Vị khách không mời
Cả ngày trôi qua mà không liên lạc được với Vũ khiến Phong càng thêm tự trách. Cuối cùng, anh không thể ngồi yên được nữa, quyết định đi tìm cậu.
Trời hôm nay nắng nhẹ, ánh sáng vàng vọt trải dài trên khắp các con phố đông đúc. Nhưng giữa dòng người hối hả ấy, Phong cảm thấy bản thân mình lạc lõng, tâm trạng u tối như bầu trời giông bão sắp tràn về.
Phong đến công ty, lấy điện thoại ra gọi cho Vũ lần nữa. Tín hiệu vẫn đổ chuông nhưng không có ai bắt máy. Anh siết chặt điện thoại trong tay, lòng nóng như lửa đốt, chẳng biết tên nhóc này đang buồn phiền đến mức nào nữa.
Ngay lúc tâm trạng còn chìm trong lo âu, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên từ phía sau:
“Anh Phong đến đây làm gì vậy? Tìm anh Vũ hả?”
Phong quay lại, bắt gặp Quý – cấp dưới của Vũ – đang hớn hở chạy đến. Anh bắt lấy tay cậu, hỏi:
“Đúng rồi! Hôm nay Vũ có đi làm không?”
Quý gãi đầu, đáp:
“Dạ không! Anh Vũ xin nghỉ mấy ngày rồi, em chưa thấy quay lại nữa.”
Phong thở dài một hơi. Anh nói vài câu qua loa, rồi lập tức bắt xe đến thẳng nhà Vũ.
Con đường quen thuộc bỗng chốc dài lê thê. Phong ngồi im bên cửa sổ, hai tay đan vào nhau, lặng lẽ nhìn cảnh vật vụt qua mà tâm trí rối bời. Biết bạn mình nhạy cảm như thế, lẽ ra anh phải cẩn thận lời ăn tiếng nói hơn. Giờ nghĩ lại, vào tình cảnh hôm qua, câu nói của anh chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận Vũ là một kẻ phiền phức.
—
Xe chạy tầm nửa tiếng thì đến nơi. Phong đi xuống, rảo bước thật nhanh về phía nhà Vũ. Nhưng chưa kịp gõ cửa, anh bất ngờ thấy cậu đang đứng phía trước, có vẻ như chuẩn bị đi đâu đó.
Bắt gặp ánh mắt của Phong, Vũ thoáng sững lại, rõ ràng là không ngờ tới sự xuất hiện của anh.
“Mày đến đây làm gì?” Vũ nhướng mày, giọng pha chút ngạc nhiên: “Tao đã chia sẵn thuốc để trên bàn rồi mà?”
Phong chống hai tay lên hông, thở hổn hển sau quãng đường vội vã. Anh không buồn trả lời mà cứ thế đi thẳng vào nhà, vừa bước vừa càu nhàu:
“Có thời gian chia thuốc mà không rảnh tay nhắn cho tao một câu à?”
Vũ đứng ngây ra một lúc rồi mới đóng cửa lại. Cậu đáp khẽ:
“Thì… mày nói sức khỏe đã ổn rồi nên tao mới về. Nhân tiện sắp xếp đồ đạc chuẩn bị đi công tác.”
Phong cau mày, giọng trầm hẳn:
“Công tác? Không phải mày vừa mới đi xong một đợt à? Sao lại đi nữa?”
Vũ thở dài, tay vẫn bận rộn xếp đồ vào vali. Tâm trạng có chút chán nản.
“Chắc thấy tao ở công ty chướng mắt nên kiếm cớ tống đi đó mà!”
Phong im lặng. Anh quan sát Vũ thật lâu. Nhìn cách cậu cặm cụi thu dọn mà chẳng buồn nhìn anh lấy một cái, trong lòng anh rất khó chịu. Rõ ràng là Vũ đang cố tránh né điều gì đó. Nhưng cậu không nói, mà anh cũng không muốn ép buộc.
Vũ không giận dỗi ồn ào, cũng không than vãn, cậu chỉ lặng lẽ làm việc của mình, như thể anh đến hay không đến cũng chẳng quan trọng. Mà chính cái bình lặng ấy mới khiến Phong thấy không yên lòng.
Anh siết nhẹ bàn tay, rồi dịu giọng hỏi, như để xoa dịu không khí nặng nề giữa hai người:
“Ăn gì chưa?”
Vũ dừng tay rồi lắc đầu:
“Nhà hết đồ ăn rồi. Tao tính chút nữa nấu mì cho gọn.”
Cậu vừa nói vừa ngẩng lên nhìn Phong, hỏi bâng quơ:
“Mày ăn không?”
Phong không trả lời ngay. Ánh mắt anh đảo một vòng quanh căn bếp trống trơn, rồi anh đi đến mở tủ lạnh ra, trong ấy gần như chẳng có gì ngoài vài chai nước lọc. Phong tiến lại bàn, cầm lấy chìa khóa xe rồi ném về phía Vũ. Giọng dứt khoát:
“Đi mua đồ thôi!”
