Mạt Thế Kỳ Môn

Chương 8: Trấn Lục Yên

Cảnh báo

Chương có yếu tố tâm linh, kinh dị.

Đột nhiên, đầu làng huyên náo, tiếng trâu bò trong các chuồng rống thảm, gà lợn kêu như bị cắt cổ, hòa tiếng trống tay “lạch cạch” chậm rãi.

Mấy ngày đường, họ đặt chân đến địa phận trấn Lục Yên, chốn nhỏ nằm trên con đường tới núi Hắc Thạch. Trời trưa nắng gắt, ánh sáng chói chang đổ xuống con đường đất gồ ghề, khô khốc, nhuộm đỏ bụi mịn bám đầy gấu áo người đi đường.  

Bình luận đoạn văn

Đi thêm nửa ngày, trấn Lục Yên hiện ra trước mắt họ. Nó nép mình bên dòng suối sắp cạn, nước róc rách yếu ớt, đục ngầu.  

Bình luận đoạn văn

Nhà gỗ đứng im lìm, mái ngói rêu xanh loang lổ, vài tấm ngói vỡ rơi lăn lóc trên đất ẩm, kêu khô khốc khi gió lùa qua kẽ hở. Trước mỗi hiên nhà, những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, phất phơ trong làn gió nóng, ánh đỏ nhạt nhòa, có vài chiếc đã rách tươm, lộ ra khung tre cong queo tựa xương người.

Bình luận đoạn văn

Dân chúng thưa thớt, bóng dáng những người cúi đầu bước đi, áo vải thô sờn bay nhè nhẹ, khuôn mặt họ bình thường đến lạ, không buồn, không vui, đến mức như không còn cảm xúc. 

Bình luận đoạn văn

Họ gặp được mấy người trên đường. Một ông lão gánh củi khô, dáng lưng còng, đôi tay gầy guộc run rẩy mỗi bước đi. Một bà mẹ bên hiên nhà, trên tay bế một đứa trẻ câm lặng, mắt trẻ trắng đục không đồng tử mà im lìm như tượng gỗ, mảnh vải đỏ rách quấn quanh cổ trẻ phất phơ rồi tản ra mùi tanh nhè nhẹ. Một người đàn ông kéo xe bò, khuôn mặt vô hồn, chân trần dẫm đất đỏ, để lại vết chân mờ nhạt như bị đất nuốt dần.

Bình luận đoạn văn

Phủ Vân dẫn đầu nhóm ba người, bước đi trên con đường chính, mày càng nhíu lại khi cảm nhận được không khí ngày càng đặc sệt. Gió nóng thổi qua những rặng tre mang mùi máu tanh, thêm tiếng rên lúc gần như sát tai, lúc xa như vọng lại kèm tiếng cười khúc khích của trẻ con.

Bình luận đoạn văn

“Nơi này…” Huyền Dạ dừng bước nhíu mày, giọng y khàn đặc, nhăn nhó ôm lấy những vết thương tự dưng rỉ máu. 

Bình luận đoạn văn

Phủ Vân im lặng, chỉ khẽ gật đầu, mắt lướt qua ngõ nhỏ, nhìn theo những bóng người lặng lẽ đang quan sát họ, nhưng khi nhìn lại cảm giác như thực chất họ không hề để ý đến.

Bình luận đoạn văn

“Tìm trọ trước!” ông khàn giọng.

Bình luận đoạn văn

Nói rồi Phủ Vân tiến đến người đàn ông kéo xe bò, bóng hắn gầy gò, lắc lư theo nhịp xe. Ông hỏi: 

Bình luận đoạn văn

“Cho hỏi, đường đến quán trọ ở đâu?”

Bình luận đoạn văn

Hắn ngừng lại, tay nắm dây cương, không ngẩng đầu, chỉ khẽ đưa tay chỉ về cuối trấn: 

Bình luận đoạn văn

“Đi thẳng, qua rặng tre, thấy ngôi nhà có bảng hiệu đỏ là đến.” Giọng hắn khô khốc, như sợ bị nghe thấy, nói xong hắn liền vội kéo xe, bánh gỗ nghiến đất kêu rột roạt, bóng khuất dần sau bụi tre bị ánh chiều tà nhuộm đỏ.

