Sáng hôm sau, Việt Chi khoác cặp sách trên vai, mang theo cả một mớ cảm xúc hỗn độn đi đến trường. Nắng sớm nhảy nhót trên những tán xà cừ, giống hệt cái cảm giác lâng lâng, nửa thực nửa mơ của chuyến xe đạp đêm qua. Nhưng rồi, lý trí lại kéo nó về với thực tại đầy dằn vặt. Đối với nó, cái tên Đặng Hoàng Nam vốn gắn liền với một mối họa cơ mà!
Cả ngày, Chi cố gắng giữ khoảng cách với Hoàng Nam, nhưng cứ mỗi khi thằng ranh đó đều đặn khẽ huých cùi chỏ vào bàn, lòng nó lại rộn lên một cảm giác kỳ lạ.
Sau giờ học, cả bốn đứa như thường lệ gặp nhau ở phòng học để tiếp tục công việc. Chi nhớ lại lời thách của Nam từ hôm qua, nó đắc ý nhìn chiếc túi tiền nhỏ mà cô Trang giao nằm gọn trong cặp, trộm nhếch môi mỉm cười một cách khoái chí.
- Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu làm khung cho gian hàng. - Ngọc Minh lên tiếng, giọng nói trầm khàn khiến người ta khẽ xiêu lòng. - Chi và Nhi có thể đi mua thêm vật liệu, còn tao với Nam sẽ ở lại làm khung, có được không?
Một tia thất vọng xẹt qua mắt Việt Chi. Nó vốn muốn được làm việc với Minh, nhưng giờ lại phải đi cùng với Thu Nhi mới chết. Tuy nhiên, vì crush đã bàn giao công việc nên con nhỏ vẫn tôn trọng, bèn ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
- Nhanh lên Chi, kẻo muộn. - Nhi nói, đến giọng hối thúc nghe cũng dịu dàng hơn người thường.
Hai đứa đi bộ ra hiệu sách gần chợ. Cả hai lần lượt chọn từng loại giấy màu, bút lông, và những món đồ trang trí nhỏ. Khi thanh toán, Chi lấy chiếc túi đựng tiền quỹ lớp ra. Nhưng lúc nhìn vào trong, cả người nó như chết lặng.
Toàn bộ số tiền đã không cánh mà bay.
Việt Chi vội lần tìm trong chiếc túi, rồi lục tung cả cặp, nhưng kết quả vẫn như cũ, bên trong không có một đồng nào. Toàn thân con nhỏ không tự chủ mà run lên bần bật. Nó không thể tin được rằng mình vừa làm mất tiền quỹ. Mồ hôi túa ra ướt đẫm trán, Chi cảm thấy đầu óc mình chợt trở nên trống rỗng, một nỗi sợ vô hình rợn lên giữa sống lưng.
- Chi ơi, sao vậy? - Nhi bước đến lay vai nó, hỏi. Giọng đầy vẻ lo lắng.
- Tao... tao... - Việt Chi lắp bắp, không thể nói nên lời.
Thu Nhi nhìn vào chiếc túi rỗng tuếch, vẻ mặt liền thay đổi.
- Trời đất! Mày làm mất tiền quỹ rồi à? - Giọng Nhi cao vút lên, âm thanh nghe sắc lẹm, không còn chút ngọt ngào nào như ngày thường.
Chi chẳng thể nói gì thêm, chỉ đành chậm rãi gật đầu thú nhận. Con nhỏ đứng lặng, cảm giác mặt mình cắt không còn giọt máu. Chuyện này... nó không biết nên làm gì mới phải. Quan trọng nhất là bây giờ, biết đào đâu ra tiền để bù vào quỹ lớp đây?
Thu Nhi bên cạnh chợt thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy thất vọng nhìn nó:
- Thôi, chúng ta về đi, để tao báo lại với cô Trang rồi tính tiếp.
- Nhưng mà...
