Liệu ánh mắt ấy có từng hướng về em?
Quả cầu tuyết
Vừa về đến nhà, An Diệp vội vàng thay quần áo, trong đầu nhớ đến hộp quà mà anh ép buộc cô nhận ban sáng. Cô lục tìm nó trong cặp, lôi nó ra. Ngay khoảnh khắc ấy, đôi mắt cô long lanh như đứa trẻ con khi nhìn thấy lớp nhũ hồng lấp lánh kim tuyến đủ màu bao phủ bên ngoài. Thứ ánh sáng lung linh được rọi dưới ánh đèn huỳnh quang khiến chiếc trông vừa lộng lẫy vừa hút mắt.
Thật khó lòng mà mở ra được.
Trong đầu An Diệp khi ấy chợt lóe lên hàng ngàn câu hỏi không có lời giải đáp. Anh tặng cô chỉ đơn giản là để cảm ơn thôi sao? Hay là vô tình được tặng rồi thấy không thích cái thẩy qua cho cô? Những câu hỏi ấy dần trở nên táo bạo hơn.
Hong lẽ hắn thích cô?
Không đâu, chắc là mày nhồi nhét vào đầu quá nhiều phim ngôn tình nên quẩn trí rồi. Không đời nào cái tên tự luyến, học giỏi kia lại đi thích mày được!
Cảm thấy cổ họng khô khát, cô đứng dậy, lặng lẽ đi xuống bếp, rót mấy ngụm nước mát. Trở lại phòng, cô nằm trên giường, ánh mắt dõi lên trần nhà, những suy nghĩ mông lung chợt hiện lên loạn xạ trong đầu.
Chợt cô lảm nhảm vài tiếng, giọng nói pha chút bối rối:
"Không phải! Chắc chắn không phải!"
An Diệp gật đầu, tự trấn an mình:
"Đúng, mình sẽ không có ý gì với cậu ta đâu."
Nói xong những lời này, mặc dù thấy nhẹ nhõm hơn nhưng ánh mắt vẫn tiếp tục dồn sự chú ý vào cái hộp quà kia một lần nữa, Dù dằn lòng là không được mở nó ra, nhưng vì tính tò mò muốn xem bên trong là thứ gì. Thế là bàn tay không nghe lời đã mở nắp hộp.
Và rồi, cô ngạc nhiên khi nhìn thấy vật phẩm trong hộp.
Là một quả cầu tuyết nhỏ có thể phát nhạc. Dưới ánh đèn huỳnh quang trắng sáng, những bông tuyết li ti rơi trắng xóa như đang nhảy múa giữa rừng tuyết thu nhỏ. An Diệp đưa tay xoay nhẹ nút cót ở dưới đế. Một giai điệu du dương cất lên - mong manh như làn sương đông len lỏi trong tim chẳng để lại một thông báo nào. Tiếng nhạc ấy khiến tim cô dịu lại đôi phần, được vỗ về theo cách không ngờ đến.
Dù hiện tại cả hai đã không còn như trước kia nữa, nhưng An Diệp vẫn luôn cất giữ quả cầu tuyết ấy bên mình như một món bảo vật. Không phải vì giá trị hay dáng vẻ bên ngoài, bởi trong vô thức nó đã chạm khẽ vào khoảng thanh xuân rất đẹp của cô. Khiến trái tim non nớt biết thế nào là rung động đầu đời.
Cô với tay lấy điện thoại trên bàn. Ngón tay lướt nhanh qua màn hình, mở ứng dụng Zalo, lướt vội danh sách bạn bè, cuối cùng dừng lại ở cái biệt danh quen thuộc "Phong ngang ngược".
Cô mở khung trò chuyện, ánh mắt có hơi do dự, cô muốn nhắn gì đó, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.
"Tối ấm." Cô gõ xong, nhìn một lúc, xóa.
"Cậu đang làm gì vậy?" Viết tiếp, lại chần chừ, rồi xóa đi.
"Cảm ơn cậu về món quà." Ngón tay thoăn thoắt gõ thêm. Vài giây sau nhấn xóa.
Tin nhắn cứ thế nhập rồi xoá, lặp đi lặp lại như một vòng luẩn quẩn.
Cô vào trang cá nhân của anh, không có bài đăng nào.
Cô lặng lẽ thoát ra.
Ngoài đời, vừa trầm tính vừa năng động, không ngờ trên mạng lại kín đáo đến vậy.
An Diệp không suy nghĩ nữa, mở Facebook lướt vài vòng. Vô tình bắt gặp một tài khoản xuất hiện trong danh sách "Những người bạn có thể biết." Ảnh đại diện đúng là gương mặt cậu, nhưng cái tên…
Nam thần Phong Hoàng!