Bình luận đoạn văn

Họ men hướng chỉ, băng qua một con đường đất hẹp, hai bên là rặng tre cao vút với tiếng lá khô xào xạc. Quán trọ hiện ra với bảng gỗ khắc “Khách Vân” treo nghiêng ngả, nét chữ sơn đã đỏ phai, cửa đóng im lìm như chẳng muốn đón chào khách lạ.

Bình luận đoạn văn

“Cho hỏi.” Phủ Vân gõ mạnh cửa, hô vang. 

Bình luận đoạn văn

Cánh cửa tróc sơn kẽo kẹt mở, ánh đỏ từ chiếc đèn lồng hắt lên dáng vóc một bà lão gầy gò, lớp da nhăn nhúm bám sát xương. Đôi mắt bà đục ngầu dưới tóc bạc rối, cảm giác nó sâu hoắm như hốc rỗng, khiến ai nhìn vào cũng lạnh toát cả sống lưng. 

Bình luận đoạn văn

Bên dưới chân bà, một con mèo đen gầy trơ xương đang nằm cuộn tròn, mắt vàng khè lóe trong bóng tối. Bất chợt lông nó xù lên, đuôi quật mạnh, gừ lên một tiếng khi ngửi thấy mùi người lạ. Móng vuốt nó cào xuống sàn, để lại vết xước nhỏ cùng nhìn chằm chằm vào đám người đang tiến vào trước mặt không chớp. 

Bình luận đoạn văn

Phủ Vân tiến tới, giọng trầm khàn vang lên giữa không gian im lặng: 

Bình luận đoạn văn

“Cho thuê ba phòng, giá bao nhiêu?”

Bình luận đoạn văn

Bà lão ngước lên, môi nhăn nheo mím chặt, mắt lướt qua ba người, thoáng co lại như thấy quỷ. 

Bình luận đoạn văn

“Không có phòng.” Bà khàn giọng, tay run rẩy làm động tác xua đi rồi vội vàng muốn đóng lại cánh cửa. 

Bình luận đoạn văn

Huyền Dạ nhíu mày, dễ dàng chộp tay vào cửa ngăn lại, định hỏi ra lẽ nhưng Uyển Dao bước tới, mắt xám tro của nàng khóa chặt bà lão, giọng ôn hòa: 

Bình luận đoạn văn

“Chúng tôi đi đường xa, lâu đã không được nghỉ ngơi đàng hoàng. Nay đến nơi đây, chỉ mong có chỗ để tá túc nghỉ qua đêm, bao nhiêu tiền cũng có thể trả. Mong bà thương tình.” 

Bình luận đoạn văn

“Cái này…” Bà lão liếc nhìn bọn họ, giọng ngập ngừng.

Bình luận đoạn văn

Con mèo dưới chân gừ to, nhảy vút lên quầy. Bà lão liếc nó, quay sang nhìn đám người, sau một hồi như suy nghĩ điều gì, mới gật đầu miễn cưỡng.

Bình luận đoạn văn

Bà ta trở lại quầy, như đang làm theo sự mách bảo của con mèo gầy guộc, giọng thều thào:

Bình luận đoạn văn

“Vậy được rồi, mười đồng một đêm, trả trước thì ở.” Bàn tay cong queo của bà vươn ra, móng dài cào qua bàn, như đòi tiền.

Bình luận đoạn văn

Huyền Dạ bước đến, y móc túi, đặt lên mặt gỗ ba xâu tiền đồng đã xỉn màu, tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc. Bà lão cẩn thận đếm từng xâu đồng một, sau khi xong xuôi mới gật đầu, gọi lớn: 

Bình luận đoạn văn

“Văn đâu rồi? Đến dẫn khách lên phòng!”

Bình luận đoạn văn

Từ trong góc tối, một người làm gầy nhẳng lặng lẽ bước ra. Tay hắn khẳng khiu cầm theo một chiếc đèn dầu, ánh sáng lập lòe soi gò má hõm, không nói một lời chỉ lặng lẽ dẫn bọn họ lên cầu thang đến phòng.

