Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mảnh vỡ đơm hoa

CHƯƠNG 3 – Minh Anh

Vốc nước mát lạnh nhanh chóng xua đi sự căng thẳng từ phòng hội thảo ban nãy. Minh Anh đã hoàn thành bài thuyết trình giành học bổng bằng tất cả sự tự tin vốn có và nhận thấy những ánh mắt hài lòng từ hội đồng.

Tấm gương trong nhà vệ sinh trường học phản chiếu một Minh Anh với quầng thâm bên dưới mắt. Đêm qua cậu không thể ngủ. Chẳng phải vì buổi hôm nay mà vì cơn đau quái lạ nơi mắt trái. Nó đã xuất hiện cả tuần nay với tần suất ngày càng dày, kể cả bác sĩ cũng chỉ kết luận là do mệt mỏi. Minh Anh lại cho rằng nó có liên quan đến thứ khác, dù bản thân chẳng có bằng chứng cụ thể nào.

Cơn đau bắt đầu khi dùng linh thuật nổ tung một con trùng ma tuần trước. Thường thì với mấy thứ thuộc về nửa kia thế giới thì cậu sẽ làm lơ. Nhưng làm lơ thế nào được khi bọn nó chủ động tấn công cậu.

Thứ máu tanh hôi xẩm xì bắn tung tóe, dây lên cả mặt. Ngay sau đó, mắt trái nhức nhối liên tục, kèm theo những hình ảnh xa lạ xám xịt chồng chéo lên nhau.

Năng lực đó bị kích hoạt trong vô thức chăng?

Minh Anh chợt nôn khan như thể dư vị ngày hôm đó còn đọng lại trên người.

Cậu ghét “nó”.

Ghét cay ghét đắng. Ghét cái cảnh bị cảm giác hay ký ức không thuộc về mình chen chân vào tâm trí, giống như nơi đó chẳng có cánh cửa nào. Dẫu có cửa… thì cũng không khóa.

Mọi thứ ngoài kiểm soát là điều không thể chấp nhận. 

Chàng trai trẻ rút khăn giấy lau khô mặt, rồi ném vào thùng rác cạnh góc tường. Cậu lại nhìn chính mình trong gương với đôi mắt như đang tìm kiếm điều gì khác lạ. Vài giây sau, Minh Anh chỉnh lại cổ áo xong bước ra ngoài. Nét mặt thoáng chốc trở nên mềm mại hiền hòa với nụ cười khẽ thường trực, nhưng ngón tay vẫn vô thức miết nhẹ trên chiếc nhẫn đồng ở ngón trỏ.

Kiên tựa lưng vào vách tường bên ngoài nhà vệ sinh, tặc lưỡi khi thấy Minh Anh bước ra:

“Lâu quá đấy. Tao tưởng phải vào đó cõng mày ra luôn á.” Anh chàng vừa nói, miệng đã nở nụ cười tươi, tiện tay khoát vai bạn. “Chúc mng! Ln này nm chc 101% ri! Ăn mng đi, quán nào đây ta?”

Minh Anh lắc đầu, nh nhàng g tay Kiên xung:

“Còn chưa có thông báo chính thc mà.” Dù nói vy, khoé môi vẫn khẽ cong lên, phn bi li s khiêm tn mà cu đang c gi.

“Không thy ánh mt ca my giám kho à? My ng mà không kim li chc nhào lên trao gii cho mày ti ch ri.” Kiên nhăn mt, gi v ghen t.

N cười vn giữ nguyên trên môi, Minh Anh nghiêng đu, ging có chút áy náy:

“Xin li người anh em, hôm nay không được. Lát nữa tao có hn.” Ánh mắt cậu kh lay đng.

Biu cm ch hin din trong phút chc y không thoát khi con mt tinh tường ca Kiên. Cu nhếch mép như ngm hiu, v vai thng bn, cười hì hì:

“Thôi được. Ln sau mày bao. Tao v trước đây.” Kiên va bước va tiếp li, ging ln hơn. “Hai chu.”

Minh Anh nhướng mày, đáp gọn:

“Ba chu.”

 

* * * * *

 

Mái G nm ngay giao l ca khu ph đi b sm ut, gn nhà hát trung tâm. Quán được thiết kế theo phong cách c đin Đông Dương, vi gam màu trm ca g làm ch đo, tôn lên v c kính nhưng vn m cúng.

Minh Anh ngi ngoài ban công, nhon ming cười khi thy người mình hẹn đã ti, chiếc răng khnh lp ló làm tăng thêm phn tinh nghch.

Thanh Yên ngi xung, chút ửng hng vì nng chiu còn vương li trên má. Cô ct ging du dàng, xen ln chút bi ri:

“Xin li, ch đến tr. Em đi lâu chưa?”

Cô vut mái tóc đen dài, vắt nhẹ ra sau vai bằng những c ch chm rãi, mm mi. Khi biết Minh Anh cũng chỉ vừa tới, vẻ căng thẳng trong ánh mắt cô dịu đi đôi chút.

“Kết qu thế nào?”

