Chương 69: Bốn Trụ Trời
Đoạn đường 1,2 km của ‘Lòng chảo Tro Tàn’ hiện ra như một cái miệng hố tử thần. Mặt sàn lát bằng vỏ tàu thủy không bằng phẳng mà chi chít những vết sẹo gỉ sét, khiến Kiến Thợ của Nam chao đảo liên tục, nghiêng ngả trái phải. Với địa hình này, Nam không thể bung tốc độ, cậu chỉ dám duy trì ở mức 20-40 km/h, dùng kỹ thuật điều hướng cơ học để len lỏi qua biển người đang vây kín, thu hẹp không gian xử lý xuống mức nghẹt thở.
Linh Hầu trên vai rít lên những âm thanh nóng nảy. Nam biết, tốc độ của mình đang bị chững lại, trong khi Lăng đã bỏ xa, lướt đi mượt mà như thể đọc vị được từng kẽ hở của đám đông.
Cùng lúc đó, trên cao, cơn mưa tiền Polyme trút xuống. Luồng gió đối lưu từ đoàn tàu Maglev phía trên xới tung đám tiền, cuốn chúng vào lưới tản nhiệt của Kiến Thợ. Những tiếng lạo xạo khô khốc vang lên liên hồi.
Đột nhiên, một gã say cởi trần lao ra từ phía sau vách thép, tay vung vẩy chai rượu, chắn ngang đường chạy.
Két!
Nam kích hoạt phanh nghịch đảo. Luồng từ trường đảo cực đột ngột khiến chiếc xe đứng khựng lại trên không trung, bộ khung sắt nghiến ken két.
“Nhóc con! Mày thua là cái chắc… khôn hồn quay về đi cho ông lấy tiền cược!” Gã cười khẩy. “Muốn đuổi kịp Lăng lúc này mày phải đưa cổ sắt vụn lên mức 200km/h đấy, ha ha mày làm được không?”
Nam không đáp. Cậu dứt khoát gạt cần nạp xung. Động cơ Trâu Sắt V3 gầm lên, âm sắc trầm đục đặc trưng của lõi từ tính khi bị cưỡng ép hoạt động hết công suất. Bộ Bát Úp lập tức bung lực đẩy cực đại.
Rầm!
Luồng xung điện mạnh đến mức khiến mặt sàn vỏ tàu phía dưới rung lên bần bật. Kiến Thợ chồm tới, luồng khí nén rít lên nhọn hoắt, hất văng gã say lùi lại.
Không một giây chậm trễ, Nam dồn trọng tâm vào đôi chân, ép hông sang phải. Khớp vai cậu khóa cứng như một đòn bẩy thép, ghì chặt cỗ máy vào quỹ đạo mới. Kiến Thợ trượt ngang một đường gắt, bo cua sát sạt gã say. Luồng từ trường cao tần quét qua mang theo hơi nóng lưu huỳnh đậm đặc, ở khoảng cách vài centimet, lớp vải bố trên người gã say khô quắt lại ngay tức khắc, sợi vải co rút, như bị nung trong lò vi sóng. Toàn bộ lông tơ và tóc trên cơ thể gã dựng đứng lên dưới áp lực của vùng tĩnh điện cực mạnh đang bao phủ quanh thân xe.
Gã đứng ngây ra, chết trân, cảm giác như toàn bộ hơi ẩm trên bề mặt da vừa bị một bàn tay vô hình hút cạn, chỉ kịp buông lời chửi thề lắp bắp khi chiếc xe đã lướt qua.
Nhưng rắc rối chưa dừng lại. Những tờ tiền Polyme cứng cáp dính chặt vào hệ thống tản nhiệt, che kín họng gió. Động cơ gầm lên những tiếng cạch cạch đứt quãng. Nếu cứ để thế này, động cơ sẽ nổ tung.
Nam kích hoạt Siêu giác quan.
