Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mảnh vỡ đơm hoa

CHƯƠNG 2 – Vắt kiệt

Cảnh báo

Chương này có miêu tả tử thi trong quá trình phá án.

Tm gác chuyn kỳ l trước mt, Hi Nam gp rút đến Mắt Sao. Ca thang máy tng 20 va m, Nht đã đng đi, mặt đeo khẩu trang. Thân hình mập mạp của gã bước nhanh tới kéo Hải Nam đi, chẳng để anh kịp hỏi tiếng nào.

Nhật đá mắt ra hiệu về phía nhà vệ sinh nhân viên đang treo bảng “đang sửa chữa”. Hải Nam đang bước vào, bỗng đứng sững lại. Tay bất giác đưa lên mũi, nhưng mùi t khí vẫn len lỏi xuyên qua k ngón tay.

Mt xác nam. Mt xác n.

Người đàn ông co qup góc tường, thân th khô qut hệt mt xác ướp, lp da nhăn nheo ôm sát, phô v gn như chun xác khung xương. Anh ta mặc trang phục nhân viên quán. Trên ngực, bảng tên vẫn còn gắn ngay ngắn. Qun người nọ tt xung lưng chng, đ li cm giác dang d ca mt cuc vui b ct ngang đt ngt và thô bo.

Người ph n nm đè lên trên, giữ nguyên tư thế hoang dại, mặc cho cơ thể đã trương phình, nhão nhoét như vừa được vớt lên sau nhiều ngày trôi nổi. Da loang l tng mng xanh tím, đôi ch còn nt ra đ l phn tht xám xt. Đng sau gáy vn còn du vết cháy xém, du hiu đin hình cho mt cuc tn công bng linh thuật.

Không khí ngt ngt như có gì đó đang rình mò trong bóng ti, lng l quan sát.

Hi Nam nheo mt.

Thứ đang nằm ở đây không phải trạng thái của một người vừa mới tắt thở.

Đã lâu lm ri, anh mi li ngi thy th mùi này – mùi ca s mc rung. Mùi ca cái chết lâu ngày b ém li, ch đúng lúc bt tung ra. D dày cht quặn lên mt nhp, phn đi thc ti trước mt.

“Tôi đã báo Đội 1, họ sẽ đến nhanh thôi.” Nht đng cnh, ngó thêm lần nữa vào hai thi thể. “Nhìn qua thì thấy vụ này thuộc về đội chúng ta rồi.

Hải Nam nhìn quanh khu nhà vệ sinh một lượt. Mọi thứ gọn gàng sạch sẽ như chưa từng có cuộc ẩu đả nào.

Kéo khẩu trang cao hơn một chút, anh mới bước lại gần hai thi thể. Anh cúi người, ánh nhìn dán vào xác nn nhân n. Ngoài vết cháy xém, còn mt vt ct m dc theo gáy.

Mt du hiu quen thuc.

“Miêu Linh,” Hi Nam buông gọn, đảo mắt qua hai cái xác cng đờ lần nữa. "Và nn nhân ca nó."

Thy Nht gt đu, anh hi tiếp:

“Tác phm ca anh à?”

“By nào, tôi mà ra tay thì gn hơn nhiu. Con này b tước nim trước, ri mi b h bng tay chân.” Gã chép miệng. “Mt công quá. T ngh nhìn xung chc gch tên khi danh sách tt nghip.”

Ánh nhìn dời sang xác nam, Nhật khẽ lắc đầu:

“Còn anh chàng ti nghip này thì b vt kit đúng nghĩa đen.”

“Nhưng ở đây không thấy vết xô xát nào. Nếu đây không phải hiện trường đầu tiên thì… chẳng lẽ nó bị hạ chỉ trong một lần?”

“Chuẩn. Hạ bằng đòn vật lý trong một chiêu.” Nhật nhún vai. “Rút niệm nhanh tới mức vừa bị rút niệm là nó bị xiên chết luôn.”

Hi Nam trầm ngâm.

Chuyn này không đúng.

Kể cả bỏ qua việc thủ phạm hạ Miêu Linh bằng một đòn đã là hơi quá thì việc con quái này ở đây cũng kỳ quặc luôn.

