Maglev Việt Nam Vua Tốc Độ Ty Thể

Chương 25: Hồi sinh Bóng Ma

 

Minh đặt chiếc Rig lên mặt bàn kim loại, tiếng nhôm đúc va vào mặt thép tạo nên một âm thanh cộp khô khốc, nặng nề. Anh đưa ngón tay quệt ngang lớp dầu mỡ bám trên khe cắm thẻ, rồi lấy tấm thẻ Xung Lưu màu hổ phách ra. Dưới ánh đèn vàng vọt của xưởng, những sợi nano đồng bên trong thẻ hiện lên ngoằn ngoèo như một hệ thần kinh thu nhỏ.

“Anh cũng dùng thứ này à?” Bình An tò mò.

“Ừ, Thẻ Xung Lưu đắt nhưng xắt ra miếng. Nó nén dữ liệu qua ba lớp, đạt độ chính xác đến 99% so với thực tế.”

Minh dùng lực ấn tấm thẻ vào khe cắm sâu hoắm của chiếc Rig. Một tiếng tạch giòn giã vang lên khi lò xo bên trong khóa chặt vật liệu hổ phách lại. Anh gạt chiếc cần ăng-ten dài lên để bắt đầu dò sóng đồng bộ giữa không gian đầy nhiễu từ của xưởng máy.

Sau đó, anh nhấn giữ chiếc nút nguồn to bản bằng cao su. Cách mở của Minh hoàn toàn khác Bình An. Nhưng cậu nhớ rõ lời ông dặn, Siêu Giác Quan không được nói cho ai biết.

Giây thứ 1, đèn báo đỏ lừ chớp nháy liên tục, như một con quái vật đang thức giấc. 

Giây thứ 3, tiếng quạt tản nhiệt siêu nhỏ bên trong máy bắt đầu kêu rè rè như kiến cỏ, cố gắng đẩy khí nóng ra khỏi lớp vỏ nhôm dày. Một mùi nhựa thông cháy nhẹ bốc lên. 

Giây thứ 5, màn hình Hologram bật lên, nhưng ban đầu chỉ là những dải sọc nhiễu xanh loang lổ. Minh phải vặn một núm cao su bên hông máy để tinh chỉnh tần số, giúp hình ảnh dần hội tụ.

Khi Minh bắt đầu trích xuất dữ liệu chặng đua, chiếc Rig bắt đầu nóng ran. Anh phải cắm thêm một sợi cáp đồng 8-pin để hỗ trợ băng thông. An nhìn thấy lớp băng dính đen quấn quanh thân máy hơi co lại vì nhiệt, rịn ra một lớp keo dính.

“Đợi một chút, dữ liệu của Hàm Cá Cày nặng lắm, con Vỏ Đồng này của anh cũ quá rồi.” Minh nói, tay gạt nhẹ bụi bẩn bám trên cổng kết nối.

Hình ảnh hiện ra giữa không gian xưởng không hề sắc nét mà mang một sắc xanh công nghiệp ám bụi, đôi khi lại giật nhẹ theo nhịp quay của quạt tản nhiệt. Bình An cảm nhận được một luồng điện sinh học râm ran chạy từ tấm thẻ, truyền qua Rig rồi chạm vào trực giác của mình. Lớp dữ liệu đầu tiên bắt đầu mở ra.

Video bắt đầu với cảnh 22 chiếc Maglev lao đi trong một khe đá vôi hẹp đến mức dường như hai chiếc xe không thể chạy song song. Ở tốc độ 500km/h, không khí bị ép nén tạo ra những tiếng hú kinh hoàng vang vọng khắp xưởng máy.

“Đoạn này là Sống Lưng Khủng Long,” Minh cẩn thận nhắc nhở.

Bình An nheo mắt nhìn. Một chiếc xe màu đỏ bỗng nhiên bị hút sầm vào vách đá như có một bàn tay khổng lồ kéo giật lại. Chiếc xe tan xác ngay lập tức, văng ra những tia lửa điện đỏ rực.

