Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mảnh vỡ đơm hoa

CHƯƠNG 10 – “Nghe nói…”

Thiếu nhân s là cái c đ Đi 1 mượn người ca bên này, nhưng thc s thì c ngm hiu là: không ai tr lương cho người rnh ri. Dù thật ra Hải Nam vẫn có quyền từ chối vì chỉ ăn lương theo vụ, nhưng anh vẫn nhận, một kiểu giúp đỡ qua lại giữa các bên.

Hi Nam nhích tng chút dưới nng gt ca bui trưa tháng By, dù không cam lòng cho lm nhưng… công vic mà. Anh tc lưỡi.

Do này, chng thêm được manh mi gì v “con nh biến thái cùng vi đám khói đen thích ăn trùng ma” c. Không có thêm đám trùng nào chết tương t, cũng không có con quái nào b rút nim ri xiên sng.

Cô ta đi cách thc? Hay ra tay sch s, dn luôn hin trường? Còn có th quái đn hơn, ăn luôn nim người chết.

Kiu nào thì cũng biến thái như nhau.

Lê Ngọc Thanh Yên” – bốn chữ đó là cái tên duy nhất anh có trong diện tình nghi, trùng khớp về dáng người lẫn giới tính – tất nhiên. Tay cô ta có vết chai của người tập võ lâu năm. Ngoài mấy thứ đó thì chẳng có gì hết.

Kẻ đó thuận tay trái,” Nhật từng nói, dựa trên vết thương mà phán đoán. Rõ ràng, quản lý câu lạc bộ đó thuận tay phải như bao người. Biết rằng, người học võ có thể thuận cả hai tay, nên Hải Nam đã đến Cơ Duyên vài lần, vừa quan sát vừa tìm sơ hở, nhưng sau mỗi ván cờ chỉ thấy càng bế tắc. Thông tin về cô nàng chỉ gói gọn như trong hồ sơ lý lịch.

Thanh Yên – hai mươi ba tuổi, được nhận nuôi từ chủ câu lạc bộ cờ từ lúc cô ta mười lăm tuổi. Cha nuôi sau đó đi sang nước ngoài định cư, giao lại câu lạc bộ cho cô quản lý. Thông tin trước đó về cô gái này thì sạch trơn. Hệt như cô từ trên trời rơi xuống.

Hải Nam cũng từng dò hỏi Minh Anh về cô quản lý câu lạc bộ cờ, những gì cậu biết cũng chẳng hơn anh là bao. Quen nhau ở thư viện, thích đọc sách, thích chơi cờ, thuận tay phải… toàn mấy thông tin không giúp ích được gì.

Điềm tĩnh. Nhẹ nhàng. Tử tế.

Khóe môi anh lúc đó bất giác giật giật khi Minh Anh thêm mấy tính từ này để miêu tả Thanh Yên. Nếu không có kinh nghiệm ăn một đạp, một vả đêm đó, ấn tượng của anh về cô chắc cũng gần như thế.

“Thanh Yên có tập Judo một thời gian đấy. Chị ấy nói là học để tự vệ thôi.”

Cuối cùng cũng có chút thông tin giá trị. Dù thứ võ cô ta đánh không hẳn là Judo, mà giống như chắt lọc từ rất nhiều môn võ cận chiến khác, linh hoạt và hiểm hóc hơn hai chữ “tự vệ” nhiều.

Hải Nam không có bất kỳ chứng cứ thực tế nào có thể xác minh cô quản lý câu lạc bộ đó chính là kẻ áo đen săn niệm, ngoài việc mất thuốc của Minh Anh tại hội quán. Trực giác của anh nói cô ta có liên quan. Dẫu cho trực giác có đúng thì anh cũng chẳng thể làm gì ngoài chuyện tự tìm cách chứng minh để an ủi sự cố chấp của mình.

Dng đèn đ, Hải Nam lơ đnh lướt mt qua t giy tìm tr lc được dán trên ct đin gn đó.

Do này bt cóc lng hành d.

Anh nheo mt, th dài, ri phóng xe khi đèn va chuyn xanh.

Hi Nam đang tìm kiếm thông tin ca mt v mt tích. Mt bé gái bán vé s. Người nhà báo mt tích xong cũng có v không vi vã tìm cho lm, như th báo cho có. Có vài nhân chng tng thy cô bé đi vi ai đó vào ln cui cùng.

Đi 1 đã quá ti vi nhng v án ln, giết người, buôn lu… nên Đi 2 được phân công h tr. C th là giao hn cho anh.

Nơi ca bé gái khá d tìm, ít nht là đi vi anh.

Dãy nhà tr nm cui con hm nh, ngon ngoèo, nhưng là đường đc đo – ch có mt li ra vào. Cái nng gay gt bui trưa đ xung trước sân cũng không th nào xuyên vào bên trong dãy tr.

Tiếng nói chuyn rì rm, tiếng chê bai dè bu, tiếng cười hô h, tiếng tr con khóc la, ri c tiếng chi ra nhau the thé. Tt c như mt bn hòa âm hn đn, trn tri đến gai người.

Sau khi hi thăm vài lượt, anh cũng gp được cha ca cô bé – Tun.

