làm gì có cửa mà so với chị đây.”

Giang Dịch và Lục Minh Trạch nghe xong thì suýt sặc, ho sặc sụa đến mức gần như phun cả thức ăn ra bàn.

Trần Kiều Anh nhướng mày, nghiêng đầu, giọng nói mang đầy vẻ ‘nguy hiểm’:

“Sao? Hai người có ý kiến gì à!!!”

Hai tên kia còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Trần Kiều Anh lườm cho cháy mặt. Cả hai lập tức im bặt, chỉ biết quay sang Giang Tâm Nguyệt cầu cứu.

Giang Tâm Nguyệt thản nhiên húp canh, giả vờ không thấy. Cô quay sang Trần Kiều Anh, khẽ cười:

“Kệ hai tên ngốc kia đi. Ăn xong tớ dẫn cậu đi shopping.”

Nghe đến từ “shopping”, hai mắt Kiều Anh lập tức sáng rực. Cô quay ngoắt 180 độ, nhìn Giang Tâm Nguyệt với nụ cười rạng rỡ, giọng còn mang vài phần nũng nịu:

“Thiệt không vậy!”

Nhận được cái gật đầu chắc nịch từ Tâm Nguyệt, cô liền quay sang hai tên ngốc kia, giọng điệu tự mãn, còn hất cằm đầy khí thế:

“Nay tâm trạng bổn cô nương tốt nên tớ tạm tha cho hai ngươi đấy! Phải biết điều nghe chưa!”

Sau bữa ăn, bốn người kéo nhau đến trung tâm thương mại, như thể chỉ cần không tiêu tiền thì cuộc sống sẽ kém phần thú vị vậy.

Trần Kiều Anh vừa bước vào cửa hàng đầu tiên đã sáng rực như cá gặp nước. Cô kéo tay Giang Tâm Nguyệt, hăng hái tuyên bố:

“Đi thôi! Hôm nay tớ phải shopping tới bến mới được. Coi như xả xui vụ con nhỏ Hạ Vãn Vãn đáng ghét kia!”

Lục Minh Trạch thở dài, hai tay đút túi quần, dáng vẻ lười nhác đi phía sau:

“Trời ơi… con gái mà vào trung tâm thương mại thì khác gì cá gặp nước. Biết trước vậy trốn luôn cho rồi.”

Giang Dịch phụ hoạ theo, vẻ mặt thảm thiết như thể hắn sắp bị lừa bán sang Campuchia vậy:

“Em sai rồi… đúng là đáng ra nên chuồn sớm.”

Giang Tâm Nguyệt bật cười, liếc hai người một cái rồi thản nhiên đáp:

"Đi chung thì phải có trách nhiệm. Đừng mong trốn thoát.”

Cứ thế, bốn người vừa đi vừa cười đùa, không khí vui vẻ đến kỳ lạ. Trần Kiều Anh kéo hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, thử đồ nhiều đến mức nhân viên còn phải nhớ mặt.

Vừa thay xong một bộ váy đỏ, cô bước ra xoay một vòng khoe sắc:

"Ê, bộ này được không? Có khí chất không? Hợp phong thủy chứ?”

Giang Dịch liếc sang Lục Minh Trạch, lẩm bẩm:

"Bả đi mua đồ mà như chọn giáp ra trận…”

Lục Minh Trạch thở dài, cười khổ:

“Anh nghĩ mình nên khen đẹp tất cả. Chắc chắn sẽ kết thúc nhanh hơn.”

Cuối cùng, sau gần ba tiếng đồng hồ, người mua ít nhất là Giang Tâm Nguyệt. Người xách nhiều nhất… lại là Lục Minh Trạch.

Còn Trần Kiều Anh thì đắc ý khoe chiến lợi phẩm như vừa thắng trận, trong khi Giang Dịch thì gần như gục ngã tại chỗ.

Bầu không khí vui vẻ ấy kéo dài mãi cho đến tận tối muộn.

Sáng hôm sau, Giang Tâm Nguyệt tỉnh dậy từ sớm. Cô mặc bộ đồng phục chỉnh tề, mái tóc dài buộc gọn phía sau, gương mặt vẫn mang nét sắc sảo vốn có.

