Lát sau, Việt Chi rón rén bước vào lớp.
Nó lách qua dãy bàn, cố gắng giả vờ bình thản như không có chuyện gì. Vừa đặt cặp xuống chỗ cạnh Nam, Duyên ngồi bàn trên liền quay xuống, nhướng mày lia lịa.
Chi chần chừ rồi đáp lại con nhỏ bằng mấy pha giật lông mày đầy miễn cưỡng, đại ý là, "Ổn rồi nha!"
Duyên thấy thế thì thu lại vẽ hóng hớt, chỉ khẽ giơ ngón cái, vẻ mặt hài lòng như mẹ hiền nhìn con.
Chi cúi đầu sắp xếp sách vở, bày ra bộ dạng bận rộn, nhân tiện thỉnh thoảng trộm liếc sang Nam. Thằng này đang chống cằm nhìn ra cửa sổ, gương mặt vẫn trầm tư không để lộ biểu cảm. Cái kiểu im lặng đó khiến Chi có hơi lo, một ổ bánh mì pate xem ra không hề hấn gì.
Tiếng chuông reo. Cô giáo tiếng Anh bước vào, cả lớp đồng loạt đứng dậy chào. Tiết học bắt đầu bằng việc ôn lại bài giảng hôm trước - câu tường thuật, cái thể loại mà Chi chỉ nghe đến là lập tức muốn đầu hàng. Nó cắm cúi ghi ghi chép chép, thầm khấn vái tên mình đừng xuất hiện trong danh sách của "tử thần".
Quả nhiên, lát sau cô Thủy đặc biệt cao giọng chỉ điểm:
- Việt Chi, em thử cho cô một ví dụ về câu tường thuật nào!
Con nhỏ mếu máo, chỉ đành bật dậy dẫu đầu óc trống rỗng:
- Dạ... he... he said... he eats… bread today.
Cả lớp đồng thanh bật cười. Chi chết đứng, mặt đỏ như cà chua, tự trách mình "Ai mượn mày nói bánh mì vậy trời..."
Cô Thủy không trách nó, chỉ khẽ mỉm cười:
- "Eats" phải đổi thì mới đúng thì nhé, em. Câu đó nên nói là "He said he ate bread that day." Cô cảm ơn Chi.
Ngay lúc đó, giọng trầm của Hoàng Nam vang khẽ bên cạnh:
- Ví dụ... sát thực tế đấy.
Chi gãi đầu, liếc sang Nam rồi ngượng ngùng ngồi xuống. Nó lật vở ra ghi lại, mặt cúi gằm.
"Nhục quá đi mất!"
Giờ ra chơi, Duyên kéo Chi ra một góc.
- Sao rồi, Nam có phản ứng gì không?
- Ăn bánh rồi, nhưng vẫn còn kiệm lời với tao lắm...
- Ờ, vậy là còn chịu nói chuyện. Xem như có tiến triển rồi đó.
Chi quay lại lườm:
- Mày chắc chứ?
- Thôi, mềm nắn rắn buông. Mày thử tỏ ra đáng thương chút là nó tự xìu liền à.
- Đáng thương hả? - Chi rơi vào trầm tư.
Giờ ra chơi thứ hai, không khí trong lớp lặng hơn buổi sáng một chút. Tụi học ngồi rải rác, đứa ăn vặt, đứa cắm tai nghe, đứa chép bài bù. Trên bảng, những con số, ký hiệu, công thức oán học chằng chịt như mạng nhện.
Hoàng Nam ngồi thẳng, một tay chống cằm, tay còn lại chép bài, tiếng bút bi lạo xạo trên giấy. Thấy thế, Chi giả vờ cúi đầu, nó hít thật sâu rồi bỗng khẽ thở dài một tiếng rõ to.
Nam liếc sang, không nói gì.
Việt Chi xoa trán, lại tiếp tục bồi thêm một tiếng thở dài nữa, lần này có tiết tấu và nghe thê lương hơn hẳn.
- Nam ơi, bài này khó quá! - Con nhỏ than vãn, mắt nhìn lên trần nhà đầy tuyệt vọng. - Tao đọc ba lần mà vẫn không hiểu gì hết…
- Vậy đừng đọc nữa. - Nam đáp gọn.
Câu trả lời cụt lủn khiến tiếng cười từ thằng Nghị bàn dưới phụt ra. Chi nghiến răng, quay lại lườm thằng kia cháy máy rồi xoay sang, vờ mếu máo nói với người bên cạnh:
- Mày ác quá… người ta khổ sở mà mày còn nói vậy!
Nam không trả lời. Một lúc sau, nó lấy cây bút gõ nhẹ lên vở Chi, giọng dửng dưng:
- Câu ba với câu bảy sai rồi.
Việt Chi ngẩng lên, mắt mở to:
- Thật hả? Sao mày biết?
Hoàng Nam không đáp ngay. Nó xoay cây bút trong tay, ánh mắt lướt qua trang giấy của Chi rồi quay về quyển vở của mình.
- Quan trọng lắm sao? Điều cần hỏi là tại sao tao biết mà mày lại không biết.
Chi đơ cái mặt Chi ra. Nó kéo dài giọng, hơi nghiêng người sang:
- Ồ... thế... sư phụ dạy đệ tử được không ạ?
Nam ngẩng lên, đôi mắt liếc sang rất nhanh, chỉ đủ để con nhỏ thấy cái ánh nhìn nửa chán nản nửa kiêu ngạo của mình rồi lại cúi xuống tiếp tục viết.
- Tự đọc lại đi.
