Chương 21: Thẻ Xung Lưu
Trong căn hộ 1402, ánh đèn LED công nghiệp hắt xuống khối kim loại Atlas-G7, tạo nên những bóng đổ dài dằng dặc trên tường. Bình An ngồi xổm cạnh ông nội, đôi mắt chăm chú quan sát từng cử động của đôi bàn tay già nua đang cầm mỏ lết.
Ông Bình không bắt đầu chỉnh sửa Atlas-G7 ngay. Ông lấy từ hộp lưu trữ ở góc phòng một tập Thẻ Xung Lưu. Đây là loại nhật ký kỹ thuật bỏ túi mà giới thợ máy cực kỳ ưa chuộng vì sự gọn nhẹ và khả năng lưu trữ ba lớp dữ liệu nén:
Lớp 1 là lớp nhìn: Chứa bản vẽ kỹ thuật 2D, sơ đồ mạch điện và ghi chú tay.
Lớp 2 là lớp nghe: Lưu trữ khoảng 30 phút âm thanh nén, từ tiếng động cơ chuẩn đến các lệnh cảnh báo hư hỏng.
Lớp 3 là lớp cảm: Lớp đặc biệt nhất, lưu giữ dữ liệu về độ rung và nhiệt độ thực tế.
“Cầm lấy. Đây là tất cả vốn liếng ông ghi chép lại suốt mấy chục năm qua. Cháu tìm thẻ Atlas-G7, xem thật kỹ cấu tạo nguyên bản của nó. Sau đó hãy dùng đến cái này.”
Ông dừng lại một chút, lôi từ hộp công cụ ra một tấm bảng kim loại phẳng, bề mặt tối mờ như đá phiến nhưng ẩn hiện những vân mạch tinh vi.
“Đây là Thuận Ý.”
Bình An đón lấy tấm bảng bằng cả hai tay. Cậu đã nghe kể về nó – một loại thiết bị kết nối trực tiếp với xung thần kinh của con người. Nó rất hiếm, thường chỉ nằm trong tay những nhà thiết kế kỹ thuật cấp cao.
“Thuận Ý không vẽ thay cháu. Nó là tấm gương phản chiếu trí não. Suy nghĩ càng chi tiết, hình ảnh hiện lên càng chuẩn xác.”
Bình An thận trọng đặt Thuận Ý xuống nền đất, cầm xấp 20 tấm thẻ xung lưu lên bắt đầu lật tìm.
“Cháu có Siêu Giác Quan, hãy thử chủ động vận hành nó xem,” Ông Bình nhắc, ánh mắt đầy khích lệ.
Bình An hít một hơi thật sâu. Cậu cố gắng tập trung, trong đầu không ngừng lẩm bẩm ba chữ Siêu Giác Quan như một câu thần chú. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với những lần bộc phát đột ngột trước đó, lần này mọi thứ vẫn trơ ra. Tấm thẻ vẫn chỉ là mảnh nhựa màu hổ phách cũ kỹ, chiếc Atlas-G7 vẫn là khối sắt rỉ vô hồn, và ánh đèn LED vẫn tỏa thứ ánh sáng trắng vô vị. Càng ép mình, đầu cậu càng đau nhức như bị búa bổ.
“Ông ơi...” Bình An xụ mặt, giọng run run thất vọng. “Cháu không mở được. Có phải nó biến mất rồi không? Hay vốn dĩ cháu không hề sở hữu nó?”
Thấy cháu trai bối rối, Ông Bình vỗ vai cậu, nụ cười hiền hậu không chút đổi thay: “Đừng gấp, nội cũng chưa chỉ cháu cách vận hành nó mà. Ngồi yên đây chờ nội một chút.”
Ông Bình đứng dậy, mang theo chiếc Rig bước ra phía ban công hẹp đầy bụi rỉ. Bình An đứng trong phòng nhìn ra, qua khe cửa khép hờ, cậu lờ mờ thấy màn hình Hologram của ông hiển thị một bóng người. Đó là một cô gái trẻ, diện mạo thanh tú, ăn mặc sang trọng với phong cách đặc trưng của giới tinh hoa phương Tây – kiểu người thường chỉ thấy trên các bản tin quốc tế.
