Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mảnh vỡ đơm hoa

CHƯƠNG 4 – Tối nay ăn gì?

“Đây là bn tin lúc 7 gi. Bé N hin b mt tích trên đường v. Đây là v th 3 ti khu…”

Tiếng tivi đột ngột bt m khiến Hi Nam git mình tnh gic. Tay anh vô thc quờ quạng va trúng điu khin làm nó rơi xung sàn, lăn lóc, văng c pin ra ngoài. Anh di mt, đầu óc vẫn còn ong ong. Nghe hết đoạn tin tức, anh mới cúi người nhặt pin rồi tắt tivi. Không gian ch còn li s yên tĩnh lnh lùng.

Trước mt anh, mt chng sách dày cp nm ngn ngang. Lĩnh Nam Chích Quái, Ma Qu Đi Vit Ký S, Bách Quỷ Dạ Hành Ký, Bí Thư Quái Lục… Đây là đng tài liu mà anh vt v lc tìm t kho cũ đêm qua.

Không có gì c.

Không mt dòng nào nhc đến cái gi là nim màu đen.

Một bài thảo luận trên diễn đàn Mười Hai cũng chẳng khá hơn. Ngoài vài bình luận “chấm” để hóng biến thì chẳng ai đưa ra được thông tin hữu ích nào.

Anh chng tay lên bàn, liếc sang bên phi. Mt chng sách khác va được mượn sáng nay vn còn nguyên dây buc. Anh chưa kp m ra thì….

We could have had it all

Rolling in the deep

Tiếng chuông đin thoi kéo anh khỏi mớ tài liệu trên bàn.

“Sao ri, có tra được gì mới không?” Nht ct tiếng, vn mang chút âm điu ct nhã thường thy.

“Vn chưa.” Hi Nam th dài.

Đu dây bên kia có v cũng ngán ngm. Sau mt khong lng, Nht nói tiếp:

“Anh Huy – bn tôi phòng pháp y của Đội 1 va gi thông tin.”

Nam dng lưng thng li, tp trung.

“Dựa trên độ phân huỷ, nn nhân n đã chết t bn ngày trước. Có mt vết thương ln vùng đu. Phổi không có nước. Kết luận là tử vong do tổn thương sọ não nghiêm trọng. Bên Đội 1 đang tiến hành điều tra theo hướng bị sát hại và phi tang xác.”

Tiếng lt tài liu st sot, ri gã tiếp:

“Cái khó là xác định thời gian Miêu Linh chiếm xác. Anh biết đó, nó che hết mùi, còn làm giảm quá trình phân huỷ.”

“Vết mượn xác không xác định được à? Cái đó hình thành sau khi chết mà.” Hải Nam hỏi lại.

“Bên pháp y nói cần thêm chút thời gian. Mà chuyện đó thì bên Đội 1 sẽ lo.”

Tiếng chê bai th pháp ca k x lý Miêu Linh vang vng trong đin thoi. Nht ngng mt chút ri trm ging tiếp tc:

“Sau gáy có vết xém. Thì biết đó…”

Hải Nam nhm mt.

Rút nim ngay khi Miêu Linh vn còn sng.

“Nn nhân nam chết vì mt máu, và còn…” Nht ngp ngng giây lát. Mt khong trm đè nng không gian. “B rút sch nim khi vừa chết. Lục Ẩn chưa kịp hóa thành Tán Linh hay Hồng Di.”

“Khoan.” Hải Nam ngắt lời. Trong đầu, các mạch suy luận vẫn chổng lên nhau. “Để tôi sắp lại tình huống nhé.” Hải Nam hắng giọng. “Đầu tiên, Miêu Linh hút cạn máu nạn nhân. Trong khoảng thời gian niệm xanh chưa kịp chuyển hóa, nó vẫn còn đang trong trạng thái say máu rồi bị rút niệm và xiên chết bằng linh thuật.”

“Ừ.”

“Tiếp theo, kẻ đó cũng rút luôn niệm xanh của anh chàng xấu số kia?”

“Ừ.” Nhật xác nhận.

“Tôi có giả định thế này. Hai thi thể được phát hiện chính xác là lúc 8 giờ 55 phút. Hai người họ được camera ghi lại lúc còn sống là 8 giờ 22 phút trước khi mất dấu hẳn trong góc khuất đó. Giả sử Miêu Linh bắt đầu lấy máu nạn nhân ngay thời điểm vừa mất dạng đó thì cần năm phút đến bảy phút để rút hết máu kiểu đó. Sau khi ngừng tim, não vẫn có thể duy trì hoạt động thêm vài phút trước khi tổn thương không hồi phục. Nếu lấy mốc này làm thời điểm ý chí tan rã hoàn toàn thì cần thêm khoảng bốn đến sáu phút nữa. Khi đó cần thêm một đến hai phút để niệm xanh hóa đỏ. Và hung thủ buộc phải ra tay ở khoảng thời gian này. Tổng thời gian cần có là khoảng mười đến mười lăm phút.”