- Năn nỉ mà... - Chi kéo dài giọng, cố tình nói nhỏ vừa đủ tai nó nghe, ngón tay rón rén kéo kéo góc áo trắng bên cạnh. - Tao hứa sẽ hậu tạ.
Hoàng Nam dừng lại nửa giây, nó nhìn xuống bàn tay đang nắm áo mình, rồi ngó sang đôi mắt đang chớp chớp của người nọ, chậm rãi phán:
- Đồ nịnh hót.
Chi quay sang, định phản ứng nhưng Nam đã nghiêng vở qua, đầu bút gõ nhẹ lên dòng thứ hai:
- Câu này sai chỗ dấu ngoặc, thấy chưa?
Chi trố mắt, gật đầu như gà mổ thóc.
- Câu này do ẩu tả, không kiểm tra lại nên ghi sai công thức. Kéo theo việc làm sai cả bài. - Nam nói tiếp.
Chi lập tức rụt đầu, vờ cúi xuống sửa bài, tai nóng bừng.
- Ờ... tao biết rồi.
- Không biết không có tội. Còn mày... biết rồi mà vẫn làm sai, tội không thể tha thứ.
- Hả?
Chi trầm ngâm nhìn Hoàng Nam. Cảm thấy thằng này muốn ẩn ý gì đó trong câu nói vừa rồi. Song với chỉ số IQ ba nghìn của mình, tất nhiên Chi nghe không hiểu. Nó chỉ đành ngoan ngoãn làm bài lại. Thầm nghĩ hình như chiêu giả vờ đáng thương mà Duyên dạy không có tác dụng mấy với Nam.
Buổi chiều, trời âm u như có ai đang hờn. Từ tiết bốn đã nghe tiếng gió rít qua khung cửa, mùi nồng nồng của đất ẩm và hơi nước lạnh lẽo.
Trong lớp, không khí học tập vốn đã uể oải giờ lại càng xao động. Mấy đứa bàn cuối bắt đầu nhấp nhổm, tiếng thì thầm to nhỏ vang lên ngày càng nhiều:
- Chắc sắp mưa rồi tụi bây, coi chừng về không kịp.
- Xui quá, tao không mang áo mưa.
- Ê lát cho tao đi ké xe.
- Đội mưa về có gì đâu!
- ...
Việt Chi chống cằm, đôi mắt lơ đãng dõi theo những mảng mây dày đặc đang lừ lừ xâm chiếm bầu trời. Gió lùa vào mỗi lúc một mạnh, thổi những trang giấy bay bay, làm Minh với thằng Cường phải đứng dậy đóng cửa.
Nó lơ đãng nhìn sang Hoàng Nam, thằng này vẫn cúi đầu chép bài, gương mặt không một chút dao động. Chi bĩu môi, lòng thầm mắng, "Vô vị..."
Cô giáo vừa dặn dò bài tập, vừa ngẩng lên nhắc:
- Trời sắp mưa đó, mấy em ở xa thì tranh thủ về sớm nha.
Câu nói của cô như phát súng lệnh. Tiếng bàn ghế xô đẩy, tiếng khóa kéo cặp xoèn xoẹt vang lên khắp phòng. Duyên lấy cặp, ngoảnh lại vỗ vai Chi:
- Mày đạp xe về chung không nhỏ?
Chi nhìn đám mây đen, đấu tranh tư tưởng mất mấy giây mới lắc đầu:
- Mày đi trước đi, tao ở lại chờ tí.
Duyên liếc sang Nam rồi nhìn lại con bé, ánh mắt đầy ẩn ý. Nó cười tủm tỉm rồi nhanh chóng vẫy tay ra về.
Lớp học vơi dần, chỉ còn lại vài bóng dáng lầm lũi. Chi bắt đầu thực hiện chiến thuật rùa bò. Nó chậm rãi xếp từng chiếc bút vào hộp, vuốt lại nếp góc vở, nhưng thực chất khóe mắt luôn theo dõi sát sao mọi cử động của người bên cạnh. Nó toan chờ Nam đứng dậy trước… để còn viện cớ "vô tình về cùng." Nam vẫn ung dung,sắp xếp balo rất bài bản, từng quyển sách được đặt ngay ngắn theo thứ tự. Thằng này chẳng vội, nhưng Chi thì rất muốn về...
Khi nó vừa khoác cặp lên vai, Chi lập tức bật dậy, nói hơi lớn hơn bình thường:
- Ê, mưa rồi đó!
Nam hơi khựng lại, nhìn ra ngoài. Đúng là mưa thật. Giọt đầu tiên đập vào khung cửa sổ nghe "tách, tách" rồi lan nhanh thành một mảng trắng xóa.
Chi lật đật chạy ra hành lang, đứng nép bên cửa sổ:
- Mưa kiểu này chắc phải đợi lâu lắm. Giờ mà về thì chắc kèo bị ướt.
Nam bước đến kế bên, đứng cách nó một khoảng vừa đủ.
- Đâu có ai bắt mày đi liền.
- Thì tao nói bâng quơ vậy thôi... - Con nhỏ mân mê quai cặp, giả vờ hỏi. - Mà mày có mang áo mưa không?
- Có.
Chi im lặng vài giây, mắt nhìn xuống đôi giày vải màu trắng của mình, dự là sắp thành nâu vì bám bẩn nếu mưa to. Chợt đầu nó nhảy số. "Thiên tài Việt Chi" vừa nghĩ ra một kế hoạch đơn giản mà táo bạo: Giả vờ hết đồ che mưa để được về cùng Nam.
- Tao quên mang rồi... - Chi nói, giọng nửa ngập ngừng nửa đáng thương. - Mày phát tâm từ bi, cho bạn đi ké có được không?



Bình luận
Chưa có bình luận