Nắng sớm lách qua khe rèm, rơi xuống trên mi mắt Việt Chi. Nó tỉnh dậy với một cơ thể nặng trĩu, tiếng chuông báo thức reo vang inh ỏi trong căn phòng mờ tối, nhưng tâm trí nó vẫn còn kẹt lại ở buổi họp nhóm hôm qua. Những thước phim ký ức cứ quay chậm trong đầu con nhỏ, từ cái cách Minh và Nhi ghé đầu thủ thỉ đầy thân thiết, đến ánh mắt đắc thắng của Nam và cuối cùng là cảm giác bất lực đến tột cùng của chính nó. Chi thở dài, kéo chăn che kín mặt, cảm giác như cả thế giới đang quay lưng chống lại mình.
Không khí trong trẻo của buổi sớm mai chẳng thể thanh lọc được tâm trạng xám xịt của Việt Chi. Bước vào lớp, nó cố thu mình lại, tránh tuyệt đối khỏi ánh nhìn của Nam. Nhưng "kẻ thù truyền kiếp" ấy dường như có giác quan thứ sáu. Con nhỏ chỉ vừa kịp đặt lưng xuống ghế, bên cạnh liền lập tức huých cùi chỏ sang.
- Sao? Đêm qua bộ thức trắng để chiêm nghiệm nhân sinh hả? Mắt mày thâm quầng như gấu trúc rồi kìa. - Giọng Nam vang lên, nghe sặc mùi châm chọc nhưng lại len lỏi chút quan tâm vụng về.
Chi phớt lờ, im lặng lôi xấp sách vở dày cộp ra che chắn xung quanh, dựng pháo đài phòng thủ như thường lệ. Có điều Nam nào dễ bỏ qua, nó nhanh chóng rướn người tới, hạ giọng:
- Tan học nhớ đi họp nhóm để chuẩn bị cho gian hàng. Đừng có định tìm đường chuồn đấy!
- Ai nói với mày là cần đi? - Chi đáp cộc lốc, không buồn ngẩng đầu lên.
- Cô Trang nhắn tin vào nhóm chat rồi. Mày lại quên sạc điện thoại à? - Nam chống cằm nhìn sang, hỏi.
Việt Chi vội vàng lục tìm trong cặp, màn hình điện thoại vừa sáng lên đã hiện ra thông báo từ cô Trang. Vậy là hết đường lui…
[Chiều nay, bốn bạn Chi, Minh, Nam, Nhi sẽ ở lại trường để bắt đầu công việc trang trí nhé. Các em tập trung ở phòng học của lớp mình, cô đã dặn bác bảo vệ mở cửa rồi.]
Sau giờ học, Chi về nhà tắm rửa, nghỉ ngơi rồi lê thân đến trường theo giờ hẹn. Vừa bước vào lớp, nó đã thấy Minh và Nhi đang ngồi trên sàn, xung quanh là hàng loạt những cuộn giấy đầy màu sắc kèm bút chì và thước kẻ. Cả hai người đang cùng nhau phác thảo ý tưởng cho gian hàng. Minh say sưa vẽ những chòm sao, còn Thu Nhi thì cúi người, liệt kê vào giấy những ý tưởng mới. Bầu không khí giữa hai người họ… trông hoà hợp đến lạ thường.
Nhi thấy nó đi đến, liền mỉm cười chào hỏi:
- Chi mới tới thôi hả? Nảy giờ bọn tao bắt đầu được một lúc rồi.
- Ờ... tao vừa đến thôi. - Việt Chi đáp lại, giọng lí nhí.
Con nhỏ đã tranh thủ đi sớm hơn mười phút so với giờ gặp rồi, rõ ràng Nhi hẹn Minh đi riêng. Giờ lại nói như thể nó đến trễ.
- Chi, mày vẽ phác thảo được không? - Ngọc Minh chợt hỏi, đưa tới cho nó một cây bút chì kèm ánh mắt mong đợi.
Chi cuốn quýt xua tay:
- Ờm... tao... tao không giỏi vẽ lắm đâu.
Hôm trước vì muốn được ở chung nhóm với Minh nên nó mới hào hứng xung phong, cũng chẳng nghĩ đến việc bản thân không có tố chất gì liên quan đến trang trí hội trại hay gian hàng. Con nhỏ chợt thấy chết trong lòng một chút. Quả báo đến sớm quá, để giờ đây sự vụng về của bản thân nó đang hiện ra rõ mồn một trước mắt crush, cảm giác tồn tại bỗng tụt xuống bằng không.