Bình luận đoạn văn

Phủ Vân đi cùng phía trước, không hiện biểu cảm gì nhiều. Huyền Dạ theo sau, áo choàng đen phất phơ, thoáng chốc đã như hòa vào bóng tối. Uyển Dao thì khựng một khắc, mắt lạnh lẽo quét căn phòng trọ, nơi ánh đèn dầu soi vết nứt loang lổ trên tường, còn rất mới. Tiếng nước nhỏ giọt từ trần nhà, rơi tí tách từng giọt xuống sàn, bốc mùi tanh nồng nặc, khiến nàng rùng mình.

Bình luận đoạn văn

Gã tên Văn dẫn ba người đến một dãy phòng, vẫn chẳng nói chẳng rằng lặng lẽ rời đi, như chẳng thèm để ý đến việc Huyền Dạ đã khuất dạng trong bóng tối. 

Bình luận đoạn văn

Đêm buông xuống, cả trấn lặng yên, nặng nề như cả vùng đất sắp ngừng thở. Gió luồn qua lá tre, rít từng nhịp rời rạc. Cả ba không ai trở về phòng riêng, mà đồng thuận tụ họp trong một gian phòng.

Bình luận đoạn văn

Phủ Vân ngồi trên ghế cạnh bàn gỗ đã cũ kỹ, Đồng Nhãn đặt trên bàn trước mặt, con mắt xám bạc lấp lánh qua lớp vải thô dưới đèn dầu, cảm tưởng như sinh vật sống quan sát mọi thứ. 

Bình luận đoạn văn

Huyền Dạ thì nằm co ro trên phản gỗ, hơi thở khò khè. Thỉnh thoảng, y rít lên một tiếng đau đớn kìm nén từ vết thương cũ.

Bình luận đoạn văn

Uyển Dao đứng bên cửa sổ nứt nẻ, khói xanh từ đại chung lững lờ trôi nổi quanh thân như sẵn sàng phòng vệ. Mắt dán chặt ra màn đêm, nơi bóng mờ vùng vẫy trong sương dày, chờ cơ hội ngoi lên từ đất lạnh.

Bình luận đoạn văn

Nàng bước tới cạnh Huyền Dạ, thấy y đau đớn như thế cũng khẽ hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Ngươi không sao chứ?”

Bình luận đoạn văn

“Ta chịu được. Chỉ là dường như nơi này, có thứ gì đó đang ăn mòn vết thương.” Y lên tiếng, giọng khàn đặc.

Bình luận đoạn văn

Uyển Giao gật đầu, nàng lặng lẽ móc trong túi áo ra một chiếc lọ nhỏ rồi ném qua cho y. Huyền Dạ cũng nhanh tay bắt lấy.

Bình luận đoạn văn

“Rắc lên vết thương. Chắc sẽ có chút công dụng”

Bình luận đoạn văn

Huyền Dạ gật đầu. Sau khi nói lời cảm tạ với Uyển Giao, hắn liền cởi ra lớp băng gạc mà rắc lên vết thương đang rỉ máu. Từng lớp thuốc màu xanh mịn rắc xuống nơi vết thương là y lại khẽ rên, như dao cứa vào, nhưng cơn đau cũng dần dịu đi, máu đen ngừng rỉ.

Bình luận đoạn văn

“Chỗ này quá bất thường,” y khàn giọng, lên tiếng trước. 

Bình luận đoạn văn

Phủ vân gật đầu.

Bình luận đoạn văn

“Nơi này,” ông lẩm bẩm, giọng trầm, “đầy oán khí.”

Bình luận đoạn văn

Uyển Dao nghiêng đầu, ánh mắt lóe nghi ngờ: 

Bình luận đoạn văn

“Dân trong thôn cũng rất bất thường, dường như họ cũng biết điều này. Họ đang rất sợ một thứ gì đó, cũng sợ chúng ta biết được.”

Bình luận đoạn văn

Cốc, cốc… 

Bình luận đoạn văn

Tiếng gõ cửa “cốc cốc” bỗng chốc vang lên, khô khốc, cắt ngang tiếng thảo luận của họ. 

Bình luận đoạn văn

Huyền Dạ bật dậy, mắt cảnh giác mà liếc tới phía cánh cửa, tay siết kiếm. Phủ Vân gật nhẹ, ánh mắt sắc lạnh khóa vào cánh cửa mục, từ tốn đứng dậy rồi ra mở cửa.