Ông nội từ bao giờ lại có mối quan hệ vượt biên giới như vậy?
Cậu nghe giọng ông thấp thoáng trong tiếng gió rít của đường ray: “Aris, bà cháu đâu?”
Đầu dây bên kia đáp lại bằng một chuỗi âm thanh nhỏ xíu, dịu dàng. Bình An không nghe rõ, nhưng cậu thấy vai ông nội bỗng chùng xuống, một thoáng buồn bã lướt qua đôi mắt già nua. Sau đó, họ nói thêm rất nhiều về những công trình nghiên cứu và những thuật ngữ chuyên môn khô khốc.
“Ông có việc muốn hỏi... Cháu có thể giúp sao? Vậy thì tốt quá,” tiếng Ông Bình vang lên đầy nhẹ nhõm. “Ông nhớ bà cháu từng nói sẽ nghiên cứu về siêu năng lực của giới đua Maglev, vậy bà có làm không?”
Sau đó cậu thấy ông mỉm cười, rồi nói: “Vậy bà ấy có công trình về Siêu Giác Quan của thế kỷ này chứ? Cháu có tài liệu đó không? Ví dụ như... làm thế nào để biết một người chắc chắn có Siêu Giác Quan, và kích hoạt nó cần chất xúc tác gì, hay phải dựa vào ý chí...”
Cuộc gọi kéo dài khá lâu. Khi Ông Bình quay vào, vẻ mặt ông đã bớt ưu tư hơn. Ông nhìn cháu trai, khẽ ra quyết định: “An, mai nội sẽ tìm cho cháu một chiếc Rig riêng. Đã đến lúc cháu cần có thiết bị cá nhân của mình.”
Đôi mắt An tròn xoe. Một chiếc Rig! Đó là niềm mơ ước của mọi đứa trẻ Tầng Rễ, nhưng cậu chợt khựng lại: “Nhưng cháu nghe nói Rig muốn nhận chủ phải đăng ký thông tin sinh trắc học vào hệ thống chung... Mẹ chắc chắn sẽ nhận được thông báo ngay.”
Ông Bình nheo mắt cười, vẻ tinh quái của một thợ máy lão luyện trỗi dậy: “Đừng lo, ở Tầng Rễ này, thông tin là thứ có thể bẻ cong được. Nội có cách.”
“Vậy thì tốt quá! Cháu cảm ơn nội!” Bình An reo lên.
Ông nội xoa đầu cậu, rồi mở một tập tin vừa nhận được lên màn hình Hologram. Những dòng chữ và biểu đồ sinh học hiện ra.
“Đây là tài liệu của... một người bạn cũ của nội. Ngày trước bà ấy bảo sẽ nghiên cứu mấy thứ siêu nhiên kỳ quái, ông cứ cho là bà ấy nói đùa. Nào ngờ hôm nay đánh liều gọi đi lại có được bất ngờ... Cháu xem đi.”
Bình An không hỏi thêm về cô gái tên Aris, cậu chăm chú đọc tài liệu. Đây là lần đầu tiên cậu được tiếp cận một cách khoa học với loại năng lực đặc biệt này:
TÀI LIỆU MÃ HÓA: GIAO THỨC THỨC TỈNH SIÊU GIÁC QUAN.
Tác giả: Tiến sĩ Isabella – Viện Nghiên cứu Thần kinh Cao cấp. Phân loại: Chỉ dành cho đối tượng mang biến thể Gene nhạy cảm.
1. Bản chất của Siêu Giác Quan: Không phải là một cơ quan mới, mà là trạng thái cộng hưởng cực đại của hệ thần kinh với các dải từ thông trong không gian. Khi kích hoạt, não bộ không nhìn vật chất dưới dạng hình khối khô cứng, mà nhìn thấy Dòng chảy năng lượng và Nhịp đập nguyên tử.