An Diệp chớp mắt, nhìn lại lần nữa, cơn tò mò nổi lên khiến cô phải bấm vào xem.
Đập vào mắt cô là dòng tiểu sử đầy tự tin:
"Ở đây chỉ có trai đẹp, đó là anh."
"..."
An Diệp im lặng vài giây, cảm thấy thế giới quan của mình bị lung lay, khóe môi hơi giật nhẹ. Cô nhăn mặt kéo xuống dưới, các bài đăng toàn là hình cậu kèm những dòng caption thả thính vô cùng bạo, đọc muốn sởn gai ốc.
Hình như anh bị ốm, chắc là ốm em muôn.
Anh mất ngủ chẳng phải do cà phê hay học quá nhiều, đơn giản chỉ muốn ngủ cùng em đêm nay.
Trẻ con thì thích hút trà sữa, còn anh chỉ thích mút môi em.
Sắc mặt cô lập tức cứng đờ.
Trời đất ơi… sao có thể nghĩ ra được mấy câu thả thính mắc cỡ này vậy trời?
Ấy vậy mà lượt thích và bình luận lại cao ngất ngưỡng. Mỗi bài viết có hơn trăm lượt chia sẻ.
Cô bấm vào một bài đăng bất kỳ xem bình luận.
"Anh Phong lại đây ngủ với em nè ❤️❤️"
"Mê mẩn nhan sắc này mất rồi!"
Cạn lời luôn...
Bàn tay An Diệp khựng lại trên màn hình. Cô bấm vào danh sách bạn bè của cậu.
Hơn 20.000 người!
Hồi ấy, cô đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác khi nhiều lần thấy tên cậu nằm đầu tiên trên danh sách học sinh vi phạm suốt nhiều tuần liền, vậy mà lúc nào cũng có một tốp nam sinh, nữ sinh vây lấy.
Lúc đó, cô không hiểu. Giờ thì hiểu rồi.
Lối sống thường ngày thì không biết thế nào, nhưng tính cách ngang ngược, luôn phớt lờ hết mọi định kiến về bản thân từ mồm miệng của mọi người xung quanh vẫn là không đổi.
Lẽ nào nữ sinh thời đó thích kiểu con trai như vậy?
Bây giờ khi đã trở thành Tổng giám đốc với danh tiếng lừng lẫy, cậu vẫn giữ nguyên cái phong thái bất cần đó.
Chỉ có điều ánh mắt ấy đã mất đi nét thiếu niên đầy tươi sáng của trước kia rồi.
Liếc nhìn đồng hồ bấy giờ đã gần 1 giờ sáng. An Diệp thở dài, tự nhủ giờ này chắc anh đã ngủ say từ lâu. Cô đặt điện thoại xuống, kéo chăn, định chìm vào giấc ngủ thì điện thoại bất chợt "Ting ting."
Tiếng thông báo tin nhắn từ Zalo khiến Diệp khựng lại. Một đoạn thoại được gửi đến. Giọng Phong vang giữa màn đêm tĩnh mịch:
[Nhớ tôi thì nói.]
Khoảnh khắc ấy, một cảm giác kì lạ len lỏi trong cô, khóe môi vô thức cong lên, dịu dàng như ánh trăng rót vào màn đêm tĩnh mịch.
Tâm trạng rối bời, như một mớ tơ vò không sao gỡ nổi. Dương An Diệp nằm trên giường, ánh mắt cô lại nhìn lên trần nhà. Giọng nói của Hoàng Nhật Phong cứ văng vẳng trong tâm trí, như một nốt nhạc dai dẳng chẳng thể nào lắng xuống. Cô xoay người, kéo chăn che kín mặt, nhưng cảm giác ấm áp lẫn hỗn loạn cứ quấn lấy cô không rời.
Cả đêm nay, e rằng không thể ngủ được.
Như ma xui quỷ khiến, Dương An Diệp cầm điện thoại tìm kiếm:
Cách nhận biết mình thích ai đó?
Trong chớp mắt, hàng loạt kết quả hiện lên. An Diệp sững người, ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng hốt. Ngón tay run run định thoát ra, nhưng cô bỗng khựng lại, rồi bị kéo giữ bởi nỗi tò mò không cưỡng nổi.
Cuối cùng, cô nhấn vào xem. Tất cả kết quả đều đúng với xúc cảm của cô hiện tại, trái tim bất giác đập mạnh hơn. Một ý nghĩ lướt qua, khiến mặt cô nóng bừng:
Chẳng lẽ... thật sự là như vậy?
Dù cố gắng phủ nhận, trốn tránh bao nhiêu lần. Cuối cùng, trái tim Dương An Diệp cũng thừa nhận bản thân có ý với anh. Thoạt đầu chỉ là sự cảm kích, lâu dần tiếp xúc đã khiến tình cảm ấy nảy nở nhanh đến không kịp trở tay.