Bình luận đoạn văn

Bà lão chủ quán đứng bên ngoài, tay bưng khay gỗ, bóng gầy gò lắc lư dưới ánh đèn dầu lập lòe. Trên khay là ba bát cháo trắng, hơi nóng bốc lên nghi ngút, bề mặt lấp lánh ánh mỡ mỏng. Cạnh đó là đĩa rau cải luộc, lá mọng nước xếp gọn ghẽ, và một đĩa thịt lợn luộc thái mỏng, thịt trắng hồng còn vương hơi ấm, như vừa mới nấu xong.

Bình luận đoạn văn

Bà lão nhìn cả ba chen chúc trong một phòng, mắt đục ngầu thoáng tia thắc mắc:  

Bình luận đoạn văn

“Thuê ba phòng, cớ sao các người lại chen chúc thế này? Có chuyện gì chăng?” Giọng bà khàn.

Bình luận đoạn văn

Phủ Vân đáp, giọng bình tĩnh:  

Bình luận đoạn văn

“Chúng tôi chỉ hàn huyên đôi câu, lát nữa sẽ về phòng riêng nghỉ ngơi. Không có gì đáng ngại.”  

Bình luận đoạn văn

Bà lão gật đầu, không hỏi thêm, bước tới đặt khay xuống bàn, gỗ va chạm kêu cộp một tiếng khô khốc.  

Bình luận đoạn văn

“Ăn đi, quán chẳng có gì nhiều, chỉ có cháo trắng và ít rau thịt mới nấu. Nghe các người đi đường xa, hẳn là đói lắm. Ta thấy các người không gọi gì, bèn tự ý bưng lên mời các người.” 

Bình luận đoạn văn

“Cảm tạ.” Phủ Vân lên tiếng đáp lại.

Bình luận đoạn văn

Bà lão gật gù, lướt nhìn cả ba lần cuối. Bà khàn giọng, rồi nói thêm:  

Bình luận đoạn văn

“Đêm nay, dù nghe gì, thấy gì, xin chớ rời phòng. Ban đêm trấn rất nguy hiểm, chỉ sợ thú dữ ăn thịt các ngươi.” 

Bình luận đoạn văn

Nói rồi bà quay lưng, bóng gầy khuất sau cửa, tiếng bước chân lặng lẽ xa dần. Một tiếng cười khùng khục vọng từ đâu đó, như từ sâu trong tường gỗ, khiến cả ba bất giác nhíu mày.

Bình luận đoạn văn

Phủ Vân nhìn bát cháo, ngón trỏ lướt qua mép bát, cảm nhận hơi nóng bất thường, như ẩn dưới mùi thơm là thứ gì đó không sạch. Ông nhấc bát, ngửi khẽ, mùi gạo hòa với một vị ngọt lạ, thoảng tanh như máu pha loãng.  

Bình luận đoạn văn

“Mê dược?” ông nhíu mày, giọng trầm lạnh, đẩy bát ra, tay quét qua đĩa rau và thịt.  

Bình luận đoạn văn

Huyền Dạ cũng nhíu mày, mắt loé giận.  

Bình luận đoạn văn

Uyển Dao nhặt một lá rau, ngón tay vừa chạm đã cảm nhận oán khí lạnh buốt len qua da. Nàng đưa lá lên mũi, dưới mùi rau luộc là một thoáng mùi lạ nhẹ. Nàng trầm giọng:  

Bình luận đoạn văn

“Rau này mọc từ đất không sạch. Cháo có mê dược, giữ người trong phòng. Đêm nay hẳn có gì xảy ra, mà họ không muốn chúng ta can thiệp.” 

Bình luận đoạn văn

“Hừ! Bọn này cũng không rảnh rỗi đến thế.” Huyền Dạ hừ nhẹ nói. 

Bình luận đoạn văn

Cả ba đẩy khay ra góc, không ai động vào, ánh đèn dầu chiếu lên bóng họ, giao nhau trong im lặng ngột ngạt, đồng thuận vừa tự điều dưỡng vừa đề cao cảnh giác.

Bình luận đoạn văn

Chừng một canh giờ sau, đêm đã khuya khoắt, trấn chìm trong tĩnh lặng. Đột nhiên, đầu làng huyên náo, tiếng trâu bò trong các chuồng rống thảm, gà lợn kêu như bị cắt cổ, hòa tiếng trống tay “lạch cạch” chậm rãi.

