Trời chiều đổ xuống mái trường một màu vàng hổ phách nhạt. Những tia nắng cuối ngày xuyên qua tán lá bằng lăng, nhuộm tím thẫm mấy cánh hoa muộn màng còn sót lại sau mùa hạ. Phía sân bóng rổ, âm thanh bóng đập "chan chát" xuống mặt sân xi măng vang lên dồn dập, hòa cùng tiếng hò hét náo nhiệt từ mấy đứa học trò, tạo nên một nhịp điệu rộn ràng đặc trưng của giờ tan học.
Việt Chi ôm tập sách, nó rón rén bước nhanh như một chú mèo nhỏ, cố lách khỏi đám đông đang vây quanh trận đấu để ra bãi đậu xe. Nhưng đúng lúc ấy, một tràng tiếng reo hò đồng loạt vang lên:
- Minh ghi điểm rồi.
- Ngọc Minh đỉnh quá!
- Đẹp trai ghê!
- …
Bước chân Chi khựng lại giữa hư không. Lồng ngực nó bất giác thót lên một nhịp rồi đập liên hồi như trống dồn. Con nhỏ ngẩng đầu, bắt gặp bóng dáng quen thuộc trong bộ đồ thể thao. Áo thi đấu của Minh đẫm mồ hôi, hơi bám nhẹ vào người, lộ ra cơ bắp ẩn hiện. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Ngọc Minh bật cao, đôi chân rời mặt đất một cách điệu nghệ, cánh tay vung lên vẽ một đường cong hoàn hảo trên không trung. Để rồi, quả bóng ngoan ngoãn chui tọt vào rổ trước sự ngỡ ngàng của đối thủ, ghi bàn thắng tức thì.
Việt Chi đứng đó, chôn chân nơi mép sân, ánh mắt dán chặt vào tâm điểm của mọi sự chú ý. Toàn bộ thế giới xung quanh bỗng chốc nhòa đi, âm thanh náo nhiệt cũng dần tắt, chỉ còn lại ánh chiều vàng óng và người con trai đang rực rỡ đến chói mắt ấy, nổi bật nơi đáy mắt con nhỏ.
- Nhìn ghê vậy, kiểm tra xem miệng đã chảy nước dãi chưa.
Giọng nói quen thuộc, cái âm thanh đáng ghét và lạnh lùng chợt vang lên ngay sát bên tai khiến Việt Chi giật nảy mình. Con nhỏ quay phắt lại, suýt nữa thì va vào cằm của Hoàng Nam. Chẳng rõ thằng này đã đứng đó từ bao giờ, như một cái bóng luôn rình rập. Mắt nó tuy hướng ra sân bóng rổ, nhưng biểu cảm lại hiện lên một tia chế nhạo không hề che giấu.
- Mày đang làm cái trò gì vậy? Rảnh quá hóa điên à? - Chi nhăn mặt, quát.
- Không hề! Giống như mày hôm bữa, nay tao chỉ "tình cờ" đi ngang thôi. - Nam nhún vai, thản nhiên trả lời. - Nhưng mà thiết nghĩ... không cần tao lên tiếng làm gì. Nếu mày cứ nhìn lồ lộ kiểu này, sớm muộn gì mọi người cũng phát hiện ra bí mật mày muốn giấu mà thôi.
- Cái thằng này!
Chi lúng túng lườm Nam, chỉ muốn lao vào bịt miệng nó ngay lập tức. Con nhỏ cố giấu đi dáng vẻ hoảng loạn, nào ngờ đúng lúc ấy, Ngọc Minh ở ngoài sân bất chợt quay đầu lại. Ánh mắt anh lướt qua đúng vị trí hai đứa đang đứng. Mồ hôi lăn dài từ thái dương đổ xuống cổ áo, nhưng Minh vẫn nở nụ cười rạng rỡ, tay thoăn thoắt chuyền bóng cho đồng đội. Chi thề là trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt kia trông hệt như đã khựng lại một giây ở chỗ mình.
Có điều con nhỏ còn chưa kịp vui mừng, Nam đã hơi nghiêng người, cố ý dùng bờ vai rộng lớn để chắn ngang tầm nhìn của nó. Đáng ghét quá đi mất!
- Đứng đây chút nữa nữa là lộ hết đấy, ngốc ạ. - Hoàng Nam nói khẽ, đủ để Chi nghe, giọng nó vừa trêu, lại vừa như cảnh báo.
Chi chuyển từ đảo mắt sang "hừ" lạnh, không thèm giấu biểu cảm chán ghét đối với người bên cạnh. Nó cố lục tìm trong đầu những lời lẽ combat ngầu lòi mà bản thân từng lướt qua trên mạng rồi trầm giọng hâm dọa:
- Tao nhắc mày... Việt Chi này có làm sao thì cũng không liên quan đến ai. Bớt ảo tưởng hộ cái!
Nam cẩn thận nhìn Chi từ trên xuống dưới. Cái vẻ luống cuống của con nhỏ khiến thằng này thấy vừa buồn cười, vừa tò mò. Đứa con gái lúc bình thường vốn lắm lời, gặp ai cũng cãi. Thế mà chỉ cần nó nhắc đến "người trong lòng" của nhỏ, thì nó y như biến thành chú mèo con bị dội nước, hết xù lông lại chuyển sang run lẩy bẩy.
Hoàng Nam bước đến gần hơn, nó cúi người, hỏi trêu vào tai Chi:
- Mày định giấu bí mật kiểu gì khi trên mặt viết chữ "Tôi thích Minh" rõ như ban ngày thế kia?
Chi tức giận giậm chân sát mũi giày của Nam như uy hiếp, chống tay dọa:
- Im miệng ngay! Tao mà nghe mày nói nữa là tao...
