Bạn cùng bàn mặt cọc


Tôi đứng sau một bức tường vô hình, nhìn người ấy qua khe hở của nỗi nhớ.

Thứ Sáu, ngày hai mươi lăm, tháng Tám.

Buổi sáng cuối hè trôi qua chậm rãi như thể mặt trời cũng trở nên lười nhác, chỉ thả xuống vài vạc nắng mỏng vàng ươm, vương mình bên trên bậu cửa sổ. Trong căn phòng nhỏ giữa lòng thành phố, không khí dìu dịu, chút hơi gió từ chiếc quạt bàn cũ chậm thổi đến, làm bay bay mấy lọn tóc mai trên vầng trán của Việt Chi.

Con nhỏ nằm sõng soài trên giường, vòng một tay ôm trọn bé mèo bông mềm oặt vào ngực. Đôi mắt tròn xoe của nó dán trên quyển sổ ghi chép quen thuộc, nơi chứa đủ mọi công thức tính ngày, tháng, lẫn những dòng thầm thương trộm nhớ mãi chẳng dám nói ra.

"Còn ba ngày nữa là tựu trường rồi..." Chi mấp máy cánh môi, bàn tay gõ nhịp đều đều lên chiếc tai mèo bông như thể đang nghĩ ngợi.

Ba ngày… bằng bảy mươi hai giờ, bằng vô số lần đếm xuôi đếm ngược.

Không thể tin được rằng chỉ còn ba ngày nữa là kết thúc một cột mốc trọng đại - bảy trăm ba mươi ngày Việt Chi thầm thương trộm nhớ crush. Hai năm ròng rã, một thứ tình cảm đơn phương trong trẻo đã sớm nảy mầm và lớn lên trong trái tim thiếu nữ của con nhỏ, như cỏ dại sau mưa. Nó tự nghĩ rồi cười một mình, nụ cười ẩn chứa chút ngại ngùng lẫn kiêu hãnh.

Kết thúc một mùa hè vùi mình trong những trang tiểu thuyết tình cảm mộng mơ, Việt Chi cảm thấy từng tế bào trong cơ thể nó dường như đều đang rung lên thứ nhựa sống mãnh liệt của thanh xuân. Con nhỏ tự hạ quyết tâm, năm học này nhất định phải biến những thước phim ảo mộng ấy thành hiện thực. Phải để Ngọc Minh - chàng trai rực rỡ như ánh dương xa vời vợi ấy biết rằng, trên thế giới này có một Việt Chi đã vì cậu mà đợi chờ suốt hai mùa phượng đỏ.

Trong tâm trí nó, Minh chính là định nghĩa hoàn hảo nhất về hình mẫu của một người thương: dáng crush vừa cao gầy, ưa nhìn, lại còn giỏi bóng rổ. Dẫu đôi lúc tính cách thằng này có phần khô khan, mang theo nét "cục súc" thường thấy của một chàng trai mới lớn, nhưng mà kệ… Chi quyết định nhắm mắt yêu luôn.

Theo quan điểm của con nhỏ, tuổi trẻ là phải dấn thân. Hoa nở rồi hoa tàn, nhưng thanh xuân là để rực rỡ. Chi không muốn sau này khi nhìn lại, những ký về sân trường đầy nắng năm xưa chỉ có thể đọng thành loạt tiếc nuối không tên. Thế nên bây giờ… nó mới nằm tưởng tượng cảnh bản thân và Minh cùng sải bước giữa hành lang trong ánh nhìn ngưỡng mộ của "bàn dân thiên hạ", bấy nhiêu thôi đã đủ khiến tay chân con nhỏ run lên vì sung sướng.

Kế hoạch "tác chiến" đã được dàn dựng tỉ mỉ trong đầu. Bước đầu tiên, cũng là bước mang tính quyết định: phải chiếm bằng được vị trí ngồi cạnh crush. Chi tin rằng, với khoảng cách gần trong gang tấc ấy, chỉ cần một vài lần chạm mắt tình cờ hay một nụ cười rạng rỡ vào mỗi đầu tiếc học, trái tim sắt đá của Minh sớm muộn cũng sẽ bị sự kiên trì này làm cho tan chảy.

Vì lý tưởng cao cả đó, trước một đêm, Việt Chi đã cài tù tì năm cái báo thức liền. Đến nỗi sáng nay, khi chuông còn chưa kịp kêu đến lần thứ ba, con nhỏ đã bật dậy như ninja, lao đến trường trong ánh mắt ngỡ ngàng, chưa kịp tỉnh ngủ của ba mẹ.

Sân trường buổi sớm mai vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, xung quanh lặng như tờ. Chi đứng giữa không gian rộng lớn, cảm giác như ánh hào quang của nhân vật chính đang bao phủ lấy bản thân. Con nhỏ dám chắc mình vừa bước vào trang đầu của một quyển tiểu thuyết lãng mạn học đường, nơi cái kết có hậu, trải đầy hoa đang dang tay chờ đón nó.

Giờ chỉ cần đợi đúng thời gian vào lớp, Minh mà đặt mông xuống ghế nào, Việt Chi sẽ lập tức "phi" đến ngay bên cạnh. Chỗ ngồi đầu năm học thường là vị trí chính thức cho toàn năm, trừ trường hợp xui rủi lắm mới bị đổi. Chi xưa giờ luôn may mắn nên không phải lo làm gì cả.