“Đó là áp suất âm của Hành Lang Gió Rít,” Minh nói trầm giọng. 

Giữa màn sương mù mịt, một chiếc xe màu nâu đồng cháy lao nhanh qua khe hở nhỏ chỉ trong gang tấc như một tia chớp. 

“Đó là anh. Ở đoạn này, nếu không cân bằng được cánh tà, áp suất âm sẽ nuốt chửng em trước khi em kịp đạp phanh.”

Đường đua bắt đầu bẻ cua ngặt nghèo theo hình chữ S và U liên tục. Mặt đường làm từ thép phế liệu hiện lên gồ ghề. Những Ổ gà từ trường khiến chiếc Tia Chớp Nâu nảy lên bần bật do cơ chế Đệm từ đơn điểm vốn đã rất thiếu ổn định.

“Vào Mê Cung Tĩnh Điện rồi, quan sát kỹ nhé.”

Lớp mạt đồng rỉ sét dưới sàn bị quấn lên, gặp dòng Xung Loạn tạo ra những tia sét tĩnh điện màu xanh tím đánh liên tiếp vào gầm xe. Bình An thấy một tay đua bị sét đánh trúng bộ điều khiển, chiếc xe xoay vòng tròn như con quay trước khi bị các xe phía sau đâm nát.

Không khí đặc quánh bụi kim loại. Ma sát cực cao khiến vỏ các xe bùng lên những quầng lửa cam rực, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Các tay đua gần như đua bằng trực giác vì phía trước chỉ là một bức tường lửa. Nhiệt độ vọt lên cao khiến các thỏi nam châm dưới gầm xe biến dạng, phát ra tiếng kim loại nghiến vào nhau ken két.

Chợt hình ảnh Hologram bị nhiễu nặng. Chiếc Tia Chớp Nâu trông như một bóng ma đang nhảy múa giữa những tia sét.

“Khối Pin Xung của anh lúc đó suýt phát nổ vì Bẫy địa nhiệt 300°C,” Minh gằn giọng. “Anh đã phải xả toàn bộ tụ điện xung để bứt phá thoát khỏi đám mạt sắt đang bịt kín hốc lấy gió.”

Đoạn phim chuyển sang góc quay nghẹt thở nhất: Khúc Cua Hàm Cá Cày. 

Con đường đổ dốc, nghiêng 80 độ, xoáy tròn như một chiếc phễu khổng lồ dẫn xuống vực sâu.

“Nhìn kỹ nhé An, đây là Dòng Nghịch Lưu.”

Bất ngờ, từ trường đảo cực. Chiếc xe dẫn đầu do không cảm được nhịp đảo đã bị đẩy văng khỏi vách nghiêng, rơi thẳng xuống hố sâu thăm thẳm. Chiếc Tia Chớp Nâu lúc đó đang chịu lực G cực đại, cơ thể Minh trong video bị ép chặt đến mức đầu cúi gập, nhưng đôi tay vẫn găm chặt cần điều khiển. Anh nương theo nhịp đảo cực, dùng vây từ tính khóa chặt xe vào vách nghiêng, lướt đi như một con thạch sùng trên mặt thép rỉ sét.

Bình An nín thở khi thấy chiếc xe khựng lại một nhịp tử thần.

Minh rùng mình: “Chip Synapse-X* lỗi nhịp khiến hệ thống chống trọng lực tê liệt trong 0.5 giây. Lúc đó anh đã dùng một cú giật cần số thủ công để cưỡng ép vây từ tính bám trụ.”

Màn hình nhiễu trắng, video kết thúc. Minh rút tấm thẻ Xung Lưu ra, màn hình tắt ngấm. Bàn tay An vẫn còn râm ran bởi Lớp 3 – Lớp Cảm của thẻ truyền lại dư chấn rung động.