***
Lâu lắm mới có một ngày nghỉ, An Diệp quyết định ngủ một giấc cho thật đã. Vừa chợp mắt một chút, chuông điện thoại đã phá vỡ sự yên bình đó. Đầu dây bên kia là giọng Kiều Ân, gọi để nhắc nhở cô rằng sinh nhật Hữu Minh đã gần kề.
An Diệp khẽ chau mày, với tay mở cuốn lich để bàn ra tìm ngày 22/10, nó rơi vào thứ bảy tuần sau.
"Thùy Dương có đi không?" An Diệp khẽ hỏi.
"Không, nó bảo nhà bận việc rồi." Kiều Ân trả lời, đột nhiên giọng nhỏ trở nên gấp gáp như có chuyện chẳng lành sắp xảy đến: "Thôi chết! Mẹ nhờ tao mua đồ mà tao chưa đi nữa. Thôi tao cúp đây!"
Nói chuyện điện thoại xong, Diệp cũng thôi buồn ngủ nữa, chợt nhớ ra điều gì đó liền mở hộc bàn, lôi ra một chiếc hộp mà cô đã mua từ tháng trước.
Hôm đó, cô ghé nhà sách để mua tài liệu học thêm, vô tình nhìn thấy nó trên kệ quà tặng. Chẳng rõ mua để làm gì, chỉ đơn giản là thấy đẹp, hợp gu, thế là tiện tay thanh toán luôn. Cô nghĩ bụng, ngộ nhỡ sau này có dịp cần thì cũng có mà dùng. Chiếc hộp được phủ lớp màu xanh biển nhạt, trên bề mặt có họa tiết bong bóng chuyển màu nhẹ nhàng. Góc trái hộp còn được thắt một chiếc nơ hồng nhỏ xinh. Nhìn kiểu gì cũng thấy ưng mắt.
An Diệp khẽ mỉm cười, cảm giác hài lòng vẫn y như lúc mới mua về, vui vẻ đặt chiếc hộp trở lại hộc bàn, nhẹ nhàng đóng ngăn kéo lại. Chợt mắt lướt qua góc bàn, nơi cuốn lịch để bàn đang mở. An Diệp cầm lên, lật sang trang tháng Hai.
Mắt cô dừng lại ở ngày 14. Đó là lễ tình nhân.
An Diệp cầm bút, đầu ngòi lướt nhẹ trên trang lịch. Từng nét chữ nắn nót viết: Hoàng Nhật Phong.
Hôm nay là thứ bảy...
Lúc đầu, Dương An Diệp định sẽ không đến dự, nhưng khi suy nghĩ lại, dù sao cũng là bạn học chơi thân đã nhiều năm, cô quyết định đến chúc mừng, dù sao đây cũng là lần đầu cậu tổ chức sinh nhật. Vừa sửa soạn xong, An Diệp đã thấy Kiều Ân đứng chờ sẵn trước cửa. Nhà cô và Kiều Ân cách nhau khoảng 2 cây số. Vừa trông thấy cô đi ra, Kiều Ân đã hớn hở vẫy tay lia lịa: "Ha lô người đẹp!"
An Diệp vui vẻ đáp lại: "Đi thôi."
Lúc này, tiết trời đã dần trở lạnh, gió buốt kèm theo mưa phùn lất phất. Vì nhà Hữu Minh ở tận huyện Long Hồ, trong khi hai cô gái ở xã Tân Long, cả hai phải đi xe buýt may ra mới có hy vọng đến kịp lúc.
Đợi hồi lâu mà chưa thấy xe tới, Kiều Ân nhìn qua phía bên kia đường có cửa hàng lưu niệm có vẻ như là mới mở, chợt nhớ lúc đi chưa mua quà, quay sang hỏi cô: "Mày mua quà chưa?"
"Chưa nữa."
"Vừa hay bên kia đường có cửa hàng lưu niệm mới mở, tụi mình vào đó mua đi!" Kiều Ân vui vẻ nói, thực ra ở ngoài lạnh và chán cộng thêm muốn vào trong đó ngắm nghía đồ dễ thương.
An Diệp gật đầu đồng ý, vừa hay vào đó có thể giết thời gian được.
Cửa hàng lưu niệm được bày trí theo phong cách Trung Hoa, mang lại cảm giác gần gũi và hoài niệm. Trên tường treo nhiều bức tranh với những nét vẽ ngộ nghĩnh, xung quanh treo nhiều chậu hoa, chậu kiểng trông rất bắt mắt. Hai cô gái ngắm nghía một vòng cửa hàng, món nào cũng ưng mắt, nhưng chỉ được mua một món khiến cả hai rất đắn đo.