Thế là trong giờ họp lớp, nó mãn nguyện ngồi bàn đầu cạnh bên crush, thầm vui vẻ vì bước đầu của kế hoạch diễn ra quá thuận lợi. Quả nhiên chiến thắng chỉ dành cho người có chuẩn bị, cứ đà này thì chuyện muốn cua đứt Ngọc Minh cũng chỉ là sớm muộn mà thôi. Nhìn góc nghiêng hoàn hảo của crush dưới ánh nắng ấm áp nơi cửa sổ, con nhỏ nhếch môi đầy tự hào, thầm cảm ơn các vị thần hộ mệnh đã ưu ái viết sẵn kịch bản cho mình.

Dẫu vậy, đời không như là mơ…

Kịch bản hay luôn đi kèm những cú "twist" nghiệt ngã.

- Bạn Nguyễn Việt Chi, em chịu khó đổi chỗ với Thu Nhi ngồi bàn năm nhé!

Tiếng cô Trang chủ nhiệm vang lên như sét đánh ngang tai.

Chi vừa nghe vừa xanh mặt. Không được… nó nhất định không thể để chuyện này xảy ra! Thu Nhi là hoa khôi nổi tiếng cả khối, vừa xinh đẹp, dịu dàng lại còn học giỏi, hát hay. Nếu Nhi thật sự đặt mông xuống vị trí này, e rằng sự tồn tại của nó trong mắt Minh sẽ bằng không. Âm mưu chinh phục crush xem như đổ sông đổ biển hết.

- Cô ơi... sao vậy cô? - Chi kể lể, giọng nghẹn lại đầy đáng thương. - Em... em tới sớm nhất lớp để được ngồi đây mà cô... tại em ngồi bàn sau không tập trung học được. Năm ngoái điểm em thấp, mẹ đã dặn lần này nhất định phải lên phía trên ngồi để chuyên tâm nghe giảng hơn ạ.

Việt Chi vừa thoại vừa thút thít, hai mắt rơm rớm lệ, bộ dáng tự nhiên đến mức con nhỏ cũng muốn trao giải "Diễn viên mới xuất sắc nhất" cho chính mình. Nó đảo mắt, trông thấy mặt cô Trang đơ ra, liền vui như mở cờ trong bụng. Nhưng gừng càng già càng cay, trên bục giảng thoáng chốc truyền xuống một câu nói chết người:

- Bạn Nhi mắt yếu nên mới phải đổi chỗ. Hay là vậy đi, em xuống bàn hai kế Hoàng Nam nhé. Vị trí đó còn chưa có ai ngồi, lại gần bảng nữa.

Chi cứng họng, "Ét ô ét! Dính chiêu hai Điêu Thuyền rồi!"

Con nhỏ tức tốc vận hết mười phần công lực từ bộ não thiên tài của mình, nhưng tiếc thay chẳng thể nghĩ ra lý do gì để từ chối chuyện tốt này. Trong lúc Chi còn đang lo lắng tìm đường ứng phó, Thu Nhi đã "tài lanh" xách cặp đến đứng trước mặt nó, mỉm cười đầy ý vị.

Mỏ Việt Chi giật giật không hồi chiêu, "Đệt, con ghệ này còn tung thêm chiêu cuối Alice nữa..."

Hết đường chống cự, Chi chỉ đành lủi thủi dọn đồ, vừa đi vừa nguyền rủa cuộc đời.

Trời sinh ra nữ chính phim truyền hình dài tập là nó, sao lại còn có thêm nữ phụ nhà giàu đem biên kịch Trang vào đoàn là nhỏ Nhi. Chèn ép nó xuống vai quần chúng hạng bét, làm đứa chuyên ngồi ngưỡng mộ cho tình yêu của cặp chính trong phim. Bất công! Quả thật quá bất công mà!

Ngồi xuống cạnh Hoàng Nam, con nhỏ thầm đánh giá rồi thở dài thườn thượt. Thằng này thì nổi tiếng cả khối rồi, cứ vô tiết là gục xuống mà ngủ như một huyền thoại. Vậy đó nhưng lần nào điểm thi cũng cao chót vót, xưa nay toàn xếp từ hạng năm trở lên. Nghe đồn tính nó khá khó gần, là kiểu cơ địa mặt cọc trong truyền thuyết.

Nghĩ tới đây, Chi không nhịn được, rũ mắt nhìn Nam đầy thương cảm. Ba nó từng nói, "Mấy đứa giỏi hay dị thường vậy lắm, thà học dở mà bình thường như Chi thì đỡ biết bao nhiêu."

Việt Chi chợt giật mình bởi suy nghĩ của nó, vội lấy tay che miệng, tự nhắc bản thân bớt thương hại bạn lại. Kể ra, vì con nhỏ luôn khắc ghi lời ba dạy về sự "bình thường" quý giá nên ngày xưa mới nhìn trúng Ngọc Minh.

Năm đó lớp có tổng cộng ba mươi hai đứa, nó hạng ba mươi mốt, thằng Minh hạng ba mươi hai. Tự thấy hai đứa "xứng đôi vừa lứa" quá nên nó nuôi chí crush Minh tới bây giờ… Hai tâm hồn "đồng điệu" về học lực như thế, không trở thành một đôi thì đúng là uổng phí cả thanh xuân!

2

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout