Linh Ấn Bất Tử

Nỗi sợ của kẻ phiền phức


Trời gần hửng sáng, những hạt sương mong manh lặng lẽ đọng lại trên tán lá xanh, phản chiếu thứ ánh sáng mờ ảo dưới ngọn đèn đường chưa tắt. Tiết trời se lạnh của buổi sớm ngấm vào từng hơi thở của bệnh viện, khiến không gian nơi đây vốn đã yên tĩnh lại càng trở nên tĩnh mịch hơn. 

Bình luận đoạn văn

Trong khuôn viên, vài người đã thức dậy từ sớm, chậm rãi tản bộ. Dáng vẻ họ điềm nhiên như đang tận hưởng chút bình yên hiếm hoi giữa bầu không khí nồng nặc mùi thuốc sát trùng và những hành lang trải dài những nỗi lo âu chưa dứt.

Bình luận đoạn văn

Ở một góc khuất trong khu vực hút thuốc, Vũ lặng lẽ ngồi trên băng ghế. Cậu ngửa đầu, hít sâu một hơi, rồi thở ra thật dài. Đôi mắt thẫn thờ dõi theo khoảng không vô định, chẳng buồn để tâm đến điếu thuốc trên tay đã cháy đến tận đầu lọc.

Bình luận đoạn văn

Cậu đã ngồi đây bao lâu rồi nhỉ?

Bình luận đoạn văn

Có lẽ là từ khi không thể chợp mắt giữa những cơn suy nghĩ miên man. Có lẽ là từ khi cảm giác bất an cứ gặm nhấm tâm trí cậu. Vũ không thể yên lòng dù đã tận mắt nhìn thấy Phong vẫn còn ở đây.

Bình luận đoạn văn

Nhưng mà, trông anh tiều tụy quá…

Bình luận đoạn văn

Cậu nhớ đến khoảnh khắc nhìn thấy Phong trong phòng bệnh, sắc mặt anh nhợt nhạt đến mức khiến tim cậu nhói lên. Nhớ đến cách anh nói chuyện với cậu bằng giọng điệu hời hợt, như thể muốn che giấu đi sự mệt mỏi đang âm thầm vây lấy bản thân. Nhớ đến cánh tay gầy guộc với những vết băng gạc trắng xóa.

Bình luận đoạn văn

Chỉ nghĩ đến đó thôi, Vũ lại thấy đau lòng vô cùng.

Bình luận đoạn văn

Cậu rít một hơi thuốc thật sâu, rồi thở ra làn khói trắng xóa. Không gian yên ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió lướt qua tán cây, hòa cùng tiếng thở dài khe khẽ của cậu.

Bình luận đoạn văn

Bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc cất lên phía sau, phá tan sự tĩnh lặng.

Bình luận đoạn văn

“Nghe đâu có người nói đã cai thuốc rồi mà?”

Bình luận đoạn văn

Vũ giật mình, quay người lại, phát hiện người đến là Phong.

Bình luận đoạn văn

Anh đứng đó, vẫn là bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, và dáng vẻ gầy gò đến đáng lo ngại. Nhưng ánh mắt anh mang theo chút trêu chọc, khóe môi hơi nhếch lên như thể đang cố tình bắt bẻ cậu.

Bình luận đoạn văn

Vũ ngẩn người trong giây lát, rồi cuống quýt dập tắt điếu thuốc, giọng lắp bắp:

Bình luận đoạn văn

“Xin lỗi, xin lỗi! Tao không biết là mày đến!”

Bình luận đoạn văn

Phong không nói gì thêm, chỉ chậm rãi bước tới gần, rồi bất ngờ vươn tay nắm lấy bàn tay Vũ. Lòng bàn tay anh ấm áp nhưng lại khiến Vũ bất giác căng thẳng.

Bình luận đoạn văn

Phong nghiêng đầu, giọng nói không lớn nhưng mang theo chút trách cứ:

Bình luận đoạn văn

“Vậy là chưa cai thuốc thật à?”

