Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mảnh vỡ đơm hoa

CHƯƠNG 5 – Nhân chứng

Ánh nng sm ph trên nhng mái nhà, in bóng xung con hm nh – nơi đông đúc người qua kẻ lại, vi vã bt đu mt ngày mi. Dc hai bên đường là nhng sp bán hàng san sát nhau: tht, cá, rau, đ c. Tiếng rao ca các tiu thương trong khu ch t phát cũng không át ni tiếng còi xe inh i.

Hi Nam phi vt v lm mi lun lách được qua đám đông chen chúc. Lòng thm t trách s hăng hái quá mc, khiến bn thân phi lao ra đường đúng gi cao đim. Càng đau xót hơn cho Wind – con xe yêu quý – đang phi ct lc băng qua dòng xe đông đúc.

Bon chen kiu này, ti Wind ghê…

“S 13/4/5/14 Tôn Tht Thuyết… s nhà hay mt mã vy tri?” Anh lm bm.

Trên nhng vách tường cũ k, s nhà cũ mi xen ln nhau, khiến vic tìm kiếm tr nên khó khăn hơn bao giờ hết.

Anh tin vào trc giác, min là nó không liên quan đến vic tìm đường. Nht hay chc rng tính mù đường ca anh d thương. Nhưng th hi d thương ch nào khi đi điu tra hay săn quái mà hi mười người vn lc?

GPS ư? Ch đúng được ti đu hm. Vào trong ri thì nó vi anh cùng mù như nhau.

Sau vài ln r trái, r phi ngon nghoèo như tơ nhn, cui cùng cũng ti nơi. Ngôi nhà được xây theo kiu thp niên 70 và bn thân nó cũng rệu rã luôn ri. Bng chng là nn nhà gi đây còn thp hơn mt đường c mt gang tay. Ca m, nhưng chng có ai, như th ch nhà là người tin tưởng c thế gii vy.

Anh ct tiếng gi, mãi mt lúc sau mi nghe tiếng dép lê lp xp vang lên. Mt bà c tóc bc phơ, chm rãi tng bước v phía ca, ging run run:

“Kiếm ai đó?”

“D, chào bà. Con tìm anh Chí. Anh y có nhà không bà?” Hi Nam trưng ra n cười chuyên nghip lên môi.

“Đòi n hay gì?” Bà c nheo nheo mt như đ nhìn rõ khuôn mt người đi din.

“D không. Con là bn anh y.”

“Nó không có nhà, qua bên tri gà kiếm nó coi.” Bà c nói ri ch ch, nhit tình hướng dn đường đến tri gà cho anh. Bà kiên nhn, gi tên tng con ph, tng cái hm… theo cách riêng ca bà.

Càng nghe càng thy đa ch mình mun đến như câu đ. Anh thm than th, rút giy bút ra v li theo ch dn, ri xin luôn c s đin thoi ca Chí đ phòng h, ch tuyệt đối không gi. Ai đi điu tra mà gi cho nghi phm trước bao gi.

Vừa nhét tờ giấy vào túi, Hải Nam nổ máy Wind, định quay đầu lết ra khỏi cái hẻm chật chội này để hướng ra trại gà.

Ra ti đu hm, mt gã đàn ông khnh khng đi ngang qua anh. Gã va đi va rít thuc, tiện miệng khạc nhổ một bãi ngay mép cống, trông ht như hình minh ha “cm làm theo” trong sách đo đc.

Nhưng sao mà quen quen.

Thi gian như chm li mt khc khi Hải Nam nhìn rõ góc mặt bên kia qua màn khói thuốc. Khuôn mt đó chính là tên cầm đầu trong b h sơ đêm qua, cũng là k anh đang tìm.

Ngô Văn Chí.

Hi Nam tc tc quay xe đui theo.

Nghe tiếng động cơ phía sau, bản năng giang hồ của Chí như báo hiệu. Chí co giò quay ngoắt, thay vì chạy ra đường lớn như một thằng ngu, gã lủi thẳng vào một con hẻm hẹp kẹp giữa hai dãy nhà trọ, hòng dùng địa hình hẹp để chặn xe máy.

Thông minh đấy. Mà muộn rồi.

Hải Nam đá chân chống, lao theo. Chí chạy trước nhưng liên tục bị những sào phơi đồ và xe máy dựng sát tường cản trở. Khoảng cách giữa hai người chẳng những không giãn ra mà còn ngắn dần. Ngay lúc Chí ngoái đầu nhìn lại, Hải Nam chồm tới, chộp lấy cổ áo gã kéo giật về phía sau.

