Trọng lực của trái đất giữ mọi thứ đứng yên, nhưng trọng lực từ phía cậu lại khiến cả thế giới của tôi đảo lộn. Chỉ tiếc là, dù tôi có xoay quanh cậu bao nhiêu vòng đi chăng nữa, cậu vẫn chỉ nhìn thấy ánh sáng từ một vì sao khác ở tận cuối chân trời. Lần nữa bỏ qua tôi…
Việt Chi chạy vội vào nhà vệ sinh, tiếng cánh cửa đóng sầm lại ngăn cách nó với cái ồn ào ngoài kia. Con nhỏ đứng nhìn mình trong gương, cả người ướt sũng từ đầu đến chân, áo phông rộng nay đã dán chặt vào cơ thể. Trời chiều sớm bắt đầu se lạnh, Chi co ro, bất giác rùng mình mấy bận. Nó bèn lau sơ mái tóc, đang loay hoay tìm cách làm khô quần áo, chợt nghe bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
- Nhỏ ơi! Mày ổn không? - Duyên lo lắng hỏi vọng vào.
- Tao thấy hơi lạnh. - Chi trả lời, giọng run run. - Cả người ướt hết rồi, mày có thể giúp tao tìm cái áo khô nào được không?
- Đợi chút! Tao đi hỏi xem có ai mang dư không nha.
- Cảm ơn mày nhiều!
Việt Chi đứng nép vào góc tường, hai tay tự ôm lấy vai để tìm chút hơi ấm ít ỏi. Vài phút sau, cánh cửa được đẩy vào một chút. Nó đưa tay đón lấy áo từ Duyên. Sau khi đóng cửa lại, con nhỏ mới cúi đầu nhìn chiếc áo khoác đồng phục sẫm màu, trông có vẻ hơi rộng so với nó.
- Đồ của Minh đưa đó. Mày mặc tạm đi nha! - Duyên thủ thỉ.
Chi ngạc nhiên, "Của Minh á?" một cảm giác ấm áp bỗng lan tỏa trong lòng, xua tan đi cơn lạnh vẫn còn đang hiện hữu nơi thân thể nó. Con nhỏ mỉm cười, nhanh chóng cởi đồ ướt rồi khoác vội chiếc áo khô của crush lên người. Tay áo Minh dài quá, phủ cả bàn tay nó, nhưng mùi hương vải vương vấn lại khiến Chi thấy dễ chịu vô cùng.
"Thì ra đây chính là mùi hương của crush. Nhưng nếu so ra thì nước xả vải của Nam vẫn thơm hơn một xíu thì phải..." Nó trộm nghĩ. Đến giờ vẫn chưa biết thằng đó dùng loại nào, định hỏi thử mà mỗi lần gặp cứ quên mãi.
Lúc Việt Chi đẩy cửa bước ra, nó cúi gằm mặt, vừa đi vừa chỉnh lại cổ áo, không để ý rằng Hoàng Nam đang đứng ngay gần đó. Nam vốn đang cầm áo khoác của mình, nhưng khi thấy Chi mặc chiếc áo khác, nó lập tức khựng lại, vội vàng giấu thứ định đưa về phía sau lưng.
Chi đi nhanh đến thẳng khu vực tập hợp. Chiếc áo khoác lạ lẫm, rộng thùng thình vẫn còn vương chút hương nam tính của Ngọc Minh khiến nó chợt cảm thấy ngượng ngùng.
- Nhỏ Chi, đồ của tao mà nhìn hợp với mày phết đó. - Minh quay lại nhìn nó, mỉm cười nói.
Việt Chi lập tức đỏ mặt, vội kéo tay áo xuống, lúng túng đáp:
- Tao... ừm... Cảm ơn Minh nhiều nha.
Đúng lúc đó, Chi vô tình bắt gặp ánh mắt của Hoàng Nam khi đang đứng ở ngoài rìa sân. Thằng này không tham gia vòng chơi kế tiếp, nhưng cái nhìn của nó lại sắc lạnh, dán chặt vào người Chi rồi lại chuyển sang Minh. Đôi mày Nam nhíu lại, vẻ mặt khó chịu đến mức không thèm che giấu. Việt Chi mím môi, chỉ mong Nam biết điều mà giữ mồm giữ miệng.
Hiệp kéo co bắt đầu trong chớp mắt. Ngọc Minh đứng ngay phía trước Chi. Khi tiếng còi hiệu rít vang lên, cả đội 11A1 dồn hết sức bình sinh, ai nấy đều gắng sức, gồng mình kéo sợi dây thừng thô ráp. Đội đối thủ cũng không phải dạng vừa, lập tức dùng lực ghì ngược lại. Hai bên giằng co nảy lửa liên tục mấy lần, thời gian đã trôi qua đáng kể. Sau một hồi tranh chấp nghẹt thở, cuối cùng lớp nó cũng chiếm thế thượng phong, giành được chiến thắng trong hạng mục thi đấu cuối cùng.