Miêu Linh mượn xác đ tìm mi. Chúng ch hút máu va đ– kiểu cỡ như đi hiến máu thôi – đ tha mãn, đ chơi đùa, ri buông tha. Càng không đi nào hành sự l liu gia thành ph.

Khi mượn xác, những dấu vết của cái chết sẽ được nó che giấu rất khéo, nếu không phải những thuật nhân có kinh nghiệm chuyên môn thì rất khó nhận biết được điểm kỳ lạ này. Một khi trả xác, thì thi thể sẽ trở về thời điểm bị mượn. Mà con này còn chưa kịp trả xác thì đã tán mạng luôn rồi.

Anh nhíu mày, nhng ngón tay ln theo đường nét đôi môi đang mím chặt của chính mình – một thói quen khó bỏ khi các luồng suy luận bắt đầu chồng chéo.

“Quái l tht. Ly nim Miêu Linh đ làm gì?”

Nht nhún vai thay cho câu đáp: “Biết chết lin.”

Điện thoại trong túi áo của Nhật rung lên. Nhìn tên người gọi, gã bắt máy, ừ ừ vài tiếng đáp lại.

Vừa kết thúc cuộc trò chuyện, tiếng bước chân vội vã vọng đến. Người quản lý xuất hiện, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu. Sau vài lời chào hỏi gượng gạo, ông ta mới mở lời:

“Chuyện mà anh yêu cầu, tôi đã chuẩn bị. Ông chủ sẽ đến trong vòng hai mươi phút nữa. Còn…” Gã liếc vào hai cái xác bên trong, khẽ nuốt lại mấy chữ vừa định nói.

“Cứ làm đúng như tôi dặn. Một lát cứ trình bày đúng những gì ông thấy với mấy đồng chí kia là được.”

Để Nhật tiếp chuyện với gã quản lý, Hải Nam dời bước khỏi khu nhà vệ sinh để kiểm tra một vòng quanh tầng.

Không gian hành lang cht chi, ánh đèn vàng nht ta như sn sàng tt lịm đi bt c lúc nào. Anh nhm mt, vn khí. Linh thuật t vào đu ngón tay, ri chm lên mi mt. Mt dòng đin lnh but xuyên qua da tht.

Thế gii trước mt v tan, ri tái sinh trong sc xám xt.

K thut này được anh mày mò ra, sau khi phát hin khuyết đim không n đnh ca mt.

“Đng ép bn thân mình quá”, cha anh tng nói khi anh khoe thành tích này vi ông.

Nếu không gánh ly thì ai sẽ gánh?

Hi Nam đ mc dòng ký c v nhng người xưa cũ lướt qua trong đu.

Bn phối mi t DJ p đến, tiếng bass di vào lng ngc. Âm nhãn quét qua mt lượt.

Và thy.

Mt dải màu đen.

Lng l lơ lng trong không khí, na khiêu khích, na cám d.

Không phi màu trng ca linh thuật. Không phi Lục Ẩn mang màu xanh giống nim thun của con người, cũng không phi Hoàng Linh có màu vàng óng ánh giống niệm của bọn phi nhân. Càng không đ kiểu Tán Linh hay Hồng Di – tàn hồn và chấp niệm còn sót lại khi rời khỏi cuộc đời.

Mà là màu đen.

Đc quánh và chết chóc.

Hi Nam nhanh chóng đan tay, to thành n “Truy” hướng v phía làn khí. Linh thuật bùng lên t đu ngón tay, như nhng si ch bc, bám theo con mi.

Anh r qua đám đông đang đm chìm trong âm nhc.

Lách qua sân khu, qua cánh ca ph, qua dãy hành lang cht hp.

Hi Nam bám sát. Linh thuật kéo dài tựa si tơ căng.

Mt khúc cua.

Dòng nim ma quái kia như có linh tính, càng đui theo càng tăng tc. Mi ln nim đen quo gt là mi ln si linh thuật rung lên như sp đt.

Cu thang thoát him. Li ra bên hông.

Một khúc rẽ khác. Sợi linh thuật căng đến cực hạn.

Hi Nam lao ti, hơi th dn dp. Anh nheo mt, ánh sáng m nht t âm nhãn quét qua li đi hp. Nhưng ch là khong không dày đc. Đc đến nght th.