Việt Chi chưa kịp nói thêm, Nhi đã nhanh chân đi trước vài bước.
Cả hai quay lại trường, mang theo bầu không khí nặng như chì. Trong phòng học, Minh và Nam đã dựng xong khung gian hàng. Chi đứng chôn chân ở cửa, cúi gầm mặt, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Nó chột dạ, không dám nhìn vào mắt ai, chỉ đành giữ im lặng, cố nhịn không để lộ ra dáng vẻ thảm hại của mình.
- Sao vậy? - Minh hỏi, như thể đã phát giác ra đứa bạn mình trông hơi bất thường.
- Nhỏ Chi làm mất tiền quỹ rồi... - Nhi lên tiếng trước, chỉ một câu liền phơi bày ra sự việc.
Ánh mắt của Ngọc Minh và Hoàng Nam liền đổ dồn đến chỗ Chi, vẻ mặt cả hai đều lộ vẻ ngạc nhiên. Minh đi đến gần, đưa tay vỗ vai nó, trấn an:
- Không sao đâu Chi, ừm… trước mắt đừng vội hoảng quá nha.
Chi ngước nhìn crush, nó thấy lòng mình nhẹ đi phần nào. Mặc khác, cảm giác xấu hổ cũng cùng lúc xuất hiện. Tại sao nó lại để chuyện thành thế này? Liệu Minh có vì vậy mà mang ấn tượng xấu về nó không? Chi càng nghĩ càng rối.
- Mày có chắc là đã cất tiền vào cặp không? - Nam hỏi, ánh mắt đầy ẩn ý. Đến giọng nói cũng trầm đi vài phần.
- Tao... tao chắc chắn mà. - Chi đáp lại, dẫu hơi run. Nam hỏi vậy là đang nghi ngờ nó ư? - Sáng nay tao đã cất vào cái túi nhỏ rồi mới dám cho vào ngăn khóa trong cặp. Tối hôm trước còn đếm tiền lại mấy lần rồi mới dám đi ngủ. Chẳng hiểu sao lại thành ra thế này…
- Không sao đâu Chi, có thể mày để quên ở đâu đó thôi. Còn nếu mày làm mất thật... thì chắc có lẽ ta phải báo cô Trang trước đã, để xem cô xử lý thế nào. Dù sao số tiền ấy cũng là của công mà, không thể qua loa được.
Việt Chi quay sang nhìn Minh, nỗi hụt hẫng bỗng chiếm trọn tâm trí. Con nhỏ đã hy vọng một lời bênh vực vô điều kiện, một niềm tin tưởng tuyệt đối từ crush. Nó thèm sự thiên vị đến từ phía người mà nó thương, dù chỉ là một chút thôi, để thấy mình đặc biệt giữa đám đông này. Nào ngờ, thực tế lại tỉnh táo đến tàn nhẫn như vậy.
Lòng nó thắt lại, cảm giác hoang mang bao trùm lấy tâm trí như một làn sương mù dày đặc không lối thoát.
Suốt cả buổi chiều, Chi chỉ lẳng lặng thu mình ngồi một góc. Con nhỏ căn bản không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Hình ảnh chiếc túi tiền rỗng tuếch cứ lởn vởn trong đầu nó. Nỗi sợ hãi và xấu hổ như từng cơn sóng nối nhau dâng lên, khiến nó chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi này ngay lập tức.
Khi đồng hồ điểm sáu giờ tối, Minh và Nhi đứng dậy, cùng nói lời tạm biệt. Cả hai rời đi trước, để lại Chi và Hoàng Nam ở lại thu dọn như mọi ngày. Chi nhìn bóng Ngọc Minh khuất sau cửa lớp, không thể kìm nén cảm xúc thêm một giây nào nữa. Nó vội vã ra khỏi phòng, chạy thẳng vào nhà vệ sinh, nước mắt lã chã rơi.