Vũ chớp mắt, ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì. Mất một lúc, cậu mới luống cuống chạy theo, giọng í ới:
“Nè! Chờ tao nữa!”
—
Cả hai rời nhà khi nắng chiều đã nghiêng nhẹ sau lưng. Trên đường tới siêu thị, hai người chẳng nói gì nhiều, chỉ đi cạnh nhau như thế, để mặc những khoảng lặng len vào giữa từng bước chân. Nhưng kỳ lạ thay, sự yên lặng ấy không còn nặng nề nữa. Giống như sau cơn giông, bầu trời chưa hẳn trong xanh, nhưng cũng không còn u ám.
Đến siêu thị, hai người cùng đẩy xe đi dọc theo các quầy hàng. Phong loay hoay chọn rau, còn Vũ thì lựa thịt cá. Những cử chỉ đơn giản, vụn vặt ấy bỗng khiến Phong có cảm giác rất yên bình, như thể họ không phải hai người đang giận dỗi, mà chỉ là bạn thân lâu năm, lặng lẽ đồng hành qua từng ngày nhỏ nhặt.
Khi cả hai đang lúi húi lựa thực phẩm, thì bất ngờ, một giọng nói lanh lảnh vang lên phía sau, kèm theo một cú đập rõ mạnh vào vai Vũ:
"Đại ca!"
Vũ giật mình quay lại. Phát hiện người vừa xuất hiện là cô bé hàng xóm nghịch ngợm – Ngọc Nhi. Cậu vờ thở dài ngao ngán, đưa tay xoa mạnh đầu cô bé khiến mái tóc dài của cô rối tung như tổ quạ, rồi gằn giọng:
"Đi đâu đây? Đừng nói là mày theo dõi bọn anh đó nha?”
Nhi là cô bé mà Vũ xem như em gái. Cả hai cùng lớn lên dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của sư phụ – cũng chính là ông nội của Vũ – người đã truyền thụ cho họ không chỉ những kiến thức về tâm linh, mà còn là những nguyên tắc đạo pháp và cách đối nhân xử thế.
Dẫu từng là học trò của một thầy pháp, nhưng từ sau khi sư phụ qua đời, cả hai đều lựa chọn không tiếp tục con đường trừ ma diệt quỷ. Họ không muốn dấn thân vào một thế giới đầy nguy hiểm và bí ẩn, mà chỉ mong được sống một cuộc đời bình thường như bao người khác, không bị trói buộc bởi những trách nhiệm mà họ chưa từng mong muốn gánh vác.
Tuy nhiên, không giống như Vũ, Nhi dường như chưa hoàn toàn rời xa con đường đó. Cô bé luôn bị cuốn hút bởi những điều huyền bí, đặc biệt là thuật chú và bùa ngải. Ngay từ khi vào đại học, Nhi đã dấn thân vào hành trình khám phá của riêng mình. Cô thường xuyên rong ruổi khắp nơi, tìm đến những bậc thầy trong lĩnh vực này để học hỏi, say mê nghiên cứu đến mức hiếm khi có mặt ở nhà. Vì vậy, việc bất ngờ gặp lại cô bé ngay tại siêu thị hôm nay khiến Vũ không khỏi ngạc nhiên.
Nhận thấy ánh mắt dò xét của Vũ, Nhi liền bĩu môi, không hề nao núng mà khoác lấy tay Phong, nghịch ngợm trêu chọc:
"Có theo dõi cũng là đi theo anh Phong của em, chứ không đến lượt anh đâu nha!"
Vũ lập tức trừng mắt, chẳng thèm khách sáo mà hất ngay tay Nhi ra khỏi người Phong, giọng hậm hực:
"Này này! Buông ra ngay! Gì mà ‘anh Phong của em’ chứ hả? Muốn ăn đòn không?"
Phong chỉ biết đứng im, mỉm cười nhìn hai anh em cãi nhau chí chóe. Vũ vừa gắt vừa nhịn, còn Nhi thì mặt dày cười toe toét, anh đã quá quen với cảnh này rồi.
Một lúc sau, ánh mắt Nhi lướt qua chiếc xe đẩy đầy ắp đồ ăn, gương mặt cô lập tức sáng rỡ.
“Ủa! Hai anh tính làm tiệc hả? Sao mua nhiều đồ thế? Cho em tham gia với! Đúng lúc em chưa ăn gì luôn!”
Vũ chưa kịp mở miệng thì Phong đã lên tiếng trước:
“Vậy lát nữa ghé nhà Vũ ăn luôn. Anh nấu nhiều lắm.”
“Dạ! Vậy em đi mua thêm ít đồ rồi qua sau nghen!”
Nói xong, Nhi quay người chạy biến, để lại Vũ với gương mặt như thể vừa nuốt phải nguyên trái ớt.
Phong đứng bên cạnh bật cười. Còn Vũ thì chỉ biết bó tay trước cái tính hoạt náo bất trị của cô bé. Cậu quay sang nhìn anh, thở ra một hơi rồi lẩm bẩm:
“Đúng là tai họa!”