Bình luận đoạn văn

Nhìn ánh mắt anh, Vũ chợt cảm thấy hối lỗi. Cậu vội vàng thanh minh:

Bình luận đoạn văn

“Không có! Tao đang cai thật mà! Chỉ là tao thấy hơi mệt, với lại khó chịu trong người nên mới...”

Bình luận đoạn văn

Nói đến đây, Vũ tự dưng khựng lại.

Bình luận đoạn văn

Cậu không muốn nói tiếp nữa.

Bình luận đoạn văn

Không muốn thừa nhận rằng, chính cậu cũng chẳng biết tại sao mình lại thấy bồn chồn đến mức phải tìm đến điếu thuốc. Không muốn nói rằng cậu đã trằn trọc suốt đêm chỉ vì lo cho Phong.

Bình luận đoạn văn

Nhưng Phong lại chẳng dễ dàng bỏ qua.

Bình luận đoạn văn

Anh nhìn Vũ một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Tại tao à?”

Bình luận đoạn văn

Câu hỏi bật ra nhẹ tênh, nhưng lại như một viên đá nhỏ ném xuống mặt hồ đang tĩnh lặng, khiến từng vòng sóng lan rộng không ngừng.

Bình luận đoạn văn

Vũ không đáp. Cậu nén tiếng thở dài, rút nhẹ tay khỏi bàn tay Phong, rồi ném điếu thuốc vào sọt rác. Cậu tránh né ánh nhìn của Phong, chỉ nhẹ giọng đáp:

Bình luận đoạn văn

“Không phải... Tao lo cho mày quá thôi.”

Bình luận đoạn văn

Lời nói ấy tưởng chừng như rất đơn giản nhưng lại mang theo biết bao cảm xúc không thể gọi tên.

Bình luận đoạn văn

Phong im lặng nhìn Vũ, trong lòng dâng lên cảm giác vô cùng bất lực.

Bình luận đoạn văn

Bỗng, một cơn gió lạnh lướt qua khiến Vũ rùng mình. Cậu vội vàng đưa tay đỡ lấy Phong, dịu giọng:

Bình luận đoạn văn

“Đi thôi, ngoài này lạnh lắm.”

Bình luận đoạn văn

Phong không phản đối, im lặng để Vũ dìu mình quay về phòng bệnh.

Bình luận đoạn văn

Về đến nơi, anh mới khẽ cất tiếng:

Bình luận đoạn văn

“Khi nãy tao chỉ chỉ trêu mày thôi, không có ý gì đâu.” Ngừng một lát, giọng anh chậm rãi hơn: “Xin lỗi... làm phiền mày quá.”

Bình luận đoạn văn

Vũ sững người.

Bình luận đoạn văn

Cậu nhìn anh thật lâu, trong lòng vừa tức giận vừa xót xa.

Bình luận đoạn văn

Sao Phong lúc nào cũng vậy chứ?

Bình luận đoạn văn

Lúc nào cũng chỉ biết nói xin lỗi. Lúc nào cũng cố tỏ ra không sao, nhưng lại chẳng bao giờ chịu nói ra cảm xúc thật của mình.

Bình luận đoạn văn

Vũ không kiềm chế được nữa. Cậu bước tới, siết chặt anh vào lòng.

Bình luận đoạn văn

“Tao không thấy phiền... Tao chỉ thấy lo thôi! Tao lo cho mày lắm...”

Bình luận đoạn văn

Phong hơi cứng người. Anh đẩy nhẹ Vũ ra, nhưng cậu lại càng ôm chặt hơn, như thể chỉ cần lơi lỏng một chút thôi, Phong sẽ lại thu mình vào vỏ bọc quen thuộc, sẽ lại đẩy cậu ra khỏi thế giới của anh.

Bình luận đoạn văn

Phong chớp mắt, rồi khẽ mỉm cười. Anh đưa tay lên vỗ nhẹ lưng Vũ, giọng nói dịu dàng hơn bao giờ hết:

Bình luận đoạn văn

“Không sao đâu... Từ từ rồi tìm cách giải quyết, không sao đâu mà.”