Quyết định chia ra để dễ dàng lựa chọn, Dương An Diệp dạo một vòng ngắm nghía, nhưng chẳng bao lâu, cô đã bắt gặp Hoàng Nhật Phong đang đứng bên kệ trưng bày đồng hồ. Cô lên tiếng chào.
Nghe tiếng cô, anh khẽ nhìn sang, giọng hỏi không mấy quan tâm: "Cậu đi ăn sinh nhật Minh à?"
"Đúng rồi." An Diệp đáp, rồi nhìn vào lớp kính tủ hỏi lại: "Cậu có đi không?"
Hoàng Nhật Phong lấy một chiếc đồng hồ bạc từ trong tủ, đưa lên ngắm nghía, thản nhiên đáp:
"Đang chọn quà tặng đây."
"Đã chọn được món nào chưa?" An Diệp tiếp tục hỏi.
Anh không đáp lại, lẳng lặng cầm từng chiếc đồng hồ trên kệ lên xem, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh nhạt thường thấy, giọng trầm không chút gợn sóng: "Đang mua quà tặng thằng Minh phải không? Qua đây lựa chung đi."
An Diệp khựng lại, ý anh là bảo cô mua quà giống anh hả? Nhưng quầy này bày bán toàn mấy món xa xỉ, con số gắn trên từng thẻ giá đủ khiến cô ăn mì gói thay cơm mấy tháng, chưa kể chiếc ví vốn đã hạn hẹp từ lâu, làm sao có thể chen nổi chân vào thế giới xa hoa này.
Hoàng Nhật Phong thoáng cau mày, đôi mắt đen sẫm lướt trên gương mặt cô vẻ khó hiểu. Hình như cô đã hiểu lầm ý anh, vốn dĩ anh chỉ nhờ cô giúp anh chọn ra món phù hợp để làm quà, nào có bảo mua.
Sau một lúc đắn đo ngắm nghía, chiếc đồng hồ bạch kim sáng bóng đã thu hút được sự chú ý của Hoàng Nhật Phong, anh khoái chí cầm nó lên nghiêng về phía cô, giọng bình thản:
"Thấy cái này thế nào? Rất đẹp đúng không?"
Đúng, rất đẹp. Nhưng điều đầu tiên An Diệp chú ý không phải vẻ tinh xảo của mặt số hay ánh sáng lạnh lẽo nơi dây đeo, mà là con số đỏ chói treo dưới kệ.
HAI MƯƠI BỐN TRIỆU!!
Dù có đắt đỏ đến đâu, với Hoàng Nhật Phong cũng chỉ như bao chiếc đồng hồ bình thường, cậu ta không suy nghĩ nhiều đã vội thanh toán ngay, để lỡ thì sẽ có người cướp nó đi.
Chọn xong quà sinh nhật, cả hai dạo qua một vòng cửa tiệm. Đang đi, An Diệp bỗng dừng lại trước tủ trưng bày trang sức, nào là dây chuyền, bông tai, lắc tay, nhẫn, hột xoàn... Tất cả đều là những món đồ đắt giá mà có dùng cả đời cô tích góp có lẽ cũng chẳng thể mua được.
Tiệc sinh nhật của Hữu Minh có thông báo là tổ chức lúc ba giờ chiều. Ban nãy cả hai đi khá sớm, định ghé vào quán trà sữa gần đây giải khát chống nóng.
"Tụi mình tính đi mua trà sữa, Phong uống gì không?" An Diệp quay sang hỏi.
Hoàng Nhật Phong không đáp mà rút bóp tiền từ túi quần, lấy ra một tờ năm mươi ngàn đưa cho cô:
"Vậy mua giùm tôi ly cà phê đi."
Hai mươi lăm phút sau, An Diệp trở lại, mang ly cà phê đưa cho anh. Hoàng Nhật Phong hớp một ngụm, đưa mắt nhìn sang ly của cô, khẽ hỏi:
"Cậu uống gì đấy?"
Cô ngẩng đầu nhìn anh, rồi nhìn xuống ly nước của mình, đáp gọn: "Sinh tố dâu." Rồi chỉ về phía ly nước của Kiều Ân, lúc này đã uống gần hết, chỉ còn lác đác vài viên trân châu và nước đá:
"Của cậu ấy là sữa tươi trân châu đường đen."
"Có hỏi đâu mà trả lời giùm vậy?"
An Diệp ngẩn người ra, lúng túng vài giây.
Ngay lúc đó, xe buýt cũng vừa đến. Cô định nói với anh chuyện gì đó nhưng Kiều Ân đã kéo tay cô lên xe. Trên xe buýt không đông người, còn khá nhiều ghế trống. An Diệp tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, rồi đưa tay vẫy chào cậu.
_END CHƯƠNG 4_