Trong tầm nhìn của Nam, những tờ tiền Polyme dính trên họng gió rực lên sắc Xanh Neon gắt gao, chúng không chỉ bám vào, mà đang hút cạn xung điện từ trường của Kiến Thợ.
Nhưng ở phía rìa phải, nơi các lò rèn lộ thiên đang gầm lên, một vùng không gian bừng sáng màu Đỏ gay gắt của nhiệt lượng cực độ. Nam quan sát thấy, khi những tờ tiền bị luồng gió cuốn qua vùng không khí đó, sắc Xanh Neon vụt tắt, nhanh chóng lụi đi và biến đổi thành màu Xám đục của phế liệu, hoàn toàn mất đi khả năng dẫn truyền năng lượng.
Đó là lối thoát.
Nam khóa cứng khớp hông, ép toàn bộ trọng lực vào tay đòn. Kiến Thợ chao nghiêng một góc hiểm hóc, lao thẳng về phía miệng lò rèn. Một luồng hơi nóng hầm hập phả thẳng vào mặt, lớp giáp ‘Vảy Rồng’ nóng ran. Ngay lập tức, những tờ tiền nhựa trên họng gió bị luồng khí lưu huỳnh nung chảy, mất đi điện tích và bong ra.
Nam đột ngột đảo cực cụm đệm từ phía sau. Luồng xung lực từ trường phản chấn dội thẳng xuống sàn thép, cuốn theo luồng khí nén mang nhiệt độ cao tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ.
Oành!
Mớ tiền nhựa đã mất điện tích bị hất văng ngược lại, xoáy tít như những mảnh dao, đập thẳng vào mặt đám đông đang định tràn xuống đường. Chúng buộc phải dạt ra, nhường một khoảng không gian trống trải.
Chỉ chờ có vậy, Nam xoay người, dồn toàn lực vào tay đòn. Kiến Thợ bắn lên phía trước, tốc độ nhảy vọt từ lên 150 km/h trong chớp mắt. Hệ thống tản nhiệt chuyển sang trạng thái báo động đỏ. Việc cưỡng ép chiếc xe lao qua luồng khói lưu huỳnh cùng hơi nóng hầm hập từ các lò rèn lộ thiên đã khiến bộ phận làm mát của Kiến Thợ bị quá tải, đạt ngưỡng giới hạn chịu đựng, rung lắc liên hồi như muốn vỡ vụn.
Nam mặc kệ tất cả. Cậu biết cái giá của việc ‘mượn nhiệt’ để tẩy tiền là hệ thống tản nhiệt sẽ bị suy giảm hiệu năng nghiêm trọng, nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác. Cậu ghì chặt tay đòn, điều khiển khối sắt vụn đang rên rỉ vì quá nhiệt lao thẳng vào vùng tối, quyết tâm không để Lăng cắt đuôi.
Khi Nam thoát ra khỏi biển người ở Quảng trường Tro Tàn, phía trước cậu là bóng dáng của Lăng đang tiến vào đoạn cua Bốn Trụ Trời.
Lăng lái xe rất lạ. Cậu ta không hề gồng mình, đôi vai thả lỏng, đôi tay đặt nhẹ lên tay đòn như đang khiêu vũ cùng mặt lộ trình. Chiếc xe vải chàm cứ thế trôi đi, lướt qua những đoạn lồi lõm một cách thanh thoát, không một động tác thừa, giống như một dải lụa đang bay giữa dòng thác khói bụi.
Trái ngược với sự nhẹ nhàng đó, Kiến Thợ của Nam giờ đây như một con dã thú bị thương; nó rung lên bần bật, những nhịp chấn động từ hệ thống từ trường không đều truyền thẳng vào bộ khung Vữa Xương của cậu. Mỗi khi Nam muốn bẻ lái sang trái, cỗ máy lại ì ra một nhịp, như thể nó đang do dự trước khi tuân lệnh.
