Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Linh Ấn Bất Tử

Những ngày chưa kịp đổi thay

Đồng hồ điểm mười hai giờ khuya.

Trong căn phòng nhỏ, tiếng gõ bàn phím vang lên đều đặn. Phong ngồi trên bàn làm việc, ánh mắt dán chặt vào những dòng chữ đang liên tục thay đổi.

Khi hoàn thành nốt phần cuối cùng, Phong mới khép laptop lại, ngả người ra sau ghế rồi thở phào một hơi.

Tập trung cao độ suốt nhiều giờ liền khiến cơn mệt mỏi lập tức kéo đến. Phong nhắm mắt nghỉ ngơi một lát. Ngay lúc vừa lim dim ngủ, chuông điện thoại của anh chợt vang lên, người gọi là Vũ – bạn thân anh. 

Phong xoa xoa hai mi mắt mỏi nhừ, với lấy điện thoại nhận cuộc gọi rồi cất tiếng: 

“Alo, tao nghe đây.”

Vừa bắt máy, giọng Vũ đã hào hứng vang lên: 

“Tuần sau mày được nghỉ phép đúng không? Đi chơi với tao đi!” 

Phong nghe xong cũng không mấy hứng thú, hỏi lại: 

“Sao mày nắm được hết thời gian biểu của tao vậy? Mà mày không phải đi làm à?”

“Tao giải quyết công việc xong hết rồi. Vả lại dạo này anh hai bận lắm, không có thời gian để ý đến tao. Trốn đi chơi tí cũng không sao đâu!” 

Nghe thế, Phong bèn ngồi thẳng dậy, cười trêu: 

“Đúng thiệt là con nhà giàu ha! Được rồi, đi thì đi! Nhưng trước hết phải đợi tao xử lý xong dự án này đã!”

“Vậy chốt kèo nha!” 

Tâm trạng Vũ hí hửng, nhưng sau đó bỗng thở dài một hơi: 

“Mà nè, mày nên ra ngoài đi chơi cho tâm trạng khuây khỏa đi. Tao thấy mày không ru rú ở nhà thì cũng lao đầu vào làm việc. Cứ như vậy thì khi nào tinh thần mới tốt lên được hả?”

Phong phì cười, không phải anh không để tâm đến lời của Vũ, chỉ là anh luôn cảm thấy rất ấm lòng mỗi khi cậu giở cái giọng cằn nhằn như ông cụ non ấy ra. Phong ngẫm nghĩ một lúc rồi cười đáp: 

“Dạ em biết rồi! Vậy tao đi ngủ đây! Khi nào đi thì nhắn trước một ngày để tao chuẩn bị nha!” 

Đợi Vũ ‘ừ’ một tiếng thì Phong cũng tắt máy, đi vệ sinh cá nhân rồi lên giường nghỉ ngơi.

Quả thật là kể từ sau vụ tai nạn, cuộc sống của anh đã thay đổi rất nhiều. Năm đó, Phong bị thương nặng, phần đầu tổn thương nghiêm trọng nên trí nhớ của anh gần như hoàn toàn bị đảo lộn.

Phong cảm giác mình đã quên rất nhiều thứ, quên đi những ký ức tốt đẹp anh từng có, thậm chí quên đi những người đã từng rất quan trọng với anh. Phong luôn muốn tìm lại những kỷ niệm đã bị bản thân quên lãng, nhưng dù anh cố gắng thế nào thì tất cả vẫn chỉ là một mảng trắng xóa. Chúng cứ như một cái gông cùm nuốt trọn lấy Phong khiến anh không cách nào phản kháng, mà ngày càng chết dần chết mòn trong mớ cảm xúc tiêu cực của bản thân. 

Chính vì thế, kể từ khi xuất viện, Phong không còn thích tiếp xúc với mọi người, luôn chui rút trong vỏ bọc an toàn của bản thân, luôn nỗ lực thu mình lại với xã hội.

May mắn thay, vào những năm tháng tăm tối ấy, Phong có Vũ ở bên cạnh. Cậu như một chiến binh dũng cảm cố gắng lao vào vũng bùn tâm lý của anh, bất chấp mọi khó khăn, khoảng cách, sẵn sàng chịu tổn thương để vươn tay tới lớp cảm xúc đổ nát nhất trong trái tim Phong. Và rồi cẩn thận gom nhặt từng mảnh vỡ, sắp xếp chúng lại, để không một góc cạnh gai góc nào có thể làm đau anh được nữa. 

Vũ nhớ từng lời nói của anh, để tâm đến từng biểu cảm nhỏ nhặt nhất, chấp nhận đánh đổi sự chân thành của mình chỉ mong được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Phong một lần nữa.

