Chương 70: Hẻm Chết và Đê Sắt
Giữa lúc tầm nhìn của Nam chỉ còn là một màn đen đặc, Linh Hầu đang ở trạng thái chờ bỗng giật mình thức tỉnh. Đôi mắt thạch anh sáng rực ánh hồng ngoại, cảm biến sinh trắc học của nó bắt được nhịp rung loạn xạ từ Con Rết trên lưng chủ nhân. Hệ thống AI lập tức đưa ra chỉ thị cứu vãn khẩn cấp.
Xoẹt!
Đuôi cáp đa năng tách làm hai nhánh. Một đầu cắm phập vào thỏi Pin Xung 89 cao thế, nhánh còn lại lao vút đi, găm thẳng vào cổng sạc sinh học sau gáy Nam.
“Trừ 1 Xung kết nối... hút nạp xung!”
Một luồng điện cực đại chạy thẳng vào tủy sống. Nam rên lên, cơ thể giật nảy dưới lớp giáp Vảy Rồng. Đám Nanobot đang đói khát lập tức vồ lấy luồng năng lượng mới, ép lùi hội chứng MERRF đang rục rịch bùng phát. Tầm nhìn bừng sáng trở lại, nhưng thứ đầu tiên cậu thấy là một thảm họa.
Vút!
Ba dải lụa Carbon sắc lẹm từ tay một hình nhân giấy vung lên, xé toạc không khí chật hẹp của hầm ngầm. Nam không kịp né.
XOẢNG!
Dải lụa thứ nhất chém nát vụn tấm kính chắn gió thạch anh. Những mảnh vụn bắn tung tóe như mảnh đạn, găm vào mũ bảo hiểm và vai áo cậu. Chưa dừng lại, lưỡi carbon lướt tiếp một đường chí mạng ngang ngực Nam.
BỰP!
Âm thanh phát ra đục ngầu. Ngay khoảnh khắc va chạm, lớp keo giảm chấn dưới sợi vải tổng hợp lập tức hóa rắn tức thì. Nó chặn đứng vết chém, không cho sợi carbon xuyên qua da thịt, nhưng toàn bộ xung lực khổng lồ vẫn dội ngược vào trong. Bộ xương Vữa hóa chấn động dữ dội, phát ra những tiếng lục cục ghê người trước áp lực nén cưỡng ép.
Cùng lúc đó, dải lụa thứ hai quất thẳng vào họng gió tản nhiệt vốn đã cong vênh. Khối sắt vụn rùng mình, những mảng thép rỉ sét từ cú va chạm ở Bốn Trụ Trời bắt đầu rơi ra, văng tung tóe xuống nền đá. Chiếc xe bị hất văng, nghiêng hẳn sang một bên.
Trong cơn đau thắt ngực, hệ thống tản nhiệt chủ động trên áo Vảy Rồng mở các lỗ thoát khí siêu nhỏ để giải phóng lượng nhiệt đang tăng vọt. Nhờ mạng lưới bạc nano triệt tiêu nhiễu từ trường rác từ dải lụa dẫn điện, Nam giữ được sự tỉnh táo để xử lý tình huống.
Cậu nghiến răng, nới lỏng tay đòn, để mặc cho Kiến Thợ trượt dài theo đà xuyên tâm của đối thủ, lợi dụng chính lực kéo của hình nhân để đảo cực bộ Bát Úp, biến cú va chạm thành một đòn bẩy xung lực.
Két... Rầm!
Gầm xe cạ xuống sàn hầm bắn lửa, nhưng Kiến Thợ đã lấy lại được trọng tâm. Nam dồn lực vào tay đòn, ép khối thép rệu rã lao vút đi. Phía trước, những dải lụa khác liên tục quất xuống, đường hầm chật hẹp đến mức mọi cú né tránh đều vô dụng.
Nam khẽ nghiêng xe một góc hẹp, để dải lụa lướt qua lớp vỏ thép rỉ sét. Một tiếng rít chói tai vang lên, cậu tận dụng chính lực quất ấy làm điểm tựa để đẩy chiếc xe trượt đi xa hơn với vận tốc kinh người. Những vệt chém sâu hoắm, sắc lẹm liên tục hiện ra trên vỏ xe, nhưng Nam vẫn lỳ lợm đến mức đáng sợ.
0.5 giây Siêu Giác Quan khai mở.