Trong căn nhà tr cũ k, qun áo ám mùi được treo dc lên tường, cht chng lên nhau. Hải Nam ngi bt dưới nn gch vì trong nhà chng có cái ghế nào. góc phòng, ba bn cun tp được chng lên nhau ngay ngn, đt trên chiếc bàn xếp cũ. Nhng miếng băng keo bám đy bi như đang c sc làm hòa, níu gi mt và chân bàn.

Phòng tr không ca s, ch có chút ánh sáng yếu t dt vào t ca chính.

Người đàn ông khong bốn mươi tui, khuôn mt đ ng, va k, va châm điếu thuc.

“Con Mai, hôm đó đi bán ri mt tiêu. Tôi tưởng nó đi chơi, cũng mc k. Tôi công trình hai ba hôm, v nhà cũng không thy nó.” Ông ta nh khói thuc ra, mt mơ màng. “Chc ging m nó, b theo trai. M nó ch, mi my tui đâu.”

Mi ln gã ct ging, mùi men cùng mùi thuc lá ph ra, xc vào mt người đối diện. Chân mày Hi Nam nhăn li. Cm thy hơi nóng t mt mình, anh c gi mt v thn nhiên, tay vô thc chm lên mũi như mun ngăn mùi khói thuc, mùi men và c mùi con người.

“Anh không s con bé b bt cóc sao?” Anh hỏi.

Gã đàn ông phì cười mt tiếng khinh mit, tay di điếu thuc.

“Nhà có gì đ chuc mà đòi bt cóc? Bt cóc gi khôn lm.”

Tun ngả người ra sau, da vào tường. Bc tường xanh xám bám đy vết dơ phía sau như hòa vào vi gã, như mt bc tranh m đm, ti tăm.

“L như có bt, thì k luôn. Đ tn cơm nuôi.” Tun buông mt câu lnh tanh, ri nhm mt im lng bỏ mặc người đi din có mun tiếp tc hay không.

Hi Nam không hi na, trong lòng xao đng, ngt ngt. Anh quét mt qua mt ln na như đ chc chn rng mình không b l điu gì.

Mt đa tr sng trong môi trường thế này s có tính cách và suy nghĩ như thế nào?

My quyn tp trên bàn và hp sáp màu như có ma lc kéo ánh nhìn ca anh vào nó. Lt m vài quyn tp trên bàn, tp toán, ng văn, nhng bài kim tra đim 9, đim 10 đ chót như son.

Ch đp đy.

Hi Nam hơi nhếch ming, như mt li đng viên dành cho cô bé mà anh chưa tng gp.

Mt t giy rơi ra t trong quyn tp.

Mt bc tranh v bng sáp màu. Mt người đàn ông đang nm tay hai bé gái. Mt đa cười tươi. Đa còn li, khuôn mt đ thm. Ch mt màu.

Ai đó nt bô ngoài sân, mt tiếng gm rú đt ngt ri biến mt dn.

Anh nheo mt, kh mím môi, quay sang phía người đàn ông:

“Tranh này, con gái anh v ai vy?”

Gã lười biếng hé mt liếc qua, ri li nhm lại như th nó chng có gì quan trng.

“Không biết na.”

Hải Nam nheo mắt, dí sát bức tranh về phía có chút ánh sáng hắt vào từ cửa. Cô nhóc chú ý nhiu chi tiết nh ví dụ như v bn thân tay cm vé s. Hải Nam dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên phần đầu của người đàn ông trong tranh. Lớp sáp màu trắng được đè cật lực lên nền đen, tạo ra một mái tóc hoa râm lởm chởm.

Anh điều tra viên liếc sang Tuấn, dán mắt vào mái đầu đen khét lẹt mùi nắng và mồ hôi sau làn khói thuốc xám mờ. Anh khá chắc, gã trong tranh không phải là người cha vô dụng này.

Vy người đó là ai? Và đứa trẻ với khuôn mặt đỏ thẫm, rũ rượi bên cạnh là ai?

Ri khi khu tr ngt ngt với bức tranh trong túi. Hải Nam nhìn lên bầu trời đang dần chuyển xám, hệt như trong lòng anh bấy giờ.

 

* * * * *

 

“Có ông già hay mua vé s ca nó ri dn đi đâu đó.”  Người ph n va k, tay vn thoăn thot múc bún vào tô.

“Đây đây, ra lin.” Bà ta nhanh nhảu bưng tô bún riêu cho khách, ming cười tươi rói.

“My ln ng dt nó đi đâu xong là nó có tin, mua bún riêu ch tôi nè.” Bà ta quay tr li, tiếp tc câu chuyn. M hôi t trán chy dài xung thái dương, ri xung hàm, lóe lên theo mi c đng ca cơ mt.

“Bà đang nói ông Tám h? Cha già dê xóm dưới?” Mt v khách chen vào.

Sng lưng tê rn khi Hải Nam nghe thy ba ch “cha già dê”, nhưng ri nhanh chóng quay li trng thái trung tính đ tiếp cn đ hết thông tin.

, thng cha đó đó.”

Bà bán bún riêu gt đu ri thêm vào:

“Nghe nói hi xưa tng làm con nh nào mười my tui có bu na.”

Hải Nam thy mt mình nóng lên, như có th bt ra cú đm bt c lúc nào. Anh hít mt hơi dài, cm t giy v đường theo hướng dn ca người ph n đ tìm đến k mà bà ta nhc đến.

Xung quanh là tiếng xì xp, rì rm và phán xét.

“Nghe nói…”

“Nghe nói…”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px