 Ngày dài tháng rộng cứ thế trôi qua, mọi cố gắng của Vũ cuối cùng cũng được đền đáp. Cậu đã kéo Phong ra khỏi vực sâu ấy, xoa dịu được phần nào nỗi bất an trong lòng anh. Cũng nhờ đó mà Phong nhận ra nếu bản thân cứ sống khép kín, thì cuộc đời này sẽ mãi chìm trong mây mù u uất. 

Lần này, Phong muốn cùng Vũ bước ra khỏi thành phố thân thuộc. Cả hai sẽ vi vu đến một nơi thật xa, ngắm nhìn cuộc đời, ngắm nhìn thiên nhiên và tận hưởng khí trời trong lành, điều đó có thể sẽ giúp cho tâm trạng của anh khá hơn phần nào.

Sau khi hoàn thành báo cáo và gửi cho cấp trên, cuối cùng Phong cũng được tận hưởng kỳ nghỉ phép đầu tiên sau nhiều tháng. 

Sáng hôm ấy, vừa dùng xong bữa sáng thì anh nhận được tin nhắn của Vũ. Cậu thông báo thời gian xuất phát, đồng thời không quên dặn anh chuẩn bị đầy đủ vật dụng cần thiết cho chuyến đi.

Phong vốn chẳng có kinh nghiệm đi xa như Vũ nên cũng hơi hoang mang. Loay hoay một hồi, anh cũng gom góp đủ những thứ cần mang theo. Khi mọi thứ đã đâu vào đó thì trời cũng ngả chiều, Phong xoa xoa chiếc bụng đói meo, lững thững xuống bếp nấu bữa tối. 

Phong đứng trước tủ lạnh, suy nghĩ xem tối nay nên ăn gì. Trên bề mặt cánh tủ sáng bóng thấp thoáng phản chiếu dáng người cao gầy của anh.

Sau vụ tai nạn, Phong sụt cân thấy rõ. Cả người anh trông thanh mảnh hơn trước, những đường nét trên gương mặt cũng vì thế mà hiện rõ hơn.

Phong không phải kiểu người đẹp sắc sảo nhưng ngũ quan cân đối, dễ nhìn. Sống mũi cao, đôi môi mỏng cùng hàng mi đen phủ nhẹ xuống đôi mắt khiến anh luôn mang đến cảm giác ôn hòa và điềm tĩnh.

Ngay lần đầu gặp gỡ, Phong hiếm khi trở thành tâm điểm chú ý. Nhưng càng tiếp xúc lâu, người ta lại càng dễ nảy sinh thiện cảm. Ở anh luôn có một cảm giác nhẹ nhàng khiến người đối diện cảm thấy thoải mái khi ở bên cạnh.

Tay nghề bếp núc của Phong khá tốt. Tuy không cao siêu như một đầu bếp chuyên nghiệp nhưng chí ít có thể thuận lợi sống qua ngày ba bữa. Không chỉ nấu ăn ngon, Phong còn là người khá kỹ tính. Mọi thứ trong nhà luôn cũng được anh sắp xếp gọn gàng và sạch sẽ. Dù là người khó tính thế nào đi chăng nữa, khi bước vào nhà của Phong chắc cũng khó mà chê được điều gì.

Tính cách ấy của anh không phải tự nhiên mà có. Nó được mài giũa từ một tuổi thơ chẳng mấy êm đềm.

Cha mẹ ruột mất sớm. Từ năm mười tuổi, Phong được nhân viên công tác xã hội đưa đến sống ở một mái ấm tình thương. Ở đó, các mẹ chăm sóc anh rất tốt, còn cố gắng lo cho anh được tiếp tục đi học.

Nhưng vì là đứa trẻ lớn tuổi nhất trong cô nhi viện nên ngoài đi học, Phong cũng cố gắng bươn chải để phụ giúp mọi người. Ban ngày anh đến trường, buổi trưa về làm bài tập, chiều đến lại đi làm thuê cho người ta. Ai thuê gì anh cũng làm, miễn kiếm được đồng tiền là anh sẽ không từ chối. Thấy tuổi còn nhỏ mà lại ngoan ngoãn, hiểu chuyện nên trong xóm ai cũng thương. Nhà có việc gì lặt vặt họ cũng gọi anh sang giúp, thi thoảng còn dúi cho anh thêm vài đồng để mua quà vặt. 

Năm Phong mười hai tuổi, mái ấm được một mạnh thường quân tài trợ cho chuyến du lịch biển. Lũ nhỏ hào hứng như Tết đến. Nào ngờ trong lúc tắm biển, Phong bị đuối nước. 

Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Phong cảm thấy có một bàn tay nhỏ đã vươn ra nắm lấy tay mình và cố hết sức đẩy anh vào bờ. Rồi mọi ký ức bắt đầu mờ nhòe từ đó. 

Khi tỉnh lại, cơ thể anh trôi dạt vào một bờ biển xa lạ, cách vị trí của mọi người trong mái ấm rất xa.