2. Tại sao thất bại khi cố gắng kích hoạt? Sai lầm lớn nhất là dùng Ý chí cưỡng cầu. Khi cố gắng nghĩ về nó, não bộ sản sinh sóng Beta gây nhiễu, tạo ra bức tường ngăn cách các nơ-ron tiếp nhận tín hiệu từ trường. Siêu Giác Quan thường tự xuất hiện khi gặp nguy hiểm hoặc lúc thả lỏng hoàn toàn – đó là khi ý chí rút lui để bản năng lên tiếng.
3. Ba bước để Làm chủ:
Bước 1: Điểm Tĩnh. Không tìm kiếm bên ngoài. Hãy bắt đầu từ bên trong, hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu (Trạng thái cận thiền). Hãy hình dung một mặt hồ phẳng lặng giữa cơn bão.
Bước 2: Chất xúc tác – Điểm Mù. Đừng nhìn trực diện vào vật thể. Hãy tập trung vào khoảng không giữa bản thể và vật thể đó. Khi lờ đi hình dáng vật lý, não bộ buộc phải kích hoạt các cảm biến từ trường để bù đắp cho thị giác.
Lưu ý: Với người mắc hội chứng MERRF, bước này cực kỳ đau đớn vì ty thể bị ép hoạt động quá mức. Cần có thuốc hỗ trợ (ATP) hoặc bộ ổn định thần kinh.
Bước 3: Sự Đồng bộ. Khi dải màu xuất hiện (Cam hổ phách của đồng, Đỏ của thép...), đừng cố điều khiển. Hãy để chúng tràn vào nhãn quan tự nhiên, coi mình là một phần của dòng điện. Khi không còn sự phân biệt giữa tôi và cỗ máy, Siêu Giác Quan sẽ chính thức được làm chủ.
4. Cảnh báo nguy hiểm (Mức độ Đỏ): Làm chủ Siêu Giác Quan giống như nhìn thẳng vào mặt trời bằng đôi mắt trần. Nếu không có Điểm Tựa (thiết bị lọc nhiễu hoặc ý chí thép), não bộ sẽ bị thiêu rụi trong vòng chưa đầy 120 giây bởi lượng dữ liệu khổng lồ...
“Thế nào, cháu có hiểu gì không?”
Tài liệu viết khá giản lược, dù nhiều thuật ngữ chuyên môn nhưng không quá khó để nắm bắt. Bình An gật đầu: “Cháu hiểu.”
“Vậy thử với tấm thẻ lưu trữ xem.”
Bình An hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay gầy gò khẽ chạm vào xấp thẻ hổ phách đang nằm im lìm trên mặt bàn thép. Cậu nhớ lại những dòng chữ lạnh lùng nhưng đầy uy quyền trong tài liệu của Tiến sĩ Isabella.
Cậu nhắm nghiền mắt, cố gắng lờ đi tiếng "bành bành" vọng lại từ những chiếc xe kéo dưới đường ray, lờ đi cả tiếng nhịp tim đang đập dồn dập vì hồi hộp. Bình An hình dung mình đang chìm xuống một đáy đại dương tĩnh lặng, nơi áp lực nước ép mọi suy nghĩ vụn vặt tan biến.
Một giây, hai giây... nhịp thở của cậu chậm lại, đều đặn như một chiếc đồng hồ quả lắc cũ. Khi tâm trí hoàn toàn trống rỗng – Điểm Tĩnh, cậu cảm nhận được hơi ấm từ xấp Thẻ Xung Lưu đang truyền vào lòng bàn tay, không phải cái nóng của nhiệt độ, mà là sự râm ran của những dòng dữ liệu đang ngủ yên.
Cậu từ từ mở mắt, nhưng không nhìn trực diện vào những ký tự khắc tay trên mặt thẻ. Theo lời dặn, Bình An tập trung vào khoảng không gian mỏng manh chỉ vài milimet nằm giữa da tay và bề mặt tấm nhựa – Điểm Mù.
Cậu nhìn sâu vào bóng tối bên trong xấp thẻ. Ngay lập tức, thế giới bắt đầu biến đổi. Bức tường căn hộ mờ đi, nhường chỗ cho những dòng chảy ánh sáng kỳ ảo. Xấp thẻ không còn là những tấm nhựa màu hổ phách vô tri; chúng biến thành một chồng lớp các sợi tơ năng lượng xanh biếc và vàng ròng đang đan xen vào nhau.
Cậu bắt đầu lật từng tấm thẻ một cách chậm rãi.
Tấm thứ nhất tỏa ra màu Xanh lam nhạt tĩnh lặng là thông số tản nhiệt. Tấm thứ hai rung lên sắc Đỏ gay gắt nhiễu loạn nội dung liên quan đến lịch sử va chạm.
Đến tấm thứ ba...
Bình An khựng lại. Tấm thẻ này không giống bất kỳ tấm nào khác. Trong Điểm Mù của cậu, nó phát ra một luồng sáng Trắng Bạc tinh khiết, nhưng bao quanh luồng sáng đó là một vòng xoáy màu Xám Sậm mạnh mẽ, cuồn cuộn như bão tố.
“Chính là nó,” Bình An thầm nghĩ.
Cậu không cố dùng ý chí để chộp lấy thông tin, mà khẽ thả lỏng các dây thần kinh đầu ngón tay để mình hòa nhịp với vòng xoáy xám sậm kia – Sự Đồng Bộ. Ngay lập tức, một cảm giác nặng nề tràn qua não bộ, khiến đôi vai cậu hơi trĩu xuống như đang ngồi trong một buồng lái thực thụ.
Dưới nhãn quan Siêu Giác Quan, tấm thẻ bỗng chốc bung nở. Những sợi nano đồng bên trong rung lên bần bật, ánh sáng trắng bạc bắn ra, tái hiện lại một khối cầu khổng lồ lơ lửng giữa không trung: Cấu trúc gốc của Atlas-G7. Cậu thấy rõ từng khớp nối thủy lực khi còn mới toanh, thấy cả những dòng chảy dầu áp suất cao chạy tuần hoàn một cách hoàn hảo.
Ông Bình đứng bên cạnh, nín thở quan sát. Ông thấy đôi đồng tử của cháu trai giãn ra, phủ một lớp màng ánh sáng xanh nhạt kỳ ảo. Khi thấy Bình An dứt khoát rút ra tấm thẻ Atlas-G7, ông biết thằng bé đã thực sự chạm tay vào bước đầu tiên trong hành trình làm chủ sức mạnh này.
“Cháu thấy nó rồi đúng không?” Ông khẽ hỏi.
Bình An gật đầu, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng đôi mắt lại sáng quắc: “Cháu thấy rồi. Nó... nó không hề rỉ sét. Trong này, nó đang quay nhanh đến mức cháu cảm thấy cả không khí cũng đang rách ra.”
“Tốt lắm. Bây giờ, hãy dùng Thuận Ý vẽ lại những gì cháu thấy.” Ông Bình đẩy tấm bảng vào tay cậu.
Với tấm Thẻ Xung Lưu Atlas-G7 nằm gọn trong lòng bàn tay trái, Bình An đặt bàn tay phải lên bề mặt Thuận Ý. Cảm giác nóng ran từ tấm bảng lan tỏa khắp các ngón tay, như thể nó đang đọc từng xung động thần kinh đang nhảy múa trong não bộ cậu.
“Nhớ nhé, không phải vẽ bằng tay, mà vẽ bằng cách hình dung,” Ông Bình nhắc nhở.
Bình An hít một hơi thật sâu, gắng tái hiện lại hình ảnh Atlas-G7 hoàn hảo mà Siêu Giác Quan vừa thu nhận. Trong tâm trí cậu, cỗ máy không còn là đống sắt vụn móp méo nữa. Nó là một khối cầu kim loại sáng bóng, từng khớp nối thủy lực vận hành mượt mà như vũ điệu, từng đường ống dẫn dầu là mạch máu căng tràn sức sống.
Cậu mở mắt. Màn hình Thuận Ý vẫn trống không.
Bình An nghiến răng, ép mình tập trung cao độ. Cậu không chỉ nhìn, mà đang cố gắng chạm vào từng bộ phận của Atlas-G7 lý tưởng. Cậu cảm nhận được độ đàn hồi của vỏ ngoài, tiếng rít êm ái của động cơ đệm từ, thậm chí là sức nén hoàn hảo của lực G trên từng centimet vuông buồng lái.
Và rồi, phép màu xuất hiện. Một đường cong màu Xanh lục nhạt đầu tiên hiện lên trên bề mặt Thuận Ý. Đó là đường khung xương chính, được vẽ bằng một độ chính xác đáng kinh ngạc. Sau đó, như một dòng chảy tự nhiên, các lớp chi tiết bắt đầu xếp chồng lên nhau:
Lớp 1 – Khung và Vỏ: Vỏ ngoài Titan-Chroma màu xám bạc ánh lên vẻ kiên cố, hoàn toàn không một vết rỉ. Từng tấm nền kết nối hoàn hảo, không một khe hở.
Lớp 2 – Hệ thống Thủy lực: Các ống dẫn dầu sáng bóng hiện ra với đường cong mượt mà. Các khớp xoay của cánh tay đòn hiện rõ từng pít-tông trong trạng thái bôi trơn hoàn hảo.
Lớp 3 – Động cơ và Lực G: Lõi động cơ đệm từ trường hiện ra, các cuộn cảm phát ánh sáng Vàng nhạt liên tục, tượng trưng cho dòng năng lượng ổn định. Trục chính thẳng tắp, không hề có độ lệch 15 độ như chiếc máy rỉ sét ngoài kia.
Lớp 4 – Giao diện Người-Máy: Bảng điều khiển hiện lên sống động với màn hình hiển thị sắc nét, các chỉ số nhịp tim và lực G được mô phỏng rõ ràng bằng màu xanh điện tử.
Càng chi tiết, bản vẽ trên Thuận Ý càng trở nên sống động, gần như một mô hình 3D ảo lơ lửng trên tấm bảng. Mọi thứ chính xác đến từng con vít, từng đường hàn, như thể nó vừa được xuất xưởng từ một nhà máy tối tân của Tầng Trên.
Ông Bình cúi người, đôi mắt nheo lại vì kinh ngạc. Ông đã thấy nhiều thợ máy Tầng Rễ dùng Thuận Ý, nhưng chưa từng thấy ai tái hiện một cấu trúc phức tạp đến thế chỉ bằng tư duy thuần túy. Đây không còn là kỹ năng hội họa kỹ thuật, mà là khả năng nắm bắt vật chất ở cấp độ siêu việt.
“Chính xác là nó... Đây mới là G7 nguyên bản,” Ông Bình thì thầm, giọng khàn đặc vì kinh ngạc. “Thằng bé này... nó không chỉ nhìn thấy, nó còn thực sự hiểu được cỗ máy.”
Khi nét vẽ cuối cùng khớp vào vị trí trên Thuận Ý, gương mặt Bình An bỗng tái nhợt, đôi bàn tay gầy gò khẽ giật lên theo từng nhịp mạch đập ở cổ tay. Cậu vừa vắt kiệt sự tập trung để soi thấu một cấu trúc quân sự hạng nặng, một nỗ lực quá sức đối với những tế bào ty thể đang lỗi nhịp của hội chứng MERRF.
Ông Bình vội giữ lấy vai cháu, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng: “Cháu ổn chứ? Đừng ép xác quá.”
Bình An hít một hơi sâu, cố trấn tĩnh cơn run rẩy của các tế bào thần kinh. Cậu ngẩng lên, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự kiên định: “Cháu tiếp tục được. Nội đừng lo, chỉ hơi mệt chút thôi.”