Bình luận đoạn văn

Ba người đồng loạt cau mày, Phủ Vân đứng dậy, bước đến cửa sổ bên cạnh Uyển Giao, vén tấm màn rách tươm để nhìn xuống rõ hơn. Dưới trăng khuyết mờ nhạt, dân chúng tụ gần bờ suối, lặng lẽ xếp thành hàng như vong hồn chờ phán xét. Trên tay họ cầm những hình nhân giấy vàng mã, từng người một bước lên run rẩy đốt từng tờ trong đống lửa lập lòe.

Bình luận đoạn văn

Ánh đỏ yếu ớt hắt lên khuôn mặt họ, vô cảm như mất đi hồn phách. Một người trong đó bất chợt ngã xuống, tay cào mặt rớm máu, mắt trắng dã hiện lên vân đỏ như bị oan hồn nhập vào, rồi miệng há hốc rít lên tiếng trẻ con cười khúc khích. Họ không để ý mà dần tụ lại, miệng lẩm nhẩm đều đều, giọng trầm thấp như âm thanh quỷ dị: 

Bình luận đoạn văn

“Hồn về hồn… xác về xác… máu chảy về nguồn…”

Bình luận đoạn văn

Những tàn tro bị đốt bay lượn trong gió lạnh, xoáy tròn rồi tan biến vào màn đêm. Đột nhiên, gió lạnh thổi mạnh, tiếng gào ghê rợn vang lên, là tiếng như hàng trăm đứa trẻ cười, khóc, thét cùng lúc, sắc nhọn như dao đâm vào ngực, khiến tim ba người đập loạn, hơi thở như bị bóp nghẹt lại.

Bình luận đoạn văn

Dưới suối, sương đen bỗng cuộn lên dày đặc. Tiếng trâu bò lợn gà tắt lịm, thay bằng tiếng gào thảm thiết như bị xé toạc. Sương đen lao vùn vụt đến một gã mặc đạo bào trắng, đeo mặt nạ gỗ khắc hình quỷ. Hắn hốt hoảng, tay vung lên kiếm gỗ khắc bùa đỏ, miệng gấp gáp tụng niệm chú ngữ. Nhưng máu vẫn chảy từ mắt, loang đỏ mặt nạ. Sương đen trào qua, nuốt chửng hắn. Hắn giãy giụa, tay cào lên không khí, miệng há hốc, nhưng chỉ kịp rít một tiếng cuối trước khi bóng tối kéo hắn xuống đáy suối, chỉ còn thanh kiếm rơi bộp trên đất, lá bùa đỏ cháy xém.

Bình luận đoạn văn

Huyền Dạ nghe động tĩnh lớn, cũng đứng dậy bước tới cửa sổ cùng Phủ Vân nhìn xuống: 

Bình luận đoạn văn

“Là chuyện gì?”

Bình luận đoạn văn

Y vừa thoáng nhìn thấy những cảnh máu tanh còn vương lại, thì ngay khoảnh khắc ấy đám người bên suối tự dưng giải tán hết. Bóng dáng họ lặng lẽ khuất sau rặng tre, ai trở về nhà nấy, để lại đống tro tàn lập lòe.

Bình luận đoạn văn

Một cơn gió lạnh thổi qua khung cửa nơi ba người đang đứng, mang theo tiếng gào khóc trẻ con sắc nhọn hơn, gần hơn, như thể thứ gì đó đã phát hiện ra sự tồn tại của ba kẻ lỡ đường. 

Bình luận đoạn văn

Theo phản xạ, ba người bất giác rút vào trong phòng, Uyển Dao nghiêm nghị nói: 

Bình luận đoạn văn

“Lễ này… là lễ trấn oán, nhưng...”

Bình luận đoạn văn

Phủ Vân tiếp lời, mắt tối sầm: 

Bình luận đoạn văn

“Không trấn nổi.”

Bình luận đoạn văn

Uyển Dao gật nhẹ, liền nói tiếp: 

Bình luận đoạn văn

“Oán khí này có vẻ tụ qua hàng trăm năm, không phải một hai mạng. Nó đã hóa thành thứ khác, thứ không còn là oán linh hoặc quỷ thông thường nữa.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px