CHƯƠNG 4 – Tối nay ăn gì?
“Đây là bản tin lúc 7 giờ. Bé N hiện bị mất tích trên đường về. Đây là vụ thứ 3 tại khu…”
Tiếng tivi đột ngột bật mở khiến Hải Nam giật mình tỉnh giấc. Tay anh vô thức quờ quạng va trúng điều khiển làm nó rơi xuống sàn, lăn lóc, văng cả pin ra ngoài. Anh dụi mắt, đầu óc vẫn còn ong ong. Nghe hết đoạn tin tức, anh mới cúi người nhặt pin rồi tắt tivi. Không gian chỉ còn lại sự yên tĩnh lạnh lùng.
Trước mặt anh, một chồng sách dày cộp nằm ngổn ngang. Lĩnh Nam Chích Quái, Ma Quỷ Đại Việt Ký Sự, Bách Quỷ Dạ Hành Ký, Bí Thư Quái Lục… Đây là đống tài liệu mà anh vất vả lục tìm từ kho cũ đêm qua.
Không có gì cả.
Không một dòng nào nhắc đến cái gọi là “niệm màu đen”.
Một bài thảo luận trên diễn đàn Mười Hai cũng chẳng khá hơn. Ngoài vài bình luận “chấm” để hóng biến thì chẳng ai đưa ra được thông tin hữu ích nào.
Anh chống tay lên bàn, liếc sang bên phải. Một chồng sách khác – vừa được mượn sáng nay – vẫn còn nguyên dây buộc. Anh chưa kịp mở ra thì….
We could have had it all
Rolling in the deep
Tiếng chuông điện thoại kéo anh khỏi mớ tài liệu trên bàn.
“Sao rồi, có tra được gì mới không?” Nhật cất tiếng, vẫn mang chút âm điệu cợt nhã thường thấy.
“Vẫn chưa.” Hải Nam thở dài.
Đầu dây bên kia có vẻ cũng ngán ngẩm. Sau một khoảng lặng, Nhật nói tiếp:
“Anh Huy – bạn tôi ở phòng pháp y của Đội 1 – vừa gửi thông tin.”
Nam dựng lưng thẳng lại, tập trung.
“Dựa trên độ phân huỷ, nạn nhân nữ đã chết từ bốn ngày trước. Có một vết thương lớn ở vùng đầu. Phổi không có nước. Kết luận là tử vong do tổn thương sọ não nghiêm trọng. Bên Đội 1 đang tiến hành điều tra theo hướng bị sát hại và phi tang xác.”
Tiếng lật tài liệu sột soạt, rồi gã tiếp:
“Cái khó là xác định thời gian Miêu Linh chiếm xác. Anh biết đó, nó che hết mùi, còn làm giảm quá trình phân huỷ.”
“Vết mượn xác không xác định được à? Cái đó hình thành sau khi chết mà.” Hải Nam hỏi lại.
“Bên pháp y nói cần thêm chút thời gian. Mà chuyện đó thì bên Đội 1 sẽ lo.”
Tiếng chê bai thủ pháp của kẻ xử lý Miêu Linh vang vọng trong điện thoại. Nhật ngừng một chút rồi trầm giọng tiếp tục:
“Sau gáy có vết xém. Thì biết đó…”
Hải Nam nhắm mắt.
Rút niệm ngay khi Miêu Linh vẫn còn sống.
“Nạn nhân nam chết vì mất máu, và còn…” Nhật ngập ngừng giây lát. Một khoảng trầm đè nặng không gian. “Bị rút sạch niệm khi vừa chết. Lục Ẩn chưa kịp hóa thành Tán Linh hay Hồng Di.”
“Khoan.” Hải Nam ngắt lời. Trong đầu, các mạch suy luận vẫn chổng lên nhau. “Để tôi sắp lại tình huống nhé.” Hải Nam hắng giọng. “Đầu tiên, Miêu Linh hút cạn máu nạn nhân. Trong khoảng thời gian niệm xanh chưa kịp chuyển hóa, nó vẫn còn đang trong trạng thái say máu rồi bị rút niệm và xiên chết bằng linh thuật.”
