Vỏ bọc của kẻ nổi loạn
Từ đầu năm đến nay, số lần Hoàng Nhật Phong bị mời phụ huynh nhiều đến mức chẳng ai buồn mà đếm. Đến nỗi các giáo viên bộ môn mời cũng cảm thấy ái ngại về việc này. Thế nhưng, trái ngược với hình ảnh nghịch ngợm, bất cần, thành tích học tập của Hoàng Nhật Phong luôn đứng đầu khối.
Có thể hiểu Hoàng Nhật Phong là kiểu học sinh đầy mâu thuẫn: thiên tài trong vỏ bọc của kẻ nổi loạn.
Vì không làm bài tập, thầy Thịnh phạt Hoàng Nhật Phong sau giờ học ở lại hoàn thành hết số bài tập đó. Không những vậy, thầy còn giao bài tập cho riêng anh nhiều gấp đôi các bạn khác để răn đe.
Do có việc gia đình đột xuất nên Kiều Ân đã ra về trước, để lại An Diệp một mình thu dọn sách vở. Cô cúi đầu sắp xếp đồ đạc vào cặp, khi ngẩng lên, ánh mắt nhìn về phía bàn cuối trong góc tường.
Hoàng Nhật Phong ngồi tựa lưng vào ghế, dáng vẻ uể oải. Tay anh thả hờ hững trên bàn, không buồn động đến cây bút. Cuốn vở bài tập trước mặt vẫn đóng kín, chẳng có dấu hiệu nào cho thấy anh định bắt tay vào làm.
Thầy Thịnh bất ngờ từ cửa bước vào khiến Nhật Phong giật mình. Anh nhanh chóng lật vở, giả vờ vội vã cầm bút làm bài. An Diệp thấy vậy chỉ khẽ lắc đầu, không biết nên bật cười hay ngán ngẩm với thái độ đối phó của anh chàng.
Thầy Thịnh thở hắt ra một hơi, quay sang thấy An Diệp vẫn đang loay hoay thu dọn sách vở, liền lên tiếng nhờ vả: "Diệp này, nếu em chưa gấp về thì ở lại trông chừng Phong làm bài giúp thầy nhé. Thầy bận công việc tí quay lại sau."
Trước khi bước ra cửa, thầy còn không quên dặn với lại: "Nhớ nha! Bạn làm xong hết mới cho về đấy."
An Diệp gật đầu đồng ý. Chỉ đến khi bóng dáng thầy Thịnh khuất hẳn, cô mới can đảm nhìn về phía anh. Ánh mắt cô run rẩy, đầy ngập ngừng, tựa như sợ rằng chỉ cần anh ngước lên thôi là sẽ nắm thóp được tâm tư thầm kín của mình.
Không khí trong phòng bỗng chùng xuống, sự im lặng kéo dài bao trùm lấy cả hai. Khi chỉ có hai người ở đây, khoảng cách tưởng chừng ngắn ngủi lại trở nên nặng nề lạ thường.
Sự tĩnh lặng ấy như một sợi dây vô hình dần siết chặt, khiến lồng ngực An Diệp phập phồng vì ngột ngạt.
Chợt Hoàng Nhật Phong bất ngờ lên tiếng, giọng điệu có chút lười biếng:
"Diệp, qua ngồi trông tôi làm bài đi."
Anh ngừng một chút, mắt hơi nheo lại rồi nhấn nhá thêm:
"Đứng xa vậy làm gì? Người khác đi ngang nhìn vào lại tưởng tôi đang bắt nạt cậu đấy."
An Diệp nhìn anh chằm chằm, môi mím lại, ánh mắt đầy vẻ đề phòng. Cô đáp gọn:
"Không đi đâu."
Ánh mắt Hoàng Nhật Phong đột nhiên trầm xuống, giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Qua đây."
An Diệp nhìn anh với vẻ mặt đầy bất mãn. Nhưng dưới ánh mắt kiên quyết và sắc lạnh ấy, cô chẳng còn cách nào khác ngoài việc ôm hết đồ đạc miễn cưỡng bước xuống bàn cậu. Dừng chân ở ngay bàn phía trên anh, cô thả người ngồi phịch xuống ghế, quay đầu nhìn anh, đôi mắt toát lên vẻ thách thức.