“Đó là cách Tia Chớp Nâu dừng lại. Nó không thua vì tốc độ, nó thua vì không chịu nổi sự khắc nghiệt của Hàm Cá Cày. Chiếc Bóng Ma mà anh mới mượn này cũng nát tương như thế đấy. Nếu không cảm được nhịp đảo cực bằng cả cơ thể, em sẽ chỉ là một vệt sáng vụt tắt dưới hố sâu kia thôi.”

Bình An ngồi lặng người. Hình ảnh chiếc xe màu đồng cháy vật lộn giữa biển lửa vẫn còn in đậm trong nhãn quan.

“Sợ không?”

Bình An mím môi nhìn Minh, gật đầu rồi lại lắc: “Sợ, nhưng em muốn được như anh... cảm nhận sự khắc nghiệt đó.”

Minh bật cười, chìa tấm thẻ hổ phách ra: “Cầm về mà nghiên cứu. Sau này, nếu sống sót qua được Hàm Cá Cày, nhớ liên hệ Hội Đồng Đua Tối để trích xuất dữ liệu chặng năm nay. Càng xem nhiều, cơ hội sống càng cao. Muốn thắng thì trước tiên phải biết cách không để mình chết đã.”

Bình An nhận lấy bằng hai tay: “Em nhớ rồi, cảm ơn anh.”

Minh đưa bàn tay đầy dầu mỡ xoa đầu An, để lại những vết đen nhẻm trên tóc. Cậu nhóc chẳng để tâm, chỉ nhe răng cười. Minh bắt đầu thấy mến cái tính lì lợm của thằng bé này – bệnh tật nhưng tinh thần không hề yếu đuối.

“Cùng anh độ con xe này đi,” Minh nói, ánh mắt chuyển hướng về phía chiếc Bóng Ma.

An gật đầu, cẩn thận cất thẻ Xung Lưu vào túi quần rồi tiến lại gần. Lúc này, cậu mới thực sự nhìn kỹ cái xác tàn tạ đang nằm im lìm. Lớp sơn xám đen bị mài mòn đến bạc phếch, loang lổ như màu tro bếp. Dọc mạn trái là một vết móp sâu hoắm, lộ ra lớp hợp kim rỉ sét vàng khè. Những mảng vỏ xe vênh lên, sắc lẹm như lưỡi dao. Tấm polymer bảo vệ buồng lái vỡ nát, chỉ còn trơ lại khung thép tổ ong gia cố carbon nhọn hoắt như hàm răng lởm chởm.

“Chủ cũ của nó ngỏm trận năm ngoái, ngay tại Hàm Cá Cày,” Minh trầm giọng. “Tên đó còn may vì được chết trong bệnh viện chứ không phải dưới hố rác thải. Người đưa nó cho anh nói rằng, tâm nguyện cuối cùng của hắn là thấy con quái vật này vượt qua được chặng đua đó một lần nữa.”

Minh soi đèn pin vào gầm xe – một đống bùi nhùi hỗn độn.

“Dưới sức nóng 300°C của Bẫy Địa Nhiệt, vây từ tính đã chảy sệ, méo mó dị dạng. Mạt sắt bám thành từng lớp dày đặc, kết dính với dầu máy rò rỉ tạo thành một loại bùn đen đặc quánh, bết chặt lấy các khớp chuyển động.”

Nhìn những thương tích đó, An rùng mình nghĩ đến con Gió Bắc. Cậu hiểu rằng nếu mình không đủ bản lĩnh, ngày sau chiếc xe của cậu cũng sẽ kết thúc như một cái xác không hồn như thế này.

Bình An di chuyển tầm nhìn vào khe hở thân máy, cậu thấy trục tâm bị lệch hẳn sang một bên. Những vết nứt li ti chạy dọc thân thép già như những con rết gỗ. Cảm giác chỉ cần chạm nhẹ, toàn bộ cấu trúc ấy sẽ sụp đổ ngay lập tức. 

Bên trong cabin là cảnh tượng đổ nát: màn hình loang lổ mực điện tử, nút bấm chảy nhựa dính chặt vào nhau, và những sợi dây đồng đứt lìa thò ra như những dây thần kinh bị cắt đứt.