Vẻ ngoài của nó cũng chẳng khá hơn, một khối thép đen xỉn, hung hãn với những vết ám muội than và lớp phấn lưu huỳnh vàng nhạt phủ đầy trên các cụm Bát Úp méo mó. Họng gió tản nhiệt cong vênh vẫn đang bốc lên những làn khói khét lẹt.
Nam không ép nó. Cậu nới lỏng tay đòn, cố gắng điều tiết xung điện qua từng nhịp gạt.
Địa hình trước mắt đột ngột thay đổi. Bốn chân trụ thép khổng lồ bám đầy dầu mỡ đen kịt đứng lù lù như bốn gã canh ngục khổng lồ án ngữ lối vào hầm ngầm.
O... o...
Âm thanh cao vút, sắc lẹm như tiếng hàng vạn sợi dây đàn thép bị kéo căng vang lên, dấu hiệu cho thấy đoàn tàu hàng khổng lồ đang lao tới trên đỉnh đầu. Một luồng từ trường cộng hưởng cực mạnh đổ ập xuống như thác nước vô hình.
Lăng cực kỳ kinh nghiệm. Cậu hạ thấp gầm xe, ép chiếc xe vải chàm xuống sát mặt đất để tránh luồng từ trường hất văng. Chiếc xe lướt một vòng cung hoàn hảo, bo góc 90 độ sát sạt chân trụ đầu tiên với sự ổn định tuyệt đối.
Phía sau, Nam phải hứng trọn luồng sóng từ trường dày đặc. Bộ khung thép của Kiến Thợ rung lên bần bật, va đập thô bạo vào bộ Xương Vữa hóa của cậu.
Trên vai Nam, Linh Hầu gồng mình chịu đựng cơn bão từ trường. Luồng sóng từ dội thẳng xuống khiến lõi thép bên trong khung xương nó rung lên bần bật, các khớp nối va đập vào nhau tạo ra những tiếng lạch cạch gắt gỏng. Mùi nhựa thông trộn lẫn với mỡ trăn bên trong bắt đầu bị đốt nóng, bốc lên nồng nặc mùi khét lẹt qua các khe hở của lớp vỏ giấy bồi. Đôi mắt thạch anh không còn chớp đỏ nhịp nhàng nữa; chúng co giật liên hồi, loạn sắc như thể các vi mạch điều khiển đang bị dòng từ trường cực mạnh xé nát, khiến toàn bộ hệ thống xử lý hình ảnh của nó vỡ vụn trong những dòng dữ liệu rác.
“Chạy… chạy nhanh…” Linh Hầu rít lên.
Nam không giảm tốc. Thay vì né tránh luồng thác từ trường đang đổ ập xuống, cậu dồn toàn bộ năng lượng vào bộ Bát Úp.
Cơ thể gồng cứng, chịu tải 2.5G áp lực. Các đốt xương nén chặt xuống sàn xe, rít lên những tiếng lạo xạo khô khốc nhưng không hề nứt gãy. Nam không kháng cự. Cậu mượn nó.
Kích hoạt Siêu Giác Quan.
Thế giới thay đổi trong chớp mắt. Trong tầm nhìn của Nam, xung quanh không còn là không gian tối tăm, mà là những dòng thác năng lượng cuồn cuộn. Khung xe Kiến Thợ hiện lên sắc Xanh Ngọc Lam lạnh lẽo, vững chãi, nhưng toàn bộ hệ thống từ trường xung quanh đang ở trạng thái Phổ Đỏ gay gắt rung lắc dữ dội, báo hiệu sắp nổ tung hoặc gãy gập do áp suất quá tải. Phía trên cao, những tia điện cao thế bắn ra từ ray tàu hiện lên những vệt Xanh Neon sắc lẹm, xé toạc màn đêm.
Nam không ghì xe xuống như cách Lăng đã làm. Cậu thả lỏng khớp vai, cảm nhận luồng từ trường khổng lồ từ đoàn tàu đang nhấc bổng chiếc xe lên.