Người dân địa phương sống gần đó đã cứu anh. Khi biết Phong là trẻ mồ côi, một cặp vợ chồng hiếm muộn đã ngỏ ý muốn nhận nuôi anh. Nhưng Phong khi ấy đã từ chối, bảo rằng mình đang sống ở một mái ấm tình thương, hôm nay mọi người cùng đi chơi nhưng vì anh gặp nạn nên giờ đã bị lạc. 

Đôi vợ chồng cũng rất vui vẻ, họ đưa anh đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe, giúp anh liên hệ lại với mái ấm cũ, rồi cùng về đó để hoàn tất mọi thủ tục nhận con nuôi.

Chính cái tình cái nghĩa ấy đã nuôi dưỡng Phong thành một chàng trai hiền lành, thật thà, sống tình cảm như ngày hôm nay.

Sau khi về sống cùng cha mẹ nuôi, Phong chuyển đến học ở một ngôi trường khá danh tiếng. Ở đó anh gặp được Vũ.

Khi Phong tốt nghiệp đại học, cha mẹ nuôi của anh qua đời vì tai nạn giao thông. Họ để lại hết toàn bộ tài sản cho Phong nhưng anh không màng đến khối tài sản ấy. Anh rời khỏi ngôi nhà cũ, vào thành phố cùng học đại học với Vũ, rồi ở lại đây làm việc.

Ngôi nhà khi xưa vẫn được Phong nhờ người chăm sóc và dọn dẹp hằng ngày. Mỗi tháng anh đều sẽ về thắp nhang hương khói cho cha mẹ. Dù vắng bóng người nhưng căn nhà ấy chưa từng lạnh lẽo, vì nó được bao bọc bởi tình yêu thương và sự hiếu thảo của những con người đã từng sống ở đó.

Ngoài trời đang mưa lất phất, Phong kìm lòng không đặng mà nghĩ đến những chuyện xưa cũ. Anh khẽ mỉm cười, khóe mắt hơi ửng đỏ, dường như vẫn còn chìm đắm trong những hồi ức ấy. 

Mãi đến khi nồi nước sôi trên bếp chảy tràn ra ngoài anh mới giật mình quay về thực tại.

Hý hoáy trong bếp gần nửa tiếng, cuối cùng Phong cũng nấu xong một nồi mì. Anh tắt bếp, dọn dẹp gọn gàng rồi đem cả nồi ra sofa vừa ăn, vừa xem tivi. 

Chưa kịp gắp đũa mì đầu tiên, chuông cửa bỗng vang lên. 

Phong đi ra mở cửa, người đến là Vũ. 

Cậu đứng trước cửa với chiếc balo khoác hờ trên một bên vai. 

Vũ cao hơn Phong một chút, dáng người cũng khá gầy. Bộ vest đen mặc trên người đã có phần xộc xệch, hai cúc áo sơ mi mở hờ, cà vạt cũng bị kéo lệch sang một bên.

Dù trông có phần tùy ý, song vẻ điển trai của Vũ vẫn không bị át đi chút nào. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao thẳng, đường quai hàm rõ ràng khiến cậu thoạt nhìn có phần lạnh lùng. Thế nhưng vẻ lạnh lùng ấy chỉ kéo dài đến khi cậu nở nụ cười má lúm đồng tiên quen thuộc.

Phong bật cười vì bộ dạng của Vũ. Anh vờ nhăn mặt, cằn nhằn: 

“Mày gắn máy quay trong nhà tao à? Sao cứ canh đúng lúc tao nấu ăn là đến vậy?”

Vũ chẳng thèm khách sáo, cậu đẩy nhẹ Phong sang một bên rồi bước thẳng vào nhà, ngồi phịch xuống sofa.

“Cái này người ta gọi là kỹ năng ăn chực thượng thừa đó người anh em!” 

Dứt lời, Vũ cúi đầu húp sột soạt tô mì còn đang bốc khói trên bàn. Ăn xong còn khen tấm tắc:

“Ê Phong! Hay mày mở một quán ăn đi, tao bỏ vốn đầu tư cho! Chứ mày nấu ngon như này mà không cho thiên hạ biết thì tiếc lắm!”

Phong lắc đầu ngán ngẩm. Anh đóng cửa lại, xách balo của Vũ cất gọn vào trong rồi rót cho cậu một ly nước. Lát sau mới ngồi xuống, buông một câu: 

“Mày đang ăn mì gói đó! Ai nấu cũng vậy thôi, khỏi nịnh tao!”

Vũ chẳng mảy may quan tâm. Cậu tiếp tục xử đẹp nốt phần còn lại, ăn như thể nhịn đói cả ngày. Phong cũng chẳng nỡ tranh giành. Anh lẳng lặng quay lại bếp, nấu thêm một nồi mì khác cho mình.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px