Gã đưa tay che đu, co rúm người lại, ming kêu la:

“Em ha… em ha… My ngày na có tin, em tr lin… Đng đánh em na…”

 

* * * * *

 

Chí va bôi thuc lên vết try xước tay, va liếc nhìn khuôn mt đang t v ăn năn ca Hi Nam như thm nghĩ: “Má nó… hi chuyn có cn làm quá vy không?” Chỉ dám chc mt điu: gã s không bao gi dám tht ra thành li trước mt anh.

Đt ly cà phê đá xung chiếc bàn nha trước mt, Hải Nam vào thng vn đ.

Khi nghe nhc đến cô gái Mắt Sao, Chí nhăn mt, xoa xoa trán.

“Nay nng gt quá… Hi nãy té đau. Không nh lm.”

Hi Nam “à” lên mt tiếng, ging kéo dài như chia s ni đau cùng k đi din. Anh m ví, móc ra t năm mươi nghìn đưa cho gã. Ming cười nhưng mt mang hàm ý: “Ăn sáng hoc ăn đm.”

Mt cơn n lnh chy dc sng lưng. Chí cười gượng, đưa hai tay nhn ly như con nít nhn lì xì ngày Tết.

“Ba đó… bn tôi đi nhu ở quán cóc kế bên toàn nhà Mắt Sao. Thy con nhỏ dáng cũng xinh, dù nó che mt. Nó đng mt mình à.” Gã va k, ánh mt xa xăm như đang lùng sục lại ký ức. “Tôi đ ý nó mt hi. Đng lâu, chc mi chân, nên ngi thp xung, hai tay úp lên mt. Chc mi b b đá nên khóc. Bn tôi… hay thương người lm. Ai khóc thì li d thôi. Ai dè…”

Hi Nam bt dy khi lưng ghế, nghiêng người v phía Chí đ không b sót chi tiết nào.

“Ai dè… nó tát bn tôi. D lm. Con qu nh đó...” Gã chặc lưỡi, nhp ngm cà phê. “Ba đa tôi thy vy, chy ra can. Thì nó đánh luôn. Con qu cái hung d…”  Tay gã xoa bng, mt hơi nhăn li. “Chưa kp hiu gì thì thy nm đt hết trơn. Gi còn đau nè. Cũng không biết có phải đạp trúng dây điện gì hay không?” Gã lẩm bẩm câu cuối, như nhớ lại cảm giác tê buốt khắp người trước khi ngã gục.

Hi Nam nghe xong, gương mt đy v nghi hoc.

Điện giật? Hẳn là linh thuật rồi. Nhưng mà… nhanh đến vậy sao? Anh nh rõ, khonh khc lơ là ca mình ch gn mười giây. H gc bn gã đàn ông vi sc mt cô gái trong thi gian ngn như vy, tht khó tin. Tr khi…

“Cô ta hung d như thế nào? V mt? Ánh mt?” Hi Nam vi vàng hi li như ch mt li khng đnh.

Chí c nh li. Cht, gã v đùi cái “đét”.

“Mt nó… Đúng ri. Mt con qu nh đó đen thui. Mt con mt đen toàn b!”

Hi Nam bám cht vào ghế. Mt cm giác ngt ngt, tê rn lan ra khp cơ th.

 

* * * * *

 

Nhng mái nhà ven sông được ph lên màu vàng nht ca nng chiu khiến chúng trông có v thơ mng. Có l người ta s cm thy lãng mn, nếu dưới chân không phi là xác ca mt đám trùng ma bc mùi thi hoc.

Hi Nam nhăn mũi, khu giác mun đình công ngay tc thì.

“Xin li. Thiếu người quá.” Nht đeo khu trang, tay đưa mt cái khác cho Hải Nam, ging t v bt lc. Ánh mt gã li khc lên câu: “Tôi ngi. Anh cũng phi ngi.”

“Thêm công tác phí cho tôi là được.” Hi Nam cười khy, đeo khu trang vào.

Anh không phải nhân viên chính thức của Đội điều tra số 2 – một nhóm thuật nhân có chuyên môn để hỗ trợ Đội điều tra số 1 trong các vụ có yếu tố khó giải thích công khai, kiểu như thế này. Mà thật ra, Đội 2 cũng chẳng phải đơn vị chính quy gì cho cam. Gọi đúng bản chất thì: nửa tư nhân, nửa nhà nước, nửa lưng chừng.

Cng tác viên như anh thì không có bo him, thưởng Tết hay phúc li gì. Lương tính theo vụ, đúng mức cơ bản. Bù lại, cái mác “liên kết nhà nước” thì không thiếu việc ngoài để nhận.