- À, không sao hết. - Thu Nhi nhanh nhảu đỡ lời - Chi có thể lo phần cắt dán nè, hoặc tạm thời ra kia ngồi chơi cũng được. Có gì cần thì tụi này kêu.
Việt Chi lạnh mặt nhưng vẫn biết điều mà gật đầu đồng ý. Nhi tựa như một bức tường pha lê, đẹp đẽ nhưng kiên cố, ngăn cách nó với thế giới của Minh. Nó muốn nói chuyện, muốn đến gần, muốn ở bên cạnh crush. Còn Nhi cứ năm lần bảy lượt xen vào, khiến con nhỏ hoàn toàn không có cơ hội.
- Qua đây với tao coi, bên này một đống việc không ai làm kìa! - Nam gọi nó, giọng cộc cằn hơn ngày thường.
Chi ngẩng người, nãy giờ quên để ý rằng thằng này ngồi trong góc, do dự mấy giây mới nói lại:
- Ờ... vậy hai người vẽ đi, để tao với Nam lo mấy cái khác.
Dứt lời, Việt Chi đành quay đi, song con nhỏ vẫn không kiềm lòng được, ngoảnh đầu nhìn lại thêm lần nữa. Ánh mắt của nó dừng ở vị trí bên cạnh Minh - nơi mà đáng lẽ, nếu nó can đảm hơn một chút, bớt vụng về đi một chút, có thể sẽ đổi khác. Giờ đây, dù không muốn tin là thật, thì khoảng trống ấy cũng đã được lấp đầy bởi dáng vẻ dịu dàng, xinh đẹp của Thu Nhi.
Chi cười khổ, bỗng ngẫm ra một sự thật khó chấp nhận. Có những vị trí trong đời… chỉ cần một phút chần chừ là sẽ vĩnh viễn thuộc về người khác. Khoảng cách giữa nó và Minh giờ dường như không còn tính bằng mét, mà bởi một cái ngoảnh đầu nhưng không tìm thấy nhau. Minh ở ngay đó, nhưng ánh mắt bận rộn ấy sớm đã bị lấp đầy bởi hình bóng khác, dù con nhỏ có đứng gần đến mấy, thì trong bản đồ của Minh, nó cũng chỉ còn là một chấm nhỏ vô danh.
Cả buổi chiều hôm đó, Việt Chi ngồi ủ rũ, mặt nghệt như mất sổ gạo, đôi tay máy móc cắt dán những vụn giấy thừa. Không gian lớp học bị chia làm hai nửa thế giới: một bên là tiếng cười nói khe khẽ, ấm áp tựa mật ngọt của Minh và Nhi; một bên là sự tẻ nhạt, lạnh lẽo nơi nó và Nam đang đối mặt với những con số khô khan.
Thi thoảng, vài câu bàn bạc về ngân sách vang lên giữa nó và thằng bạn cùng bàn, nhưng âm thanh ấy vừa thốt ra đã lập tức bị bầu không khí đặc quánh nuốt chửng. Chi hừ lạnh. Nói gì mà cưa đổ crush trong năm nay? Gì mà một cái kết có hậu đang chờ đón? Giờ nó chỉ như một kẻ lữ hành lạc lõng, đứng bên lề của giấc mơ rực rỡ mà bản thân chẳng bao giờ còn là nhân vật chính.
- Thấy vậy chứ tốn kém lắm đó. - Nam vừa bấm máy tính vừa càm ràm.
- Dùng tiền quỹ, thiếu thì vận động thêm. - Chi đáp hời hợt, đầu óc vẫn treo ngược ở phía bên kia căn phòng. Nó không hiểu sao thằng này cứ phải xoáy vào vấn đề tiền, trong khi cả bọn sớm đã bàn xong việc đó.
Nam khẽ lắc đầu:
- Tiền quỹ chỉ đủ làm cái trại thôi. Còn phần vật liệu làm đồ handmade, nếu muốn kêu gọi thì được, nhưng không phải ai cũng sẽ đóng góp đâu. Kinh phí có hạn mà tụi kia toàn vẽ ra mấy thứ xa xỉ.
Câu nói của Nam kéo Chi về thực tại. Chi thở dài. Nó cảm thấy bất lực, đầu óc chẳng thể nghĩ ngợi gì. Nó không thể nói chuyện với Minh, không thể đối phó với Nhi, và giờ đây, ngay cả việc đơn giản nhất là bàn chuyện tiền nong, nó cũng không thể làm được với Nam.
- Vậy mày có ý tưởng gì không? - Con nhỏ hỏi ngược lại, giọng ỉu xìu.