Bình luận đoạn văn

Vũ nghe vậy cũng chỉ biết gục mặt vào vai Phong, bất lực đến mức chẳng tìm được lời nào để hồi đáp.

Bình luận đoạn văn

Qua một lúc, cậu buông anh ra, nhẹ nhàng đỡ Phong nằm xuống giường, kéo chăn đắp cho anh, rồi mới chậm rãi bước qua sofa, thả mình xuống nghỉ ngơi sau một đêm dài mệt mỏi.

Bình luận đoạn văn

Không gian trong căn phòng nhỏ phút chốc lại chìm vào tĩnh lặng.

Bình luận đoạn văn

Nhưng lần này, dường như có thứ gì đó đã thay đổi.

Bình luận đoạn văn

Một thứ dịu dàng, ấm áp, như sợi dây vô hình nối kết những tâm hồn đã lặng lẽ hướng về nhau từ lâu.

Bình luận đoạn văn

Bình luận đoạn văn

Sau vài ngày theo dõi, cuối cùng Phong cũng được bác sĩ cho xuất viện. Trở về nhà, sức khỏe và tinh thần của anh đã khá hơn nhiều, nhưng những di chứng vẫn khiến anh gặp khó khăn trong một số hoạt động hằng ngày.

Bình luận đoạn văn

Vũ không nói không rằng, trực tiếp dọn sang ở cùng. Cậu chưa từng hỏi ý kiến Phong, cũng chẳng cần anh đồng ý. Với Vũ, đây là chuyện hiển nhiên. Cậu không thể để Phong một mình, nhất là khi anh vừa trải qua những chuyện kinh hoàng ấy.

Bình luận đoạn văn

Ban đầu, Phong tìm đủ cách từ chối. Anh không muốn làm phiền Vũ, cũng không muốn cậu vì mình mà gác lại mọi thứ. Nhưng Vũ cứ nằng nặc đòi ở cạnh anh, không chịu nghe theo một lời nào. Đối diện với sự bướng bỉnh quen thuộc ấy, Phong đành chịu thua, bất đắc dĩ phải nhượng bộ.

Bình luận đoạn văn

Cậu không an tâm. Không một giây nào an tâm.

Bình luận đoạn văn

Dù mọi chuyện có vẻ đã kết thúc, Vũ vẫn cảm thấy có điều gì đó chưa thật sự biến mất. Những ngày qua, chỉ cần nhắm mắt lại, cậu đều nhớ đến dáng vẻ yếu ớt của Phong khi nằm trên giường bệnh. Nhớ đến lần đầu tiên cậu nhìn thấy anh giữa những cơn hoảng loạn.

Bình luận đoạn văn

Vũ không thể quên được khoảnh khắc ấy. Không thể chịu được cảm giác ấy.

Bình luận đoạn văn

Vậy nên, cậu phải ở lại.

Bình luận đoạn văn

Bằng bất cứ giá nào.

Bình luận đoạn văn

Bình luận đoạn văn

Những ngày sau đó trôi qua khá yên bình, cho đến khi Vũ nhận được một cuộc gọi từ anh trai mình - Tuấn Thành.

Bình luận đoạn văn

Đêm hôm ấy, cả hai đang ngủ thì điện thoại bỗng reo lên. Vũ cau mày, vội vã tắt âm rồi rời khỏi phòng. Khi nhìn vào màn hình, thấy cái tên quen thuộc hiện lên, cậu chỉ nhếch môi cười nhạt.

Bình luận đoạn văn

“Nửa đêm nửa hôm, gọi làm gì nữa đây..?”

Bình luận đoạn văn

Dẫu vậy, Vũ vẫn bắt máy.

Bình luận đoạn văn

“Alo, em nghe nè anh hai.”

Bình luận đoạn văn

“...Mày đang ở đâu?”