“Ừ.”
“Tiếp theo, kẻ đó cũng rút luôn niệm xanh của anh chàng xấu số kia?”
“Ừ.” Nhật xác nhận.
“Tôi có giả định thế này. Hai thi thể được phát hiện chính xác là lúc 8 giờ 55 phút. Hai người họ được camera ghi lại lúc còn sống là 8 giờ 22 phút trước khi mất dấu hẳn trong góc khuất đó. Giả sử Miêu Linh bắt đầu lấy máu nạn nhân ngay thời điểm vừa mất dạng đó thì cần năm phút đến bảy phút để rút hết máu kiểu đó. Sau khi ngừng tim, não vẫn có thể duy trì hoạt động thêm vài phút trước khi tổn thương không hồi phục. Nếu lấy mốc này làm thời điểm ý chí tan rã hoàn toàn thì cần thêm khoảng bốn đến sáu phút nữa. Khi đó cần thêm một đến hai phút để niệm xanh hóa đỏ. Và hung thủ buộc phải ra tay ở khoảng thời gian này. Tổng thời gian cần có là khoảng mười đến mười lăm phút.”
Hải Nam ngưng một chút như chợt nhớ thêm chi tiết nào đó.
“À, anh đã xác định nhân chứng không phải thuật nhân rồi đúng không?”
“Rồi. Tính đến hiện tại, cậu ta vẫn là người thường. Không âm nhãn, không linh thuật gì hết.”
“Quay lại chuyện chính, hành lang nhân viên là ngõ cụt. Vì cậu nhân viên đã vào kho trước, sau đó mới vào nhà vệ sinh và thấy thi thể. Từ 8 giờ 22 đến 8 giờ 55 phút là ba mươi ba phút, trừ đi khoảng thời gian cố định, hung thủ còn khoảng mười tám đến hai mươi ba phút để trốn khỏi hiện trường. Đúng chứ?”
“Phải.”
“Camera ghi hình cô ta và dừng lại lúc 8 giờ 34. Mười hai phút, nằm trong khoảng thời gian cần thiết tôi vừa nêu. Thêm một cơ sở để tôi nghi ngờ cô ta có dính dáng đến vụ này. Hơn nữa, nếu cô ta là khách, thì sao camera thang máy và sảnh không có hình ảnh ra vào. Nên chỉ có thể đi bằng cửa sau bằng thang thoát hiểm bên ngoài, nơi không có lắp camera.”
Nhật cũng ừ mấy tiếng tán đồng.
Hải Nam tiếp tục:
“Có mấy chuyện tôi vẫn chưa thông. Đầu tiên đám niệm đen kia có liên quan đến vụ này không? Thứ hai là trừ đi thời gian di chuyển hai mươi tầng, tôi cho hẳn cô ta di chuyển chậm, mất bảy, tám phút đi. Cô ta dây dưa thêm gần mười lăm phút để làm gì mà không rời đi ngay? ”
“Cô ta đang đợi gì đó thì sao?” Nhật hỏi lại.
“Đợi? Đồng phạm à?”
“Giả thiết thôi, nhưng có cơ sở mà. Sau khi camera nhiễu, chắc gì đã có một mình cô ta ở đó.”
Tiếng gõ lách cách bên đầu dây vọng lại. Vài giây sau, Nhật mới nói tiếp:
“Hơn nữa, toàn bộ phép tính của anh đều dựa trên giả định Miêu Linh hút máu lúc 8 giờ 22 phút. Nếu hai kẻ đó vẫn vờn nhau một lúc rồi Miêu Linh mới bắt đầu ra tay thì sao?”
“Thì… toàn bộ khung thời gian không bắt đầu quanh con số 8 giờ 22 nữa.” Hải Nam hít sâu, tiếp lời.
“Đúng,” Nhật xác nhận, “cần hai phút để nhân chứng đi từ thang máy đến kho. Nếu vụ việc chỉ mới xảy ra vài phút trước đó thì hắn vẫn có đủ thời gian gây án rồi lẩn đi trước khi bị phát hiện.”
