Mạn Miên

Cảnh mưa


Nỗi đau cũ theo gió về se lạnh.

Lòng lại buồn rét buốt lại vây quanh.

Mây chực chờ cho sấm chớp nổ oanh,

Rồi tả tơi, mưa rơi đến tanh bành.

Em thật mờ trong ký ức của anh,

Dẫu có đến cả trăm ngàn khung ảnh.

Không còn nhớ sao bâng khuâng trầm lặng.

Mưa tầm tã trên biển nước khô hanh.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px