Hoàng Nam không đáp, chỉ lẳng lặng lấy ra một cuốn sổ nhỏ, bắt đầu viết ra một danh sách các vật liệu cần thiết cùng với giá tiền của chúng. Chi nhìn vào cuốn sổ, mắt mở to. Nam đã tính toán rất kỹ lưỡng, từ giá của một cuộn giấy màu cho đến giá của một chiếc đèn led, rồi những phần có thể tiết kiệm hoặc thay thế. Thằng này không chỉ giỏi Toán, mà còn rất tỉ mỉ, tính qua tính lại rốt cuộc cũng cân đối được gần hết chi tiêu. Đến cuối, cả hai bèn chốt qua chi tiết cuộc họp.
Khi đồng hồ điểm sáu giờ tối, Ngọc Minh và Thu Nhi đứng dậy nói lời tạm biệt. Cả hai rời đi trước, để lại Chi và Nam ở lại thu dọn. Không gian phòng học dần trở nên tĩnh lặng. Bấy giờ, Việt Chi mới dám thở phào một cái thật dài, cảm giác như vừa trút bỏ được tảng đá đè nặng trên lồng ngực. Nó cúi xuống, bắt đầu nhặt những cuộn giấy màu nằm vương vãi trên sàn, nhặt cả những mảnh vụn của một buổi chiều đầy xáo động. Nam chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ khom lưng, chậm rãi đi theo sau giúp nó.
- Ban nảy cảm ơn mày nha, cảm ơn vì đã giải vây cho tao...
Chi lên tiếng. Con nhỏ biết lúc nảy Nhi cố tình làm khó, cũng may Nam nói đỡ nên nó mới không bị lạc lỏng. Tự dưng cảm thấy thằng này hôm nay không đáng ghét như mọi ngày.
- Gì cơ? Lặp lại lần nữa nghe xem nào! - Hoàng Nam buông giọng trêu đùa, bàn tay khum lại đặt sau tai, nhoài hẳn người sang phía Chi như đợi đón lấy từng câu chữ.
- Cái gì là cái gì? - Nó nhăn mặt.
- Thì cái câu lúc nãy á. - Nam gợi ý.
- Mày mơ đi! Chuyện tốt thế này, không có lần hai đâu. - Chi trả miếng, nhưng dù cố tỏ ra bực bội, khóe môi nó vẫn không tự chủ được mà cong lên.
Cả hai cùng bước ra khỏi phòng học khi trời đã chạng vạng. Sân trường lớn giờ vắng hoe, chỉ còn tiếng ve muộn và vài ánh đèn đường vừa bật sáng.
- Mai nhớ mang tiền quỹ để đặt mua đèn led đó. - Hoàng Nam tốt bụng nhắc, không quên bồi thêm một câu dọa bông đùa. - Nếu mày quên, tao sẽ nhắn vào nhóm lớp để mọi người biết đích danh ai là đứa tắc trách nhất cái trường này.
- Mày dám! - Chi trừng mắt.
- Muốn thì cứ thử coi! - Nam nói thách, cười khoái chí.
Việt Chi bĩu môi, không thèm chấp với nó. Lại khẽ liếc nhìn đồng hồ trên tay. Mới đó mà đã gần bảy giờ tối. Con nhỏ bỗng thấy bồn chồn trong bụng.
"Mẹ mà biết mình về trễ thế này, chắc chắn sẽ lo lắm cho xem."
Nghĩ đoạn, nó vội vàng lấy điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình để gửi tin nhắn báo tin cho mẹ, rồi sải từng bước lớn về phía bãi giữ xe. Đi được một đoạn, Chi mới nhớ ra buổi trưa ba nó đi công chuyện, sẵn tiện chạy xe máy "thả" nó ngay cổng trường. Giờ làm gì có cái mà đạp về…
- Nè nhỏ, leo lên đi!
Giọng Hoàng Nam gọi vang, kéo Chi ra khỏi mớ bòng bong suy nghĩ. Con nhỏ ngẩng đầu nhìn thằng này dắt chiếc xe đạp đến trước mặt mình, ngơ ngác hỏi:
- Tự nhiên kêu lên xe mày làm gì?
- Tao chở mày về. - Nam đáp gọn. - Giờ này đi một mình nguy hiểm lắm.
Việt Chi tròn mắt ngạc nhiên. Nó không thể tin được có ngày "Nam cờ đỏ" lại thốt ra được những lời từ bi thế này.
- Thôi, tao tự đi bộ về được.