“Vậy… mốc thời gian tôi tính, chỉ là một khả năng sớm nhất?”
“Đúng hơn là một trong những khả năng hợp lý,” Nhật đáp. “Chúng ta vẫn chưa biết chính xác Miêu Linh bắt đầu hút máu từ lúc nào.”
Cuối cùng, mọi thứ lại quay về điểm xuất phát.
“Vậy anh nghĩ gì về lý do Miêu Linh xuất hiện tại thành phố? Lần cuối tôi đọc được vụ mượn xác thì cũng là ở nông thôn mấy năm trước rồi. Mà lần này vì sao mà hút máu điên cuồng đến thế?”
“Vụ đó tôi sẽ tìm hiểu sau. Việc bây giờ là tìm kẻ kia. Tên đó ra tay như vậy quá lộ liễu, dù là chỉ tiêu diệt Miêu Linh hay vì lý do khác. Quan trọng là: kẻ đó rút niệm người – dù là người chết. Ai biết hắn có thèm người sống không?” Nhật chép miệng, trao đổi thêm vài thông tin thì cúp máy.
Cuộc trò chuyện kết thúc, nhưng hình ảnh hai cái xác cùng kẻ áo đen kia cứ như đang chơi trò rượt bắt trong đầu Hải Nam.
Đầu óc anh giờ nặng nề như đêm tối ngoài cửa sổ.
Một tin nhắn từ Nhật: “Thông tin bốn gã anh cần đây.” Kèm theo đó là mấy cái biểu tượng cười phớ lớ.
Hải Nam mở hồ sơ, xem hình ảnh và thông tin của mấy người đàn ông mà anh thấy gần bờ kè hôm xảy ra vụ án. Lúc đó, ngay khi đặt chân vào sảnh tầng trệt của tòa nhà, điện thoại lại hoạt động bình thường, nên anh cũng kịp báo cho đội trị an khu vực. Ai ngờ đâu bây giờ lại là thông tin anh cần đến.
Ọt ọt… Cái bụng đói kêu gào đòi được lấp đầy buộc anh phải tạm ngừng việc đọc hồ sơ. Trong bếp còn hai gói mì. Anh bật nước nóng, chuẩn bị cho bữa ăn đơn giản thì tiếng kéo cửa từ tầng trệt vang lên, báo hiệu chuyến viếng thăm của vị “khách” thân thuộc.
* * * * *
Minh Anh ngồi trên ghế, đưa mắt một lượt quanh xưởng, bĩu môi:
“Bầy hầy thật sự.”
Hải Nam ngồi đối diện, khẽ cau mày, khịt mũi đáp:
“Bé ngoan thì không nói mấy lời này.” Anh cười nhẹ tiếp lời. “Kết quả của em sao rồi? Mỹ mãn chứ?”
Minh Anh gật đầu, nhưng trong ánh nhìn không chỉ là nỗi vui mừng hân hoan.
“Có chuyện gì à?” Hải Nam hỏi, giọng trở nên nghiêm túc.
Cậu em mím môi, ánh mắt cụp xuống rồi lại ngước nhìn anh. Cậu tóm tắt nhanh những sự kiện kì quái gần đây.
“Đi khám chưa?” Hải Nam trầm ngâm.
Minh Anh gật đầu, đưa ra giấy khám. Tờ giấy phẳng phiu, tóm tắt biểu hiện và tình trạng bệnh với kết luận: “Mệt mỏi do căng thẳng.”
Kết luận này cũng có phần đúng, nhưng anh biết em trai mình thế nào. Minh Anh đã đến tìm anh, chứng tỏ cậu đang có nghi hoặc.
Hải Nam vươn tay, định kiểm tra thì Minh Anh ngăn lại:
“Xem rồi, không thấy gì cả”.
Âm nhãn của Minh Anh là hàng thật, giá thật, khả năng bẩm sinh, lúc nào cũng mở. Khác với loại của anh – chỉ mở khi dùng thuật. Anh buông người tựa lưng xuống ghế.