Bình luận đoạn văn

Câu hỏi của Thành khiến Vũ khẽ chau mày. Giọng anh hơi khàn, dường như có chút men rượu. Cậu chẳng nghĩ nhiều, chỉ lơ đãng đáp:

Bình luận đoạn văn

“Em đang ở nhà thằng Phong.”

Bình luận đoạn văn

Khoảnh khắc câu trả lời vừa vang lên, đầu dây bên kia chợt im lặng. Rồi Thành hít sâu một hơi, gằn giọng:

Bình luận đoạn văn

“Mày xin nghỉ phép chỉ để làm mấy chuyện tào lao này hả? Người ta giỏi giang, tự biết lo cho bản thân, ai cần một thằng phiền phức như mày ở bên cạnh? Ăn bám cha mẹ còn chưa đủ, giờ lại muốn sang ăn bám bạn bè nữa hả? Cái đầu của mày có dùng để suy nghĩ không vậy?”

Bình luận đoạn văn

Những lời ấy giáng xuống như một nhát búa nện thẳng vào lòng Vũ.

Bình luận đoạn văn

Cậu im lặng.

Bình luận đoạn văn

Không phải vì không có gì để nói, mà bởi… những câu chữ ấy quá quen thuộc.

Bình luận đoạn văn

Vũ đã nghe đi nghe lại những lời chì chiết này không biết bao nhiêu lần kể từ sau ngày định mệnh hôm ấy. Vũ từng phản kháng, từng tức giận, từng muốn hét lên rằng đó không phải là lỗi của cậu. Nhưng rồi, năm tháng trôi qua, những lời mắng nhiếc ấy cứ lặp đi lặp lại, như những lưỡi dao mài mòn sự phản kháng trong cậu.

Bình luận đoạn văn

“Em qua chăm sóc cho thằng Phong, nó đang gặp chút chuyện.”

Bình luận đoạn văn

Vũ nuốt xuống cảm giác nghẹn đắng trong cổ họng, giọng cậu trầm hẳn đi, nhỏ nhẹ cất tiếng như một lời biện hộ.

Bình luận đoạn văn

Đầu dây bên kia, Thành cười nhạt. 

Bình luận đoạn văn

“Lại là mấy chuyện ma quỷ vớ vẩn của mày à?”

Bình luận đoạn văn

Vũ không trả lời ngay. Cậu ngả người ra sau ghế, đôi mắt nhìn về màn đêm sâu thẳm ngoài kia. Gió đêm mát lạnh thổi qua, nhưng chẳng thể xua đi cảm giác trống rỗng trong lòng cậu.

Bình luận đoạn văn

Lát sau, cậu cười khẽ. Một nụ cười không có chút sức sống.

Bình luận đoạn văn

“Anh có việc gì gấp thì gửi qua email cho em đi. Em làm ngay cho anh. Hết ngày phép em sẽ quay lại công ty. Lúc đó anh muốn đánh, muốn mắng gì cũng được.”

Bình luận đoạn văn

Rồi, cậu dừng lại một chút, giọng nói trở nên sắc bén hơn:

Bình luận đoạn văn

“Nhưng bây giờ, Phong nó đang bệnh. Em phải ở bên cạnh nó!”

Bình luận đoạn văn

Dứt lời, Vũ dứt khoát cúp máy, không đợi anh mình kịp phản hồi câu nào.

Bình luận đoạn văn

Cậu nhắm mắt, buông một tiếng thở thật khẽ. Bàn tay vô thức siết chặt lấy điện thoại, như thể đang cố gắng đè nén thứ gì đó trong lòng. Bao nhiêu năm rồi, mối quan hệ giữa cậu và gia đình vẫn chẳng hề thay đổi. Vẫn là những lời trách mắng, vẫn là sự xem thường, vẫn là ánh mắt lạnh nhạt ấy…

Bình luận đoạn văn

Vũ ngồi ngoài ban công hồi lâu, để làn gió lạnh buốt thấm vào da thịt. Đến khi thấy mình đã bình tĩnh lại, cậu mới đứng dậy quay về phòng. 

