CHƯƠNG 10 – “Nghe nói…”
Thiếu nhân sự là cái cớ để Đội 1 mượn người của bên này, nhưng thực sự thì cứ ngầm hiểu là: không ai trả lương cho người rảnh rỗi. Dù thật ra Hải Nam vẫn có quyền từ chối vì chỉ ăn lương theo vụ, nhưng anh vẫn nhận, một kiểu giúp đỡ qua lại giữa các bên.
Hải Nam nhích từng chút dưới nắng gắt của buổi trưa tháng Bảy, dù không cam lòng cho lắm nhưng… công việc mà. Anh tặc lưỡi.
Dạo này, chẳng thêm được manh mối gì về “con nhỏ biến thái cùng với đám khói đen thích ăn trùng ma” cả. Không có thêm đám trùng nào chết tương tự, cũng không có con quái nào bị rút niệm rồi xiên sống.
Cô ta đổi cách thức? Hay ra tay sạch sẽ, dọn luôn hiện trường? Còn có thể quái đản hơn, ăn luôn niệm người chết.
Kiểu nào thì cũng biến thái như nhau.
“Lê Ngọc Thanh Yên” – bốn chữ đó là cái tên duy nhất anh có trong diện tình nghi, trùng khớp về dáng người lẫn giới tính – tất nhiên. Tay cô ta có vết chai của người tập võ lâu năm. Ngoài mấy thứ đó thì chẳng có gì hết.
“Kẻ đó thuận tay trái,” Nhật từng nói, dựa trên vết thương mà phán đoán. Rõ ràng, quản lý câu lạc bộ đó thuận tay phải như bao người. Biết rằng, người học võ có thể thuận cả hai tay, nên Hải Nam đã đến Cơ Duyên vài lần, vừa quan sát vừa tìm sơ hở, nhưng sau mỗi ván cờ chỉ thấy càng bế tắc. Thông tin về cô nàng chỉ gói gọn như trong hồ sơ lý lịch.
Thanh Yên – hai mươi ba tuổi, được nhận nuôi từ chủ câu lạc bộ cờ từ lúc cô ta mười lăm tuổi. Cha nuôi sau đó đi sang nước ngoài định cư, giao lại câu lạc bộ cho cô quản lý. Thông tin trước đó về cô gái này thì sạch trơn. Hệt như cô từ trên trời rơi xuống.
Hải Nam cũng từng dò hỏi Minh Anh về cô quản lý câu lạc bộ cờ, những gì cậu biết cũng chẳng hơn anh là bao. Quen nhau ở thư viện, thích đọc sách, thích chơi cờ, thuận tay phải… toàn mấy thông tin không giúp ích được gì.
Điềm tĩnh. Nhẹ nhàng. Tử tế.
Khóe môi anh lúc đó bất giác giật giật khi Minh Anh thêm mấy tính từ này để miêu tả Thanh Yên. Nếu không có kinh nghiệm ăn một đạp, một vả đêm đó, ấn tượng của anh về cô chắc cũng gần như thế.
“Thanh Yên có tập Judo một thời gian đấy. Chị ấy nói là học để tự vệ thôi.”
Cuối cùng cũng có chút thông tin giá trị. Dù thứ võ cô ta đánh không hẳn là Judo, mà giống như chắt lọc từ rất nhiều môn võ cận chiến khác, linh hoạt và hiểm hóc hơn hai chữ “tự vệ” nhiều.
Hải Nam không có bất kỳ chứng cứ thực tế nào có thể xác minh cô quản lý câu lạc bộ đó chính là kẻ áo đen săn niệm, ngoài việc mất thuốc của Minh Anh tại hội quán. Trực giác của anh nói cô ta có liên quan. Dẫu cho trực giác có đúng thì anh cũng chẳng thể làm gì ngoài chuyện tự tìm cách chứng minh để an ủi sự cố chấp của mình.
Dừng đèn đỏ, Hải Nam lơ đễnh lướt mắt qua tờ giấy tìm trẻ lạc được dán trên cột điện gần đó.
Dạo này bắt cóc lộng hành dữ.
Anh nheo mắt, thở dài, rồi phóng xe khi đèn vừa chuyển xanh.
Hải Nam đang tìm kiếm thông tin của một vụ mất tích. Một bé gái bán vé số. Người nhà báo mất tích xong cũng có vẻ không vội vã tìm cho lắm, như thể báo cho có. Có vài nhân chứng từng thấy cô bé đi với ai đó vào lần cuối cùng.
Đội 1 đã quá tải với những vụ án lớn, giết người, buôn lậu… nên Đội 2 được phân công hỗ trợ. Cụ thể là giao hẳn cho anh.
Nơi ở của bé gái khá dễ tìm, ít nhất là đối với anh.
Dãy nhà trọ nằm ở cuối con hẻm nhỏ, ngoằn ngoèo, nhưng là đường độc đạo – chỉ có một lối ra vào. Cái nắng gay gắt buổi trưa đổ xuống trước sân cũng không thể nào xuyên vào bên trong dãy trọ.
Tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng chê bai dè bỉu, tiếng cười hô hố, tiếng trẻ con khóc la, rồi cả tiếng chửi rủa nhau the thé. Tất cả như một bản hòa âm hỗn độn, trần trụi đến gai người.
Sau khi hỏi thăm vài lượt, anh cũng gặp được cha của cô bé – Tuấn.
Trong căn nhà trọ cũ kỹ, quần áo ám mùi được treo dọc lên tường, chất chồng lên nhau. Hải Nam ngồi bệt dưới nền gạch vì trong nhà chẳng có cái ghế nào. Ở góc phòng, ba bốn cuốn tập được chồng lên nhau ngay ngắn, đặt trên chiếc bàn xếp cũ. Những miếng băng keo bám đầy bụi như đang cố sức làm hòa, níu giữ mặt và chân bàn.
