Kiều Ân vừa ngồi xuống đã bắt gặp cô bạn vẫn nhìn mãi bóng Hoàng Nhật Phong khuất dần về sau. Nhìn dáng vẻ quyến luyến không buông của cô nàng, Kiều Ân không nhịn được, bật cười trêu:

"Đừng nhìn nữa, bóng dáng người ta khuất từ đời nào rồi cô nương ơi."

Rồi Kiều Ân hơi xoay người lại, thì thầm một cách tinh nghịch: "Thích hắn à?"

An Diệp vội vàng phủ nhận: "Không có."

Kiều Ân liếc nhìn cô, bĩu môi.

An Diệp tiếp tục phủ nhận: "Không có thật mà."

Kiều Ân khẽ cong mắt, nở nụ cười ẩn ý: "Tao có nói gì đâu nè?"

Thấy không thể cãi lý với Kiều Ân được, An Diệp không nói nữa, trong vô thức thò tay vào túi quần thì lôi ra được tờ hai mươi ngàn. Chợt nhớ lại lúc mua nước, cô và Kiều Ân đều đưa đủ tiền, chỉ có ly nước của anh được thối lại.

Một cảm giác bồn chồn khó tả dâng lên, cô vội mở điện thoại. Vừa vặn, thông báo tin nhắn từ cậu hiện lên màn hình.

Phong ngang ngược: An Diệp.

An Diệp: Gì vậy?

Phong ngang ngược: Tới nơi cho tôi hay.

Khoé miệng An Diệp vô thức mỉm cười, cô vui vẻ ấn thả cảm xúc. Một lúc sau mới nhớ đến tiền thừa.

An Diệp: Tiền nước của cậu còn thừa, nãy tôi quên đưa.

Cô chụp lại số tiền gửi cho anh.

An Diệp: Lát tôi tới nơi sẽ đưa lại ngay.

Đợi một lúc lâu mà đối phương vẫn chưa trả lời. Định tắt điện thoại thì cậu mới gửi tin nhắn qua. An Diệp lướt xem trên thanh thông báo.

Phong ngang ngược: Giữ đi, khỏi trả lại.

Vừa đọc xong, cô nhanh chóng phản hồi: Không được.

Phong ngang ngược: Vậy cậu phải trả thêm tiền nha.

Diệp không hiểu ý anh, rõ ràng cô đâu hề mượn tiền cậu?

Phong ngang ngược: Không phải tiền nước, là phí ngắm trai đẹp.

An Diệp nhìn dòng tin nhắn trên màn hình, môi khẽ giật giật. Sự tự tin thái quá của tên này đúng là đã đạt đến cảnh giới mới rồi.

Cô thản nhiên thoát ứng dụng, không buồn rep lấy một chữ.

***

Một tiếng sau, xe buýt dừng lại ngay trước cổng chung cư Nguyễn Minh.

Công trình này sở hữu diện tích cực kỳ đồ sộ, mang phong cách kiến trúc cổ điển vừa sang trọng vừa tinh tế, không hề tạo cảm giác lỗi thời. Ngay cả cánh cổng cũng được chạm trổ họa tiết hoàng gia tinh xảo đến từng chi tiết nhỏ.

Được biết, cả tòa chung cư này đều thuộc quyền sở hữu của gia đình Hữu Minh, nhưng căn biệt thự ba tầng nằm biệt lập phía bên trái mới là nơi cậu ta sinh sống. 

Kể từ khi ba mẹ ra nước ngoài công tác năm cậu vừa lên lớp 7, căn nhà này vốn chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao trùm.

Chính vì lẽ đó mà năm nào cậu cũng đón sinh nhật một mình.

Đây là lần đầu tiên Hữu Minh tổ chức sinh nhật tại gia và mời mọi người đến dự, vì vậy mà căn nhà vốn yên tĩnh nhiều năm bỗng trở nên náo nhiệt.

Có lẽ do đã sống một mình từ nhỏ, phong cách sống của Hữu Minh cũng theo đó mà gọn gàng, ngăn nắp, tính cách của cậu dần dà trở nên điềm tĩnh, ít nói. Khi buồn chỉ có thể trải lòng mình qua những trang sách. Hữu Minh yêu thích sự yên tĩnh, đó là lý do cậu thường xuyên lui tới thư viện.

Vì vậy mà được nhà trường phong làm quản lý thư viện.

Hai cô gái vừa bước xuống xe đã thấy Hữu Minh đứng trước cửa, dáng vẻ thẳng thớm, áo quần chỉnh tề, tóc chải chuốt cẩn thận. Có thể thấy cậu đã sửa soạn từ rất sớm cho ngày đặc biệt này. So với hình ảnh thư sinh thường thấy ở trường, đây mới là dáng vẻ đẹp nhất của Minh.

An Diệp mỉm cười, đưa túi quà cho cậu, nụ cười trên môi rạng rỡ như nắng mùa xuân: "Đây là quà của tụi mình, chúc cậu sinh nhật vui vẻ!"

Hữu Minh niềm nở nhận lấy, đôi mắt cong, ánh lên nét cười dịu dàng: "Cảm ơn hai cậu."

Đột nhiên, Hoàng Nhật Phong bất ngờ xuất hiện sau lưng cậu, nhìn cô với ánh mắt như nhìn đứa trẻ con: "Đi xe buýt mà tới sau xe đạp kì lắm nha bạn."

"Kệ người ta."

Một lúc sau có hai chàng trai xuất hiện, nhanh chóng thu hút ánh nhìn của nhiều khách mời nữ. An Diệp nhận ra nam sinh mặc áo đen là người hay đi cùng anh, còn người kia thì chưa gặp bao giờ, nghe nói cậu là người xếp hạng nhì thành tích xuất sắc của trường. Lúc không mặc đồng phục, cả hai trông giống mấy chàng thanh niên mới lớn.

Đột nhiên, Hữu Minh kéo tay cậu nam sinh mặc sơ mi trắng đến chỗ An Diệp và Kiều Ân, vui vẻ giới thiệu: "Đây là Trần Hữu Duy Anh, thủ khoa Toán năm ngoái!"

Chàng trai toát lên vẻ trong sáng, thuần khiết, khiến người khác khó lòng rời mắt. Từ ngoại hình đến khí chất, quả thực là hình mẫu của một "goodboy" chính hiệu.

An Diệp nở nụ cười tươi, đưa tay về phía cậu, giọng nói trong trẻo: "Chào cậu, Mình là Dương An Diệp."

"Còn mình là Du Hạ Kiều Ân." Cô nàng hí hửng giới thiệu.

Duy Anh khẽ mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhàng như làn gió mát lành thổi qua, làm bầu không khí xung quanh trở nên mềm mại.

"Chào hai bạn. Mình là Trần Hữu Duy Anh. Rất vui được làm quen." Cậu đáp.

Kiều Ân tinh nghịch nhìn An Diệp rồi liếc qua Duy Anh, không giấu được vẻ hào hứng: "Thủ khoa Toán cơ à! Cậu chắc hẳn phải rất giỏi."

Duy Anh gãi nhẹ sau đầu, hơi ngượng ngùng: "Không đến mức đó đâu, chỉ là một chút may mắn thôi."

Hữu Minh đứng cạnh, khoanh tay cười, nói thêm vào mấy lời: "Duy Anh lúc nào cũng khiêm tốn vậy đó. Năm ngoái, thầy cô ai cũng khen hết lời."

Duy Anh cười pha chút bối rối: "Thật ra mình cũng có lúc lười lắm, mấy cậu quá lời rồi."

Đúng lúc đó, một chiếc ô tô xám sang trọng lướt nhẹ đến, dừng lại trước cổng. Nhìn vào logo bốn vòng tròn xếp chồng lên nhau ở đầu xe, ai cũng nhận ra đó là chiếc Audi.

Giá của nó không thể xem thường, vài trăm đô cho một chiếc như vậy.

Trần Ái Như bước ra từ trong xe, mặc trên người chiếc váy trễ vai màu hồng kem, dáng đi thướt tha. Cô nàng hôm nay không còn vẻ kiêu kỳ thường thấy ở trường, dường như là một Ái Như hoàn toàn khác, khiến người ta khó mà nhận ra. Ái Như bước đến gần Hữu Minh, nhẹ nhàng cất lời chào.

"Hôm nay cậu thật sự rất đẹp đó." Hữu Minh quay lại, trông thấy cô liền khen một câu.

Ái Như khẽ mỉm cười, đáp lại: "Chuyện đó thì đương nhiên rồi."

Khi nhận thấy mọi người đã tụ họp đông đủ, Hữu Minh vỗ tay, cất giọng vang: 

"Hôm nay là sinh nhật của tôi, cảm ơn tất cả các bạn đã đến chung vui."

"Chúng ta cùng bắt đầu bữa tiệc nào!"

Ngay lập tức, cả sân vườn tràn ngập tiếng vỗ tay hò hét.

Có vẻ Ái Như và Nhật Phong rất thân thiết, họ trò chuyện vui vẻ suốt buổi tiệc, còn cùng nhau cạn ly với những người khác. Mối quan hệ của họ tựa câu chuyện cổ tích, đẹp đến nỗi mọi người trong trường không ngừng xôn xao rằng họ đang yêu nhau trong bí mật.

Bỗng nhiên, An Diệp cảm thấy cổ họng mình có chút khô khan, vội nhấp một ngụm nước cam. Nhưng vừa nuốt xuống, cô liền nhăn mặt.

Vị thật tệ.

Nhìn quanh tìm sự giải tỏa, An Diệp chợt thấy Duy Anh không hòa vào đám đông mà đứng một mình ở góc tường, tay cầm ly nước, vẻ mặt trầm tư. Đột nhiên, ánh mắt cả hai chạm nhau.

Duy Anh khẽ giơ tay ra hiệu rồi chậm rãi tiến lại gần chỗ cô.

Anh ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng hỏi: "Diệp không ra chơi cùng mọi người sao?"

An Diệp khẽ lắc đầu đáp: "Tôi thấy trong người hơi mệt."

Duy Anh ngập ngừng một chút rồi lên tiếng hỏi: "Hai bạn với Hữu Minh là…?"

"Là bạn thân từ hồi cấp hai." Cô lại nhìn anh, hỏi tiếp: "Mình thấy cậu đứng một mình ở đằng kia, có chuyện gì sao?"

Duy Anh khẽ thở dài: "Chỉ là mình không quen với những nơi ồn ào thế này, Đức Huy cứ rủ mãi mình mới đi thôi."

"À, ra vậy." An Diệp gật đầu. Tới đây thì chẳng còn chuyện để tiếp tục nói, cô chọn im lặng.

Dường như cậu ta nhận ra điều bất thường ở cô, trầm giọng: "Cậu không thoải mái à?"

Đối diện với ánh mắt dịu dàng đầy ấm áp của anh, cô lắc đầu: "Không có."

Ánh mắt Duy Anh chuyển hướng sang Kiều Ân đứng ở bàn thức ăn, cô say sưa thưởng thức đồ ăn ngon chẳng màng để tâm đến thế giới xung quanh.

"Cô bạn ấy vô tư thật." Duy Anh nhận xét, giọng nói pha lẫn sự thích thú. An Diệp nghe vậy chỉ mỉm cười, ánh mắt nhìn Kiều Ân đầy trìu mến: "Đó chính là điểm dễ thương nhất của Kiều Ân."

Anh rút điện thoại ra, ngụ ý muốn xin thông tin liên lạc: "Có thể trao đổi số điện thoại không? Tiện xin luôn của bạn Ân nữa." Nhưng đáp lại lời đề nghị đó là ánh mắt ngờ vực, Duy Anh ngầm hiểu ra liền giải thích ngay:

"Mình chỉ muốn kết bạn với hai cậu thôi, không có ý gì khác đâu."

Cảm nhận được sự chân thành nơi Duy Anh, An Diệp cũng không từ chối nữa, chìa mã QR cho cậu quét, quét xong Duy Anh cười tươi rói nói:

"Kết bạn vui vẻ!"

Ban đầu, cô không có ý định trò chuyện nhiều với Duy Anh, nhưng sau một hồi tiếp xúc, cô nhận ra anh chàng này không hề khó gần hay ít nói như cô nghĩ.

Thấy đã ngồi lâu, An Diệp nắm lấy tay Kiều Ân, khẽ cúi đầu chào Duy Anh rồi đứng dậy rời khỏi bữa tiệc.

***

Gần đến kỳ thi học kỳ I, các bài tập ngày càng khó hơn, An Diệp cảm thấy rất khó để theo kịp. Mỗi giờ ra chơi, cô thường xuống thư viện học bài, tranh thủ những phút ít ỏi để ôn lại bài. Vào buổi tối, cô đăng ký các khóa học thêm để bổ sung và củng cố kiến thức, thức khuya giải đề, cố gắng hết sức để nâng cao điểm số.

Thư viện trường cấp ba không có nhiều truyện tranh, đa phần sách nâng cao, sách bài tập, tiểu thuyết nước ngoài và một số sách giáo khoa khác. Nơi này chủ yếu phục vụ cho việc ôn luyện, tài liệu học tập củng cố kiến thức và chuẩn bị tốt cho kỳ thi.

Khi An Diệp bước vào thư viện, Hữu Minh ngồi trong phòng quản lý thư viện, thấy cô liền lên tiếng chào.

"Cậu lại đến học à?" Hữu Minh mỉm cười, tay vẫn đang lật dở quyển sổ quản lý mượn sách.

An Diệp gật đầu nhẹ, giọng bình thản: "Ừm, có bài cần làm."

Cô đi thẳng đến kệ sách nâng cao, lấy ra quyển bài tập Ngữ Văn. Cô tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy những bóng cây lớn bên ngoài, gió thổi nhẹ vào làm không gian học tập trở nên dễ chịu hơn rất nhiều. Phía dưới là sân bóng, nơi các bạn nam trong lớp đang tụ tập đá bóng, cũng là điểm tập trung của rất nhiều bạn nữ.

Đang chìm đắm trong trang sách, An Diệp bất chợt nghe thấy tiếng nhốn nháo dưới sân. Cô khẽ nhướn mắt nhìn qua cửa sổ, thấy một nhóm bạn nam đang hăng hái đá bóng. Nhìn kỹ, cô nhận ra họ là đám con trai trong lớp, còn đằng sau là tiếng reo hò ủng hộ nhiệt tình từ các bạn nữ.

An Diệp chống tay lên cằm, ánh mắt dõi theo bóng dáng cao ráo dưới sân. Một cú sút mạnh mẽ vuốt qua, khiến trái bóng găm thẳng vào lưới trong tiếng reo hò vang dội.

"Cậu ấy chơi hay thật." cô khẽ thốt.

Ngay lúc ấy, một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau lưng, trầm thấp nhưng đầy sức hút: "Hay như thế nào?"

An Diệp giật mình xoay người, ánh mắt chạm ngay gương mặt Hoàng Nhật Phong ướt đẫm mồ hôi sau trận đấu. Anh cúi người thấp xuống, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt ánh nhìn cô.

"Cậu... từ lúc nào..." An Diệp lắp bắp.

Anh nhếch môi, nụ cười thoáng hiện: "Từ lúc cậu khen tôi."

Cô không biết nên đáp lại thế nào, chỉ cảm thấy nhịp tim cứ loạn xạ hết cả lên. Hoàng Nhật Phong đứng thẳng người, ánh mắt vẫn giữ nguyên nét đùa cợt:

"Lần sau nếu muốn khen thì cứ nói trực tiếp, tôi nghe."

Đột nhiên Hoàng Nhật Phong cầm cuốn sách lên, ánh mắt lướt qua bìa sách rồi dừng lại trên khuôn mặt An Diệp. Anh nhướng mày: "Sách Văn à?"

"Trả sách cho tôi."

"Với tới thì tôi trả." Anh nhếch mép, cố tình nâng cuốn sách lên cao, điệu bộ thách thức.

Cô bật dậy, cánh tay theo bản năng đưa lên đoạt lại, nhưng chênh lệch chiều cao khiến mọi nỗ lực của cô chỉ trở thành trò cười trong mắt anh. Không còn cách nào khác, cô đành nói: "Phiền nhóc trả lại sách cho chị nào."

Nhóc??

Hoàng Nhật Phong định bật lại thì phòng bên vọng ra tiếng nhắc nhở của Hữu Minh: "Hai cậu nhỏ tiếng chút được không?"

Cả hai khựng lại, một thoáng bối rối vụt qua trong mắt họ.

Bị nhắc nhở, An Diệp mím môi quay đi. Cô rút đại một cuốn sách, bước xuống bàn cuối thư viện. Mở sách ra, nhưng tâm trí rối bời, vướng víu nụ cười trêu ngươi khiến cô càng thêm bức bối.

Hoàng Nhật Phong đặt lại sách lên kệ, bước đến bàn cuối, hai tay đút túi quần: "Bày đặt ra vẻ uất ức."

Anh nói lớn, nhằm chọc tức buộc cô phải nhượng bộ. An Diệp hốt hoảng đứng dậy, bịt miệng anh lại.

"Im đi, muốn cả hai bị đuổi ra ngoài à?"

Ánh mắt Hoàng Nhật Phong không sợ hãi mà đầy kiêu ngạo. Nếu có thứ gì làm An Diệp mất cảnh giác, thì chính là ánh mắt ấy.

Chính ánh mắt đó đã khiến cô yếu lòng trước anh không biết bao lần.

Nhận ra hành động của mình, An Diệp bất giác rụt tay lại. Hoàng Nhật Phong cười đắc ý rồi xoay người đi. Cậu lướt qua các kệ sách, dừng lại trước kệ tiểu thuyết kinh tế chính trị, tùy ý rút một quyển.

An Diệp vô thức quan sát anh. Đây là lần đầu tiên nhìn thấy cậu chịu khó đọc sách như thế này.

Chợt cô khẽ gọi: "Phong"

Hoàng Nhật Phong xoay người, ánh mắt thẳng tắp nhìn cô.

Bị ánh nhìn anh bắt gặp, An Diệp hơi khựng lại. Trong đầu thoáng qua một ý nghĩ, cô vô thức buột miệng:

"ngang ngược."

Bốn mắt nhìn nhau.

"Cậu vừa mới gọi tôi là gì?"

Diệp giật mình, không dám nhìn thẳng vào mắt anh, vội đánh trống lảng: "Không có gì."

Nhưng anh không để yên, chậm rãi nhắc lại từng chữ: "Phong, ngang, ngược?"

"Hết gọi là nhóc con, bây giờ lại bảo tôi ngang ngược?"

An Diệp giả vờ không hiểu: "Tôi có gọi thế à?"

Anh rút ngắn khoảng cách, không nói không rằng gõ mạnh vào đầu cô một cái.

"Cậu coi chừng tôi đấy." Anh nói.

Thế là Phong quay lưng rời đi, An Diệp chớp mắt nhìn theo bóng dáng cậu một lúc rất lâu, chẳng biết đã trôi qua bao lâu nữa.

Hoá ra thích một người là cảm giác thế này. Không thể tùy tiện nói ra như thuở bé được, loại tình cảm ấy chỉ có thể chôn giấu, đau âm ỉ trong tim suốt một thập kỷ.

Tiếng chuông vào học reo lên, Diệp đặt quyển sách về vị trí cũ, mang giày vào rồi trở về lớp học.

Vừa tới cửa lớp, thấy anh với dáng vẻ ngông cuồng chơi game cùng mấy đứa bạn, khoé miệng không kìm được cong lên. Khoảng cách giữa họ lúc này chỉ một dãy bàn học, cô ước mình có thể chạy lại bắt chuyện với anh.

Nhưng cô không có dũng khí đó.

Mười lăm phút sau, thầy Nguyễn Văn Thịnh bước vào lớp, khuôn mặt nghiêm nghị như mọi khi. Thầy được xem giáo viên đứng tuổi nhất trong trường, mái tóc hói đã điểm bạc gần hết. Sắc mặt thầy lúc nào cũng cau có, dễ khiến người khác nhìn vào liền nghĩ thầy thuộc kiểu người khó gần.

Thầy Thịnh nổi tiếng với việc giao bài tập về nhà rất nhiều, nếu không hoàn thành, phải ở lại làm cho xong mới được về.

Thầy vừa đặt cặp xuống, ngay lập tức yêu cầu tổ trưởng các tổ thu bài tập về nhà hôm trước lên bàn giáo viên. Trong chốc lát, bàn giáo viên đã chất đầy những cuốn tập. Một số bài làm bằng giấy đôi, thầy vẫn chấp nhận cho qua. 

Thầy Thịnh kiểm tra một lượt, thấy thiếu một bài, hỏi tổ trưởng mới biết Hoàng Nhật Phong chưa nộp bài. Thầy liền gọi lớn tên anh:

"Hoàng Nhật Phong!"

Nghe thầy gọi tên, anh đứng dậy, vẻ mặt bình thản, cảm xúc nhạt nhòa: "Thầy gọi em?"

Thầy Thịnh nhìn anh, căng giọng hỏi: "Tại sao anh không làm bài tập về nhà?"

Hoàng Nhật Phong ngước mắt nhìn lên bảng đen, rồi liếc qua thầy Thịnh đang nhìn mình, thờ ơ đáp: "Khó quá, em không làm được."

Có vẻ thầy Thịnh đã quá quen với phong cách học tập khác thường của cậu "học sinh giỏi" này. Chỉ thấy thầy nhếch miệng cười, rồi đột nhiên quát lớn một hơi, cả lớp ai nấy đều rùng mình: "Anh luôn đứng nhất khối với điểm số 9.8, lại dám mở miệng nói bài tập về nhà tôi khó quá hả?"

"Anh giỡn mặt với tôi à?"

Hoàng Nhật Phong bật cười khẽ, giọng từ tốn: "Thầy nói chuyện mắc cười thật, học sinh giỏi là phải giỏi hết mọi thứ không được dở một cái gì sao?"

"Chính suy nghĩ đó mà đám học sinh cá biệt kia cứ như con sâu con bọ vậy, chui rúc mãi không khá lên được."

"Em!"

Những lời lẽ ngỗ ngược này khiến An Diệp kinh hãi tột độ. Lần đầu tiên có học sinh dám cãi tay đôi với giáo viên, còn dạy ngược lại họ nữa. Thầy Thịnh nổi trận lôi đình, giáo huấn cả một tiết học, theo sau là hình phạt cuối giờ ở lại hoàn thành hết số bài tập còn thiếu kia, đi kèm là giấy mời phụ huynh và đọc bản kiểm điểm trước cột cờ.

         _END CHƯƠNG 5_

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px