Bí mật không thể bật mí


Một lời nói vô tình, một cử chỉ lướt qua, sợ rằng bí mật này sẽ không còn thuộc về riêng bản thân mình nữa.

Sau giờ sinh hoạt đầu tuần, không gian lớp học bị kéo căng ra bởi hai tiết Toán liên tiếp. Trên bục giảng, giọng thầy Dũng giảng bài vang đều đều. Phía dưới những dãy bàn, đám học trò vừa chép công thức mới vừa xì xào chuyện trò như mở hội. Thầy Dũng đứng trên liếc mắt một cái là biết hết đứa nào không tập trung, nhưng nghĩ tình mấy đứa nhỏ mới vào học lại nên lần này không làm gì tụi nó.

Việt Chi nằm ườn ra bàn gỗ, toàn thân toát lên sự chán nản cùng cực. Với nó, môn Toán chính là "mối nghiệt duyên" từ kiếp trước. Nay chỉ cần tiếp xúc mấy giây, liền cảm thấy đau đầu, buồn nôn, chóng mặt. Được cái tuổi Chi càng tăng thì điểm Toán càng giảm. Nó học từ cấp một đến giờ mà "cái gốc" cũng chẳng còn. Theo kinh nghiệm cá nhân, không có cái ngu nào kinh khủng hơn ngu Toán!

Con nhỏ chậm chạp mở vở, cắm cúi viết ngày, tháng lên góc trên như lấy lệ, không nhịn được nghển cổ nhìn sang bàn Minh. Nếu so ra, chỗ mới của nó cũng khá tiện. Lớp có ba dãy bàn, Minh với Nhi ngồi bàn đầu dãy giữa, nó chuyển xuống bàn hai dãy đầu bên tay trái, nhìn chếch lên là thấy ngay bóng lưng crush. Xem như trong cái rủi có cái may, ông trời còn chưa triệt hết đường sống của nó.

Việt Chi cứ thế mà thả hồn theo gió. Nó ngẩng ngơ ngắm Minh một lúc lâu, rồi chợt trông thấy thằng này hơi nghiêng người, ghé tai nói gì đó với Nhi.

- Hai người này… quen nhau từ lúc nào vậy ta? - Chi lẩm bẩm, một chút chua xót len lỏi vào tim. Nhưng bản năng của một "nữ chính" kiên cường lại trỗi dậy. Nó tự trấn an. - Dù sao mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Đường dài mới biết ngựa hay. Thu Nhi đẹp thì đẹp thật, nhưng chưa chắc đã bền gan bằng Chi này!

Vừa mải mê quan sát "tình địch", đôi tay Chi vừa lơ đễnh cầm bút vẽ những đường gạch dài ngắn vô nghĩa lên tờ nháp. Bất chợt, một giọng nói lạnh lùng vang ngay sát bên tai:

- Nãy giờ mày kẻ đường băng hạ cánh máy bay hả?

Chi giật bắn người, luống cuống quay sang. Không biết Hoàng Nam tỉnh dậy từ lúc nào, đang ngẩng đầu, cau mày đánh giá nó bằng ánh mắt khó hiểu. Con nhỏ cũng không hiền, liền lập tức bật cơ chế xù lông với đứa bạn mới của mình:

- Gì cơ? Liên quan gì tới mấy người!

- Giấy mày toàn nét vạch kẻ, nhìn chẳng khác nào đường bay ấy. - Nam phán, nghe như đang chế giễu.

Việt Chi ngượng chín mặt, vội gập quyển vở lại rồi hắng giọng lấy uy:

- Hừ! Kệ tao. Vở tao tao vẽ. Lắm chuyện thế!

Nghe thế, Nam chỉ lắc nhẹ đầu, biểu cảm trên khuôn mặt mang vẻ "không chấp kẻ khờ". Nó thản nhiên xoay mặt ra phía cửa sổ, tiếp tục chìm đắm vào thế giới riêng của mình.