Phòng trọ không cửa sổ, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt dạt vào từ cửa chính.
Người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, khuôn mặt đỏ ửng, vừa kể, vừa châm điếu thuốc.
“Con Mai, hôm đó đi bán rồi mất tiêu. Tôi tưởng nó đi chơi, cũng mặc kệ. Tôi ở công trình hai ba hôm, về nhà cũng không thấy nó.” Ông ta nhả khói thuốc ra, mắt mơ màng. “Chắc giống mẹ nó, bỏ theo trai. Mẹ nó chứ, mới mấy tuổi đâu.”
Mỗi lần gã cất giọng, mùi men cùng mùi thuốc lá phả ra, xộc vào mặt người đối diện. Chân mày Hải Nam nhăn lại. Cảm thấy hơi nóng từ mặt mình, anh cố giữ một vẻ thản nhiên, tay vô thức chạm lên mũi như muốn ngăn mùi khói thuốc, mùi men và cả mùi con người.
“Anh không sợ con bé bị bắt cóc sao?” Anh hỏi.
Gã đàn ông phì cười một tiếng khinh miệt, tay dụi điếu thuốc.
“Nhà có gì để chuộc mà đòi bắt cóc? Bắt cóc giờ khôn lắm.”
Tuấn ngả người ra sau, dựa vào tường. Bức tường xanh xám bám đầy vết dơ phía sau như hòa vào với gã, như một bức tranh ảm đạm, tối tăm.
“Lỡ như có bắt, thì kệ luôn. Đỡ tốn cơm nuôi.” Tuấn buông một câu lạnh tanh, rồi nhắm mắt im lặng bỏ mặc người đối diện có muốn tiếp tục hay không.
Hải Nam không hỏi nữa, trong lòng xao động, ngột ngạt. Anh quét mắt qua một lần nữa như để chắc chắn rằng mình không bỏ lỡ điều gì.
Một đứa trẻ sống trong môi trường thế này sẽ có tính cách và suy nghĩ như thế nào?
Mấy quyển tập trên bàn và hộp sáp màu như có ma lực kéo ánh nhìn của anh vào nó. Lật mở vài quyển tập trên bàn, tập toán, ngữ văn, những bài kiểm tra điểm 9, điểm 10 đỏ chót như son.
Chữ đẹp đấy.
Hải Nam hơi nhếch miệng, như một lời động viên dành cho cô bé mà anh chưa từng gặp.
Một tờ giấy rơi ra từ trong quyển tập.
Một bức tranh vẽ bằng sáp màu. Một người đàn ông đang nắm tay hai bé gái. Một đứa cười tươi. Đứa còn lại, khuôn mặt đỏ thẫm. Chỉ một màu.
Ai đó nẹt bô ngoài sân, một tiếng gầm rú đột ngột rồi biến mất dần.
Anh nheo mắt, khẽ mím môi, quay sang phía người đàn ông:
“Tranh này, con gái anh vẽ ai vậy?”
Gã lười biếng hé mắt liếc qua, rồi lại nhắm lại như thể nó chẳng có gì quan trọng.
“Không biết nữa.”
Hải Nam nheo mắt, dí sát bức tranh về phía có chút ánh sáng hắt vào từ cửa. Cô nhóc chú ý nhiều chi tiết nhỏ ví dụ như vẽ bản thân tay cầm vé số. Hải Nam dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên phần đầu của người đàn ông trong tranh. Lớp sáp màu trắng được đè cật lực lên nền đen, tạo ra một mái tóc hoa râm lởm chởm.
Anh điều tra viên liếc sang Tuấn, dán mắt vào mái đầu đen khét lẹt mùi nắng và mồ hôi sau làn khói thuốc xám mờ. Anh khá chắc, gã trong tranh không phải là người cha vô dụng này.
Vậy người đó là ai? Và đứa trẻ với khuôn mặt đỏ thẫm, rũ rượi bên cạnh là ai?
Rời khỏi khu trọ ngột ngạt với bức tranh trong túi. Hải Nam nhìn lên bầu trời đang dần chuyển xám, hệt như trong lòng anh bấy giờ.
* * * * *
“Có ông già hay mua vé số của nó rồi dẫn đi đâu đó.” Người phụ nữ vừa kể, tay vẫn thoăn thoắt múc bún vào tô.
“Đây đây, ra liền.” Bà ta nhanh nhảu bưng tô bún riêu cho khách, miệng cười tươi rói.
“Mấy lần ổng dắt nó đi đâu xong là nó có tiền, mua bún riêu chỗ tôi nè.” Bà ta quay trở lại, tiếp tục câu chuyện. Mồ hôi từ trán chảy dài xuống thái dương, rồi xuống hàm, lóe lên theo mỗi cử động của cơ mặt.
“Bà đang nói ông Tám hả? Cha già dê xóm dưới?” Một vị khách chen vào.
Sống lưng tê rần khi Hải Nam nghe thấy ba chữ “cha già dê”, nhưng rồi nhanh chóng quay lại trạng thái trung tính để tiếp cận đủ hết thông tin.
“Ừ, thằng cha đó đó.”
Bà bán bún riêu gật đầu rồi thêm vào:
“Nghe nói hồi xưa từng làm con nhỏ nào mười mấy tuổi có bầu nữa.”
Hải Nam thấy mặt mình nóng lên, như có thể bật ra cú đấm bất cứ lúc nào. Anh hít một hơi dài, cầm tờ giấy vẽ đường theo hướng dẫn của người phụ nữ để tìm đến kẻ mà bà ta nhắc đến.
Xung quanh là tiếng xì xụp, rì rầm và phán xét.
“Nghe nói…”
“Nghe nói…”