Việt Chi đứng lặng người giữa khoảng không, để mặc cho những giọt nước mắt lăn dài trên gò má. Gió chiều đã chuyển hẳn thành cái hơi se lạnh của buổi tối, nhưng cảm giác trong lòng nó còn lạnh lẽo hơn gấp vạn lần.
Con nhỏ khẽ lê bước quay lại khu trung tâm, nơi hội trại đã bước vào giai đoạn sôi động nhất. Không gian cắm trại nay bừng sáng bởi những dải đèn led rực rỡ giăng kín các lều. Tiếng nhạc xập xình hòa quyện cùng tiếng cười đùa rộn rã từ đám học trò, tạo nên một bản hợp xướng náo nhiệt của tuổi trẻ. Mùi thịt nướng thơm lừng hòa lẫn với chút hương khói than hồng nồng đượm vương nơi đầu mũi, vốn là thứ mà Chi từng rất thích, giờ lại chẳng thể làm cho nó lay động.
Việt Chi bước đến khu vực lớp 11A1. Ngay lập tức, đôi mắt nó va phải hai tiêu điểm của buổi tối đêm nay: Ngọc Minh và Thu Nhi.
Minh ngồi tựa vào chiếc ghế dài, cổ tay bị trật đã được băng bó gọn gàng từ lúc nào. Cạnh bên, Thu Nhi vẫn đang dịu dàng chăm sóc, ánh mắt quan tâm lo lắng không hề che giấu. Nhìn từ xa, họ chẳng khác gì một cặp đôi đang đắm chìm trong sự lãng mạn của đêm hội. Chi cúi đầu, lạ thay, lòng nó không còn bùng lên sự bực bội hay ghen tị cháy bỏng như trước. Thay vào đó là một sự chấp nhận cay đắng rằng mình đã hoàn toàn thất bại. Chiếc áo ấm đang khoác trên vai lẽ ra phải là "tấm vé" để nó được đường hoàng đứng cạnh crush lúc này. Nhưng thực tế phũ phàng đã tát vào mặt nó: vị trí đó vốn thuộc về một người con gái khác, còn Việt Chi chỉ là kẻ thất bại trong chuyện này.
- Ê Chi! Mày định đi đâu nữa? Nảy giờ tao tìm mất mấy vòng rồi đó
Tiếng của Duyên vang lên bên tai kèm theo một cái vỗ vai mạnh khiến Chi giật mình. Nó gượng nở một nụ cười nhạt thếch:
- Tao thấy bức bối nên đi dạo tí ấy mà...
Chi đáp, và rồi, ánh mắt nó bắt gặp Hoàng Nam. Nam không tham gia vào đám đông náo nhiệt. Nó đứng dựa lưng vào thân cây cách đó không xa, một tay nhét vào túi quần, tay kia cầm chai nước khoáng. Nam cúi đầu, đứng nói chuyện với cô bạn lớp 11A3. Chi thấy bạn nữ cười rất tươi, đưa cho Nam một xiên thịt nướng, rồi còn cố tình vờ như lỡ chạm nhẹ vào bàn tay Nam.
Nó cau mày, vờ tiến lại gần hơn, nghe lỏm được thêm vài câu:
- Tao biết mày không thích ăn vặt. - Bạn nữ lớp A3 nói. - Nhưng nể mặt tao đi, ăn một miếng thôi, nhìn mày như sắp gục đến nơi rồi ấy
Chợt như phát giác được sự tồn tại dư thừa. Hoàng Nam ngước lên nhìn Chi, ánh mắc sắc lạnh. Nó không hề né tránh sau vụ việc ban nảy, chỉ quay sang cô bạn bên cạnh, cong mắt cười:
- Cảm ơn mày. - Nam đáp, giọng trầm ấm. - Món này... tao thích lắm.
"Thích ư?" Cổ họng Chi đắng ngắt, hình như… Nam chưa bao giờ nói thích đồ ăn nó mua. Việt Chi lặng người, quay lưng lại với ánh đèn, cảm giác bị gạt sang lề cuộc chơi khiến nó thấy đau đớn tột cùng. Không thể chịu đựng thêm được nữa, con nhỏ tìm đại một lý do để thoái thác với Duyên rồi lách mình qua đám đông, trốn vào một góc khuất tối tăm.
- Đủ rồi. Mày sai ngay từ đầu rồi, Chi à.
Nó tự thì thầm, dựa lưng vào bức tường xi măng lạnh lẽo, hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh cảm xúc vụn vỡ.
"Việt Chi và Ngọc Minh… vốn không phải là người chung đường..."
Một ý nghĩ vạch trần tất cả bỗng hiện lên, rõ ràng đến mức khiến lồng ngực Chi thắt lại.
