Mạn Miên
Sao trăng nỡ, đem mình, gieo vực thẳm.
Nơi ánh sáng, chìm dần vào tối tăm.
Có phải vì yêu, thâm sâu nhiều lắm.
Trăng mới bằng lòng, ôm lấy lạnh căm.
Nội dung sẽ hiển thị như thế này