Thế giới bỗng chốc trôi chậm lại, đạt tới trạng thái Tầm nhìn trong vắt. Những dải lụa carbon vốn lao đi với vận tốc xé gió bỗng hiện ra như những sợi chỉ Xanh Neon sắc lẹm nhưng lờ đờ, vô hại trong mắt Nam.
Cậu nhìn thấu những chuyển động năng lượng rò rỉ từ các hình nhân giấy, đó chính là những vệt Đen Sâu Thẳm – những khoảng trống kết cấu của đám rối giấy. Kiến Thợ bắt đầu thực hiện những pha luồn khe hở chết người. Mọi thao tác trở nên chính xác và lạnh lùng như một nhát dao của thợ mổ.
Qua màn hình Hologram, khán giả thấy một khối thép rỉ sét đang đánh đu với tử thần. Chiếc Kiến Thợ chao đảo, nghiêng hẳn sang một bên, vỏ xe cạ vào những dải lụa carbon tạo ra những trận mưa tia lửa điện xanh rợn người. Trong mắt họ, Nam không phải đang luồn mà là đang lách qua khe cửa hẹp giữa những nhát chém chỉ tính bằng milimet. Mỗi lần khối sắt vụn lướt qua một hình nhân, đám đông lại nín thở vì chỉ cần lệch một nhịp chớp mắt, cả người lẫn xe sẽ bị nghiền nát thành bã.
“Thằng oắt này đua ác thật!”
Khối anh em từng tự mình vượt qua Hẻm Vạn Linh Hồn kinh ngạc nhìn màn trình diễn điên rồ ấy. Một gã tay đua kỳ cựu nheo mắt đầy vẻ dò xét, nhìn vào nhịp rung bần bật của khung xe qua làn khói xám, trầm giọng: “Nó khá nhỏ con, gân cốt chưa đủ độ dày mà dám ép xe ở tần số này. Xong chuyến này, chỉ e là…”
Những tay đua tối kỳ cựu ở Tầng Rễ sở hữu nhãn quan của những gã đồ tể, có thể đọc vị sức bền đối thủ chỉ qua nhịp rung của bả vai. Nam chưa bao giờ được đánh giá cao về thể hình. Dù có điên hay liều mạng, cậu vẫn thiếu cái khung xương thép tự nhiên và khối cơ bắp bền bỉ, thứ tiêu chuẩn vàng của một tay đua chuyên nghiệp tại Tầng Rễ.
Nhờ những cú luồn lách liều mạng giữa mê hồn trận lụa carbon, Nam thành công áp sát Lăng ngay khoảnh khắc thoát khỏi cửa hầm. Cậu đạp lút ga, chiếc Kiến Thợ rít lên một tiếng kinh hoàng, lướt ngang qua bóng ma dải lụa chàm của đối thủ.
Đám tay đua già đời trên khán đài đồng loạt nhíu mày. Họ vừa đọc được điểm yếu chết người về khung xương của Nam, nhưng rồi lại nghi ngờ chính nhãn quan của mình. Thằng nhóc này đang dùng thứ năng lượng quái quỷ gì để duy trì tốc độ kinh người đó?
Lăng kinh ngạc nhìn cái bóng sắt vụn vừa sượt qua mình. Đó không còn là đua xe nữa. Trước mắt cậu là một khối thép đang điên cuồng vùng vẫy để giành giật sự sống từ tay tử thần.
“Tên điên này!” Lăng gằn giọng, toàn thân cậu cũng bắt đầu chuyển sang trạng thái kích động cực độ.
Ban đầu, Lăng chẳng coi Nam ra gì khi thấy con Kiến Thợ rỉ sét tàn tạ ở vạch xuất phát. Nhưng giờ đây, cậu hiểu mình đang đối đầu với một kẻ không màng đến ngày mai. Lăng tăng tốc, quyết không để kẻ điên này tướt mất vị thế dẫn đầu.
Đường đua tiến vào đoạn Đê Sắt chạy dọc kênh nước thải. Đây là con đường độc đạo chênh vênh với mặt sàn là những tấm thép rỉ sét ghép vội. Gió từ hầm ngầm thổi thốc vào buồng lái đã vỡ kính, mang theo mùi hôi thối nồng nặc và hơi ẩm bết bát từ dòng kênh đen ngòm phía dưới. Nam không hề giảm tốc, cậu vẫn lao đi như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Từ các mỏm đá và dãy ban công gỉ sét dọc hai bên đê, đám nhóc bụi đời đồng loạt ra tay. Những chiếc ná cao su căng hết cỡ cùng súng hơi tự chế khạc ra hàng vạn viên bi sắt, tạo thành một cơn mưa kim loại đen đặc đổ ập xuống đường đua. Mục tiêu của chúng không phải là người, mà là đệm từ trường dưới gầm xe. Chỉ cần một viên bi lọt vào luồng Maglev, nó sẽ tạo ra sự nhiễu loạn cực đại, đủ sức hất văng cả khối thép hàng tấn xuống dòng hóa chất đậm đặc phía dưới.