Sự tích thành lập Đội 2 kể ra thì cũng khá ly kỳ. Nghe đâu là sếp của Đội 2 có mối quan hệ tốt đẹp gì đó với mấy sếp lớn bên Bộ, nên được mời về làm cố vấn. Từ đó mới có việc thành lập đội. Gọi là đội cho hoành tráng thôi, chứ thực chất Đội 2 chỉ có mỗi gã đội trưởng và chị thư ký là có hợp đồng ăn lương đàng hoàng. Còn Hải Nam và những kẻ khác chỉ là cộng tác viên cày thuê.

Phần lớn nhân sự Đội 2 đều ẩn danh. Vì thế, dù biết mạng lưới cộng tác viên của đội đông hơn nhiều, Hải Nam cũng chỉ mới gặp mặt vài người. Mà trong số đó còn tính luôn cả sếp.

 

 

 

 

 

 

 

Sếp của Đội 2 là ai á? Tất nhiên chính là gã mập đang hì hục rắc bột Ngũ Sắc, lâu lâu lại càu nhàu kia kìa. Cộng tác viên thường làm việc theo cặp. Ngoài cộng sự trực tiếp và đội trưởng, phần lớn chẳng biết gì về những người còn lại.

Ẩn danh”, hai từ đó với Hải Nam thì chỉ mang tính tượng trưng. Ngay ngày đầu ký thỏa thuận cộng tác, Nhật đã lôi anh sang giới thiệu với cả Đội 1.

Ừ, là Đội 1. Chứ Đội 2 ngoài gã với chị thư ký ra còn ai để giới thiệu nữa đâu.

Thành ra người bên Đội 1 quen mặt anh gần hết. Mỗi lần thiếu người, họ cũng tiện tay kéo anh vào làm luôn.

Hải Nam gạt hết mấy chuyện vớ vẩn sang một bên, tập trung vào cái xác con trùng trước mặt.

Trùng ma có lp da như nhng mnh kính, giúp nó n thân dưới mt người bình thường. Nhưng cái mùi khi chết thì ai cũng ngi được. Cái mùi hôi thi đó gây tác đng xu ti môi trường, thm chí là phát tán dch bnh.

Hi Nam m âm nhãn, đeo găng tay vào. Anh lt con trùng qua li như th kim tra điu gì đó.

Vn là nó. B rút toàn b nim, ri dùng linh thuật bn xuyên qua thân.

“Có tiến b nè,” Nht trm trồ, vừa rc bt Ngũ Sc lên xác my con trùng ma. “Cái đa này mà xin vô ch tôi làm là tôi tăng lương liền. Dùng linh thuật. Mt chiêu. Chết hết.”

“Nó mà gii thì tôi vi anh đã không phải ngi đây rc bt.”

Hi Nam có chút bt mãn, nhưng qu tht cũng khá bt ng vì s tiến b ca người này.

“Anh có thy đáng tin không? Bn nhân chng. Mt tên đã ngt, nên tính ba thôi nhé. Đu khng đnh cô gái đó có mt màu đen. Nguyên tròng. Mà ch có mt bên.”

“Tokyo Ghoul (1) h?” Nht cười khùng khc ri ngưng li như thy nó chng có gì đáng cười. “Chưa có gì chc chn. Có th b nhp. B điu khin. Cũng có th...”

Nht qut m hôi lên trán ri chi th khi nhớ ra trên găng tay có dính dch trùng. Gã vi vàng rút khăn ướt ra lau:

“Cũng có th cô ta biết chính xác nhng gì đang làm.”

Mt nhp trm im lng, đ đ nghe tiếng rui vo ve trên xác con chut gn đó.

“Tôi mà gp được là tôi chiêu m lin,” Nhật nói, tr li thái đ ct nhã như thường l. “Gii tr bây gi, không ai mun theo ngh hết. Thích lên mng bán qut (2) vi lc đít thôi.” Gã giu ct.

Hot đng dưới nng chiu, khiến m hôi như óng ánh từng ht trên khuôn mt tròn mập của Nht.

Nhng câu càu nhàu ca gã trôi tt qua tai Hi Nam. Tay anh vn thoăn thot rc bt, nhưng não đang căng ra. Mùa trùng ma sinh sn, săn nó còn d hơn vic hít th.

Tính đến thời điểm này, manh mối duy nhất anh có cũng chỉ là cô gái đó.

Thích trùng, đúng không?... Vy thì tôi cho hết.

Anh nhìn chm chm vào xác đám trùng ma. Mt kế hoch va được hình thành.

 

 

Chú thích của tác giả:

1.       Tokyo Ghoul (Ngạ quỷ vùng Tokyo): Bộ truyện tranh của Sui Ishida. Nhân vật chính là một bán ghoul với một bên mắt mang đặc điểm khác thường.

2.     Bán quạt: Tiếng lóng chỉ việc làm nội dung thu phí trên OnlyFans, thường được dùng trên mạng xã hội Việt Nam.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px