Con nhỏ soi lại bản thân mình trong gương, cả người trông nhếch nhác đến tột độ. Nó không biết nên đối mặt với cô Trang, với cả lớp thế nào. Có khi sau ngày mai, nó phải hỏi xin ba mẹ một khoản để bù vào. Rồi mọi người đều sẽ biết chuyện nó làm mất tiền, liệu có ai tin nó vô tình làm thế, hay tất cả đều nghĩ rằng nó nói dối vì muốn lấy cắp quỹ lớp làm của riêng?
- Nhỏ Chi! Mày có ổn không vậy?
Việt Chi nghe giọng nói quen thuộc vang lên từ phía ngoài. Nó không đáp, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào là chẳng thể giấu giếm.
- Mày... đừng sợ. - Hoàng Nam nói với vào. - Tao tin mày không làm mất tiền.
Chi khựng lại, vội vã lau nước mắt rồi bước ra. Nam đứng đó, tựa lưng vào bức tường rêu phong, đôi mắt đen láy nhìn nó đầy kiên định. Con nhỏ hít một hơi thật sâu, ngỡ ngàng hỏi lại:
- Mày... mày… Vừa rồi mày mới nói gì cơ?
- Tao nói, tao tin mày không làm mất tiền. - Nam đáp lại dõng dạc. - Chuyện này còn cần phải tra thêm.
Chẳng hiểu sao, nghe đến đó, bao nhiêu uất ức trong Chi bỗng vỡ òa. Nó gục đầu, hai vai run lên, rồi bất ngờ khóc nức nở như một đứa trẻ. Tiếng nấc nghẹn vang vọng giữa sân trường vắng, khiến chính chủ cũng cảm thấy xấu hổ, nhưng lại không tài nào kìm lại được. Những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra, cay sè và nóng hổi, gột sạch cái vẻ ngoài "mạnh mẽ" mà nó đã cố gồng lên bấy lâu nay.
Hoàng Nam khẽ thở dài, bước lại gần, bàn tay vụng về vỗ nhẹ lên lưng Chi để trấn an. Sau đó rút ra túi khăn giấy, đưa đến trước mặt con nhỏ.
- Đừng khóc nữa… - Nam nói nhẹ như mây, khẽ an ủi. - Còn tao ở đây mà… Tao tin mày, tuyệt đối!
Chi ngước nhìn, đôi đồng tử ướt nhòe phản chiếu bóng dáng cao gầy trước mặt. Bàn tay Nam khẽ lướt qua gò má nó, những ngón tay mềm mại cẩn trọng, chậm rãi lau đi vệt nước mắt đang lăn dài.
- Nhưng... nếu cả lớp biết thì sao? - Việt Chi nức nở hít hà, cố điều hoà nhịp thở. - Nếu họ nghĩ… hức… nghĩ… hức… tao ăn chặn tiền thì sao?
Nam mím môi, ánh mắt bỗng nghiêm lại:
- Thì tao sẽ đứng ra giải thích. Tao sẽ bảo vệ mày đến cùng.
Câu nói đơn giản, rót vào tai Chi lại tựa một liều thuốc trấn an. Ngay giây sau, Nam nhe răng cười, cái nét tinh quái như mọi khi quay trở lại:
- Mà nè, mày khóc nhè nhìn xấu lắm luôn đó. - Nó không nhịn được, trêu đùa nói.
Kết quả Chi trút hết nỗi ấm ức của mình, nước mắt vừa mới lau xong lại tuôn ra dữ dội hơn. Con nhỏ khóc đến độ cả đầu đều thấy váng mới chịu dừng, khiến cho Hoàng Nam chịu một phen ngơ ngác, loay hoay tìm đủ mọi cách dỗ. Lát sau, khi cơn nức nở chỉ còn là những tiếng sụt sịt ngắt quãng, Nam mới dám vỗ vai đứa bạn, thử đề nghị:
- Thôi, để tao đưa mày về nhé! Chịu không?
Việt Chi ngoan ngoãn gật đầu, hốc mắt vẫn đỏ hoe.