"Tôi xuống rồi nè."
Hoàng Nhật Phong bật cười, để lộ hàm răng khểnh trắng sáng, nhưng nét cười ấy vẫn không thể che giấu vẻ ương ngạnh đặc trưng.
"Cậu hài hước thật!" Thiếu niên cười thành tiếng, bờ vai khẽ run lên.
An Diệp cảm thấy một chút tức tối dâng trào trong lòng. Cô thầm nghĩ:
Bảo mình hài hước, chẳng khác nào đang chế giễu mình ngốc nghếch!
Nhưng cơn giận vừa chực bùng lên, cô đã thấy sắc mặt anh đột ngột đanh lại, nghiêm túc như chưa hề có cuộc đùa giỡn nào.
"Giỡn đủ rồi, đừng làm ồn nữa."
Có cậu ồn chứ ai ồn mà nói!
Từ đầu buổi, Diệp đã thấy lạ. Cách anh giải bài chẳng giống một học sinh mất gốc tí nào, ngược lại còn rất thông minh, xử lý đề nhanh đến chóng mặt. Chợt nhớ lại lời thầy Thịnh phàn nàn trên lớp sáng nay, trong lòng không khỏi thắc mắc.
"Thành tích cậu rõ ràng luôn đứng nhất, sao lại bảo với thầy là không làm được bài?"
Như hiểu được ý trong câu hỏi của cô, Hoàng Nhật Phong dừng bút, ngước lên nhìn với vẻ bất cần: "Tại không muốn làm thôi, chứ ai nói là không làm được?"
Câu trả lời hời hợt kiểu này khiến An Diệp cảm thấy anh thật quái dị, cô khẽ nhíu mày, lẩm bẩm:
Đúng là khó hiểu…
Cô đưa mắt nhìn quanh rồi hỏi tiếp, giọng nhỏ dần: "Vậy sao cậu không vào A1 mà lại chọn học ở A5?"
Hoàng Nhật Phong đáp gọn lỏn, mắt lại dán vào trang giấy: "Thích."
An Diệp nhướng mày, ánh mắt như muốn xuyên thấu ý tứ đằng sau câu trả lời cho có của anh:
"Là thích hay cố tình đấy?"
"Cậu có ý gì?"
Hoàng Nhật Phong ngẩng lên, đôi mắt sắc bén như tia sáng lạnh quét thẳng khiến cô nàng giật bắn người.
"Cậu cố tình trở thành học sinh cá biệt để che giấu đi sự giỏi giang vốn có của mình, có đúng không?" Cô hỏi dò, giọng đầy nghi hoặc.
"Là bản thân tôi thích thế."
"Giả vờ làm quái gì?" Hoàng Nhật Phong cau mày, tông giọng dần mất kiên nhẫn. Cảm giác bị soi mói từng chi tiết nhỏ khiến cậu bất giác ngồi thẳng lưng, rút sạch toàn bộ sự dễ chịu ban nãy.
Đối mặt thẳng thắn với An Diệp, từng chữ bật ra lạnh tanh:
"Tôi nói cậu biết, đừng tò mò về tôi quá nhiều, không có kết cục tốt đâu."
Không khí trong lớp đặc quánh lại khi Hoàng Nhật Phong thốt ra những lời lạnh lùng kia, An Diệp sững người, đầu óc cô trống rỗng, cảm xúc vui vẻ ban nãy theo đó mà tan biến.
Cô cứ ngỡ mối quan hệ giữa cả hai đã tốt hơn một chút, ít ra không còn quá xa cách nữa. Nhưng khi những lời này cất lên, mọi suy nghĩ lập tức bị thêu rụi hoàn toàn.
"Cậu… cậu nói gì cơ?" An Diệp cố gắng lấy lại giọng, nhưng đôi tay vẫn run rẩy.
Hoàng Nhật Phong không đáp, đôi mắt chăm chú vào bài tập, đầu không ngẩng lên nữa. Không gian trong lớp bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng gió lùa qua khung cửa sổ, khiến những tấm màn bay bay trong không khí. An Diệp không tập trung được, mắt cô cứ nhìn chàng trai đang ngồi đối diện.
Tại sao cậu lại nói như vậy?
Hôm qua, họ vẫn còn nói chuyện bình thường, anh còn tặng cô quà.
Vậy mà bây giờ...
Đầu anh vẫn cúi xuống, cũng không một cái liếc mắt, chỉ tập trung vào bài tập của mình. Cứ như cô chẳng hề tồn tại trong căn phòng này.
Ánh mắt của An Diệp lướt từ bàn tay anh đang khoanh lại trên bàn đến dáng vẻ lười biếng của anh. Áo đồng phục của cậu không cài hết cúc, trông thật bất cần. Vẻ ngoài này hoàn toàn trái ngược với chàng trai dịu dàng mà cô đã gặp vào mùa hè năm ấy.
Rốt cuộc cậu đã trải qua những gì?
Nửa tiếng sau thầy Thịnh quay lại kiểm tra, thầy không bước vào trong mà chỉ đứng ngoài cửa nói vọng vào, chất giọng trầm cất đều phá tan bầu không khí ngột ngạt trong phòng:
"Lâu như vậy rồi, anh Phong đã làm xong bài chưa?"
Hoàng Nhật Phong đã nghe thấy nhưng cố tình bỏ ngoài tai, đầu cúi gầm, chẳng buồn đáp lời thầy. Thái độ lạnh nhạt của anh khiến An Diệp thoáng cau mày, anh đây là quá to gan rồi.
Sao trên đời lại có người ngang ngược như vậy nhỉ?
Để đánh lạc hướng thầy, cô bịa ra rằng cậu vẫn đang cố gắng hoàn thành bài. Không chỉ vậy, cô còn chuẩn bị tinh thần để nghe thầy nổi giận, trách phạt anh vì thái độ không tôn trọng giáo viên. Nhưng trái với suy nghĩ của cô, thầy không làm vậy, chỉ thấy thấp thoáng nét buồn lặng lẽ trên gương mặt cằn cỗi, những nếp nhăn rung nhẹ, giọng khàn khàn vang ra cùng tiếng thở dài mỏi mệt:
"Cũng trưa rồi, tranh thủ làm nhanh đi rồi về cơm nước."
Dứt lời, thầy lặng lẽ quay lưng rời đi ngay sau đó, mãi đến khi bóng dáng thầy Thịnh khuất hẵn, Nhật Phong mới ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh liếc nhìn cô gái trước mặt, nhướng mày hỏi thẳng khi nãy sao không nói cho thầy biết là anh chưa làm xong bài. An Diệp khựng người lại, tim cô đập không ngừng, vẻ hoảng hốt hiện rõ trong đôi mắt nâu. Cô mím môi, cố tìm cho mình một lý do chính đáng để biện hộ cho hành động vừa rồi, giọng cô ngập ngừng không thôi:
"Tôi… tôi chỉ nghĩ… nếu nói ra thì cậu sẽ bị…"
Chưa kịp để cô nói hết câu, sắc mặt Hoàng Nhật Phong tối sầm, lạnh lùng cắt lời cô: "Đừng nghĩ tôi sẽ vì hành động đó mà cảm kích cậu."
An Diệp đứng chết lặng, từng chữ Nhật Phong nói chẳng khác gì gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng tự trọng của cô. An Diệp chợt nhận ra, hành động của mình chính là lo chuyện bao đồng, trong mắt cậu chẳng có nghĩa lý gì sất. Vốn dĩ, cô không mong cậu sẽ cảm ơn, càng không mong được ghi nhận, chỉ là không nỡ đứng nhìn cậu bị thầy Thịnh trách phạt.
Vậy mà, cách cậu đáp lại lòng tốt đó là câu nói tuyệt tình này, thấy không thể nuốt trôi được cục tức trong họng, cô không mềm mỏng nữa mà mắng anh luôn cho bõ ghét:
"Tôi giúp cậu chẳng qua không muốn bị nghe mắng chung thôi, đừng ở đó mà tưởng bở."
Bỗng dưng nhận ra lời của mình nói có phần hơi quá đáng, Hoàng Nhật Phong gục mặt xuống bàn, giọng nhỏ chỉ đủ mình cậu nghe:
"Cảm ơn..."
Cảm nhận âm thanh mơ hồ vừa lướt qua tai, Dương An Diệp thoáng sững người chốc lát. Cô nghiêng người về phía cậu, mắt ánh lên nét tò mò rõ ràng, thật sự muốn xác thực xem điều mình vừa nghe có phải là câu cảm ơn hay không.
Đối với một chàng trai mà nói, việc buông ra một lời xin lỗi hay cảm ơn là điều vô cùng khó, muốn nghe lại lần nữa còn khó gấp bội.
Hoàng Nhật Phong cũng không ngoại lệ, cậu nhướng mày để che giấu đi vẻ bối rối bằng vẻ bất cần thường thấy. Bàn tay khẽ chống xuống mặt bàn, rồi nhẹ nhàng búng lên trán cô một cái, giọng đùa cợt:
"Đi khám tai đi."
12 giờ 26 phút, thầy Thịnh cẩn thận kiểm tra từng trang vở của Hoàng Nhật Phong, gật gù đôi ba lần nhưng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Thầy đưa mắt sang Diệp, ngờ rằng có sự trợ giúp, song cô chỉ điềm tĩnh đáp mình chỉ đứng một bên quan sát. Vẻ ngạc nhiên hiện rõ, thầy Thịnh vội kiểm tra lần nữa, dò chậm từng con số, lời giải, đối chiếu kỹ càng hết mới trả lại vở.
"Lần này tôi tha cho anh, lần sau thì không được như vậy nữa đâu."
Hoàng Nhật Phong nhàn nhạt đáp: "Em biết rồi."
Thầy Thịnh nhìn anh một lúc, đột nhiên quay sang bảo An Diệp về trước đi, bảo có một số chuyện muốn nói riêng với anh. Ngoài mặt cô ngoan ngoan ngoãn rời đi, nhưng lại núp sau cánh cửa, lắng nghe cuộc đối thoại căng thẳng bên trong.
Căn phòng một lần nữa chìm trong bầu không khí ngột ngạt, nhìn dáng vẻ của Nhật Phong hiện tại, lòng thầy Thịnh không khỏi xót xa. Một hơi thở dài nặng trĩu thoát ra, giọng chậm rãi đầy u uất:
"Em định như vậy đến bao giờ?"
"Em không hiểu thầy đang nói gì." Anh cố tình tránh ánh mắt của thầy, giả vờ rằng mình không hiểu, nhưng sâu trong thâm tâm đã ngầm đoán ra được.
"Thành tích của em rõ ràng rất tốt, vậy tại sao không chịu học hành bình thường như bao bạn khác?"
Thấy Nhật Phong vẫn im lặng, thầy Thịnh tiếp tục, giọng nói trở nên nóng nảy: "Để giáo viên bộ môn phàn nàn về em suốt thế này, em không thấy phiền à?"
"Trước kia em luôn là học sinh gương mẫu top đầu, giấy mời phụ huynh toàn chuyện tốt đẹp về em. Tại sao bây giờ lại như vậy?" Thầy Thịnh cau mày hỏi, giọng nghiêm khắc nhưng không gay gắt.
"Thầy không hiểu đâu." anh lắc đầu nói.
"Tôi tất nhiên là không hiểu, vì tôi không phải là em." Thầy Thịnh hạ giọng, đặt tay lên vai anh.
"Em là người học cao, hiểu rộng. Hãy suy nghĩ thật kỹ về hành động của mình."
Thầy nói thêm, nhấn mạnh từng chữ như muốn cậu ghi nhớ: "Đừng để bản thân sau này phải hối hận."
Nghe đến đây, An Diệp liền rụt vai, vội vã xoay người chuồn ngay kẻo bị ai đó bắt gặp mình đứng nghe lén thì còn ra thể thống gì. Lúc này nhà xe học sinh chỉ sót lại mỗi xe cô, nhưng vừa dắt chiếc xe đạp ra thì cô sốc tận óc: bánh xe sau đã xẹp không rõ từ bao giờ.