Bình luận đoạn văn

Nhưng chưa kịp bước vào, cậu đã thấy Phong đứng ngay trước cửa, âm thầm nhìn mình.

Bình luận đoạn văn

Hai người đối diện nhau, chẳng ai lên tiếng trước.

Bình luận đoạn văn

Ánh mắt Phong không giấu được vẻ lúng túng, và sâu thẳm bên trong ấy, còn thấp thoáng một nỗi xót xa vẫn đang âm ỉ.

Bình luận đoạn văn

Vũ cúi mặt, hỏi khẽ:

Bình luận đoạn văn

“Mày nghe hết rồi đúng không?”

Bình luận đoạn văn

Phong mím môi, chần chừ vài giây trước khi gật đầu.

Bình luận đoạn văn

“Nghe được một chút...”

Bình luận đoạn văn

Vũ bật cười. Không còn là nụ cười tếu táo hằng ngày mà là nụ cười này đầy mệt mỏi và đổ vỡ. Cậu nhìn Phong, ánh mắt đượm buồm, rồi lại tự giễu mà lẩm bẩm:

Bình luận đoạn văn

“Có phải… mày cũng nghĩ tao phiền phức không?”

Bình luận đoạn văn

Vừa nghe vậy, Phong lập tức lắc đầu, hoảng hốt phủ nhận:

Bình luận đoạn văn

“Không! Tao chưa bao giờ nghĩ mày như vậy hết!”

Bình luận đoạn văn

Anh ngập ngừng, cẩn thận lựa lời:

Bình luận đoạn văn

“Nhưng mà... thật ra mày không cần phải nghỉ làm để chăm sóc cho tao đâu. Tao khỏe rồi, có thể tự lo cho bản thân. Mày cứ yên tâm mà quay lại công ty đi.”

Bình luận đoạn văn

Sau câu nói của Phong là một khoảng lặng kéo dài. Anh nghĩ những lời này sẽ giúp Vũ yên tâm phần nào. Nhưng anh không nhận ra có những lời thành thật nếu thốt ra không đúng lúc, lại dễ khiến người ta tổn thương hơn cả những câu từ cay nghiệt.

Bình luận đoạn văn

Anh không muốn Vũ phải hao tâm tổn sức vì mình nhưng vô tình khiến cậu cảm thấy bị gạt sang một bên.

Bình luận đoạn văn

Vũ không trả lời. Cậu nhìn anh thật lâu, ánh mắt thấp thoáng nỗi cô đơn của kẻ vừa bị bỏ rơi. Cuối cùng, cậu cười nhạt, khẽ đáp:

Bình luận đoạn văn

“Tao hiểu rồi...”

Bình luận đoạn văn

Không đợi Phong lên tiếng, Vũ lẳng lặng đi lướt qua anh, trở về phòng mà không nói thêm một lời.

Bình luận đoạn văn

Phong đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của cậu, bỗng cảm thấy có gì đó không đúng. Một cảm giác bất an len lỏi vào lòng anh, nhưng anh không biết phải làm sao để giữ Vũ lại.

Bình luận đoạn văn

Sáng hôm sau, khi thức dậy, Phong không thấy Vũ đâu nữa. Căn nhà trở nên trống trải đến lạ thường.

Bình luận đoạn văn

Phong ngó nghiêng tìm kiếm xung quanh, rồi lại dừng mắt lại trên bàn phòng khách. Hộp thuốc của anh đã được Vũ sắp xếp và phân chia cẩn thận.

Bình luận đoạn văn

Phong ngồi xuống ghế sofa, ngẩn ngơ nhìn chiếc hộp thuốc trên tay, bỗng dưng cảm giác mất mát vô cùng.

Bình luận đoạn văn

Anh lấy điện thoại gọi cho Vũ, nhưng đầu dây bên kia chỉ có những hồi chuông dài vô tận.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px