Chương 1: Hội chứng MERRF
Hà Nội năm 2226.
Không còn những vòm lá xanh mướt, tòa nhà thấp nhỏ hay kiểu nhà ống dài san sát mà là một khối kiến trúc khổng lồ xếp chồng lên nhau như những vảy rồng cơ khí. Phía trên cao, vô số dải lam rực rỡ của đường ray đệm từ chạy vắt vẻo, đâm xuyên qua các tòa tháp chọc trời.
Bên dưới vô số dải lam ấy là một thực tại khác. Người ta gọi nơi này là Tầng Rễ, là chốn tập trung những khu tập thể cũ kỹ được xây dựng từ thuở bình minh của công nghệ đệm từ.
Trong căn hộ 1402, Trần Bình An, cậu bé tám tuổi với thân hình mảnh khảnh như một cành củi khô đang thu mình trên chiếc ghế cơ khí cũ.
Căn hộ của nhà Bình An nằm ở điểm mù của thành phố, nơi giao nhau giữa Tầng Rễ và Tầng Trên được gọi là Tầng Đệm, chỗ này vừa hay là điểm chết của ánh sáng mặt trời, để có được ánh sáng vận hành cuộc sống người ta chọn lắp đèn LED công nghiệp, chúng có ánh sáng trắng luôn được mở bất kể ngày đêm...
U u… u u…
Âm thanh trầm đục của từ trường rò rỉ vang lên, hòa cùng tiếng kim loại co giãn răng rắc mỗi khi có tàu cao tốc lướt qua trên đỉnh đầu. Với giới tinh hoa ở Tầng Trên họ coi đó là tiếng ồn cần được tiêu âm; nhưng với cư dân nơi đây, đó là nhịp thở, là lời nhắc nhở rằng thành phố vẫn đang vận hành.
Ánh sáng xanh neon từ những bảng quảng cáo khổng lồ ngoài cửa sổ hắt vào, phủ lên gương mặt bất an của Bình An tạo thành những mảng màu ma mị.
Cậu nhìn về phía khu bếp, nơi mẹ đang nấu ăn. Mùi thức ăn hôm nay vẫn không át nổi mùi dầu máy nồng nặc và mùi thuốc sát trùng đặc trưng trong nhà. Ngày thường, khi ngửi hỗn hợp mùi này Bình An luôn không chịu được, cậu sẽ trốn biệt vào phòng cho đến khi được gọi ra ăn cơm.
Nhưng hôm nay thì khác. Trái tim nhỏ bé của cậu đang đập nhanh hơn cả nhịp rung của đường ray, Bình An nín thở chờ đợi một cơ hội chạm tay vào màn hình Hologram*.
Cậu liếc nhìn về phía bức tường có gắn đồng hồ điện tử. Ở đó có một chiếc tủ kính sạch sẽ bày ra những món đồ mà cậu ghét nhất: túi dịch truyền ATP* trong vắt, máy đo nồng độ Acid Lactic cầm tay và hàng loạt hộp thuốc ổn định thần kinh.
Đối với mẹ, đó là phao cứu sinh cho cậu; nhưng với Bình An, chiếc tủ ấy giống như một bản cáo trạng. Nó nhắc nhở cậu là một kẻ yếu ớt, một gánh nặng khiến mẹ đau lòng, mỗi ống thuốc tồn tại trong đó đều là một dấu tích gợi nhớ về cái chết nghiệt ngã của bố.
Nhắc về bố, Bình An có chút bồi hồi, dựa theo lời kể của ông nội, bố cậu từng là một tay đua triển vọng của kỷ nguyên Đua Tối, đó là thời kỳ mà Maglev bị cấm đoán trên toàn thế giới, nhưng chỉ ở Việt Nam các nhóm nhỏ vẫn hoạt động. Hồi ấy nghe ông bảo bố rất đáng gờm, nếu so sánh ông với một tay đua Maglev hiện nay thì ông ấy chính là nhà vô địch khó vượt qua.