Dù miệng nói vậy, nhưng Vũ vẫn dạo thêm một vòng siêu thị để mua thêm ít đồ ăn vặt cho cô em gái. Sau đó hơn nửa tiếng, cả hai đẩy xe ra quầy thanh toán và trở về nhà.
Phong vào bếp nấu ăn, còn Vũ thì phụ mấy việc lặt vặt, thỉnh thoảng quay sang sắp xếp lại vali, kiểm tra giấy tờ và mấy món linh tinh cần mang theo.
Vừa lúc món ăn cuối cùng được bày lên bàn, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Vũ đặt bát canh nóng hổi xuống, ngoái đầu nhìn Phong, bật cười:
"Nghe tiếng gõ cửa là biết ai luôn!"
"Mau ra mở cửa cho con bé đi!"
Vừa hé cửa, Nhi đã nhào vào như cơn lốc. Nhìn thấy mâm cơm dọn sẵn trên bàn, cô tròn mắt trầm trồ:
"Oa, nhìn ngon quá vậy!"
Cô bé hí hửng định với tay gắp miếng thịt đầu tiên, nhưng chưa kịp làm gì thì Phong đã gõ nhẹ vào tay cô, nghiêm giọng:
"Rửa tay trước đã!"
Bữa cơm bắt đầu trong không khí ấm cúng và thoải mái.
Mới ăn được vài miếng, Nhi đã hớn hở khoe:
"Đợt này em đi du ngoạn mấy nơi, tìm được vài thứ hay lắm nè."
Cô bé lấy từ trong túi ra vài lá bùa màu sắc sặc sỡ, bên trên là những ký tự kì lạ, được viết bằng mực đỏ và tro than. Phong nhìn mà ngơ ngác chẳng hiểu gì. Còn Vũ thì thở dài, giọng lo lắng:
"Anh nói bao nhiêu lần rồi. Đừng nghịch mấy thứ này nữa. Có ngày bị nó quật cho thì đừng trách anh vì sao không cảnh báo!"
Nhi cười cười, giọng mềm mỏng dỗ dành:
"Em biết chừng mực mà. Em chỉ nghiên cứu thôi, cái nào đáng học mới học. Em hứa sẽ không làm gì nguy hiểm đâu!"
Cô bé giơ ba ngón tay ra hiệu thề thốt như trẻ con, khiến cả Phong lẫn Vũ không nhịn được cười. Vũ xoa đầu cô, ánh mắt dịu xuống:
"Biết vậy là tốt, đừng gây chuyện nữa."
Nhi bĩu môi nhưng không cãi lại. Cô chú tâm ăn uống, lâu lâu lại gắp đồ ăn cho hai người, miệng luyên thuyên kể chuyện đông chuyện tây.
Cả ba quây quần bên mâm cơm đơn giản mà ấm áp, tiếng cười xen lẫn tiếng chén đũa va chạm nhẹ nhàng, tưởng như mọi phiền muộn đều tạm gác lại phía sau.
Thế nhưng sự yên bình ấy không kéo dài được lâu.
Tiếng chuông cửa lại vang lên lần nữa, ngắt ngang bầu không khí đang ấm cúng. Cả ba ngơ ngác nhìn nhau, rồi Phong lên tiếng trước:
"Mày mời ai đến ăn cơm hả?"
Vũ cau mày, khẽ lắc đầu. Cậu chậm rãi đứng dậy, bước ra mở cửa.
Cánh cửa vừa mở, nụ cười trên môi cậu lập tức vụt tắt.
Người đứng ngoài là Thành.
"Anh đến tìm em có việc gì không?"
Thành không trả lời, đứng im một lúc, rồi lặng lẽ bước vào nhà. Ánh mắt anh quét một vòng quanh căn phòng, dừng lại nơi bàn ăn, và chạm ngay vào mấy lá bùa Nhi để trên mặt bàn.
Gương mặt anh tối sầm, lông mày cau chặt không giấu nổi sự khó chịu.
Anh nhớ lại cuộc trò chuyện với mẹ Ngọc Nhi – bà Hoa – vào chiều nay. Vốn dĩ bà đã chẳng ưa gì Vũ, cho rằng cậu dính líu đến đủ thứ chuyện tà ma kỳ quái. Gần đây, thấy con gái mình ít về nhà, lại nghe phong phanh rằng Nhi hay qua lại với Vũ, bà lập tức đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu cậu.
Không màng đúng sai, bà kéo tới tìm Thành, bực tức trách móc:
“Làm ơn dạy lại thằng em của cậu đi! Con tôi còn nhỏ, suy nghĩ nông nổi mà cứ bị nó rủ rê theo mấy cái thứ tà thuật đó hoài. Có ngày lại mang họa!”
Những lời ấy như mồi lửa châm thêm vào nỗi lo sợ mà Thành cố nén trong lòng suốt bao năm qua. Anh vốn đã không muốn Vũ dấn thân vào con đường đó. Giờ lại nghe thêm những lời lẽ chỉ trích của bà, bao nhiêu uất ức tích tụ dường như chẳng thể kìm lại nữa.
Không đợi thêm một giây nào để phân rõ đúng sai, Thành lập tức tìm đến đây, và trút cơn giận vô cớ lên người em trai mình.