"Đồ chảnh chọe!" Việt Chi bực bội nghĩ. Con nhỏ thở hắt ra một hơi, dù khó chịu nhưng cũng không trực tiếp đôi co thêm. Bạn cùng bàn nhìn thế thôi chứ chính là một trong những nhân tố quyết định cho độ yên bình cả năm học của nó. Không nên chỉ vì xốc nổi mà ngu ngốc gây thù với đối phương. Vả lại trông thằng Nam cũng không phải dạng dễ chọc ghẹo gì. Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, nó quyết định sẽ nhẫn nhịn lần này.

Cả tiết học sau đó, Chi diễn vẻ chăm chú ghi chép, nhưng thật ra đang tập trung nghe ngóng bàn Minh và Nhi nhiều hơn cả. Có điều nó bị lãng tai, ngồi cả buổi cũng chẳng đoán được hai đứa kia đang thủ thỉ nói gì.

Cộng thêm thằng Nghị bàn sau dạo trước được ba mẹ mua vé đu Concert Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai. Ngày nào nó cũng hát nguyên cái setlist râm ran giữa lớp. Lâu lâu bị liệu, Chi không nhịn được nhép theo, "Và bầu trời đêm ngàn sao tỏa sáng...", vô tình tự làm công cuộc nghe lén của bản thân trở nên khó khăn thêm ngàn lần.

Sau mấy lượt cố gắng nhưng không thu về được kết quả, Việt Chi đành thở dài, quyết định tạm thời tập trung hướng nhìn về bục giảng. Bất chợt, một cục giấy nhỏ rơi cái "bộp" ngay giữa trang vở, làm nó giật thót, suýt la lên thành tiếng. May sao chon nhỏ khựng lại kịp, vội đưa tay bịt miệng rồi ngẩng đầu nhìn quanh. Ngọc Minh vừa khéo đang quay đầu nhìn xuống phía dưới. Cái này... chắc là crush cố tình ném qua nhỉ?

"Hừm, quay đầu là bờ, cuối cùng mày cũng giác ngộ rồi à con? Còn bày đặt truyền thư nữa… gu thằng này kích thích phết chứ chẳng đùa."

Con nhỏ mừng rỡ nghĩ thầm rồi hít một hơi thật sâu. Lại giả vờ bình tĩnh, từ từ lén mở cục giấy nhỏ dưới ngăn bàn. Nó dụi mắt mấy lần, song kết quả vẫn thế, bên trên chỉ viết vỏn vẹn một câu:

[Cho mượn thước kẻ.]

Chi khinh bỉ nhìn dòng chữ xiêu vẹo như con lăng quăng trong mẫu giấy. Minh tuy học ngu nhưng được cái năm nào cũng có giấy khen vở sạch chữ đẹp. Còn nét bút trước mặt nó xấu đến nỗi xúc phạm người nhìn, tuyệt đối không phải của crush.

"Vậy rốt cuộc... là đứa nào?"

Con nhỏ đảo mắt sang bên cạnh. Hoàng Nam đang cúi đầu tập trung chép bài, nhưng khóe môi lại cong cong một cách bí hiểm, như thể đang cố nhịn cười. Lại liếc qua đống rừng U Minh trong trang vở của Nam, không ngoài dự đoán, đây chính là bằng chứng rõ ràng nhất.

Nhân danh đồ đệ đời thứ mười tám của Edogawa Conan, nó thầm đọc slogan huyền thoại: "Trí tuệ của người lớn trong cơ thể trẻ con, đó chính là thám tử lừng danh Cô-Chi. Tuy rằng tứ chi không mấy phát triển, nhưng trí não của tôi lại không hề thay đổi. Sự thật chỉ có một mà thôi!"

- Là mày! - Chi nghiến răng, chỉ thẳng mặt thằng kế bên.

- Ờ. Thước đâu? - Nam lười biếng nhìn nó, còn không quên chìa tay ra.

"Cái đồ tôm sông, sứa biển này!?!"

- Hừ. - Chi giận điếng người, dúi mạnh cây thước kẻ vào tay Hoàng Nam rồi nói tiếp. - Mày không có miệng chắc? Còn bày đặt truyền thư.