Hai đứa ra khỏi cổng trường khi nắng chiều đã tắt, chỉ còn ánh đèn đường vàng nhạt trải dài trên con phố vắng. Nam dắt xe, Chi ngồi sau, gió lùa vào mái tóc mát lạnh, thổi bay đi phần nào nỗi nặng nề trong lòng. Chí ít lúc này đây, bên cạnh nó còn có một người để dựa dẫm.
Suốt quãng đường về, cả hai dường như cùng rời vào một khoảng lặng mênh mông, chỉ có tiếng xích xe vẫn vang âm "lạch cạch" đều đặn. Thỉnh thoảng, Hoàng Nam chỉ lại hơi nghiêng đầu, nhắc nhở bằng tông giọng trầm thấp:
- Nắm chắc vô nha, kẻo té đó.
Khi đến trước cửa nhà, Chi ngập ngừng hồi lâu mới dám nói:
- Cảm ơn mày rất nhiều... vì đã tin tưởng tao.
Nam chỉ cười hiền hòa, trấn an nó:
- Vào nhà đi, nhớ nghỉ sớm. Sáng mai mày thức dậy, mọi thứ sẽ ổn thôi.
Chi gật gù, lưu luyến bước vào trong. Nó đứng sau hàng rào, nhìn bóng lưng Nam dần khuất xa, trong lòng thầm cảm kích.
Đêm xuống, căn phòng nhỏ của Việt Chi chỉ còn sự im ắng. Con nhỏ nằm lăn lộn trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được. Mỗi lần nhớ đến số tiền biến mất, sâu thẳm đáy lòng nó lại gợi lên thứ cảm giác sợ hãi. Thú thật, nó nghĩ mình sẽ chẳng dám vác mặt đến trường vào ngày mai đâu.
Bỗng có tiếng "cạch" vang lên nơi cửa sổ, cắt ngang dòng suy tư trong đầu. Chi giật mình, ngồi phắt dậy. Nó quát lớn:
- Ai đó?
- Suỵt, tao nè.
Chi mở rèm, thấy Hoàng Nam đang nhoài người trèo qua khung cửa. Nó thót tim, trợn mắt hỏi:
- Trời đất! Mày điên hả? Sao lại leo cửa sổ nhà tao?
Nam không giải thích, chỉ nhảy gọn xuống sàn nhà rồi vội vàng đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng. Nó ngồi xuống mép giường, thở hồng hộc, dúi vào tay Chi một xấp tiền nhỏ.
- Tiền quỹ. Mày cứ cầm đi, mai đưa cho cô Trang. Nói là tìm lại được cũng được, hay đừng nói gì cũng được.
- Nhưng... mày... - Việt Chi nghẹn giọng, tim nó đập dồn dập. - Sao mày lại có số tiền này?
Hoàng Nam nhìn thẳng vào mắt con nhỏ, chậm rãi đáp:
- Đừng hỏi. Coi như tao cho mày mượn. Mà không trả cũng không sao. Quan trọng là tao không muốn thấy mày khóc nữa… Ồn quá, tao ám ảnh.
Chi đứng hình, đôi tay siết chặt xấp tiền, cảm xúc dâng trào đến mức không thể nói nên lời. Nam khẽ bật cười, vươn tay xoa nhẹ mái tóc rối của nó:
- Cấm không mít ướt! Mày cười trông rất xinh, sau này nhớ cười nhiều một chút.
Nói rồi, Nam nhanh nhẹn trèo ngược ra ngoài, bóng dáng cao gầy ấy khuất dần sau tán lá xanh thẫm dưới ánh trăng màu bạc. Việt Chi đứng lặng bên cửa sổ, không vội đóng lại. Đêm ấy, gió nhè nhẹ thổi vào căn phòng nhỏ, mọi âu lo trong lòng nó, nhờ Hoàng Nam mà đều tan biến đi.



Bình luận
Chưa có bình luận