Đúng lúc này!
Nam giật mạnh cần điều hướng, đảo cực bộ Bát Úp phía trước. Chiếc Kiến Thợ không bốc đầu theo cách thông thường, nó trượt một góc gắt trên lớp đệm từ, nghiêng hẳn sang một bên. Nam nhoài người, dùng trọng lượng cơ thể như một quả cân, ghì chặt lấy tay đòn để cưỡng ép cỗ máy vào quỹ đạo.
KENG!
Cạnh xe sắt vụn va quẹt trực diện vào chân trụ thép. Một cơn mưa lửa Phổ Đỏ gay gắt bắn ra từ điểm va chạm nơi cấu trúc thép bị nén đến giới hạn. Thay vì bị bật văng ra, cú va chạm cộng hưởng tuyệt đối với lực từ trường của đoàn tàu phía trên đã tạo thành một cú vả đẩy chiếc Kiến Thợ vọt đi.
Lớp sơn rỉ sét của Kiến Thợ cày một vệt dài cháy sém, đỏ rực trên mặt thép của chân trụ khổng lồ.
Không còn là tiếng rít của động cơ Trâu Sắt V3, giờ đây không gian hầm ngầm chỉ còn lại tiếng rít nhọn hoắt như tiếng thét của quỷ khi luồng khí nén bị xé toạc ở vận tốc không tưởng. Toàn bộ khung sườn thép chữ I rên rỉ, những mối hàn gỉ sét bắt đầu rạn nứt dưới áp lực của cú bứt tốc cưỡng ép. Luồng tia lửa điện xanh biếc tại các cụm Bát Úp giờ đây bùng lên thành những dải Plasma Trắng rực cháy, bao phủ lấy nửa thân xe như một đôi cánh lửa ma mị.
Nam cảm thấy lồng ngực mình như bị một phiến đá nghìn cân nén chặt, lồng ngực không thể co giãn để đớp lấy chút oxy ít ỏi. Tốc độ này đã vượt xa mọi thông số kỹ thuật của một cỗ máy thồ hàng; đó là một vận tốc chết chóc, đẩy chiếc xe bắn đi như một viên đạn.
Đám đông quanh chân trụ thép theo bản năng lùi lại, miệng há hốc. Họ không thể tin nổi một khối sắt vụn lại có thể gánh trọn cú nện kinh hoàng với từ trường, không những không vỡ vụn thành đống phế liệu mà còn có thể vay mượn sức mạnh của đoàn tàu thượng tầng để tạo nên một pha bứt tốc điên rồ đến thế.
Trên màn hình Hologram lơ lửng, vệt lửa cháy dằng dặc trên chân trụ thép được truyền trực tiếp đến hàng nghìn cặp mắt. Trong thoáng chốc, sự im lặng bao trùm trước khi tiếng ồn ào vỡ vụn.
“Cái quái gì vậy?”
“Tao vừa nhìn thấy thứ quỷ gì thế?”
“Điên rồ! Thằng đó không sợ chết à!”
Tiếng gào thét bùng nổ từ khắp các khán đài. Những gã dân chơi vốn cười nhạo Nam bỗng chốc cứng đờ, mặt mày biến sắc. Một vài gã đánh rơi cả rổ tiền nhựa xuống sàn, tiếng nhựa va chạm lạch cạch vang lên, lạc lõng giữa tiếng hò reo hỗn loạn.
“Mẹ kiếp, Lăng có thắng nổi không đây?”
“Không ngờ thằng oắt đó lại giấu bài hiểm thế!”
Có kẻ đứng bật dậy, điên cuồng hô lớn: “Lăng! Ép nó vào! Đừng để thằng ranh đó vượt lên!”
Trái ngược với sự hoảng loạn đó, những tay thợ già rành nghề hưng phấn đến đỏ tía mặt mày: “Đẹp lắm, cứ thế mà tiến lên!”