Minh Anh đáp, giọng không giấu được sự tự tin:

“Tương đối tốt chị à. Từ gợi ý của chị, em đã thử làm hai phiên bản minh hoạ theo hai thời kỳ, kèm theo yếu tố bản địa. Mấy câu cuối, em còn dùng tiếng Pháp. Thầy cô phản ứng khá tích cực.”

“Em gii mà, ch ch giúp em cng c chút t tin thôi.” Thanh Yên mm cười. Cô lc tìm trong túi th gì đó và đưa cho Minh Anh.

Mt hp quà nh, gói giy hoa văn màu hồng dạ quang, đồng màu với mấy chiếc huy hiệu đính trên ba lô của cậu. Bên trong là mt chiếc khuyên tai bc dng vòng, đơn gin nhưng tinh tế. Nhng si bc được qun quanh phôi khuyên, to thành nhng ho tiết đc đáo, th hin rõ tay ngh và gu thm m ca ngh nhân.

Minh Anh cầm khuyên, x nó vào tai trái. Chiếc hoa tai ánh lên một tia lp lánh khi nắng chiều chạm tới.

Họ trò chuyện, chủ yếu xoay quanh mấy nước cờ và mấy tựa sách đã đọc gần đây.

Một quyển sách như thể mở màn cho bất kỳ câu chuyện tình nào trong tiểu thuyết. Lần đầu tại thư viện thành phố, khi cùng đi với Kiên để tìm vài tựa mà chẳng có bản mềm trên mạng, Minh Anh đã lấy giúp một quyển sách trên cao cho một cô gái trông có vẻ đang loay hoay, và rồi mọi thứ cứ thế bắt đầu một cách thật tự nhiên.

Chàng trai trẻ chăm chú lắng nghe, ánh mắt dịu dàng không rời khỏi người đối diện. Minh Anh chẳng rõ điều gì ở Thanh Yên lại cuốn hút cậu đến vậy. Một nữ quản lý câu lạc bộ cờ tướng luôn mang phong thái nhẹ nhàng, cùng một đôi mắt đen sâu thẳm, tĩnh lặng.

Đằng sau ánh mắt đó là gì? Cậu thật sự muốn biết.

Mt th gì đó ánh lên phía sau mái tóc Thanh Yên, khiến tim cu khng li mt nhp.

Là khuyên tai, cùng một cặp vi chiếc cu vừa đeo.

Mt ý nghĩ lướt qua khiến Minh Anh thoáng đ mt. Cô gái đi din nhìn cu vi đôi mt trong veo pha chút tinh nghch, dường như bt trn được biu cm đó. Cô nh nhàng vén tóc v phía sau, kh nghiêng sang trái đ l chiếc khuyên lp lánh.

“Cùng kiu đy,” cô cười đáp, như mt li xác nhận cho những suy nghĩ vẩn vơ ca chàng thanh niên trước mt.

Minh Anh hướng mt ra ngoài ban công, ánh nhìn mông lung không có tiêu đim. Vt nng chiu ph lên mt, làm cu trông có chút mơ màng. Tay chng cm, nhng ngón tay vô thc che đi khóe môi đang nhếch lên.

Đnh m li khen v gu thm m ca cô, Minh Anh chợt thy cô gái đưa tay lên mt, cau mày, v mt như đang kim nén điu gì đó. Chưa kp hi thăm thì cô đã đng dy vi vã.

“Ch vào nhà v sinh mt lát.” Cô che mắt, bước vội đi.

Nụ cười trên gương mặt cậu trai trẻ bỗng chốc chẳng còn. Cậu dõi theo bóng lưng cô gái đang khuất dần sau bức tường, tay vẫn đang mân mê chiếc khuyên tai. Ngón tay miết nh trên b mt bc mát lnh, cm nhn tng chi tiết hoa văn trên đó. Mt s kết ni mơ h, mong manh như sương sm.

Cơn đau đến nhanh như thác đ. Không mt du hiu. Không mt cnh báo.

Mt trái.

Nó li đến.

Không khí xung quanh xám xt ri đen đc. Tiếng nhc Trnh nh nhàng gi ch còn âm vang nhng dị thanh méo mó. Mt trái ti dn. Nhng hình nh l kỳ chp chn hệt nhng đon phim không đu cui.

Mt người đàn ông qut tht lưng liên tc.

Nhng đa tr nm cht đng vô hn, im lng.

Mùi biển mặn chát, cay xè. Tiếng chó văng vẳng đâu đó bên tai.

V đng ca ko sô cô la lan ra nơi đu lưỡi…

Nhng hình nh này là gì?

Cơn đau xâm chiếm tng tế bào, khiến não như đóng băng. Cậu không rõ mình đã chìm trong mớ hỗn độn đó bao lâu, chỉ có thể dùng tay ôm lấy nửa mặt theo bản năng.

“Sao thế?”

Cú chm vai ca Thanh Yên kéo Minh Anh rơi v thc ti. Cu ngng đu. Vn là Mái G. Vn tiếng du dương đu đu ca nhc Trnh phát ra t loa. Cơn đau biến mt ta như nó chưa tng đến, ch đ li khuôn mt nhăn nhó ca cu cùng vi cái nhìn đy khó hiu ca cô gái.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px