Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mảnh vỡ đơm hoa

CHƯƠNG 9 – “Nghe nói…”

Thanh Yên nhìn chm chm hai con mèo đen nh xíu, chưa m mt, đang nm trong chiếc hp. Ai đó đã vt chúng ra đường, mc k sng chết, ch vì chúng là mèo, mà còn màu đen na. Đêm qua mưa ln khiến chúng lnh ngt, ướt mèm. Tiếng kêu khe kh như th chng minh chúng còn sng.

“Tht mnh m.” Cô chp mt, ph tm vi lên chúng, ri mang lũ mèo vào trong, lướt ngang người đàn bà đang vi vã dán giy tìm người lên ct đin trước hi quán.

Nng sm ri bóng lên nhng tán cây to, to nên nhng du chm xen k nhau trên bc thm. Bui sáng, hi quán ch có my bác trung niên đang ngi buôn chuyn.

“Thng cháu ông Năm b mt tích đó.”

“Chc trn nhà đi chơi.” Ai đó bình lun vi ging chc nch.

“Mi by tám tui mà đi đâu. S b bt cóc bán sang Cam ri.” Ging ai đó li hơi lo lng.

“Nhà đó m theo trai, biết đâu m thng con theo thì sao.” Ai đó li khúc khích như phán xét người khác là mt thú vui.

Cuc trò chuyn rôm r dường như ch là nhng tiếng xc xào vô nghĩa vi Thanh Yên, vì cô bn. Bn nhìn hai con mèo gi đây được lau người, bú no, nm ôm nhau ng. Trên gương mt y, không có sc thái nào ca sự thương xót hay ghen t.

Ch là nhìn.

Như cm thy đã nhìn đ lâu, cô nâng khóe môi, gương mt giãn ra, dáng v li như mi ngày.

Có mt chút hoa trong lòng.


“D
thương quá à. Nh xíu à,” bé Mai vừa nói vừa nhìn hai cc tròn vo, đen thui quơ quào trong hp giy. Cô bé nhè nh chm tay vào chúng như có th s làm đau nó, cười khúc khích khi cm nhn hơi m lan ra t ngón tay.

“Sao m nó b nó vy cô?” Bé Mai ngước nhìn Thanh Yên, mt long lanh.

“M nó không b nó, con người b.” Cô vut đu đứa trẻ.

“Vy mà con tưởng nó ging con.” Mt bé con rưng rưng, mang theo s cm thương cho hai con mèo, hoc cho chính mình.

“Mai con ghé chơi vi nó đi. Nó s vui lm.” Thanh Yên ly năm t vé s, va tr tin va nói.

“Ngày nào con cũng ti luôn.” Bé Mai gt đu lia la như th nếu không hi đáp s chng bao gi còn cơ hi. Chiếc nơ vàng trên tóc cũng lúc lc tng nhp đng tình.

Cô nhóc đánh chân sáo, va đi va ngâm nga rồi khut dn khi tm mt Thanh Yên. Hai con mèo kêu meo meo đòi m, mt he hé, xám xt mt màu.

Cô bé không gi li, ch ti thêm vài ln ri không bao gi đến na.

 

* * * * *

 

Thanh Bc C Loa, hai đu dp, đang on mình un lượn thành vòng trên cây nong, to thành dáng hình quen thuc.

Hi Nam dùng kìm mũi tròn điu chnh tng đường nét cho đến khi va ý. Trong khi đó, Minh Anh đang cm ci nu ăn trong bếp, sau khi ném cho anh trai mt cái bĩu môi mang hàm ý chê trách s không mấy gn gàng trong xưởng.

Anh không nh, nhưng có v thng nhóc chướng mt nên bt tay vào dn dp “mt chút. Cái mt chút đó ca Minh Anh khiến Hải Nam hết hn, tưởng đi nhm vào xưởng ca ai đó. Đã thế, cậu em sn tin nu luôn ba ti kèm theo nhng li ma mai quen thuc.

Không gian nh lan ta v m nng ca tiêu hòa trong màu nâu vàng ca cá kho va ti la. Trong không khí còn thêm chút dư v ngt ngào ca cơm chín và mùi rau thơm va ct. Mùi thơm khiến d dày xao đng.

Mũi kìm dng lưng chng như lưỡng l điu gì. Hi Nam lc tìm trong hp nguyên liu, cân nhc tng món mt, ri dng li ở một viên đá. Ánh đèn vàng xuyên qua mnh tinh th trong sut đang bc ly nhng si tơ đen nhánh bên trong.

Ta bt mt đon bc, chnh thêm mt chút sau đó đt viên đá vào. Chân mày anh co li, thot cái li giãn ra. Chủ tiệm Hoa Tay dùng cây đc, khc thêm vài ký t. Ánh mt tr nên tha mãn.

Hoàn ho.

Cùng lúc, Minh Anh cũng đã hoàn thin xong ba ăn.

“Hai tuần nữa em dọn về đây nhé.” Minh Anh bới chén cơm, đưa sang cho anh trai.

“Tưởng cả tháng nữa chớ. Có cần anh qua dọn giúp gì không?”

“Không cần đâu. Em sẽ nhờ bạn.”

Hải Nam gật đầu, rồi gắp một miếng cá vào chén.

Anh em họ không ở cạnh nhau từ hồi Minh Anh vào cấp ba. Thằng bé nói muốn vào nội trú để đỡ mất công đi đi về về. Thực tế, Hải Nam là người rõ nhất, Minh Anh không muốn anh tập trung quá nhiều cho cậu, mà dành thời gian cho bản thân nhiều hơn. Bằng chứng là cứ hai ba hôm, nó lại mò về căn trọ nhỏ khi đó của anh để  dọn dẹp, nấu nướng.