Nguyên đám vỡ òa, buông dây, mạnh ai nấy ngã nhào ra mặt sân xi măng. Những tiếng hò hét, những cái ôm phấn khích vang động cả một góc, nhưng thính giác của Việt Chi bỗng dưng như bị chặn lại bởi một khoảng lặng chết chóc. Nụ cười vừa chớm nở trên môi nó tắt ngấm. Cách đó vài mét, crush đang ngồi bệt, tay ôm khư khư lấy cổ tay, gương mặt tái đi vì đau đớn.
- Minh! Minh ơi, mày có sao không? - Chi vội vàng chạy đến, quên bẵng đi mọi thứ khác.
- Hừ… tao ổn, chắc bị trật nhẹ thôi. - Minh nhăn mặt, cố gắng mỉm cười trấn an nó dù rõ ràng đang rất đau.
- Tao… để tao đi tìm đồ chườm! Đợi tao!
Việt Chi nói rồi cuống cuồng chạy về phía căn tin, hỏi xin một túi đá lạnh thật to. Cả đường đi, trong lòng nó cứ phập phồng, không biết tình hình crush giờ thế nào rồi.
"Minh ơi, tao sắp đến với mày đây!"
Con nhỏ tự nhủ, cắn răn chạy ngược về hướng phòng y tế nhanh nhất có thể. Cái lạnh xuyên thấu vào da thịt, làm mười đầu ngón tay nó đỏ ửng, tê dại đến mất cảm giác, nhưng trong lòng nó chỉ có một nỗi sợ duy nhất - sợ Minh đau.
Thế nhưng, khi cánh cửa vừa hé mở, bước chân Chi đột ngột khựng lại. Một luồng khí lạnh còn buốt giá hơn cả túi đá trên tay sộc thẳng vào lồng ngực.
Trong phòng, Ngọc Minh ngồi ngả lưng trên ghế để nghỉ ngơi. Ngay cạnh bên là Thu Nhi, đang ân cần dùng khăn giấy ướt nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán crush. Nhi còn cẩn thận đỡ lấy cánh tay bị thương của thằng bạn, cử chỉ dịu dàng đến mức khiến cho Chi đau thắt lòng.
- Để tao chườm đá cho Minh nha.
Nhi nói bằng giọng ngọt ngào, mềm mỏng. Chẳng hiểu sao khi rơi vào tai Việt Chi… lại cảm thấy đắng chát đến tột cùng. Nó rũ mắt, nét lo lắng trên mặt đã nhạt dần. Chỉ thấy Ngọc Minh khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ về phía Thu Nhi, hai người thoải mái tiếp tục cuộc trò chuyện.
Việt Chi đứng sững ở cửa, toàn thân như đang bị đóng băng. Túi đá lạnh trên tay nó dần tan chảy, nước lạnh thấm ướt mũi giày vải. Nhưng nó nào còn tâm trạng lo mấy chuyện này cơ chứ. Con nhỏ chỉ thấy mình như đứa ngốc, một người thừa trong câu chuyện cổ tích của người khác. Lòng tốt, những sự quan tâm, lo lắng của nó... tất cả đều luôn đến quá muộn.
Chi cúi đầu, bàn tay siết chặt túi đá đến đau nhức rồi lẳng lặng quay đi. Nó bước thật vội khỏi dãy hành lang, hướng về phía khu trại để trốn tránh thực tại. Cả cơ thể nó run lên, nhưng không phải vì cơn gió chiều đang thổi tung mái tóc còn ẩm, mà vì sự bẽ bàng đang dâng trào mạnh mẽ trong người. Không cần soi gương, Việt Chi cũng rõ bây giờ bản thân mình trông thảm hại đến nhường nào.
Vừa quay bước đi, Chi va phải một ánh nhìn khiến nó đứng khựng lại. Hoàng Nam đang đứng đó, dựa lưng vào gốc cây bàng già cách phòng y tế không xa. Trong ánh mắt ấy không hề chứa ý mỉa mai, cũng chẳng thèm trêu chọc, chỉ có một sự lạnh lùng đến khó tả. Nam mở lời:
- Chuyện đã đến nước này, mày còn định tự lừa mình dối người đến bao giờ?