“Vậy muốn anh giúp gì?”
“Tìm cách giúp em khoá “nó” lại,” Minh Anh nói, mắt nhìn thẳng vào anh trai như khẳng định cậu đã có hướng giải quyết chỉ là thiếu cách làm.
“Em nghĩ nguyên nhân đến từ “nó” à? Chẳng phải em nói với anh là đã kiểm soát được sao?”
Hải Nam hiểu ngay cậu em mình đang ám chỉ thứ gì. Anh cũng nương theo, chẳng gọi “nó” thành tên cụ thể.
“Nếu không phải “nó” thì có thể là gì? Anh có cách giải thích khác sao?” Minh Anh né tránh ánh mắt của anh trai, hỏi lại bằng giọng trầm hơn. “Hơn nữa… anh xem đi.”
Tay cậu tháo chiếc nhẫn đồng, đưa cho Hải Nam.
Cầm chiếc nhẫn, Hải Nam soi nó dưới đèn. Chú văn khắc ẩn trong lòng nhẫn đã mòn đến mất nét. Hoa văn trên bề mặt cũng chẳng hề bám gỉ xanh. Chiếc nhẫn được bảo dưỡng tới mức mất luôn cả chức năng bảo vệ. Chỉ còn duy nhất công dụng là một món trang sức đơn giản mà thôi. Đơn giản mà đẹp – tự hào một chút về sản phẩm của mình làm ra hẳn là không có gì quá đáng.
Hải Nam nhún vai, nhìn hai quầng thâm mắt của cậu em, nghĩ ngợi giây lát, sau đó lục tìm trong tủ nhỏ trong góc. Anh đưa cho em mình một chiếc nhẫn khác.
Món trang sức lóe lên trong ánh đèn vàng của căn phòng. Nó được uốn từ một thanh bạc mỏng, quấn thành ba vòng, dẹp ở hai đầu. Minh Anh cầm lấy, luồn vào ngón trỏ. Vừa khít, giống như được làm riêng cho cậu. Một luồng điện ấm áp bao bọc lấy ngón tay, rồi tan ra trong phút chốc.
“Bạc Cổ Loa. Hàng hiếm đó. Phần lớn các thuật hay chú pháp đều dùng đến linh thuật. Năng lực đó của em cũng thế, nên anh nghĩ thứ này sẽ có ích,” anh giải thích.
Hải Nam bắt đầu luyên thuyên về thứ kim loại đặc biệt này. Bạc Cổ Loa thời xưa thường được đính trên giáp trụ của binh lính để chống những đòn tấn công từ linh thuật vào nơi yếu hiểm. Nhưng qua nhiều thời kì, kim loại này bị khai thác gần như cạn kiệt. Thời đại bây giờ, người ta thích kiếm tiền nhiều hơn kiếm chuyện. Có mấy ai đánh nhau mà dùng linh thuật chi cho vất vả khi mà một viên đạn đồng mười ly là giải quyết xong. Thế nên, Bạc Cổ Loa nhường chỗ cho súng ống mà lui về với vai trò làm trang sức, bởi nó cũng có vài nhược điểm.
“Nhược điểm?” Minh Anh bắt đúng trọng tâm.
“Chứ sao? Làm gì có thứ nào vạn năng trên đời. Nó có thể chế ngự linh thuật tạm thời, mỗi lần khoảng một ngày. Gỡ nhẫn thì hết hiệu lực. Sau đó em phải ngâm vào nước muối ba mươi phút để làm sạch lại,” anh nhếch môi tiếp lời. “Không thì… nước mắt cũng được, mười phút, mắc gấp ba. Không mua thì tự tạo cũng được,” Hải Nam chắc nịch, như thể em trai mình sẽ khóc để tiết kiệm hai mươi phút sạc.
“Nước mắt em quý lắm.” Cậu liếc xéo anh trai một cái. “Nhưng không phải kim loại ngâm nước muối sẽ bị ăn mòn sao? Liệu cái nhẫn này xài được mấy hôm đây?”