- Mày định làm gì cơ? - Nam nghiêng đầu lấn tới, cao giọng hỏi. Ánh mắt nhìn nó đầy tinh quái.
Chi bực bội, tay co lại thành nắm đấm. Cơ mà… nó đánh không lại Nam là cái chắc! Càng cuống, đầu óc con nhỏ càng đình trệ, chẳng nghĩ ra được câu nào ra hồn để bật lại. Duy chỉ có mấy lời triết lý trong bộ phim kiếm hiệp tối qua ngồi xem cùng ba là văng vẳng trong đầu. Gì mà "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt", rồi thì "Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách"...
Nghĩ là làm, Chi siết chặt tập vở, ném cho Nam một ánh mắt hình viên đạn rồi quay đầu chạy biến. Con nhỏ cố tống khứ cái bản mặt đáng ghét kia ra khỏi đầu để phát lại khoảnh khắc ánh mắt Minh lướt trúng mình ban nãy. Nó không chắc crush có thực sự nhìn thấy bản thân không, nhưng chỉ riêng cảm giác "có thể" ấy đã đủ làm cho trái tim thiếu nữ đập liên hồi.
Chi dắt xe ra khỏi bãi đậu. Nó đặt chân lên bàn đạp, mũi chân dùng lực nhẹ cho bánh xe lăn chậm trên con đường trải nắng chiều.
"Đứng đây chút nữa nữa là lộ hết đấy, ngốc ạ."
Thứ âm thanh trầm thấp ấy của Hoàng Nam như một cuộn băng cũ bị kẹt, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Việt Chi. Nó lặng người mấy giây, cảm giác nóng bừng từ gáy lần xuống cổ. Đã hai năm từ ngày nó trộm mến Minh, mọi thứ vẫn chỉ là bí mật. Cho đến khi Nam xuất hiện, tình thế liền thay đổi đến chóng mặt.
Chưa bao giờ Chi lại thấy mình bất lực như hiện tại. Cảm giác bản thân giống hệt như củ hành, chờ ngày bị người ta "bóc" ra từng lớp một.
Lại nghĩ đến ban nảy, Hoàng Nam đanh giọng nói như thể nó biểu hiện rõ hay lố lắm không bằng. Nếu thật sự mọi người đều dễ dàng nhận ra tâm ý của nó, vậy do đâu Minh chẳng hiểu được? Sao Nam lại nhìn rõ mọi chuyện đến thế, còn Minh - người mà nó thầm thương bấy lâu - thì không hề hay biết gì? Thật nực cười hết sức!
Vừa về đến nhà, Chi liền vứt chiếc xe đạp vào góc sân. Âm thanh kim loại va chạm khô khốc báo hiệu một tâm trạng chẳng mấy vui vẻ. Con nhỏ lao vào phòng, đóng sập cửa, tự nhốt mình trong góc "hầm trú ẩn" tưởng tượng.
Căn phòng quen thuộc ngập trong ánh chiều nhập nhoạng, chỉ còn le lói một vệt sáng cuối cùng chiếu xuyên qua rèm cửa sổ mỏng. Chi ngã vật ra giường. Sự bực bội và xấu hổ như một tấm chăn nặng bao trùm lấy bản thân, khiến nó phải không ngừng thở dốc.
Mỗi lần tưởng tượng lại khuôn mặt đáng ghét của Nam, trong lòng con nhỏ lại thêm phần khó chịu. Nó không thích cái cách thằng đó châm chọc mình ở sân bóng như ban nảy. Thêm câu đùa "Ngốc ạ." Cứ lặp đi lặp lại trong đầu, như muốn át đi sự tự tin mong manh bên trong con nhỏ.
Đột nhiên, Chi nảy ra một ý tưởng. Nó vồ lấy điện thoại, ngón tay thoăn thoắt gõ vào mục tìm kiếm:
[Làm sao để biết crush có để ý đến mình không?]
[Các dấu hiệu crush thích bạn.]
[Nếu crush không biết mình thích họ thì phải làm sao?]
Hàng loạt kết quả hiện ra. Việt Chi lướt qua lướt lại, đọc từng dòng, từng chữ một. Có bài báo nói về việc tạo ra sự chú ý, có bài nói về việc bắt chuyện, và tất nhiên, có cả những bài viết khuyến khích sự tự tin. Chi đọc một bài blog có tựa đề "Hãy trở thành phiên bản tốt nhất của chính bạn", cảm thấy cũng có lý.
Nghĩ lại... nó vốn có kế hoạch cưa đổ Ngọc Minh cơ mà. Xui xẻo sao, lại bị Nam phát hiện, năm lần bảy lượt tìm cách cản trở. Nay đến cả việc đứng xa nhìn Minh cũng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Xem ra, nó phải loại bỏ cục đá cản đường đáng ghét kia cái đã. Nếu chưa kịp làm gì mà bị Nam phá đám trước, nó sẽ chẳng còn cơ hội nào để trở tay.
Nhưng ngoại trừ tấm ảnh hôm trước, Chi chẳng có gì trong tay để phản kháng cả... Con nhỏ thở dài, bèn lật qua lật lại trên giường để tìm ý tưởng.
Tối đó, nó vừa ăn cơm thịt kho, vừa lén lút lướt điện thoại dưới gầm bàn. Ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt đang biến chuyển từ nét tò mò sang gian xảo. Việt Chi quyết định rồi, đêm nay nó sẽ hóa thân thành một stalker chính hiệu, đào xới cho bằng sạch mạng xã hội của Đặng Hoàng Nam.



Bình luận
Chưa có bình luận