Bước xuống nhà, cô thấy ba mẹ đang ngồi trong phòng khách, ánh mắt dường như đã chờ sẵn.

Mẹ cô bước tới, nét mặt đầy lo lắng:

“Tâm Nguyệt à, hôm nay con vẫn muốn đến trường sao? Hay nghỉ thêm vài ngày nữa đi, vết thương của con vẫn chưa lành hẳn đâu…”

Ba cô tiếp lời, giọng nghiêm nhưng lại ẩn ý thương con:

“Con không cần miễn cưỡng. Ba có thể xin phép nghỉ cho con. Chuyện học hành không gấp đến vậy. Sức khỏe quan trọng hơn.”

Giang Tâm Nguyệt dừng bước. Cô hơi nghiêng người, ánh mắt chậm rãi nhìn sang ba mẹ, đáy mắt thoáng hiện một tia ấm áp.

“Con không sao. Chỉ là vết thương ngoài da, không ảnh hưởng gì. Hôm nay con phải đến trường, có việc quan trọng.”

Thấy ba mẹ vẫn còn băn khoăn, Giang Tâm Nguyệt khẽ mỉm cười một nụ cười nhẹ, không rạng rỡ nhưng đủ để khiến người đối diện yên lòng:

"Ba mẹ yên tâm. Con tự biết giới hạn của mình. Nếu thật sự mệt, con sẽ tự nghỉ… nhưng không phải hôm nay.”

Người mẹ thoáng khựng lại trong ánh nhìn kiên định của con gái. Không còn là đứa trẻ nhõng nhẽo ngày nào, mà là một người đủ mạnh mẽ để gánh vác, nhưng vẫn mang sự dịu dàng thầm lặng.

“Vậy nhớ giữ gìn sức khỏe. Có gì thì gọi cho mẹ.”

Giang Tâm Nguyệt gật nhẹ, quay người bước ra khỏi cửa. Trong lòng cô hiểu rất rõ cuộc chơi mà cô chuẩn bị bắt đầu, không ai có thể thay thế mình được.

Giọng nói vừa rồi của cô vẫn bình tĩnh, không chút do dự.

Bố mẹ cô nhìn nhau, dù lo lắng nhưng cũng không dám ép buộc. Họ hiểu rất rõ: một khi Giang Tâm Nguyệt đã quyết định thì chẳng ai có thể lay chuyển được nữa.

Cổng trường buổi sáng nhộn nhịp hơn mọi khi. Tiếng nói cười rộn rã, từng nhóm học sinh đi lại tấp nập. Nhưng rất nhanh, ánh mắt của hầu hết mọi người đều đổ dồn về một hướng nơi Giang Tâm Nguyệt vừa xuất hiện.

Cô gái ấy vẫn như thường lệ: váy đồng phục thẳng thớm, áo khoác dài màu đen khoác hờ trên vai, dáng người thon dài thẳng tắp. Ánh mắt lạnh nhạt lướt qua sân trường, không buồn để tâm đến những ánh nhìn vây quanh.

Một nhóm nữ sinh đứng gần đó thì thầm:

“Trời ơi, Giang Tâm Nguyệt đến kìa! Mặt mũi như chưa từng bị thương ấy, đúng là nhan sắc đỉnh cao…”

“Cậu không thấy à? Càng nhìn càng thấy khí chất lạnh lùng sát thương cao cực kỳ… Tớ còn tưởng chị ấy sẽ nghỉ dài cơ.”

“Nhìn đám người đang rì rầm về chị ấy mà xem. Có khác gì thần tượng đâu… Nhưng chị ấy không thèm để tâm gì cả…”

Đúng vậy, Giang Tâm Nguyệt chưa từng quan tâm đến ánh nhìn của người khác. Dù là sự ngưỡng mộ, đố kỵ hay tò mò đều không đủ để khiến cô dừng bước.

Cô đi thẳng vào lớp học, dáng người cao gầy như tách biệt khỏi tất cả sự ồn ào ngoài kia.

1

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này