“Giỏi. Nhớ bài lâu phết.” Hải Nam cười nhẹ như tán thưởng em trai rồi mới giải thích. “Dân trong nghề ai cũng biết: không ngâm bạc vào nước muối, nhất là dùng với mục đích kháng linh thuật như Bạc Cổ Loa. Bởi ngâm vào thì kích hoạt thêm cơ chế đổi chiều, nhốt linh thuật của người sử dụng lại, khiến năng lượng đó tự triệt tiêu. Cái đặc tính ngớ ngẩn này đúng ra chẳng ứng dụng được gì ngoài mấy đứa như em thôi.”
Anh thợ kim hoàn ngưng một nhịp rồi tiếp:
“Nhưng dùng kiểu đó thì nó vẫn mòn đấy em yêu à. Giải pháp này là tạm thời cho đến khi em tìm ra nguyên nhân cụ thể mới giải quyết triệt để được. Hiểu không?”
Minh Anh nghe xong chỉ gật đầu, vận khí kiểm tra.
Chẳng có một dấu hiệu nào cho thấy sự xuất hiện của sợi chỉ trắng bạc. Cậu cảm thấy yên tâm hơn phần nào, dù đây cũng chỉ là một phép thử.
Cậu đưa ngón cái ra hiệu với anh mình, toan đứng dậy thì bị anh kéo xuống ghế, đắp hai túi gì đó lên mắt.
Ấm nóng.
Cảm giác dễ chịu lan ra khắp mặt rồi toàn bộ cơ thể.
“Trà xanh đó, tốt cho mấy đứa thức khuya.”
“Mà sao anh ngâm nước muối sẵn luôn vậy?” Minh Anh bất ngờ hỏi lại.
“Kiểm tra chất lượng thôi. Anh mới đổi nhà cung cấp. Cái lão bán hàng cho anh trên chợ Mười Hai vừa bị “ban” mấy hôm trước vì mời gã nào đó vào nhóm. Mà gã đó lại hỏi mua Hồng Mỹ Nhân. Vậy mới chết chớ. Anh thì cũng mới mua thử hàng của lão một lần, còn chưa kịp xin thông tin thực thì giờ phải tìm mối khác…”
“Hồng Mỹ Nhân?”
“Máu Phí Phông ấy mà.”
Hải Nam lại kể thêm gì đó về đồng đỏ, đồng thao rồi mấy thứ lạ đời mà Minh Anh chưa từng nghe, cũng chưa từng muốn biết. Nhưng kệ đi. Minh Anh giờ đây đang bận rộn tận hưởng. Cậu duỗi chân, ngả người vào ghế tựa, thả lỏng cơ thể.
“Gu bạn em tốt ha.”
Mắt cậu khẽ lay động.
“Ai cơ?”
“Nhỏ tặng em khuyên tai kìa.” Hải Nam trêu chọc. “Bạn gái hả?” Nhìn thấy hai má thằng em có chút ửng đỏ, anh tin chắc mình đoán đúng.
“Không phải. Bạn ở câu lạc bộ thôi.” Minh Anh cố phân bua, nhưng không giấu nổi nụ cười khi nhắc về người ấy.
Hải Nam bất giác cong môi theo em mình. Cũng lâu rồi anh mới thấy em trai cười như vậy từ sau biến cố đó.
Khuyên tai này là sản phẩm anh bán mà, hàng thiết kế theo phong cách của anh, nên nhìn qua là nhận ra ngay. Xưởng nhà anh bán trực tuyến, vậy mà người mua nọ vẫn muốn đến tận nơi xem. Anh còn nhớ, đó là một cô gái xinh xắn và đặc biệt lắm. Đôi mắt đen láy, to tròn, nhưng cái nhìn như xoáy thẳng vào tâm can.
Minh Anh dụi mắt, xoay cổ vài lần. Cảm giác như vừa thức dậy sau khi nộp một đồ án chất lượng. Cậu xoay ghế sang hướng Hải Nam, đưa tay bắt lấy cái gói anh mình ném qua.