Nhưng ở một góc tối, Lão Phá và Phó Thành không hề gào thét. Phó Thành nín thở, hai tay siết chặt vào thành lan can đến trắng bệch. Họ không nhìn thấy một màn trình diễn đỉnh cao; họ nhìn thấy một thảm họa đang chực chờ.
Họ hiểu rõ Nam không phải tay đua được đào tạo bài bản với cơ thể tối ưu. Cậu là kẻ tay ngang dùng Vữa xương, lạm dụng Siêu Giác Quan để làm liều. Cứ mỗi lần Nam mạo hiểm là một lần những khiếm khuyết trong cơ thể cậu bị bóc trần. Đám Nanobot trong huyết quản một khi bị ép chạy quá tải sẽ dẫn đến tình trạng cắn ngược. Lúc ấy, Nam sẽ gục xuống trước khi kịp chạm vạch đích.
Phó Thành dán chặt mắt vào hình ảnh Nam trên màn hình, giọng run rẩy: “Đừng làm quá, thằng nhỏ… đừng làm quá…”
Cú văng cộng hưởng từ trụ thép kéo khoảng cách giữa Nam và Lăng thu hẹp lại chỉ còn trong gang tấc. Lăng vẫn lao đi phía trước, dải lụa chàm của cậu ta lướt trong bóng đêm như một bóng ma không trọng lượng.
Ngay khoảnh khắc Kiến Thợ lao thẳng vào lối vào hầm ngầm hun hút, sự ồn ào gào thét của Bốn Trụ Trời bị cắt đứt đột ngột, nhường chỗ cho một sự im lặng ngột ngạt, lạnh lẽo.
Và cùng lúc đó, cơn choáng váng ập đến Nam.
Không phải do thiếu ánh sáng, mà do cái giá phải trả cho việc mượn lực vừa rồi. Bộ xương Vữa hóa vốn chịu được áp lực 2.5G giờ đây bắt đầu phản phệ. Trong huyết quản, đám Nanobot đang điên cuồng tiêu hao năng lượng, khiến Con Rết trên lưng Nam nóng ran.
Hội chứng MERRF rục rịch bùng phát. Tầm nhìn của Nam tối sầm, những đốm đen nhảy múa điên cuồng trước võng mạc, rồi lịm dần vào một màn đêm. Thứ bóng tối đang bao lấy Nam không đến từ hầm ngầm, mà đến từ sự cạn kiệt năng lượng bên trong chính cậu.
Trên vai Nam, Linh Hầu đã bình ổn hơn. Mùi mỡ trăn khét lẹt nồng nặc lúc nãy đã dịu lại, thay thế bằng mùi nhựa thông đặc trưng, dấu hiệu hệ thống làm mát nội tại đang hoạt động. Cơ thể con vật từ trạng thái co rúm, cứng ngắc đang dần thả lỏng. Những sợi nén bên trong lớp vỏ Giấy Bồi Xương Thép tự sắp xếp lại, đôi mắt thạch anh chuyển từ đỏ rực sang sắc lịm của chế độ chờ.
Nó rung nhẹ người, rũ bỏ lớp bụi sắt tích tụ.
“Ổn định.”
Tiếng nói của nó lần này không còn gắt gỏng, mà bình thản như một cỗ máy đã tìm lại được nhịp điệu của chính mình. Móng vuốt thu lại, không còn găm sâu vào vải bố nữa mà chỉ nhẹ nhàng bám lấy, ổn định lại vị trí.
Nam không còn nhìn thấy gì. Cậu điều khiển xe bằng sự cảm nhận và nhịp rung của khung thép. Trước mắt cậu giờ là bóng tối hun hút, nơi những hình nhân giấy của chặng hẻm ngầm bắt đầu hiện ra lờ mờ, sẵn sàng vung những dải lụa carbon sắc lẹm để nuốt chửng kẻ dám thách thức khu hầm này.