Đáng tiếc thời điểm bố sinh ra không đúng, không những vậy ông còn mang trên mình hội chứng MERRF* chính nó đã khiến ông gục ngã ngay trên đường lái thử vì đám ty thể trong tế bào của ông từ chối tạo ra năng lượng khiến tim ông ngừng đập.
Năm đó Bình An mới lên ba, ký ức về bố rất mờ nhạt, thứ còn lưu lại trong bộ não nhỏ bé ấy là bóng lưng cao lớn và tiếng khóc xé lòng của mẹ vào ngày bố qua đời, sau đó tất cả đều được thay thế bởi vô số hành động cực đoan mỗi khi mẹ nhìn thấy bất cứ thứ gì liên quan đến Maglev.
Hội chứng MERRF thứ đã giết chết bố cậu là một căn bệnh di truyền ám ảnh trong nhà họ Trần, có từ rất lâu, qua nhiều thế hệ, đến đời của ông nội, nó bỏ qua, nhưng lại chọn bố và giờ đây là cậu. Mẹ đã từng quỳ lạy trước bàn thờ để cầu xin thần linh cho cậu được giống ông, thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Nhưng số phận quá lạnh lùng đã gán bản án tử đó lên cậu vào đúng năm bố qua đời.
Nỗi đau nhân đôi biến mẹ cậu thành một người quản ngục, mẹ không cho phép Maglev xuất hiện trong căn nhà này, xem nó như một loại vi khuẩn chết người có thể cướp mất đứa con duy nhất bất cứ lúc nào. Thậm chí mẹ còn vượt quyền nghiêm cấm ông nội kể về những chặng đua, kể về bố…
Tác động lên con người vẫn chưa làm mẹ an lòng, để chắc chắn con mình không tiếp xúc với thứ vi khuẩn bà ghét nhất, đến tivi cũng chỉ được phép phát những kênh phim truyện hay ca nhạc vô thưởng vô phạt, mỗi lần Bình An xem tivi bà luôn ở bên cạnh giám sát.
Trong một thế giới mà Maglev được tôn thờ như một vị thần, nơi ngay cả những đứa trẻ vừa biết nói cũng có thể đọc vanh vách tên các tay đua huyền thoại, thì Trần Bình An lại là một kẻ chẳng biết tí gì. Những gì cậu biết về vương quốc tốc độ ấy chỉ là những mẩu chuyện rời rạc nghe lén từ đám bạn ở trường hay trong những lần ông nội ngẫu hứng kể lại.
Sáng nay, đám bạn kháo nhau về Thất đại kỳ quan tốc độ chuỗi công trình kỳ vĩ đang định hình lại bản đồ quyền lực của Việt Nam. Đường đua cuối cùng, Maglev Phú Quốc, con đường xuyên biển được mệnh danh là Biển Xanh, vừa chính thức hoàn thành. Liên đoàn Thế giới (WMF) phối hợp cùng học viện GMRA tổ chức một giải đua thử dành cho lứa tuổi từ 8 đến 12 tuổi.
Đó là giấc mơ của mọi đứa trẻ Tầng Rễ, dù cả đời không chạm được vào buồng lái Maglev chuyên nghiệp chúng vẫn thích vẫn yêu và để khỏa lấp khát khao ấy, mỗi đứa trẻ hầu như đều xem hết các chặng đua chuyên nghiệp, không bỏ bất kỳ trận nào dù chỉ là chặng lái thử dùng test mẫu xe mới hay đường đua mới như sáng nay.
Bình An không muốn mãi là kẻ đứng ngoài cuộc, cậu thích được cùng bạn bè bàn tán rôm rả các chặng đua của các ngôi sao, nói về những con đường máu lửa, những chiếc Maglev đẹp với tốc độ như tia chớp.
Sáng nay, chặng đua ở Phú Quốc đã diễn ra, thông thường Đài truyền hình Quốc gia chỉ phát trực tiếp một lần duy nhất, nhưng để quảng bá cho sự ra đời của Kỳ quan tốc độ thứ bảy, họ quyết định phát lại vào lúc năm giờ chiều, khung giờ mà mọi gia đình đều quây quần bên mâm cơm.
Đồng hồ điện tử nhấp nháy con số 17:30. Bình An biết, nếu không hành động ngay bây giờ cậu sẽ bỏ lỡ chặng đua lần này, hôm nay cậu nhất định phải xem được, dù có bị mẹ mắng cũng phải xem.
Mím môi, hít một hơi thật sâu để nén lại nhịp tim đang bắt đầu đập loạn, Bình An vươn tay, chạm nhẹ vào nút khởi động màn hình Hologram.
Xoẹt!
Trong tích tắc, hình ảnh biển xanh của Phú Quốc tràn ra khỏi khung hình, ánh sáng lam ngọc rực rỡ ấy làm bừng sáng cả những góc tường rỉ sét, lấp lánh trên những lọ thuốc vô cảm.
Bình An vội vã vặn nhỏ âm lượng đến mức tối thiểu, chỉ vừa đủ nghe thấy tiếng gió rít u u của từ trường rò rỉ. Cậu nín thở nghe ngóng tiếng động trong bếp; chỉ cần mẹ lắng tai một chút thôi, bí mật này sẽ lộ ra ngay, khi đó cậu chắc chắn sẽ bị canh chừng cẩn mật hơn.
Vẫn không có cái bóng nào xuất hiện ở cửa bếp, có vẻ lần xem trộm này thành công.
Bình An chuyên chú nhìn màn hình, hai mắt lấp lánh, con ngươi phản chiếu những vệt sáng huy hoàng trên màn hình. Máy quay lúc này đang lia đến một tay đua nhỏ tuổi, chỉ khoảng chín hoặc mười tuổi.
Những dòng thông tin định danh hiện lên trên màn hình, cực kỳ sắc nét:
[NGUYỄN MINH HOÀNG, 10 Tuổi.
Học viên ưu tú của Học viện GMRA.
Chiến mã: MAGLEV THẦN SẤM]
Học viện GMRA cậu có nghe qua, chỗ đó là trường quý tộc ở Tầng Trên, họ đồn rằng nơi ấy chỉ dành cho con nhà quyền quý có tiền có quyền, nếu không có những thứ đó thì phải là thiên tài. Cái trường ấy giống như ở một thế giới khác, nơi mà Bình An và bất kỳ ai sống ở Tầng Rễ cả đời này cũng khó nhìn được tận mắt.
Nguyễn Minh Hoàng xuất hiện trước máy quay, cậu ta lớn hơn Bình An, cao to hơn, đặc biệt rất tự tin, trên người mặc một bộ giáp phi công bóng loáng. Bình An không nén nổi một tiếng thở dài ngưỡng mộ.
Tiếp theo là chiếc Maglev mang tên Thần Sấm xuất hiện, nó như một kiệt tác của thần.
Với cấu trúc giọt lệ ngược, thân xe mượt mà không một góc cạnh, lướt đi như một giọt chất lỏng lơ lửng trong chân không. Kỳ diệu hơn, lớp vỏ thông minh của nó sẽ tự thay đổi hình dạng để thích nghi với áp suất nước khổng lồ của đường hầm Phú Quốc.
Bình An nhìn không chớp mắt.
Tiếng bình luận viên vang lên từ màn hình Hologram, hào hứng và đầy kích động:
“Dẫn đầu là tay đua Nguyễn Minh Hoàng, mười tuổi, niềm tự hào của học viện GMRA! Quý vị đang nhìn thấy một trong những biểu tượng của thế hệ gene mới, được tinh chỉnh hoàn hảo để làm chủ hoàn toàn từ trường!”
Các góc máy quay đa dạng đang cho khán giả nhìn thấy nhiều hình ảnh, đặc biệt còn có màn hình tốc độ, trên đó con số 680 km/h nhấp nháy đỏ rực – nó là tốc độ của Thần Sấm.
Xung quanh chiếc Thần Sấm, những rặng san hô nhân tạo và đàn cá kình lùi lại nhanh đến mức chỉ còn là những vệt màu nhòe nhoẹt.
“Hãy chú ý! Hoàng đang tiến vào Móng Vuốt Hải Vương!” Tiếng bình luận viên rống lên qua loa.
Bình An cảm nhận được tiếng gầm rú của từ trường đang rung lên bần bật trong căn phòng nhỏ, như thể chính cậu đang ngồi trong buồng lái chật hẹp, chịu đựng sức ép nghìn cân của biển lớn.
“Móng Vuốt Hải Vương là điểm chết của đường đua này. Một vòng xoắn 540 độ ở độ sâu thấp nhất. Áp suất nước cực lớn kết hợp cùng lực G ly tâm sẽ nghiền nát bất cứ khung xe nào nếu hệ thống cân bằng lệch đi dù chỉ một li!”
Cả căn phòng bỗng im bặt trong giây lát khi toàn bộ máy quay chuyển vào góc nhìn thứ nhất từ buồng lái mở ra một màn hình rộng nhất, tạo cảm giác như khán giả đang được đua trên con đường ấy.
“Vào cua không cần giảm tốc! Tuyệt vời! Minh Hoàng không dùng phanh điện từ! Cậu ấy đang chuẩn bị thực hiện cú quyết định!”
Trên màn hình, ngón tay của Minh Hoàng dứt khoát nhấn vào nút khởi động hệ thống Gravity-lock*. Ngay lập tức, bốn luồng plasma xanh rực bắn ra từ gầm xe, ghim chặt chiếc Maglev xuống đường ray đệm từ với một lực hút tương đương nghìn tấn. Chiếc xe giống như một bàn tay khổng lồ bám chặt lấy mặt ray để cưỡng lại lực văng.
“Lực G đang vọt lên ngưỡng kinh hoàng! Ở tốc độ 680 km/h, một người bình thường sẽ đứt mạch máu não ngay lập tức, nhưng chỉ số sinh học của Hoàng vẫn ổn định! Đó chính là quyền năng của gene hoàn hảo!”
Khán giả hò reo, bình luận viên phát cuồng, Bình An lại nín thở, đôi mắt mở to đến mức đau rát.
Trong nhãn quan kỳ lạ của mình, cậu thấy những dải sáng xung quanh Thần Sấm đang oằn mình chịu đựng, chúng bức bối và méo mó như đang gào thét.
Vốn đang hào hứng vì cú vào cua đầy mạo hiểm của Nguyễn Minh Hoàng, giờ đây khi thấy hình ảnh đó chẳng hiểu sao cảm xúc của Bình An lại chùng xuống.
“Cậu ta đang làm khó con đường, nhìn không ổn lắm…”
…..
Chú thích:
Màn hình Hologram là thiết bị trình chiếu ứng dụng công nghệ hiển thị ba chiều, cho phép tái tạo hình ảnh không cần sử dụng các tấm nền vật lý như màn hình LCD hay LED truyền thống.
Dung dịch ATP được sử dụng rộng rãi trong nghiên cứu khoa học, ứng dụng y tế và công nghệ sinh học. Chức năng chính của nó chuyển giao năng lượng. ATP đóng vai trò là nguồn năng lượng chính trong tế bào sống, thúc đẩy nhiều quá trình sinh hóa.
Hội chứng MERRF (viết tắt của Myoclonic Epilepsy with Ragged Red Fibers) là một rối loạn di truyền hiếm gặp ảnh hưởng đến hệ thần kinh và cơ bắp. Đây là một bệnh lý thuộc nhóm bệnh ty thể, cơ quan chịu trách nhiệm sản xuất năng lượng cho tế bào.
Gravity-lock (khóa trọng lực) là một cơ chế khóa tự động hoạt động dựa trên tác động của trọng trường Trái Đất để giữ một bộ phận ở vị trí cố định mà không cần đến lò xo, điện năng hay các chốt thủ công phức tạp.
(Mọi chú thích đều được lấy nguồn từ internet.)