"Tháng my thì đi?” va gp thêm miếng cá, Hải Nam va hi.

“Tháng tám năm sau, còn cả năm lận mà. Minh Anh dẻ xương b vào cái đĩa nh, gp phn tht gn gàng vào chén ca mình.

“Chun b đến đâu ri? Mt Hi Nam di sang tô canh nóng hi, thuận tay múc mt mung to chan vào cơm.

“Còn thiếu chút... tài chính y,” Minh Anh ngập ngừng như th đi ch mt li phn hi.

Hi Nam mt tiếng:

Lo được. Yên tâm.

Ánh mt cu em thoáng nh nhõm xen ln áy náy, ri cht quay v v ban đu. Tiếng “tách” t bình siêu tc báo hiu nhim v hoàn thành. Cậu đặt hai ly trà xuống, màu nâu cánh gián hắt vệt sáng lên mặt gỗ.

“Cuối tháng này nghỉ hè, em tìm thêm việc. Được phn nào lo phn đó.

Ngước mt nhìn em trai, Hải Nam gt đu ri li chú tâm vào chén cơm dang d.

 

* * * * *

 

Chiếc nhn đính đá ôm trn ngón tay tr, ta như vòng tay ôm cht.

“Thch anh tóc đen đó. K tà. Chng côn trùng, đc bit chng my con có răng hôi hám. Lần này không cần sạc nhẫn nữa.” Hi Nam nói vi ging đy t hào.

Thy Minh Anh nhìn vào dãy kí t trên nhn vi v thc mc, anh tiếp tc gii thích.

“Bùa kích đấy. Thay vì khóa như lần trước, Bạc Cổ Loa lần này làm dẫn. Linh thuật của em không bị triệt tiêu mà sẽ thu vào viên thạch anh. Kiểu như sạc dự phòng ấy mà. Còn cái bùa thì dùng để xả khi năng lượng bị tích đầy. Được cái là vừa công vừa thủ, khỏi cần tháo nhẫn, cũng không cần mất công sạc.”

Anh ht đu v phía bng phi tiêu:

“Th xem.

Nói xong, anh thợ kim hoàn nm ly tay em trai, khum li trong lòng bàn tay mình, ch còn ngón tay tr vươn ra, hướng v mc tiêu. Minh Anh vn khí, cm giác linh thuật đang cun trào, nhưng không cách nào thoát ra. Sau đó mt ngun năng lượng khác bao bc linh thuật, thành tng dòng t v ngón tay.

Đùng! Mt tiếng đng ln vang di.

Tm bng rơi xung đt vi mt l thng còn đang cháy xém tâm. Mt mng tường v ra, to thành vết nt xung quanh.

“Đnh! Hi Nam như đa tr reo hò khi nhn đ chơi. Cũng không rõ s tán thưởng dành cho món pháp khí hay cho cu em trai.

Minh Anh git tay li theo phn x. Dòng đin màu xanh sáng va nht dn ngón tay. Cu nut khan, cp mt xung như đang trn tránh cm giác va nhen nhóm. Chân bng lnh hơn mt chút khi nghĩ ti vic phi dùng sc mnh này ln na.

Lần thử khóa linh thuật bằng Bạc Cổ Loa vừa rồi, dường như có tác dụng. Minh Anh chẳng còn cảm thấy cơn đau nữa. Nhưng từ khi mất nhẫn, mt trái thnh thong vn ghé thăm như nhc nh v s tn ti ca nó suốt cả tháng. Cậu cũng từng được Hải Nam đưa đến Mộc Sơn Đường – nơi chữa trị những căn bệnh thuộc về thế giới kia. Lang y ở đó cũng không tìm được nguyên nhân, nhưng ít ra anh ta cũng không kết luận bằng cụm từ: “Mt mi do căng thng.”

Cuối cùng anh ta cũng chỉ cho cậu mấy thang thuốc an thần, bồi bổ. Vậy mà chúng lại có tác dụng, dù không mấy trọn vẹn. Hình ảnh vẫn xut hin trong khonh khc, nhanh đến mc cu chưa kp cm nhn cơn đau.

c ca ai đó khác chăng?

Bây gi cu vn là Minh Anh ch?

Chng biết na. Ti nay, ch mun ng ngon.

Ngoài tri đã bt đu mưa. Gió mang theo hơi nước lun qua ca s, khiến nó rung lên, va vào nhau liên hi. Minh Anh lúc này chẳng biết rằng có một người khác ở cách xa nơi đây, cũng đang nhìn và nghe thấy những gì anh em họ nói. Kể cả nỗi bất an đang thành hình.

 

* * * * *

 

Nhng git mưa thi nhau gõ lên kính ca s, to thành nhng nhp điệu d di, l thay, cũng khiến người ta d vào gic ng. Cô gái nghiêng đu, nhìn ra ngoài ca s, biu cm thư thái như đang thưởng thc mt bui biu din ca thiên nhiên. Ánh đèn ng ph bóng lên cô, phân chia gương mt thành hai na như mt bc tranh sáng ti. Chiếc khuyên tai l ra, lp lánh.

Cô gái xoay chiếc nhn rộng lỏng lẻo ngón trỏ mảnh khảnh, nhưng ánh mt li lơ đãng trôi xa.

Cậu nhận ra rồi sao? Tôi còn không biết lý do vì sao tôi để tâm đến cậu nữa. Có phải do chúng ta giống nhau?

… À không không…

Là bóng tối của chúng ta giống nhau…

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px