"Rõ ràng sáng nay vẫn chạy đi học bình thường mà?" Cô nhíu mày.
Cái ngày gì xui dữ vậy trời?
Đang bối rối không biết phải làm sao, bỗng phía sau vang lên tiếng còi xe. Cô giật mình quay lại nhìn, một chiếc Lamborghini màu đen bóng loáng tiến đến rồi dừng ngay trước mặt cô. Cửa sổ xe từ từ hạ xuống, để lộ gương mặt điềm tĩnh của Hoàng Nhật Phong. Anh nhìn cô, giọng nói bình thản cất lên:
"Lên xe, tôi chở về."
Cô thoáng ngạc nhiên, không khỏi liếc nhìn chiếc xe sang trọng. Cô từng thấy nó trên mạng và các bài báo đưa tin, không thể tin là bản thân lại được tận mắt nhìn thấy nó ngoài đời thực. Bình thường chỉ thấy anh đạp xe đến trường cùng Đức Huy, thế mà hôm nay lại có nhã hứng lái siêu xe đi học.
Thật khiến cho người khác không khỏi lé mắt.
Cô sực nhớ đến những lời khó nghe của cậu khi nãy, liền tỏ ra giận hờn: "Không phải muốn tôi tránh xa, không tò mò về cậu nữa sao?"
"Liên quan à?"
"Có." Giọng cô kiên định.
"Bó tay với cậu." Anh khẽ chau mày, khóe môi tuôn một tiếng thở dài khó hiểu. Trước mặt anh, An Diệp vẫn giữ nguyên vẻ bướng bỉnh của mình, vẻ cứng đầu khiến bất kỳ lời lẽ nào lúc này cũng không thể lay chuyển cô được. Thấy cô vẫn không chịu lên xe, Nhật Phong hiểu rằng dùng lời nói không xi nhê gì cô. Anh không buông thêm câu nào nữa, mở chốt cửa xe từ bên trong, động tác dứt khoát và nhanh gọn. Anh vòng sang phía bên cô, không nói gì cả, chỉ lặng lẽ kéo tay nắm cửa, mở sẵn cánh cửa ghế sau.
"Lên xe nhanh đi! Ở đây không tiện đậu lâu."
"Vậy còn xe đạp của tôi tính sao đây?" An Diệp lên tiếng, khẽ nhíu mày, tay chỉ vào chiếc xe đạp xẹp lép bánh của mình.
"Để ở trường tạm đi, tôi bảo người đem sửa cho." Anh đáp, giọng điệu tự nhiên như thể đó chỉ là việc nhỏ.
Cô tạm tin lời anh, khẽ gật đầu bước vào trong xe. Cánh cửa đóng lại, mọi âm thanh ồn ào bên ngoài lập tức bị chặn lại sau lớp cửa kính, trong xe vang lên một bản nhạc jazz nhẹ nhàng.
"À mà... nhà cậu nằm ở đường nào vậy?" Anh hỏi.
Tay An Diệp khẽ siết chặt quai balo, ánh mắt không rời khỏi khung cảnh bên ngoài đang chậm rãi lùi về sau. Giọng cô vang rõ ràng: "Cổng chào xã Tân Long, rồi đi thêm 500m nữa là tới."
Không gian giữa hai người bỗng lặng đi, chỉ còn tiếng động cơ xe ầm ì phía dưới xe. Tưởng chừng khoảng lặng ấy sẽ kéo dài vô tận, chợt An Diệp nhớ đến dòng caption vừa lướt thấy hôm qua, thế là hỏi ngay người kế bên:
"Nè, cậu có tin vào định mệnh không?"
Hoàng Nhật Phong bất ngờ trước câu hỏi này, khóe môi nhếch lên thành nụ cười mơ hồ: "Sao đột nhiên lại hỏi vậy?"
An Diệp tựa người ra sau ghế, đôi mắt nâu lấp lánh nhìn chăm chằm vào anh:
"Thì tại tôi thấy cậu cứ xuất hiện trước mặt tôi hoài. Nếu một người xuất hiện trong đời mình nhiều lần thì nhất định là do định mệnh an bài."
_END CHƯƠNG 6_