Chi siết chặt nắm tay, cảm xúc kìm nén giữa lồng ngực khiến nó có phần khó thở. Nó bực Nhi, bực Minh, nhưng bực nhất là Nam. Thằng này lúc nào cũng luôn đúng, lúc nào cũng là người nhìn rõ mọi chuyện, và lúc nào cũng ở đó để chứng kiến sự thất bại thê thảm của nó. Thật nực cười làm sao…
- Mày thấy hết rồi đúng không? - Việt Chi không kìm được, liền bộc phát lửa giận. Nó quát lên, giọng lạc đi vì nghẹn. - Đừng có dùng cái ánh mắt đó nhìn tao nữa! Phải, tao thích Minh, tao là đứa hề bị gạt ra rìa đấy! Mày thắng rồi, mày vừa ý rồi chứ gì? Giờ thì đi mà rêu rao, khoe khoang với cả thế giới đi!
- Tao không thích khoe khoang. - Hoàng Nam trầm giọng, cắt ngang lời của Chi. Sự kiên quyết trong ánh mắt nó không hề lay chuyển. - Tao chỉ thấy mày quá ngốc mà thôi...
Chi tức giận dậm chân, đôi mắt tròn xoe bắt đầu ầng ậc nước:
- Ừ, tao ngốc đó. Thật sự rất ngốc, tao ngốc nhất trên đời! Nhưng đó là chuyện của tao, mày đừng có xen vào. Tao không cần mày nói với tao điều đó, không cần mày phải bảo vệ tao, và nhất là... không cần cái kiểu quan tâm giả tạo đó của mày!
Gió chiều thổi thốc qua, làm vạt áo khoác của Minh đang khoác trên vai Chi bay lất phất. Chiếc áo vốn là chút hơi ấm cuối cùng nó bám víu vào, giờ bỗng trở nên nặng nề và lạc lõng. Trong cơn quẫn bách, Chi tuôn ra những lời độc địa như để khỏa lấp đi sự nhục nhã của chính mình, một tràng những lời nói ấy tựa mũi dao, tất thảy đều hướng về người trước mặt.
Hoàng Nam đứng im lặng nhìn con nhỏ, khuôn mặt dần trở nên vô cảm. Nó hít một hơi thật sâu, đôi đồng tử hơi rung động như đang cố giấu ngược điều gì đó vào trong. Cái nhìn cuối cùng hướng về phía Chi, dường như có gì đó thăm thẳm sâu trong đôi mắt ấy…
- Nếu mày đã nghĩ thế, thì cũng được thôi. Nhưng tao chỉ muốn hỏi... - Giọng Nam khẽ run lên một nhịp cực nhỏ rồi tắt lịm. Nó nhìn thẳng vào mắt Chi, một cái nhìn thăm thẳm và vụn vỡ. - Mày đã bao giờ thử quay đầu nhìn lại chưa, Việt Chi? Dù chỉ một lần, một lần thôi cũng được…
- Tao…
Cổ họng Chi ứ nghẹn. Nó muốn gào lên, muốn phản bác, nhưng đôi môi lại cứng đờ, không phát ra được âm thanh nào… Một cảm giác bất an đột ngột dâng lên, khiến mọi lời cãi vã đanh thép lúc nãy bỗng tan biến.
- Hóa ra trước giờ đều là tao thích lo chuyện bao đồng, là tao sai… - Nam bật ra một nụ cười nhạt nhẽo, đầy tự giễu. Nó dứt khoát quay người, bóng lưng đổ dài trên sân xi măng lạnh lẽo. - Chuyện của mày, từ nay tao sẽ không xen vào nữa.
Hoàng Nam bước đi mất, cứ thế tan vào bóng chiều nhập nhoạng, để lại Chi một mình đứng giữa khoảng sân vắng. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức nó chẳng kịp trở tay.
"Tao sẽ không xen vào nữa."
Câu nói ấy không chỉ là một lời hứa, nó giống như một bản án. Nó lơ lửng trong không trung, sắc lẹm và lạnh lẽo, vĩnh viễn đóng sập cánh cửa mà bấy lâu nay Chi vẫn nghiễm nhiên coi là luôn mở sẵn cho mình. Một sự mất mát đột ngột, sắc lẹm như vết dao cứa, xộc thẳng vào lồng ngực Chi khiến nó lảo đảo.
Con nhỏ cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình. Túi đá đã tan thành nước từ bao giờ, chỉ còn lại cái vỏ nhăn nhúm và đôi bàn tay trắng bợt, run rẩy vì lạnh. Nhưng cái lạnh này lạ lắm. Nó không buốt giá kiểu ngoài da thịt như túi đá, cũng không phải cái lạnh tê tái từ sự phớt lờ của Minh. Đó là một thứ cảm giác trống rỗng mênh mông, như thể một mảnh tâm hồn của nó vừa bị bóng lưng kia mang đi mất.



Bình luận
Chưa có bình luận