Hải Nam ngưng một chút như chợt nhớ thêm chi tiết nào đó.

“À, anh đã xác định nhân chứng không phải thuật nhân rồi đúng không?”

“Rồi. Tính đến hiện tại, cậu ta vẫn là người thường. Không âm nhãn, không linh thuật gì hết.”

“Quay lại chuyện chính, hành lang nhân viên là ngõ cụt. Vì cậu nhân viên đã vào kho trước, sau đó mới vào nhà vệ sinh và thấy thi thể. Từ 8 giờ 22 đến 8 giờ 55 phút là ba mươi ba phút, trừ đi khoảng thời gian cố định, hung thủ còn khoảng mười tám đến hai mươi ba phút để trốn khỏi hiện trường. Đúng chứ?”

“Phải.”

“Camera ghi hình cô ta và dừng lại lúc 8 giờ 34. Mười hai phút, nằm trong khoảng thời gian cần thiết tôi vừa nêu. Thêm một cơ sở để tôi nghi ngờ cô ta có dính dáng đến vụ này. Hơn nữa, nếu cô ta là khách, thì sao camera thang máy và sảnh không có hình ảnh ra vào. Nên chỉ có thể đi bằng cửa sau bằng thang thoát hiểm bên ngoài, nơi không có lắp camera.”

Nhật cũng ừ mấy tiếng tán đồng.

Hải Nam tiếp tục:

“Có mấy chuyện tôi vẫn chưa thông. Đầu tiên đám niệm đen kia có liên quan đến vụ này không? Thứ hai là trừ đi thời gian di chuyển hai mươi tầng, tôi cho hẳn cô ta di chuyển chậm, mất bảy, tám phút đi. Cô ta dây dưa thêm gần mười lăm phút để làm gì mà không rời đi ngay? ”

“Cô ta đang đợi gì đó thì sao?” Nhật hỏi lại.

“Đợi? Đồng phạm à?”

“Giả thiết thôi, nhưng có cơ sở mà. Sau khi camera nhiễu, chắc gì đã có một mình cô ta ở đó.”

Tiếng gõ lách cách bên đầu dây vọng lại. Vài giây sau, Nhật mới nói tiếp:

 “Hơn nữa, toàn bộ phép tính của anh đều dựa trên giả định Miêu Linh hút máu lúc 8 giờ 22 phút. Nếu hai kẻ đó vẫn vờn nhau một lúc rồi Miêu Linh mới bắt đầu ra tay thì sao?”

“Thì… toàn bộ khung thời gian không bắt đầu quanh con số 8 giờ 22 nữa.” Hải Nam hít sâu, tiếp lời.

“Đúng,” Nhật xác nhận, “cần hai phút để nhân chứng đi từ thang máy đến kho. Nếu vụ việc chỉ mới xảy ra vài phút trước đó thì hắn vẫn có đủ thời gian gây án rồi lẩn đi trước khi bị phát hiện.”

“Vậy… mốc thời gian tôi tính, chỉ là một khả năng sớm nhất?”

“Đúng hơn là một trong những khả năng hợp lý,” Nhật đáp. “Chúng ta vẫn chưa biết chính xác Miêu Linh bắt đầu hút máu từ lúc nào.”

Cuối cùng, mọi thứ lại quay về điểm xuất phát.

“Vậy anh nghĩ gì về lý do Miêu Linh xuất hiện tại thành phố? Lần cuối tôi đọc được vụ mượn xác thì cũng là ở nông thôn mấy năm trước rồi. Mà lần này vì sao mà hút máu điên cuồng đến thế?”

“Vụ đó tôi sẽ tìm hiểu sau. Việc bây giờ là tìm kẻ kia. Tên đó ra tay như vậy quá lộ liễu, dù là chỉ tiêu diệt Miêu Linh hay vì lý do khác. Quan trọng là: kẻ đó rút niệm người – dù là người chết. Ai biết hắn có thèm người sống không?” Nhật chép miệng, trao đổi thêm vài thông tin thì cúp máy.

Cuộc trò chuyện kết thúc, nhưng hình ảnh hai cái xác cùng kẻ áo đen kia cứ như đang chơi trò rượt bắt trong đầu Hải Nam.