Tơ bạc nơi ngón tay m dn, nhanh chóng tan như khói trong bóng ti.

Mt du ri.

Không gian xung quanh đông cng li. Thứ niệm kia không giống bất cứ loại nào anh từng biết. Nó không neo vào chủ, cũng chẳng hiện ra từ trán, gáy hay đáy mắt khi tâm chí dao động.

Tr khi... nó có ý thc riêng. Và biết mình đang b săn.

Anh thở hắt, tay siết chặt. Cảm giác tê rần chạy dọc sống lưng, lan ra theo từng nhịp thở.

 

* * * * *

 

Khi Hải Nam quay lại khu nhà vệ sinh, Đội 1 đã ở đó. Một số nhân viên phục vụ, bartender, bảo vệ và lao công đang ngồi ở phòng chờ. Khách trong quán được công an lẫn nhân viên hỗ trợ sơ tán quá nửa, với lý do sự cố. Giữa nhóm điều tra viên Đội 1 đứng ngoài cửa, một người đàn ông cao ráo mặc sơ mi đen đang đứng nói chuyện với đội trưởng Khoa. Vừa nãy, Hải Nam còn nghe loáng thoáng mấy đứa tân binh gọi người đó là “anh Vũ” ngọt xớt.

Anh hay được Đội 1 nhờ vả mỗi khi thiếu người nên gần như quen hết cả đội. Trừ người này.

Có khi mới chuyển về bên đó.

“Anh Nam!” Cậu điều tra viên tên Tuấn, vỗ vai anh khi lướt ngang qua. “Anh Nhật nhắn phòng số ba bên trái.”

Hải Nam gật đầu, bước vào phòng.

Sau khi kể lại chuyện vừa xảy ra, Hi Nam hi:

“Anh thy nim màu đen bao gi chưa?”

“Xanh, vàng, đ thì thy ri. Còn màu đen… thì chưa.” Nht lc đu. “Gi sử nó là nim có ý thc thì… thú v đy.”

Nói đon, gã mập “à” lên.

“Đội 1 vừa gửi trích xuất từ camera, có thu hoch đy,” Nht va nói va m đin thoi.

Trong ánh đèn vàng nht ca dãy hành lang, mt đôi nam n đang qun ly nhau, như th nếu ri xa nửa bước, h sẽ chng bao giờ gp li. Hai người kéo nhau vào góc khuất khu v sinh nhân viên – nơi camera không quay ti. Màn hình tĩnh lặng mt lúc cho đến khi mt bóng đen lướt qua, tiến về phía đó lúc 8 giờ 34.

Ngay khoảnh khắc đó, khung hình rung lên, nhòe nhot, rồi vt tắt.

Hi Nam chưng hng:

“Hư đúng lúc vy.”

Anh định tua li đon băng, nhưng Nht đã thu đin thoi về, ra hiu đi mt chút. Gã m mt tấm nh được ct t đon phim trước khi camera mất tín hiệu. Dù đã được xử lý, hình vẫn vỡ hạt dưới ánh đèn mờ ảo.

Hi Nam khng li.

Hình nh cô gái trong đon băng áo khoác đen trùm đầu, tóc dài, đi nón lưỡi trai, khu trang che kín mt – chng lên ký c va mi din ra b kè.

Trùng hợp kiểu gì mà trùng hp dữ vậy? Mt ln b kè. Mt ln ở đây, ngay cạnh hai cái xác. Lại thêm sự xuất hiện bất ngờ của đám niệm đen.

Anh không vi kết lun, ch thy tay cm đin thoi siết cht hơn.

Nht huých nh khuu tay vào sườn anh, nhướn mày:

“Phát hiện gì rồi à?

Hải Nam gật đầu, kể vắn tắt chuyện ở bờ kè.

Nhật nghe xong day nhẹ thái dương, cũng chẳng có kết luận nào cho kẻ khả nghi kia, chỉ nói:

“Tôi trao đổi thêm với Đội 1. Trước mắt vụ này cả hai đội đều tham gia.”  Gã lấy lại điện thoại rồi ấn nút gọi.

Hi Nam im lặng. Mt ghim cht vào khoảng tối hun hút nơi ô cửa hướng ra hành lang, như th mt th gì đen ti va trườn ra t phía bên kia, kh chm vào gáy.

Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy tư. Kẻ bước vào chính là người đàn ông mặc sơ mi đen ban nãy. Thấy Nhật vẫn đang nói điện thoại, anh ta thản nhiên ngồi xuống ghế bên cạnh Hải Nam.

“Chào đồng chí, tôi là Thanh Vũ.” Người đàn ông đưa tay chào hỏi, giới thiệu mình là bạn của Nhật, cũng là chủ của Mắt Sao.

Hải Nam nói tên mình, cũng bắt tay đáp lại.

Cùng lúc Nhật cũng cúp máy. Gã hậm hực ngồi phịch xuống ghế còn lại trong phòng.

“Vũ này, cái lão Khoa đó vẫn còn cay cú tôi cái vụ tôi giật lính ruột hả? Kêu đội tôi phối hợp mà cứ muốn ra lệnh cho tôi làm này làm kia. Hay tôi thử…”

“Đừng. Vạn lần đừng lặp lại cái chuyện đó.” Vũ hắng giọng. “Anh Khoa chỉ hơi khắt khe. Hoàn toàn không có lòng riêng gì hết. Tôi đảm bảo.”

Bắt gặp ánh mắt khó hiểu của Hải Nam, Nhật mới nói thêm:

“Vũ là đồng nghiệp cũ… từng công tác ở Đội 1, sau đó chuyển qua đội chúng ta một khoảng thời gian. Anh không quen cũng phải. Nhân sự Đội 2 gần như không được công khai mà. Còn giờ thì người ta trúng số nên giờ làm doanh nhân chứ không còn làm lính như tụi mình nữa.”

Vũ nghe thế, khẽ lắc đầu, ra chiều bảo Nhật bớt dựng chuyện lại. Anh hỏi:

“Nghe đâu đội lại thiếu người?”

“Tin tức nhanh dữ.”

“Tiếc là…” Vũ thở dài. “Nếu không phải mấy hôm nay vợ tôi không khỏe thì tôi qua giúp một chút. Thỏa thuận như cũ, công tác phí, thuế, bảo hiểm tai nạn, bên anh trả. Phí công tác tôi có thể bớt thêm năm phần trăm. Thêm nữa…”

“Anh hai à!” Nhật cắt ngang. “Phí công tác giờ bị bên trên siết lắm. Đến bữa ăn hôm nay còn móc tiền túi trả đây này.”

Vũ không nói gì, chỉ đặt bản in hóa đơn đỏ cùng phiếu thanh toán lên bàn. Trên phiếu vẫn còn nguyên chữ ký của Nhật.

Thấy nụ cười vẫn còn dán chặt trên mặt gã mập, Vũ nhếch môi.

“Nếu không có gì thay đổi thì kế toán bên đó vẫn sẽ đòi. Tiện tay in cho anh vậy.”

“Thời buổi kinh tế khó khăn.” Nhật gấp tờ hóa đơn, bỏ vào túi.

“Thông cảm đi.” Vũ hạ giọng. “Chi phí cứng không bớt thêm được.”

Trong đầu Hải Nam, vụ Miêu Linh dần bị thay thế bởi mấy thông tin về chi phí mà một cựu đồng nghiệp được nhận. Lần sau chắc phải tính thêm chút phí này thôi.

Nói thêm vài câu, Vũ đứng dậy.

“Tôi về trước. Nếu còn việc, hai người cứ dùng phòng ở đây thoải mái.”

Cánh cửa phòng vừa khép lại, nụ cười xã giao treo trên mặt hai gã đàn ông – một kẻ đứng ngoài hành lang, một kẻ ngồi trong phòng – lập tức rớt xuống.

Lạnh tanh.

Vũ lướt qua nơi những đồng nghiệp cũ vẫn còn làm việc. Ánh mắt anh dán vào hiện trường. Vũ thở ra một hơi dài rồi bước về phía thang máy.

Bên trong phòng số ba, Hải Nam nhìn thái độ của Nhật một lát mới nói:

“Anh tìm được manh mối gì rồi?”

“Chưa. Nhưng đủ cơ sở để biết, mục tiêu của đội mình không còn là một nữa.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px