Con nhỏ quyết khoác tay từ chối. Thiết nghĩ đối với thằng này, vẫn nên chừa lại chút phòng bị.
- Mày mau lên xe đi. Đừng để tao phải nói thêm tiếng nữa. - Hoàng Nam ra lệnh, lần này giọng nói có phần hơi đáng sợ hơn bình thường. - Trời tối thế này, mày còn lề mà mề mãi, lỡ người ta tưởng tao đang bắt cóc trẻ con thì khốn.
Việt Chi không nhịn được mà bật cười. Nó đứng đó chần chừ thêm một lát, ánh mắt quét qua bóng lưng vững chãi của Hoàng Nam dưới ánh đèn đường, cuối cùng cũng miễn cưỡng nghiêng người ngồi lên yên sau hai tay bám hờ vào thành ghế.
Nam dậm mạnh bàn đạp, chiếc xe bắt đầu lăn bánh xuyên qua sắc đêm vừa buông màn. Con đường từ trường về nhà Chi như dài ra dưới vòm của hai hàng xà cừ già nua, bóng lá đan cài vào nhau, đổ xuống mặt đường thành những vệt loang dưới ánh đèn đường vàng vọt. Thỉnh thoảng có cơn gió thổi qua, mang theo tiếng lá rơi và hơi mát lạnh len vào da thịt.
- Giữ cho chắc nha nhỏ, tự rớt xuống là tao không quay lại đón đâu đó. - Hoàng Nam dọa nó, cố tình nói giọng y như ông kẹ.
- Ờ... Biết rồi, khổ quá!
Việt Chi bĩu môi, ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bất cần, thực chất trái tim giữa lồng ngực nó đang đập thình thịch những nhịp rộn ràng không kiểm soát. Đôi bàn tay con nhỏ cứ ngập ngừng giữa không trung, định nắm lấy lưng áo Nam nhưng rồi lại rụt về vì một nỗi tự trọng mơ hồ. Nó cứ loay hoay như thế cả buổi, cánh tay trộm giơ ra rồi lại lặng lẽ thu lại, giấu vào trong hơi lạnh của buổi đêm.
Nam cúi người đạp vài vòng, chiếc xe lướt đi êm ru trên con đường vắng. Bất chợt nó thắng gấp cái "kít" làm xe đạp chao nhẹ, Chi liền theo đà chúi về trước, mũi đập vào lưng nó đau điếng.
- Ê thằng kia, chơi kiểu gì ngu vậy? Mày làm tao đau quá trời nè! - Chi bực bội la lên, tay xoa xoa từ đầu đến cánh mũi.
Nam ngoái đầu lại, nheo mắt nhìn nó dưới ánh đèn mờ ảo, giọng điệu nửa như trách móc nửa như thách thức:
- Mày tính ngồi như tượng tới cùng vậy à? Không nắm chắc thì tao khỏi đạp. Lỡ có té ra đường rồi định bắt tao chịu trách nhiệm hả gì?
Chi đỏ mặt, vội chống chế:
- Thì… thì nãy giờ tao vẫn bám được mà.
- Bám kiểu mày chắc gió thổi rụp một cái là rớt rồi. - Nam khịt mũi, ra điều khó chịu. - Nắm áo tao đi, nhanh lên chút.
Việt Chi cúi đầu, nó do dự vài giây, cuối cùng cũng đưa tay, khẽ run run túm lấy vạt áo trắng phía trước. Trong chớp mắt, sự chú ý của con nhỏ chợt va vào một điều bất ngờ. Không biết thằng này dùng nước xả vải hiệu gì mà thơm cực, mùi hương dịu nhẹ len lỏi vào cánh mũi khiến nó bỗng ngẩn ngơ. Chi xuýt xoa, bèn hít lấy hít để.
Thấy nhỏ bạn chịu nghe lời, Nam gật gù hài lòng, khẽ nghiêng đầu sang bảo:
- Ừm, vậy có phải ngoan hơn không? Nắm cho chặt, tao đạp tiếp đây.
Chi không chịu thua, vẫn bĩu môi, càm ràm:
- Biết rồi… mày đừng có làm quá lên. Con trai gì mà nói nhiều vô cùng tận ấy!
Sau đó, quả thật Nam chẳng cất lời thêm, nó chỉ lại cúi người đạp mạnh. Bánh xe lăn bon bon dưới hàng xà cừ, để lại phía sau tiếng lá rơi xào xạc, chậm rãi hòa vào sắc đêm đen.



Bình luận
Chưa có bình luận