Suốt hai năm qua, Minh là ánh sáng, là mục tiêu để theo đuổi, nhưng hình như thứ ánh sáng đó chưa bao giờ thuộc về nó. Còn Thu Nhi, người luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ, với vẻ ngoài hoàn hảo, mới là mảnh ghép phù hợp hơn. Vốn nó nên ngộ ra từ đầu, vậy mà bản thân vẫn cứ mãi cố chấp.
Sự hối hận bắt đầu dâng lên như một cơn sóng dữ, cuộn trào và nhấn chìm tâm trí của Việt Chi. Mỗi khi nhớ lại những lời cay nghiệt mình đã thốt ra với Nam, nó lại thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt.
"Quan tâm giả tạo ư?" Chi tự mỉa mai chính mình. Làm sao nó có thể nói ra những từ ấy với Nam?
Càng nghĩ, từng hình ảnh từ quá khứ lại lướt qua tâm trí Chi như một cuốn phim quay chậm. Hoàng Nam vẫn luôn đối xử rất tốt với nó, nhưng Chi đã không nhìn thấy điều đó, hoặc có thể, nó không muốn nhìn thấy. Nó chỉ mãi mải mê với bóng dáng của Minh, với hình ảnh một thứ tình cảm mà nó nghĩ là đúng, là xứng đáng, trong khi bỏ qua những người thật sự quan tâm đến mình.
Con nhỏ ôm đầu thở dài, không thể nói dối lòng mình thêm nữa. Cảm giác hối hận đã đủ lớn để nó quyết định phải nói chuyện với Nam, phải làm gì đó để không để mọi thứ trôi đi một cách vô nghĩa. Nhưng khi bước đến gần, khi nhìn thấy bóng lưng của Nam vẫn im lìm như thế, một cảm giác bất an lại trỗi dậy trong lòng Chi. Có lẽ, sau tất cả những gì đã xảy ra, Nam sẽ không còn muốn nghe những lời xin lỗi hay giải thích từ nó nữa.
- Nam... - Chi mở lời, đôi tay không tự chủ mà siết chặt vệt áo đến trắng trắng bệch. - Nói chuyện một chút được không?
- Tao bận rồi. - Nam buông một câu sắc lạnh.
Việt Chi ngẩn người, chẳng biết phải phản ứng thế nào. Nó có thể cảm nhận được sự xa cách trong từng câu chữ của Hoàng Nam. Chắc chắn là không phải bận rộn gì, nhưng ắt hẳn bây giờ Nam không muốn đối mặt với nó, với kẻ đã tổn thương chính mình. Ai bảo nó mồm mép chua ngoa, lại trút giận vào người ta cơ chứ...
Cả đêm hôm đó, giữa muôn vàn tiếng cười nói, giữa cái nóng của lửa trại đêm khuya, Chi không biết mình đã trải qua những gì. Từng ánh đèn sáng lấp lánh trên các lều trại, từng tràng cười òa từ đám đông, tất cả đều như xa lạ, mờ nhạt trước mắt. Dù xung quanh có náo nhiệt đến mấy, nó vẫn cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng người.
Cả đêm đó Việt Chi bị mất ngủ.
Con nhỏ mang đôi mắt gấu trúc đến trường, lại thấy Nam nằm ra bàn, xoay lưng về chỗ ngồi của nó như đang chợp mắt. Chi kéo nhẹ ghế ngồi bên cạnh, cả ngày hôm ấy đều không thể tập trung. Đến giờ vào tiết, nó cố gắng nhìn lên bảng, nghe thầy giảng bài, nhưng suy nghĩ lại trôi đi nơi khác.
Trong lúc đó, tiếng Duyên từ phía bàn bên cạnh cất lên, phá tan bức tường im lặng trong đầu Chi.
- Suỵt suỵt, Chi ới, mày có nghe gì không vậy? Thầy Thịnh đang hỏi mày đó!
Chi giật mình, nhìn lên. Thầy giáo trùng hợp đang nhìn nó, ánh mắt hơi nghi ngờ. Cả lớp đều im lặng, chờ đợi phản ứng của cả hai. Con nhỏ vô thức nuốt nước bọt, nó nào biết thầy vừa hỏi gì.
- À... dạ, thầy, em... - Chi ấp úng.
- Sau này lên lớp nhớ tập trung, em ngồi xuống đi.
- Dạ.
Duyên nhìn Chi, đôi mắt hơi nhíu lại, như thể nhận ra sự bất thường trong biểu cảm của nó. Nhưng chẳng kịp hỏi thêm gì, thầy Thịnh đã tiếp tục giảng bài. Con nhỏ đành thu lời muốn hỏi vào trong, đợi đến giờ giải lao để tìm Chi nói rõ.



Bình luận
Chưa có bình luận