Nam nheo mắt, cùng lúc chiếc Kiến Thợ bỗng trở nên nặng nề như thể bị một bàn tay vô hình kéo ngược lại. Động cơ Trâu Sắt V3 bắt đầu phát ra những tiếng hừ hừ nặng nề, giống như nhịp thở hụt hơi của một con thú già đang cố lôi xác sắt qua bùn lầy. Bộ Biến Thế Xung trợ lực lái đuối sức, khiến cặp tay lái bọc vải bố trở nên cứng nhắc và bướng bỉnh. Khi cậu gạt cần nạp xung, chiếc xe khựng lại mất nửa nhịp. Nam hiểu, năng lượng của xe đã cạn hơn phân nửa.
Sự giật cục của Kiến Thợ tạo cơ hội cho Lăng bứt phá dẫn trước bằng những cú lách mình như khiêu vũ ngay trước mũi xe Nam. Khán giả ồ lên, các tay cá cược thở phào vì kết quả dường như đã trở lại đúng dự tính ban đầu. Những kẻ tinh đời đều nhận ra: kỹ năng của Nam rất mạnh, nhưng năng lượng của cỗ xe là thứ hữu hạn.
“Tiếc quá, năng lượng yếu đi thì kỹ năng giời cũng chịu.”
“Xem như bài học cho thằng nhóc, lần sau nên xem kỹ bình năng lượng trước khi ra đường.”
Phó Thành và lão Phá biết rõ nguyên nhân thỏi Pin Xung 89 cao thế lại rút nhanh đến vậy: tất cả là do Linh Hầu phải lấy năng lượng nạp cho đám Nanobot trong huyết quản của Nam. Đây là biến số mà cả hai lão già đều không lường trước được.
“Phải làm sao đây Phá?” Phó Thành nhìn cổ xe đang chậm lại đầy lo lắng. Nếu Nam liều mình xả nốt lượng năng lượng cuối để tăng tốc, chiếc xe chắc chắn sẽ chết máy ngay tại Dốc Trụ Trời nơi cần một nguồn năng lượng cực khủng để vượt qua trọng lực.
Giữa cơn mưa kim loại tại Đê Sắt, Nam điên cuồng nhấp nhả tay đòn điều hướng với tần suất chóng mặt. Đây là kỹ thuật bẻ lái thượng thừa mà cậu đúc kết được sau đêm dài tập bo góc né vật cản. Mỗi cú nhấp nhả tạo ra một xung chấn tần số cao dưới gầm xe, hình thành lớp rào chắn khí áp động học để ngăn đám bi sắt không bám vào tâm điểm luồng xung điện. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ đắt: thỏi Pin Xung 89 đang bị vắt kiệt đến những giọt cuối cùng.
Tốc độ của Kiến Thợ yếu dần, khả năng phản xạ cơ khí bắt đầu xuất hiện độ trễ chết người.
KENG!
Một viên bi thép đặc nện trực diện vào gầm từ trường. Luồng từ trường cao tần đang đẩy xuống bị vật thể rắn chặn đứng đột ngột, tạo ra hiện tượng ‘kích thủy lực từ trường’ kinh hoàng. Phản lực khổng lồ hất bổng góc trái của Kiến Thợ lên không trung, khiến chiếc xe chao đảo mạnh, mất kiểm soát quỹ đạo.
Cú xóc truyền qua khung sắt chữ I, nện thẳng vào bộ xương Vữa Hóa của Nam. Dù lớp keo hóa cứng trên áo Vảy Rồng đã biến thành đá tảng để bảo vệ bề mặt, nhưng xung lực tần số cao vẫn xuyên thấu qua, dội thẳng vào tủy sống. Cơn đau xé toạc đại não khiến Nam khuỵu xuống, tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt và bụi lưu huỳnh cay xè. Linh Hầu rít lên, móng vuốt siết chặt vào vai áo Nam để giữ thăng bằng cho cả hai.