“Cỏ mực nén đó. Uống một ngày hai lần, mỗi lần một viên. Uống hết thì qua lấy tiếp. Phòng khi em bị nhiễm trùng hay dị ứng từ con trùng ma đó,” Hải Nam vừa cười vừa nói. “Em biết mà, mấy con đó… dơ lắm, còn có độc nữa.”
Chưa kịp lên tiếng cảm ơn thì…
Ọt ọt…
Tiếng kêu phát ra từ bụng cả hai người. Cùng một lúc.
Nhìn hai gói mì tôm trên bàn, Minh Anh thở dài, buông lời nửa trách móc nửa lo lắng:
“Ăn mì gói hoài, sống dai lắm đó.” Vừa càu nhàu, cậu vừa mở tủ lạnh như một thói quen. Một trái cà chua, bó rau muống còn vài cọng chưa kịp úa, xúc xích, vài quả trứng gà.
Cũng tạm đủ.
Tiện tay, cậu vứt hết mấy hộp sữa uống dở đã lên men chua lét, xếp vài gói thức ăn còn dùng được cho gọn gàng, rồi bắt đầu nấu bữa tối.
Trên bàn, dĩa mì xào nghi ngút khói mơ màng ôm trọn mùi hành phi. Sợi mì căng bóng, điểm thêm cà chua, rau muống, trứng chiên cắt sợi vừa miệng, và vài lát xúc xích cháy xém. Tất cả đủ sức đánh gục bất kỳ kẻ phàm ăn nào.
Ánh đèn vàng nhạt trải dài trên mặt Hải Nam, mắt anh sáng lên, ấm áp và biết ơn:
“Thua nhà hàng mỗi cái giá tiền.”
Minh Anh nhún vai như đó là điều đương nhiên.
Cả hai chẳng nói thêm lời nào. Chỉ lặng lẽ, cặm cụi lấp đầy cái bụng.
Cách đó không xa, những ngôi nhà lụp xụp, san sát chênh vênh giữa mé sông tựa như muốn xô vẹo sau cơn mưa. Nước chưa kịp rút, đọng vũng lỗ chỗ.
Lũ chuột cống hối hả chạy đi tìm chỗ trú mới. Chúng sột xoạt băng qua đám cỏ ướt, lao về phía những lùm cây um tùm, phóng lên hốc đá, cuống quýt như đang trốn chạy khỏi thứ gì nguy hiểm hơn cả lũ mèo hoang.
Chít chít…
Tiếng kêu thất thanh của con chuột vang lên rồi chợt tắt lịm, chỉ còn lại tiếng nhai rau ráu của những chiếc răng sắc phập vào da thịt.
Con trùng ma vừa bắt được con mồi. Những chiếc răng nhỏ xíu nhưng sắc nhọn lặng lẽ xé từng miếng thịt của con chuột xấu số. Máu từ đó chảy ra, nhỏ xuống nền cỏ thành một vệt dài.
Rít rít…
Những tia màu bạc bọc lấy con trùng. Càng giãy giụa, sợi dây càng siết chặt hơn. Những đám khí màu vàng, nhàn nhạt sau đó đậm dần, thoát ra, men theo sợi tơ, tiến về phía những ngón tay đang điều khiển chúng.
Xoẹt!
Một tia linh thuật bắn ra như tia sét, xuyên qua con trùng, khiến nó ngưng vùng vẫy rồi ngã rạp xuống, miệng vẫn còn dính những miếng thịt từ bữa ăn cuối cùng.
Niệm màu vàng – thứ vừa được tách ra từ con trùng – lơ lửng trên tay người nọ, lập tức bị nuốt chửng bởi một luồng khí màu đen.
Niệm đen cuộn tròn, xoắn thành hình lốc xoáy, nhẹ nhàng xoáy sâu vào mắt phải của người mặc đồ đen. Người nọ đưa tay chạm lên mắt, như đang kiểm tra điều gì đó, rồi thở dài.
Hôm nay vẫn chưa đủ.