Đu óc anh gi nng nề như đêm ti ngoài ca s.

Mt tin nhn t Nht: “Thông tin bn gã anh cn đây.” Kèm theo đó là my cái biu tượng cười ph l.

Hi Nam m h sơ, xem hình nh và thông tin ca my người đàn ông mà anh thy gn b kè hôm xy ra v án. Lúc đó, ngay khi đặt chân vào sảnh tầng trệt của tòa nhà, điện thoại lại hoạt động bình thường, nên anh cũng kịp báo cho đội trị an khu vực. Ai ngờ đâu bây giờ lại là thông tin anh cần đến.

t t Cái bng đói kêu gào đòi được lấp đy buc anh phi tm ngng vic đc h sơ. Trong bếp còn hai gói mì. Anh bt nước nóng, chun b cho ba ăn đơn gin thì tiếng kéo ca t tng trt vang lên, báo hiu chuyến viếng thăm ca v “khách” thân thuc.

 

* * * * *

 

Minh Anh ngi trên ghế, đưa mt mt lượt quanh xưởng, bĩu môi:

“By hy tht s.”

Hi Nam ngi đi din, kh cau mày, kht mũi đáp:

“Bé ngoan thì không nói my li này.” Anh cười nhẹ tiếp lời. “Kết quả của em sao rồi? Mỹ mãn chứ?”

Minh Anh gật đầu, nhưng trong ánh nhìn không chỉ là nỗi vui mừng hân hoan.

“Có chuyn gì à?” Hải Nam hỏi, giọng trở nên nghiêm túc.

Cu em mím môi, ánh mt cụp xuống rồi lại ngước nhìn anh. Cu tóm tt nhanh nhng s kin kì quái gn đây.

“Đi khám chưa?” Hi Nam trm ngâm.

Minh Anh gt đu, đưa ra giy khám. T giy phng phiu, tóm tt biu hin và tình trng bnh với kết lun: “Mt mi do căng thng.”

Kết lun này cũng có phần đúng, nhưng anh biết em trai mình thế nào. Minh Anh đã đến tìm anh, chng t cậu đang có nghi hoặc.

Hi Nam vươn tay, định kiểm tra thì Minh Anh ngăn li:

“Xem ri, không thy gì c”.

Âm nhãn ca Minh Anh là hàng tht, giá tht, kh năng bm sinh, lúc nào cũng m. Khác vi loi của anh – chỉ mở khi dùng thuật. Anh buông người tựa lưng xung ghế.

“Vy mun anh giúp gì?”

“Tìm cách giúp em khoá “nó” lại,” Minh Anh nói, mt nhìn thng vào anh trai như khng đnh cu đã có hướng gii quyết ch là thiếu cách làm.

“Em nghĩ nguyên nhân đến từ “nó” à? Chẳng phải em nói với anh là đã kiểm soát được sao?”

Hải Nam hiểu ngay cậu em mình đang ám chỉ thứ gì. Anh cũng nương theo, chẳng gọi “nó” thành tên cụ thể.

“Nếu không phải “nó” thì có thể là gì? Anh có cách giải thích khác sao?” Minh Anh né tránh ánh mắt của anh trai, hỏi lại bằng giọng trầm hơn. “Hơn nữa… anh xem đi.”

Tay cậu tháo chiếc nhẫn đồng, đưa cho Hải Nam.

Cầm chiếc nhẫn, Hải Nam soi nó dưới đèn. Chú văn khắc ẩn trong lòng nhẫn đã mòn đến mất nét. Hoa văn trên bề mặt cũng chẳng hề bám gỉ xanh. Chiếc nhẫn được bảo dưỡng tới mức mất luôn cả chức năng bảo vệ. Chỉ còn duy nhất công dụng là một món trang sức đơn giản mà thôi. Đơn giản mà đẹp – tự hào một chút về sản phẩm của mình làm ra hẳn là không có gì quá đáng.

Hải Nam nhún vai, nhìn hai quầng thâm mắt của cậu em, nghĩ ngợi giây lát, sau đó lục tìm trong tủ nhỏ trong góc. Anh đưa cho em mình mt chiếc nhn khác.

Món trang sức lóe lên trong ánh đèn vàng ca căn phòng. Nó được un t mt thanh bc mng, qun thành ba vòng, dp hai đu. Minh Anh cm ly, lun vào ngón tr. Va khít, ging như được làm riêng cho cu. Mt lung đin m áp bao bc ly ngón tay, ri tan ra trong phút chc.

“Bc C Loa. Hàng hiếm đó. Phần lớn các thuật hay chú pháp đều dùng đến linh thuật. Năng lực đó của em cũng thế, nên anh nghĩ thứ này sẽ có ích,” anh gii thích.

Hải Nam bắt đầu luyên thuyên về thứ kim loại đặc biệt này. Bạc Cổ Loa thời xưa thường được đính trên giáp trụ của binh lính để chống những đòn tấn công từ linh thuật vào nơi yếu hiểm. Nhưng qua nhiều thời kì, kim loại này bị khai thác gần như cạn kiệt. Thời đại bây giờ, người ta thích kiếm tiền nhiều hơn kiếm chuyện. Có mấy ai đánh nhau mà dùng linh thuật chi cho vất vả khi mà một viên đạn đồng mười ly là giải quyết xong. Thế nên, Bạc Cổ Loa nhường chỗ cho súng ống mà lui về với vai trò làm trang sức, bởi nó cũng có vài nhược điểm.

“Nhược điểm?” Minh Anh bắt đúng trọng tâm.

“Chứ sao? Làm gì có thứ nào vạn năng trên đời. Nó có th chế ng linh thuật tm thi, mi ln khoảng một ngày. G nhn thì hết hiu lc. Sau đó em phi ngâm vào nước mui ba mươi phút đ làm sạch li,” anh nhếch môi tiếp li. “Không thì… nước mt cũng được, mười phút, mc gp ba. Không mua thì t to cũng được,” Hi Nam chc nch, như th em trai mình s khóc đ tiết kim hai mươi phút sc.

“Nước mt em quý lm.” Cu liếc xéo anh trai mt cái. “Nhưng không phải kim loại ngâm nước muối sẽ bị ăn mòn sao? Liệu cái nhẫn này xài được mấy hôm đây?”

“Giỏi. Nhớ bài lâu phết.” Hải Nam cười nhẹ như tán thưởng em trai rồi mới giải thích. “Dân trong nghề ai cũng biết: không ngâm bạc vào nước muối, nhất là dùng với mục đích kháng linh thuật như Bạc Cổ Loa. Bởi ngâm vào thì kích hoạt thêm cơ chế đổi chiều, nhốt linh thuật của người sử dụng lại, khiến năng lượng đó tự triệt tiêu. Cái đặc tính ngớ ngẩn này đúng ra chẳng ứng dụng được gì ngoài mấy đứa như em thôi.”

Anh thợ kim hoàn ngưng một nhịp rồi tiếp:

“Nhưng dùng kiểu đó thì nó vẫn mòn đấy em yêu à. Giải pháp này là tạm thời cho đến khi em tìm ra nguyên nhân cụ thể mới giải quyết triệt để được. Hiểu không?”

Minh Anh nghe xong chỉ gật đầu, vn khí kim tra.

Chng có mt du hiu nào cho thy s xut hin ca si ch trng bc. Cu cm thy yên tâm hơn phn nào, dù đây cũng chỉ là một phép thử.

Cậu đưa ngón cái ra hiu vi anh mình, toan đng dy thì b anh kéo xung ghế, đp hai túi gì đó lên mt.

m nóng.

Cm giác d chu lan ra khp mt ri toàn b cơ th.

“Trà xanh đó, tt cho my đa thc khuya.”

“Mà sao anh ngâm nước muối sẵn luôn vậy?” Minh Anh bất ngờ hỏi lại.

“Kiểm tra chất lượng thôi. Anh mới đổi nhà cung cấp. Cái lão bán hàng cho anh trên chợ Mười Hai vừa bị “ban” mấy hôm trước vì mời gã nào đó vào nhóm. Mà gã đó lại hỏi mua Hồng Mỹ Nhân. Vậy mới chết chớ. Anh thì cũng mới mua thử hàng của lão một lần, còn chưa kịp xin thông tin thực thì giờ phải tìm mối khác…”

“Hồng Mỹ Nhân?”

“Máu Phí Phông ấy mà.”

Hải Nam lại kể thêm gì đó về đồng đỏ, đồng thao rồi mấy thứ lạ đời mà Minh Anh chưa từng nghe, cũng chưa từng muốn biết. Nhưng kệ đi. Minh Anh gi đây đang bn rn tn hưởng. Cu dui chân, ngả người vào ghế ta, th lng cơ th.

“Gu bn em tt ha.”

Mt cu kh lay đng.

“Ai cơ?”

“Nh tng em khuyên tai kìa.” Hi Nam trêu chc. “Bn gái h?” Nhìn thy hai má thng em có chút ng đ, anh tin chắc mình đoán đúng.

“Không phi. Bn câu lc b thôi.” Minh Anh c phân bua, nhưng không giu ni n cười khi nhc v người y.

Hi Nam bt giác cong môi theo em mình. Cũng lâu ri anh mi thy em trai cười như vy t sau biến c đó.

Khuyên tai này là sn phm anh bán mà, hàng thiết kế theo phong cách ca anh, nên nhìn qua là nhn ra ngay. Xưởng nhà anh bán trực tuyến, vậy mà người mua nọ vẫn muốn đến tận nơi xem. Anh còn nh, đó là mt cô gái xinh xn và đc bit lm. Đôi mt đen láy, to tròn, nhưng cái nhìn như xoáy thng vào tâm can.

Minh Anh di mt, xoay c vài ln. Cm giác như va thc dy sau khi np mt đ án cht lượng. Cu xoay ghế sang hướng Hi Nam, đưa tay bt ly cái gói anh mình ném qua.

“Cỏ mực nén đó. Uống một ngày hai lần, mỗi lần một viên. Ung hết thì qua ly tiếp. Phòng khi em b nhim trùng hay d ng t con trùng ma đó,” Hi Nam va cười va nói. “Em biết mà, my con đó… dơ lm, còn có đc na.”

Chưa kp lên tiếng cm ơn thì…

t t

Tiếng kêu phát ra từ bụng cả hai người. Cùng mt lúc.

 

Nhìn hai gói mì tôm trên bàn, Minh Anh thở dài, buông li na trách móc na lo lng:

“Ăn mì gói hoài, sng dai lm đó.” Va càu nhàu, cu va m t lnh như một thói quen. Mt trái cà chua, bó rau mung còn vài cng chưa kp úa, xúc xích, vài qu trng gà.

Cũng tm đ.

Tin tay, cu vt hết mấy hộp sa ung dở đã lên men chua lét, xếp vài gói thc ăn còn dùng được cho gn gàng, rồi bắt đầu nấu bữa tối.

Trên bàn, dĩa mì xào nghi ngút khói mơ màng ôm trọn mùi hành phi. Sợi mì căng bóng, điểm thêm cà chua, rau muống, trứng chiên cắt sợi vừa miệng, và vài lát xúc xích cháy xém. Tất cả đủ sức đánh gục bất kỳ kẻ phàm ăn nào.

Ánh đèn vàng nht tri dài trên mt Hi Nam, mt anh sáng lên, m áp và biết ơn:

“Thua nhà hàng mi cái giá tin.”

Minh Anh nhún vai như đó là điu đương nhiên.

C hai chng nói thêm li nào. Ch lng l, cm ci lấp đy cái bng.

 

Cách đó không xa, nhng ngôi nhà lp xp, san sát chênh vênh gia mé sông ta như muốn xô vo sau cơn mưa. Nước chưa kp rút, đọng vũng l ch.

Lũ chut cng hi h chy đi tìm ch trú mi. Chúng st xot băng qua đám c ướt, lao v phía nhng lùm cây um tùm, phóng lên hc đá, cung quýt như đang trn chy khi th gì nguy him hơn c lũ mèo hoang.

Chít chít…

Tiếng kêu tht thanh ca con chut vang lên ri cht tt lm, ch còn li tiếng nhai rau ráu ca nhng chiếc răng sắc phập vào da tht.

Con trùng ma va bt được con mi. Nhng chiếc răng nh xíu nhưng sc nhn lng l xé tng miếng tht ca con chut xu s. Máu t đó chy ra, nh xung nn c thành mt vt dài.

Rít rít…

Nhng tia màu bc bc ly con trùng. Càng giãy gia, si dây càng siết cht hơn. Nhng đám khí màu vàng, nhàn nht sau đó đm dn, thoát ra, men theo si tơ, tiến v phía nhng ngón tay đang điu khin chúng.

Xot!

Mt tia linh thuật bn ra như tia sét, xuyên qua con trùng, khiến nó ngưng vùng vy ri ngã rp xung, ming vn còn dính nhng miếng tht t ba ăn cui cùng.

Nim màu vàng – thứ vừa được tách ra từ con trùng – lơ lng trên tay người n, lập tức b nut chng bi mt lung khí màu đen.

Nim đen cun tròn, xon thành hình lc xoáy, nh nhàng xoáy sâu vào mt phi ca người mc đ đen. Người n đưa tay chm lên mt, như đang kim tra điều gì đó, ri th dài.

Hôm nay vn chưa đ.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px