Nam lắc đầu tỉnh rụi, sau đó liền cúi xuống, tiếp tục ghi chép như chưa hề có gì. Việt Chi cắn răng, hít thật sâu để cố nhịn không tẩn thằng nhãi này một trận ngay giữa lớp. Còn chưa kịp nguôi giận, Nam đã hất luôn cả cuốn vở sang phía nó.

Con nhỏ trừng mắt ngược lại, khó hiểu nghĩ, "Thằng này chán sống à?"

Hoàng Nam không nói gì, chỉ dùng đầu bút bi gõ gõ trên mặt giấy như thôi thúc. Chi lườm nguýt, hậm hực cúi xuống nhìn, nặn nửa ngày mới hiểu ra được dòng chữ nguệch ngoạc mà đứa bạn cùng bàn vừa ghi thêm:

[Đừng mãi ngắm thằng Minh nữa, nó không để mày vào mắt đâu. Lo học đi!]

Con nhỏ bặm môi, nhanh tay xé tờ giấy nhét vô ngăn bàn. Quả thật nó không dám quay lên nhìn Minh thêm lần nào nữa. Trong đầu lúc này chỉ vang lên một tiếng "TOANG!" thật lớn.

"Sao thằng Nam lại biết chuyện thế này?!"

Việt Chi tưởng tượng ra cảnh đứa bạn cùng bàn đáng ghét kể xấu nó với đám "rắn" của lớp. Từ từ, bí mật nó mê trai sẽ bị cả khối… rồi cả trường biết được. Chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến Chi cảm thấy sợ hãi. Nếu việc này thật sự xảy ra, đời học sinh của nó xem như tiêu tùng.

Từ đó tới hết tiết, con nhỏ chẳng có gan ngước nhìn bất kì ai. Chỉ đành cắm cúi vờ ghi ghi chép chép. Mà thật ra tay nó đổ mồ hôi lạnh, run bần bật, chữ viết ra xiêu vẹo như gà bới.

Tan tiết, lớp rộn ràng như chợ vỡ. Đứa chạy lên bảng hỏi bài, đứa lao ra hành lang đùa giỡn. Riêng Việt Chi thì ngồi lì tại chỗ. Cái cảm giác bị nắm thóp làm nó bực không chịu nổi. Thà Hoàng Nam công khai nói luôn rằng muốn gì, Chi còn dễ tính bước tiếp theo. Đằng này thằng quỷ đó cứ "áng binh bất động," càng khiến lòng con nhỏ thêm phần bất an.

Chi suy đi nghĩ lại kỹ càng mấy bận. Song, nó quyết định lấy hết can đảm, dùng bút bi chọc chọc khuỷu tay Nam:

- Này...

Hoàng Nam lười nhác quay sang, mắt nhìn nó hững hờ:

- Gì?

Việt Chi nuốt nước bọt cái ực, cố cất giọng bình tĩnh:

- Mày... mày muốn gì?

Nam nhướng mày nhìn nó, mặt bắt đầu thái độ:

- Muốn gì là muốn gì?

- Thì mày biết chuyện rồi đó... - Con nhỏ lí nhí, mắt lảng sang hướng khác. - Mày có định... định nói cho ai không?

- Chuyện gì cơ? Tao nghe không hiểu.

Hoàng Nam vừa trả lời vừa nhếch môi, cái kiểu cười nửa miệng như trêu người. Rõ ràng đang muốn dụ cho nó tự động khai ra. Việt Chi nghiến răng, bèn quan sát xung quanh. Sau khi chắc chắn rằng không còn ai trong lớp mới gằn giọng chất vấn:

- Mày đừng có mà úp úp mở mở. Chuyện tao thích Minh không thể cho ai biết. Mày có điều kiện gì thì nói ra nhanh đi.

Nam cười nhạt, tỏ vẻ không quan tâm. Nó đứng dậy, xách cặp hướng ra cửa, mắt chẳng buồn nhìn Chi:

- Ồ... ra là vậy. Tạm thời tao chưa nghĩ ra. Khi nào cần sẽ đến tìm mày sau vậy.

4

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout