Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Lục Địa Diệu Kỳ

Bão tuyết giữa mùa hè

Đồng cỏ xanh mơn mởn, trải dài như bất tận về phía Nam xa xôi. Jotus Krysal, trên vai là tay nải màu nâu, đang rảo bước về phía trước. Anh chàng một mắt vẫn ôm ý định tìm vị cứu tinh, trong đầu vẫn đang lập ra một kế hoạch rất bài bản. Nếu sau khi tìm được cô gái kia, Jotus sẽ hỏi cô ta rất nhiều chuyện. Sau một lúc đi bộ không ngừng nghỉ, Jotus cũng thấm mệt, cậu tấp vào dưới cây sồi ven đường để nghỉ ngơi.

Những cơn gió mát đằng xa thổi đến như cứu rỗi lấy chàng trai trẻ, nó đem cho Jotus cảm giác dễ chịu và sung sướng vô cùng. Ngẫm lại thì nơi này vẫn ổn hơn vùng sa mạc kia, ở đây không có cái nhiệt độ sẵn sàng hun chín bất kỳ ai. Ít ra nơi này vẫn có cỏ cây, vẫn có gió mát rười rượi, hai bên còn có lát đát vài căn nhà nho nhỏ. Jotus nhìn xung quanh, trong lòng có chút mừng thầm. Không ngờ rằng mình đã đến được Deuskama, Jotus dùng tay véo má để kiểm tra, đây không phải là chiêm bao. Điều ấy lại khiến hoàng tử vui mừng hơn, cuối cùng thì cậu cũng có cơ hội được ngao du, được thoát khỏi cái cung điện tù túng kia, cũng như tìm thấy ‘món quà’ mà mẹ từng nói.

Ngồi nghỉ được một lúc, cơn mệt mỏi đã qua. Jotus khoác tay nải lên và tiếp tục bước đi. Trên đường tìm kiếm, cậu hoàng tử có vài lần tạt vào nhà dân và hỏi đường. Cậu hỏi về danh tính người phụ nữ áo đen da xám mắt vàng, nhưng không ai biết gì về cô ta. Người ở đó vốn là những nông dân, sống qua ngày bằng trồng trọt ở khu đồng cỏ này. Họ làm việc ở đây mỗi ngày, nhưng chưa bao giờ thấy cô gái nào như Jotus đề cập. Có vài người nhiệt tình còn chỉ chỗ cho Jotus, rằng muốn tìm người cứ đến thị trấn Suden. Nơi đó tấp nập người ra kẻ vào, cô gái Jotus muốn tìm có vẻ ngoài rất đặc trưng, ắt hẳn sẽ có người từng gặp và ấn tượng với cô. Nghe thế, Jotus được củng cố hướng đi hơn.

Rảo bước trên đồng cỏ xanh, Jotus tuy mệt nhưng vẫn không chùn bước. Mỗi lần đuối sức là lại tấp vào nghỉ ngơi. Mỗi lần nghỉ là mỗi lần được thư giãn thả lỏng, nó giúp Jotus hồi lại sức lực nhanh chóng. Cứ tiếp tục như thế, chẳng mấy chốc cậu ta đã đến gần thị trấn Suden. Đang đi từ từ, bỗng nhiên đập vào mắt cậu là một tấm bảng gỗ viền sắt to tướng, được cắm trên một khối đá lớn:

THỊ TRẤN SUDEN

“Đây rồi! Cuối cùng cũng đến nơi. Tưởng tắt thở luôn rồi chứ.” Jotus thầm nghĩ.

Tiến thêm được vài bước chân, khung cảnh trước mắt bắt đầu hiện ra rõ rệt. Một thị trấn lớn với nhiều ngôi nhà to nhỏ, xen kẽ trong đó là vài cánh đồng lúa nước. Đằng xa kia là một ngọn núi đá cao sừng sững, y như mọc lên từ giữa thị trấn. Nói là núi đá, nhưng trên đó vẫn có vài cây tuyết tùng cao vút, như các mũi kiếm cắm trên núi. Từ góc nhìn của Jotus, thị trấn Suden trông vô cùng độc đáo. Vừa có vẻ hiện đại của các ngôi nhà bằng đá mài, vừa có các ruộng lúa chia cắt các khu nhà với nhau, tổng thể nhìn rất ổn áp, phù hợp là một nơi đông dân cư.

Jotus bước xuống các bậc thang đá có chút gồ ghề và gập ghềnh, vừa đi anh chàng vừa bám chặt dây lan can để không ngã, sau vài phút xoay sở thì cũng đã đến nơi. Lại gần mới thấy nơi này nhộn nhịp đến dường nào, nhiều người tấp nập mua bán, trao đổi hàng hóa liên tục. Cổng thị trấn cao và rộng, hai bên là các thúng thóc và lúa xếp chồng lên nhau. Hai bên đường là các ngôi nhà xây từ đá mài và khung gỗ cứng cáp. Kiểu kiến trúc này làm Jotus liên tưởng đến kinh đô Virginia, chỉ khác ở chỗ vật liệu xây nên, chứ kiểu cách thì giống nhau y hệt. Trên từng thanh trụ dài treo hàng chục cái đèn lồng vàng, đung đưa trong cơn gió nhẹ.

Dân cư nơi đây đông đúc và tấp nập. Jotus đi xung quanh và thấy có rất nhiều người khác, họ nói những thứ tiếng lạ tai, cậu đoán đó là tiếng nước ngoài, do đó có lắng nghe cũng chẳng hiểu gì. Xem ra nơi đây quy tụ rất nhiều người, từ khắp nơi trên Deuskama này, việc tìm ra tung tích cô gái kia sẽ chẳng khó khăn gì nữa. Hoàng tử xứ Hiskan liền bắt chuyện với vài người, cậu dọ hỏi về cô gái bí ẩn kia. Nhưng kết quả vẫn không khả quan.

“Tôi bán ở đây cũng lâu rồi, gặp nhiều người lắm, nhưng chưa từng gặp cái cô nào giống cậu nói hết.” Một ông thương nhân trả lời.

“Cô ấy đặc biệt lắm, da xám xịt, áo choàng đen dài và có mắt vàng rực.” Jotus miêu tả.

“Nghe lạ quá, tôi không có gặp cổ. Cậu có chắc là cô ta có xuất hiện ở đây không?”

Đúng như những gì dự đoán, dù hỏi bất cứ ai thì họ cũng không biết gì về cô ta. Nếu cô ấy từng đến đây thì sẽ có người nhớ mặt, nhưng lại không có ai nhớ hết. Có lẽ cậu đã lầm, thiếu nữ áo đen kia chưa từng đến đây. Jotus bỗng thất vọng tràn trề, đúng là không có manh mối gì, lại đi tìm kiếm trong mông lung như thế, đúng là sai lầm.

Khi Jotus tính bỏ cuộc, đầu cậu bỗng nhớ ra một điều. Thị trấn này khá rộng lớn, khu này chỉ là một phần nhỏ của nó thôi. Nếu hỏi người ở những chỗ khác thì có lẽ sẽ có người biết, ý nghĩ đã giúp Jotus có thêm động lực. Cậu đi sâu vào trong thị trấn, băng qua những hàng người đang sinh hoạt mua bán.

Đi vào sâu hơn, Jotus cảm thấy sự nặng trĩu kỳ lạ. Nét mặt của người dân quanh đây u ám, thiếu sức sống. Điệu bộ họ mệt mỏi, đuối nhừ như cạn kiệt sức lực. Không còn tiếng cười nói vui vẻ, chỉ có các gương mặt u buồn, căng thẳng đến lạ. Jotus còn không dám bắt chuyện với họ, cậu không biết mình sẽ bị gì nếu nói chuyện với mấy người sầu bi này. Đang đi bình thường như thế, bỗng Jotus cảm thấy dưới chân mình đang giẫm lên thứ gì đó. Nhấc chân lên kiểm tra, cậu thấy dưới chân là một thứ xốp xốp, mềm mềm, có màu trắng tinh. Anh chàng cầm thứ trắng phíu ấy lên và thốt:

“Là tuyết!”

Không gì khác ngoài thứ đó, là một lớp tuyết trắng nằm trên con đường lót đá. Jotus lúc này hoang mang kinh khủng, bây giờ là đỉnh điểm của mùa hè, nhiệt độ nóng bức và mấy trận mưa là thứ không tránh khỏi, không thể nào có tuyết. Trong đầu cậu nảy ra nhiều ý nghĩ, nhưng không cái nào lý giải được dị tượng này. Lữ khách Hiskan không chần chừ mà đi tiếp vào thị trấn, bây giờ cậu mới để ý có nhiều điểm rất kỳ lạ. Những nông dân trong thị trấn đang chán chường xúc đi những lớp tuyết trước nhà, có vài người vừa hất tuyết vừa than trời than đất.

“Tuyết gì tuyết lắm, rơi hoài vậy khổ nhà tôi quá!”

“Chừng nào mới dứt được chuyện này đây, chứ sáng nào cũng xúc tuyết khổ lắm rồi.”

“Mùa màng mất hết còn đâu, lúa bị chết cóng hết rồi. Làm sao đây?”

Những lời than thở đó khiến ai nghe cũng sầu não theo, kể cả anh chàng một mắt kia, cậu không nghĩ nơi này lại có chuyện kỳ lạ như vậy. Nhìn cảnh người dân dọn tuyết không khác gì mùa đông, trong khi đây lại là mùa hè. Lúc này Jotus mới để ý hai bên đường, các ruộng lúa nước gần đó đã bị phá hủy hoàn toàn. Tuyết trắng phủ lấp những cây lúa vàng ươm, nước trong ruộng có vài chỗ bị đóng băng. Không trách tại sao dân làng lại than nhiều đến vậy, mất mùa vụ đúng là cực hình đối với nông dân.

Với vài đồng vàng trong tay nải, Jotus liền tấp vào quán ăn gần đó để ăn uống, cũng như hỏi thăm tình hình. Cậu ngồi ăn mà mắt cứ quan sát xung quanh. Trong quán ăn đang có sẵn một đống củi khô, cùng một cái bếp sưởi vừa tắt. Mọi chuyện cứ mơ hồ và mông lung, Jotus không hoàn toàn tin được việc có tuyết rơi giữa mùa hè.

Cậu cứ ngồi trong quán ăn như thế đến chiều tối, khi mặt trời đã khuất sau ngọn núi đá. Jotus đi ra khỏi quán và nhìn xung quanh, cậu cảm thấy bất an vô cùng. Khung cảnh trước mắt khiến anh chàng sững người, dân làng đang cuống cuồng hô hoán, hối thúc nhau đi vào trong nhà.

“Đi vô nhà nhanh lên, sắp đến giờ rồi đó.”

“Khỏi nhắc, dọn đồ nhanh rồi khóa chặt cửa lại, số chúng tôi khổ quá mà!”

Các gian hàng bên đường đã được dọn đi từ lúc nào không hay, những lãng khách ở quanh cũng tự biết mà tá túc vào nhà dân gần đó. Cảnh tượng loạn lạc và rối tung hoàn toàn, nó cuốn Jotus đi xa dần khỏi quán ăn khi nãy. Khi cậu bừng tỉnh thì đã đứng giữa thị trấn, nơi bây giờ không có ai ở đấy. Những ngôi nhà đá đóng cửa im lìm, ngoài đường chỉ còn có mấy bồn cây cảnh, cùng mấy cái đèn lồng treo bên trên soi sáng đường đi. Tất cả nẻo đường đều vắng bóng người, không khí ảm đạm bao phủ lấy cái thị trấn. Một màu u tối đã bao trùm khắp nơi đây, rõ ràng ban nãy vẫn còn sáng sủa. Khi còn chưa rõ muôn sự, một cơn gió lạnh không biết từ đâu thổi đến.

Khác hẳn từng đợt gió mát vùng cỏ xanh, cơn gió này lạnh đến run người, nó càng thổi lại càng mạnh thêm. Jotus trên người không có áo ấm nên bắt đầu run lên từng cơn, cậu dáo dát nhìn quanh nhưng không biết cơn gió đó đến từ đâu. Chỉ ngay sau đó, những thứ trắng xốp bắt đầu rơi xuống, không gì khác ngoài tuyết. Chúng xuất hiện ngày một nhiều, cơn gió lạnh kia cũng đã mạnh hơn ban nãy, nó vừa thổi vừa giáng xuống cả quân đoàn tuyết trắng. Cậu ta gần như bị thứ gió ấy thổi cho bật lùi ra sau. Jotus vội vàng chạy đến trước cửa nhà dân, sau đó gõ cửa liên hoàn:

“Làm ơn! Mở cửa cho tôi vào với, bên ngoài đây lạnh quá.”

Chưa kịp kêu thêm tiếng nào, từ đằng xa bay đến một cành cây tuyết tùng to lớn, nó va mạnh vào Jotus khiến cậu ngã lăn xuống mặt đường, sau đó nó nằm đè lên cả người cậu hoàng tử. Cơn bão một lúc một dữ dội hơn, nó cuốn theo nhiều vật như nhánh cây, lá khô, thậm chí là cả những cái đèn lồng treo bên đường của thị trấn Suden. Chúng kéo đến như vũ bão càng khiến tình trạng Jotus nặng thêm, cậu bị nhành cây đè ở thế nghịch, muốn trở mình cũng không được.

Tưởng chừng như sẽ bị chôn vùi dưới tuyết, một lực tay nắm lấy Jotus, sau đó kéo cậu khỏi cành cây. Đến khi kịp nhận ra chuyện gì thì Jotus đã thấy mình ở trong một ngôi nhà, góc kia là một cái bếp sưởi đang cháy, tỏa ra nhiệt độ ấm áp xua tan đi cái lạnh buốt ban nãy.

“Này! Cậu làm gì ở ngoài đó vậy? Cậu mới đập cửa nhà tôi đúng không?”

Một giọng cậu con trai phát ra từ sau lưng Jotus. Khi quay lưng lại, cậu mới thấy một chàng thanh niên trẻ cởi trần, đầu tóc ướt át, đang dùng khăn lau đi mái tóc rối bù của mình:

“Cũng may là tôi vừa mới tắm xong, không là không có ai ra cứu cậu rồi đó.”

“Vậy… vậy sao? Cậu cứu tôi kịp, cảm ơn rất nhiều.” Jotus ngập ngừng nói, cậu vẫn chưa hoàn hồn sau biến cố vừa rồi.

Anh thanh niên kia nghiêng đầu nhìn người mình vừa cứu, mắt cậu nheo lại khi quan sát. Sau vài phút lặng im, anh ta mới mở lời:

“Cậu là hải tặc đúng không? Hay do tôi đoán sai? Chứ cái đồ bịt mắt ấy thì khá giống ấy.”

“Không! Tôi là người bình thường thôi, bị thương nên mới bịt lại.”

“Vậy là sai rồi. Xin lỗi nhé. E hèm…” Cậu thanh niên hắng giọng, anh ta sau đó mặc áo vào và giới thiệu. “Tôi là Chris Krame, 21 tuổi, là dân ở đây. Còn cậu tên gì?”

“Jotus, tên đầy đủ là Jotus Krysal. Năm nay tôi 19 tuổi”

Nghe Jotus nói đầy đủ tên họ, Chris liền trầm trồ.

“Ồ, tên cậu đẹp đấy, nghe như tên của mấy gã quý tộc vậy đó. Đây, uống chén nước này cho ấm người đi, tôi thấy người cậu run nãy giờ rồi đó, Krysal.”

Jotus nhận chén nước ấm từ tay anh thanh niên kia, sau đó uống một hơi hết sạch:

“Ấm quá, tôi hết lạnh rồi.” Jotus cảm thán.

“Tiết trời kiểu này, có chén nước ấm là còn gì bằng!” Anh thanh niên cười nói nhiệt tình. “Nếu không phải hải tặc thì cậu là khách du lịch đúng không?”

“Có thể coi là như vậy. Tôi đến thị trấn này để tìm người. Một cô gái có làn da xám, mắt vàng, mặc áo choàng đen. Cậu có thấy cô ấy bao giờ chưa?”

Chris ngồi suy tư trong chốc lát, sau đó nói:

“Hình như là chưa, tôi ở đây cũng lâu rồi, chưa gặp cô ta bao giờ.”

Nghe vậy, Jotus liền thất vọng mà ngồi yên, quả nhiên cô ta chưa bao giờ đến đây. Cậu thấy công sức sáng giờ của mình thật vô ích, đi đến nơi lại chẳng thể gặp được.

“Mà cậu kiếm cô ta làm gì? Chắc mãi mê tìm kiếm quá nên không biết mấy trận bão tuyết trái mùa ở thị trấn này đúng không?”

“Bão tuyết trái mùa?” Jotus ngồi nhổm dậy, Chris đã chạm đúng vào nỗi tò mò lớn nhất của cậu hiện giờ.

“Dị tượng cả tháng nay ở đây đó. Tối nào cũng có đám mây đen từ trên núi đá bay xuống, sau đó nó thổi bão tuyết đi khắp thị trấn. Có khúc ở cuối thì vẫn đỡ hơn, chứ phần đầu với giữa thị trấn là tan hoang hết. Ruộng lúa với đường xá bị đóng tuyết, ngày nào dân làng cũng phụ nhau xúc tuyết đi. Vậy mà đến tối hôm sau lại tiếp diễn.”

Chris đang kể lại một câu chuyện khó tin, nhưng chỉ cần nhớ lại chuyện ban nãy cũng khiến Jotus tin sái cổ. Chợt từ bên ngoài có tiếng đổ vỡ, cậu liền nhìn ra cửa sổ và thấy cảnh tượng bên ngoài. Bão tuyết đang dằng xé cả thị trấn, tuyết rơi một lúc một nhiều. Những dây đèn lồng bị thổi bay xuống đất, bốc lên đóm lửa le lói rồi chợp tắt nhanh chóng. Con đường lát đá cuội cũng bị tuyết vùi lấp, nó dày cộm như chất chồng cả ngàn lớp lên nhau.

“Chuyện quái gì đây, không tin được mà.” Jotus thốt lên.

“Không tin cũng phải tin, nó rõ ràng quá mà. Cậu cũng xém bị nó giết ngoài đó còn gì.” Chris vừa nói vừa nhét thêm củi vào bếp.

“Bộ dân làng không tìm cách giải quyết chuyện này sao? Cứ để tình trạng như thế thì gay go lắm.”

Chris thở dài, cậu ngao ngán lắc đầu:

“Biết sao giờ. Cậu biết thị trấn Suden này thuộc vương quốc Metern mà, nên việc thu thuế cũng áp lực lắm.”

“Metern?”

“Không biết sao? Thị trấn này nằm ở rìa Đông của Metern, nhưng đúng hơn là một khu tự trị…”

“Metern có phải là đất nước có chín dòng sông đổ vào một hồ lớn không?” Jotus hỏi.

“Đúng rồi. Nhưng đó là vùng trung tâm, vùng giàu có và trù phú nhất. Còn thị trấn này chỉ là phiên bản cổ lỗ sĩ thôi.”

Lòng Jotus bỗng chốc nóng hừng hực, tim cậu đập nhanh vì biết mình đã đến được một địa danh viết trong sách. Nhưng bây giờ không phải là lúc vui mừng phấn khởi, chàng hoàng tử lạc lối ngồi xuống nghe Chris tâm sự.

“Chỗ này chủ yếu phát triển là sản xuất nông sản với du lịch. Mà cũng do trận bão tuyết kì quái này mà làm thay đổi tất cả. Lúa thì chết cóng, khách du lịch vì sợ dị tượng mà bớt đến đây, làm thâm hụt nhiều lắm. Chỉ sợ là không đủ tiền thuế để đóng về cho Metern đây.”

Càng nói, Chris càng thêm sầu não. Cậu đã luôn đau đầu trước kiếp nạn thị trấn mình sống, nhưng đành ngậm ngùi chịu đựng qua ngày.

“Tôi nghe nói thị trưởng sẽ mời các Nghệ Nhân từ Metern đến đây, hy vọng họ có thể tìm ra và dứt điểm chuyện này. Chứ để thêm mấy ngày nữa thì có khi người dân bỏ đi hết.”

“Nghệ Nhân sao? Ở Metern bộ có nhiều Nghệ Nhân giỏi lắm sao?” Jotus buộc miệng hỏi.

“Ừ, chỗ đó toàn các Nghệ Nhân mạnh, nên có khi họ sẽ giúp được. Chắc là sáng mai họ đến, chỉ mong rằng họ làm nên chuyện.”

Chris nói xong thì đứng dậy và sắp xếp chỗ ngủ cho Jotus. Chàng hoàng tử Hiskan ngồi suy ngẫm hồi lâu, sau vài giây lưỡng lự thì lên tiếng:

“Nếu cần Nghệ Nhân thì… tôi có thể giúp được dân làng đấy. Không giấu gì… tôi cũng có thể dùng Jewelry.”

Đang giũ giũ cái mền bông, Chris khựng lại và quay mặt nhìn Jotus. Anh chàng sau đó bật cười nói:

“Đừng nói đùa như vậy chứ! Tự nhận là Nghệ Nhân không tốt đâu, mắc công người ta nói mình là đồ xảo trá đấy.”

“Tôi nói thật, chỉ là bây giờ tôi mất đi Khắc Cụ của mình rồi. Nên chắc cậu sẽ không tin tôi là một Nghệ Nhân, nhưng mắt tôi sẽ khiến cậu tin.”

Thấy được vẻ chân thành của người bạn mới, Chris liền tò mò mà tiến đến quan sát kỹ. Anh thanh niên áp sát mặt và nhìn thẳng vào con mắt phải của Jotus, cậu liền trầm trồ mà thốt lên:

“Màu tím sáng. Cậu đúng là Nghệ Nhân rồi. Nãy giờ tôi mới để ý luôn đó, lo nói chuyện mà quên mất.” Chris vui mừng khôn xiết, nhưng sau đó lại hơi ngập ngừng. “Nói vậy thôi, Nghệ Nhân mà không có Khắc Cụ thì không làm được gì, nhưng không lẽ cậu lại đánh mất nó sao? Nó là vật bất ly thân của mỗi người dùng Jewelry mà.”

“Tôi không biết phải làm sao. Mất đi Khắc Cụ thì tôi không khác gì một người bình thường với màu mắt bất thường. Nhưng nếu được thì tôi sẽ giúp cho cậu, biết đâu cơn bão tuyết này liên quan đến cô gái tôi đang tìm thì sao.”

“Vậy cũng được đó, trong thị trấn không ai dám lên núi đá để tìm hiểu, tôi nghĩ đó là nguồn gốc của cơn bão. Vậy ngày mai cậu và tôi sẽ đi lên đó nhé.” Chris sáng mắt nói Jotus. “Tôi có ý định lâu rồi, nhưng không có ai đi cùng, nên cũng không dám manh động.”

Vừa dứt lời, Chris liên đi đến góc nhà, lấy ra một túi chất đầy dụng cụ leo núi. Cậu sau đó soạn mấy cái áo ấm cùng khăn choàng và chia cho Jotus vài cái.

“Nhiêu đây đủ để khám phá núi đá rồi. Tuy ban ngày sẽ không có bão tuyết, nhưng vẫn dự trữ sẵn mấy cái áo thì vẫn ổn hơn. Cậu mặc thử xem có ấm không?”

Nghe lời Chris, Jotus khoác lấy cái áo vừa nhận được, vừa mặc xong một cảm giác ấm áp chạy khắp cả người cậu, cái áo này nếu mặc trong tiết trời lạnh giá như này quả là tuyệt phẩm.

“Trông cũng vừa vặn đấy. À! Nãy giờ quên hỏi cậu, cậu là dùng Jewelry hệ gì vậy? Điêu Khắc vật thể hay đá quý, hay là điều khiển kim cương, màu tím của cậu xem ra có tiềm năng lắm đó.”

Bắt gặp ánh mắt đang sáng rực của Chris, cậu hoàng tử trở nên bối rối ngay lập tức. Cậu nhớ lại phản ứng của dân làng ốc đảo khi nghe về sức mạnh của mình, cậu nghĩ mình nói với Chris thì cậu ta cũng sẽ hành xử như thế. Nhưng có im lặng cũng chẳng giúp được gì, Jotus vẫn nói với người bạn kia:

“Jewelry Thủy Tinh, nó là loại hình Nghệ Thuật có thể điêu khắc ra thủy tinh.”

“Thủy Tinh sao?” Chris liền trầm trồ, hai mắt mở to hết cỡ. “Tôi cứ tưởng cậu là gì cao siêu hơn chứ. Nhưng như vậy cũng được rồi, chí ít vẫn dùng được Jewelry.”

“Bộ bên đây Thủy Tinh là loại Jewelry kém nhất sao? Tôi nói cái này ai cũng trông hụt hẫng ra mặt.”

“Không đâu, chỉ là nó quá đại trà thôi, kiểu là một dạng căn bản nhất ấy, dễ điêu khắc và sử dụng, nhưng lại không hiệu quả trong nhiều thứ. Thành ra ai cũng nghĩ đó là… kém cỏi. Nhưng tôi thì thấy nó cũng hay mà, biết đâu nó còn nhiều công dụng mà chưa có ai khai thác được thì sao? Vậy ổn hết rồi nha, cậu và tôi ngày mai sẽ đi tìm hiểu về cơn bão tuyết, không cần chờ mấy người ở Metern nữa, tôi sẽ chứng minh là không có Jewelry vẫn làm được việc lớn. Cậu đi ngủ đi, tôi bồi thêm củi rồi ngủ sau”

Chris đưa cho Jotus một tấm mền bông sờn cũ, bung chỉ ở các mép. Sau một ngày với nhiều biến động, hoàng tử Hiskan cuối cùng cũng được nghỉ ngơi. Cậu quấn tấm mền khắp người, tuy cũ nhưng nó vẫn còn rất ấm. Trong căn nhà nhỏ ấy, Chris nằm trên giường ở cạnh bếp lửa, còn Jotus nằm kề sát cửa sổ. Đêm đầu ở nơi xa lạ khó ngủ là chuyện hiển nhiên. Lúc ấy cũng đã nửa đêm, bên ngoài bão tuyết đã dịu đi bớt, không còn hung hăng thét gào như ban nãy. Nhìn vào bếp lửa đang bập bùng cháy, Jotus cảm thấy ấm áp vô cùng, nhưng khó ngủ vẫn là khó ngủ.

Hoàng tử xứ Hiskan ngồi dậy, trên người vẫn quấn chặt cái mền cũ. Nhìn ra cái cửa sổ nhỏ, Jotus thấy khung cảnh trắng xóa bên ngoài, tuyết bây giờ đã phủ kín mọi lối đi trong thị trấn. Những chiếc đèn lồng giờ đã không còn, chỉ còn các sợi dây treo đang đung đưa trong cơn bão. Khi đang ngắm cảnh đêm, Jotus bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa. Theo sau đó là tiếng kim loại đập cành cạch vào nhau, cùng tiếng cọ kiếm liên hồi. Những âm thanh ấy như của một đoàn kỵ binh, đang hành quân dưới trời bão tuyết.

Chỉ trong giây lát, trên nền tuyết trắng xuất hiện bóng dáng của một đoàn kỵ binh bí ẩn. Họ đi ngang qua nhà của Chris, những vó ngựa cứ thế in hằn sâu xuống dưới lớp tuyết dày cộm. Những con ngựa đỏ mắt đen, trên lưng chúng là những kỵ sĩ mặc áo giáp sắt xám xịt, không rõ mặt mũi. Đoàn kỵ binh di chuyển dứt khoát, không ngoái nhìn xung quanh, chỉ một mực hướng về phía trước. Bọn họ toát ra vẻ bí ẩn khôn lường, khiến Jotus cảm thấy ớn lạnh kinh khủng. Nhưng khi nhớ lại lời của Chris, cậu cho rằng đấy là các Nghệ Nhân đến từ Metern, được chiêu mộ đến đây để giải quyết vấn nạn bão tuyết trái mùa. Suy nghĩ ấy cũng khá hợp lý, Jotus cũng yên tâm đôi phần mà đi ngủ . Lần này cậu cũng đã ngủ được một mạch dài, ngủ say cho đến sáng. Phía bên ngoài, tiếng vó ngựa hành quân vẫn tiếp diễn, đoàn kỵ binh đi xuyên màn đêm lạnh lẽo, sau đó biến mất vào bức tường tuyết trắng.

Buổi sáng tinh mơ tại thị trấn Suden, khi mặt trời còn chưa ló dạng, Chris đã rời giường và bắt đầu ngày mới. Cậu trai trẻ sau khi vệ sinh cá nhân xong thì mở cửa bước ra, lập tức một mớ tuyết trắng tràn vào nhà. Chris thở dài chán chường, cậu lấy cây xẻng đặt bên cửa và xúc đi đống tuyết phiền toái kia. Jotus Krysal, người vẫn đang ngủ say mê, cuộn tròn trong cái mền cũ nhưng ấm áp, Chris không nỡ gọi vị khách ấy dậy, dù cậu cũng đang cần người phụ giúp.

Bên ngoài thị trấn giờ là một màu trắng toát, tuyết đã phủ lấp khắp mọi nơi, từ đầu đến gần cuối. Khi trời còn tờ mờ sáng, vẫn chưa có nhiều người thức giấc, khung cảnh xung quanh vẫn vắng lặng khó tả. Chris sau khi dọn đống tuyết xong thì cất cái xẻng đi, cậu sau đó nấu nước trong cái ấm đồng cũ kỹ. Cậu chờ khi nào trời sáng hẳn thì mới ra ngoài làm việc.

Mặt trời đã bắt đầu ló dạng phía sau ngọn núi đá, từng tia nắng ấm chiếu rọi xuống nền tuyết trắng. Người dân cũng mở cửa đón chào ngày mới, việc thấy tuyết bao phủ quanh đây cũng trở thành chuyện bình thường, nên họ không bất ngờ gì, chỉ lẳng lặng mà xúc đi đám tuyết ấy. Bỗng không biết từ đâu, tiếng la thất thanh của một người phụ nữ vang dậy một vùng. Mọi người tìm kiếm thì thấy đó là một người bán bánh mì, mặt mũi bà ta tím tái, tay run run chỉ thẳng lên phía ngọn núi đá:

“Mọi người ơi! Ngọn núi bị cái gì rồi, nhìn đi!”

Ánh mắt mọi người liền đổ dồn về ngọn núi, thứ bây giờ đã biến đổi hoàn toàn. Núi đá giờ chỉ còn một màu trắng xóa, trông như một khối tuyết đồ sộ giữa thị trấn. Các cây tuyết tùng trên đó cũng đã hóa trắng, không còn dấu hiệu của sự sống. Ngay lập tức, bầu không khí trong thị trấn trở nên hỗn loạn vô cùng. Họ sợ hãi trước cảnh tượng trước mắt, ngọn núi đá thô ráp giờ đã hóa thành một núi tuyết trắng bóc. Dân làng cảm nhận được mối nguy, họ nhanh chóng vào nhà và sắp xếp đồ đạc để rời đi. Họ không thể chịu cảnh này thêm lần nào nữa.

Chris cũng nằm trong đám đông sợ hãi, cậu ta chạy vào nhà lay Jotus tỉnh dậy. Bị lay mạnh như thế, Jotus cũng giật mình thức giấc. Chưa kịp chào buổi sáng, cậu liền bị Chris lôi ra ngoài chứng kiến mọi thứ. Mọi thứ trong mắt vẫn còn mờ ảo, nhưng sau khi bị Chris thúc giục, cậu ta cũng dụi mắt và nhìn kỹ lại. Khi thấy ngọn núi đã hóa trắng, hoàng tử cũng không kiềm được mà thốt lên kêu trời. Nhưng thứ Jotus nhìn thấy không chỉ là một khối tuyết trắng, cậu còn thấy trên đó tỏa ra một nguồn năng lượng kỳ lạ. Không thể nhầm lẫn được, là một nguồn năng lượng khổng lồ phía bên trên ngọn núi trắng.

“Là năng lượng Martrix. Quả nhiên chuyện này có Jewelry tác động vào.” Giọng một ông già cất lên trong đám đông, thu hút sự chú ý của mọi người.

Bước ra từ đám đông là một ông lão tóc muối tiêu, tay chống gậy và đầu đội nón lá.

“Thị trưởng Hammal, tụi tôi lỡ đánh thức ông sao? Giờ này còn sớm mà ông đã dậy rồi.”

Ông lão hiền từ trả lời mọi người, phong thái ông điềm đạm và bình lặng, đúng với vẻ ngoài của mình. Jotus khi thấy ông ấy liền hỏi Chris:

“Chris, ông ấy là ai vậy?”

“Thị trưởng đó, là ông Hammal Troyman. Ông ấy là Nghệ Nhân duy nhất trong thị trấn.”

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px