Dưới gầm xe, tiếng xoèn xoẹt vang lên ghê người. Do năng lượng suy kiệt, lớp đệm từ trường mỏng đi không còn đủ sức nâng khối sắt phế liệu lên cao. Gầm xe hạ thấp, liên tục cày xuống sàn đê sắt, bắn ra những tia lửa màu cam nhạt yếu ớt báo hiệu cái chết của động cơ. Cỗ xe không còn lướt đi mà trở nên sượng cứng, khung thép rên rỉ trước sự tàn phá của ma sát vật lý.
Nam gầm lên, ghì chặt lấy tay lái đã trở nên bướng bỉnh vì thiếu trợ lực. Cú nện tiếp theo của phế liệu chắc chắn sẽ xé toạc cụm Bát Úp, biến cậu thành một đống rác bất động giữa lưng chừng.
Nam lần nữa mở 0.5 giây Siêu Giác Quan.
Thế giới bỗng chốc hóa thành các dải màu năng lượng. Cậu nhìn thấu quỹ đạo của hàng nghìn viên bi sắt đang lao tới như những vệt Đen Sâu Thẳm.
Nam vận dụng kỹ thuật ‘Nhượng bộ và Mượn lực’ mà bản thân đã dùng từ đầu tới giờ. Trong tầm mắt cậu, mặt đường dốc hiện lên với sắc Xanh Ngọc Lam lạnh lẽo của thép rỉ. Cậu nghiêng chiếc Kiến Thợ một góc 15 độ đầy táo bạo, mượn chính độ dốc này để hất văng đám bi sắt theo quán tính xe.
Thế nhưng, hiểm họa thực sự bắt đầu lộ diện. Đám người hai bên đê tung ra đòn hiểm: bi sắt tẩm nhựa cánh kiến.
Trong trạng thái Siêu Giác Quan, loại bi này không còn là những vệt đen đơn thuần. Chúng bao phủ bởi một lớp màu Tím Đậm đó là màu của sự hỏng hóc và nhiễu loạn. Khi va chạm, chúng không nảy ra mà bám dính lấy vỏ xe như những ký sinh trùng kim loại. Ngay lập tức, tại nắp capo và các họng gió, sắc Cam rực rỡ đột ngột chuyển sang Đỏ rực rồi tiến dần về Phổ Đỏ Gay Gắt.
Đó là dấu hiệu của nhiệt lượng đã vượt ngưỡng giới hạn do hệ thống tản nhiệt bị tắc nghẽn. Chiếc xe khựng lại, tiếng động cơ rền rĩ đau đớn trong khi các dải màu xung quanh Nam bắt đầu rung lắc dữ dội, báo hiệu sự sụp đổ của kết cấu cơ khí.
Chứng kiến cảnh tượng luồng khói đen đặc đang ứa ra từ họng gió và cái cách chiếc Kiến Thợ khựng lại sau mỗi nhịp nạp xung. Lão Phá biết, thỏi Pin Xung 89 đã bị vắt kiệt, lớp đệm từ trường lúc này mỏng đến mức không còn đủ sức gánh nổi cái xác sắt đang nặng trĩu vì nhựa cánh kiến.
“Năng lượng không đủ.”
Phó Thành hít một hơi sâu, giọng nghẹn lại: “Thằng bé đã cố hết sức rồi... thua cũng rất giỏi.”
“Không.” Lão Phá không chấp nhận kết cục đó. Lão chạm vào chiếc Rig trên tay, xâm nhập vào hệ thống AI của Linh Hầu để thực hiện lệnh cưỡng chế tầm xa.
“Bơm năng lượng Pin Xung Cao Thế trong cơ thể mày qua cỗ xe. Ngay lập tức!”
....
Đôi lời của tác giả: Tình hình kinh tế của tác đang có chút khó khăn nên phải tăng thời gian làm việc, sắp tới khả năng cao không lên chương thường xuyên được, nên tác sẽ cố gắng đăng chương cách ngày, trong trường hợp vài ngày không lên chương được có thể là do quá bận, hoặc là chênh lệch thông số giữa các chương cần xem lại nên sửa chương hơi lâu. Nói thật mỗi chương đưa lên đây đều đã qua chỉnh sửa khá là nhiều lần, mình cũng không phải là dân chuyên về vật lý hay hóa học..., số kiến thức mình biết chẳng thấm vào đâu nên trong quá trình viết chắc chắn có nhiều sai sót, mong được thông cảm và góp ý chân thành. Cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc những dòng này.