Không cần đến Siêu Giác Quan,Bình An cũng cảm nhận được nỗi đau của Bóng Ma.

“Anh tính sửa thế nào?”

Minh không trả lời ngay, anh bật đèn pin soi thẳng vào cái trục tâm bị lệch. Ánh sáng trắng lạnh xuyên qua lớp bụi, làm hiện rõ những vết nứt hình mạng nhện.

“Đầu tiên, anh không thay cái trục này. Không đồ mới nào chịu lực G tốt bằng cái lõi thép già này đâu. Anh sẽ dùng khò nhiệt nung đỏ các điểm vi nứt, rồi dùng Nano Đồng để lấp đầy ở cấp độ phân tử. Giống như vá tường bằng kim loại vậy.”

“Gầm xe thì thay bằng hệ thống Treo Lai. Anh sẽ bơm Dầu Từ Tính vào các khoang chứa. Loại dầu này thay đổi độ cứng ngay lập tức khi có dòng điện, giúp xe lướt qua ổ gà từ trường mà không cần cảm biến AI.”

“Hệ thống điều khiển thì bỏ hẳn Chip. Anh đi dây lại theo kiểu Cơ - Thủy lực. Khi anh bẻ lái, van sẽ mở bằng cơ năng. Nặng nề, thô bạo, nhưng nó miễn nhiễm hoàn toàn với sét tĩnh điện.”

Minh chỉ tay vào lớp vỏ tro bếp: “Cuối cùng là tầm nhìn. Anh sẽ phủ lên đây lớp Sơn Phản Quang Lân Tinh. Khi ma sát tạo lửa, lớp sơn này sẽ phản chiếu ánh sáng ngược lại, giúp anh định vị được xe giữa biển lửa.”

Minh tắt đèn, quay sang nhìn Bình An: “Nó sẽ là một con quái vật chắp vá, kêu răng rắc và tỏa mùi nhựa cháy suốt chặng đua. Nhưng nó sẽ chạy được.”

Thời gian sau đó, An im lặng nghiêm túc hỗ trợ Minh lấy đồ nghề. Cậu dán mắt vào từng mối hàn, từng sợi dây Vonfram mà Minh đang kết nối lại. 

“An.” Giọng ông Bình bất ngờ vang lên.

Hai anh em ngước nhìn. Dù chỉ phụ vặt, ngón tay An đã dính đầy dầu nhớt đen kịt. 

Ông Bình lại gần Bóng Ma, hỏi Minh: “Tính toán xong phương án chưa?”

Minh buông mỏ-lết, gật đầu rồi đưa bản phác thảo trên bảng Thuận Ý cho ông xem. 

Ông hài lòng: “Không uổng công cậu ăn dề nằm dầm ở đây.”

Minh cười: “Cháu nhận lời khen.”

Ông Bình vỗ vai Minh khích lệ, rồi bảo Bình An đi rửa tay để về nhà. Chiều nay, hai ông cháu còn một buổi mở màn quan trọng: Kết nối Siêu Giác Quan với khoang giả lập đã đồng bộ Gió Bắc bản độ liều.

….

Ghi chú của tác giả:

Chip Synapse-X (Chíp điều tốc thần kinh) thực chất là Bộ điều tốc trung tâm. Trong thế giới Maglev, nó đóng vai trò phản xạ điện tử, chuyên tính toán biến thiên Lực G và Dòng Nghịch Lưu để tự động kích hoạt vây từ tính bám mặt ray.

Để đảm bảo mạch truyện không bị gián đoạn bởi các thông số khô khan, toàn bộ Chỉ số hiệu năng cũng như ưu nhược điểm chi tiết của dòng chip này sẽ được mình cập nhật tại mục Phụ lục Kỹ thuật sau khi hoàn tất tác phẩm.

Nếu Anh/Em có bất kỳ thắc mắc nào về cơ chế vận hành của chip hay các linh kiện độ chế trong chương, đừng ngần ngại đặt câu hỏi ngay dưới phần bình luận nhé!

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px