Màn đêm phủ lên con phố một vẻ tĩnh lặng lạ thường. Tiếng lá khô xào xạc rơi xuống mặt đường hòa quyện cùng cơn gió nhẹ thoáng qua. Xa xa, âm thanh ồn ào từ những quán ăn khuya vẫn vang vọng trong không khí se lạnh.
 
An Diệp thuê một phòng trọ cách công ty khoảng hai cây số để thuận tiện cho việc đi lại. Tuy giá thuê rẻ hơn nhiều so với mặt bằng chung, nhưng căn phòng lại rộng rãi, đầy đủ tiện nghi, chẳng kém gì những căn hộ cao cấp.
 
Điều khiến cô ngạc nhiên hơn cả chính là thái độ của bà chủ nhà. Ngay từ lần đầu gặp mặt, bà đã chào đón cô bằng sự nhiệt tình đến lạ, cứ như đã đợi cô từ lâu.
 
Nhà trọ Xuân An - Phòng 6 
 
An Diệp mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặc dù màn đêm đã buông xuống từ lâu, nhưng tâm trí cô lại nhớ về cuộc gặp gỡ Hoàng Nhật Phong vào sáng nay.
 
"Sao ông trời lại để cho tôi gặp lại anh chứ?"
 
Sau ngần ấy năm, anh đã thay đổi rất nhiều. Vẻ ngoài trưởng thành, phong thái chững chạc, Hoàng Nhật Phong của hiện tại đã không còn là chàng trai trẻ trung, bất cần ngày xưa mà cô biết.
 
Suy nghĩ miên man cuốn lấy An Diệp, khiến cô hoàn toàn không nhận ra Kiều Ân từ trong bếp bước ra lúc nào. Trên tay là bịch snack khoai tây vị rong biển vừa khui, Kiều Ân thoải mái ngồi xuống tựa lưng vào cạnh giường, chăm chú quan sát bạn mình.
 
"Này, làm sao thế?" Giọng Kiều Ân vang lên rõ ràng. "Tao thấy từ lúc đi xin việc tới giờ là đầu óc mày cứ trên mây nha."
 
"Không… không có gì." cô đáp.
 
Du Hạ Kiều Ân và Dương An Diệp là bạn thân từ những năm cấp hai, chia sẻ với nhau mọi chuyện từ nhỏ nhặt đến bí mật thầm kín. Mối quan hệ của họ không đơn thuần ở mức bạn bè, mà còn như chị em.
 
Kiều Ân với tính cách sôi nổi, thẳng thắn, luôn mang một châm ngôn sống độc đáo khiến ai nghe cũng phải bật cười:
 
"Lụy tiền không lụy tình. Có tiền trong tay, nam nhân thiên hạ muốn bao nhiêu mà chẳng được."
 
Thực tế Kiều Ân là một người sống theo lý trí và thực dụng, luôn biết cách bảo vệ bản thân khỏi những rắc rối tình cảm không cần thiết. Đối với cô, sự độc lập tài chính quan trọng hơn cả, bởi với tiền bạc, mọi chuyện trên đời đều có thể kiểm soát. An Diệp thường trêu đùa cô giống như một "nhà tư tưởng thực tế" nhưng cũng không thể phủ nhận rằng sự mạnh mẽ và kiên định ấy đã giúp Kiều Ân thành công rất nhiều.
 
"Xin việc thế nào rồi? Có tiến triển gì không?" Kiều Ân hỏi, tay với lấy một miếng snack trong túi bỏ vào miệng.
 
An Diệp khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên chút nhẹ nhõm. "Cũng ổn. Thứ hai tuần sau mình sẽ phỏng vấn vòng chuyên môn và kỹ thuật."
 
Nghe vậy, Kiều Ân mỉm cười, đưa mắt nhìn cô đầy động viên. An Diệp đã tiếp lời, vẻ mặt hào hứng:"Mà công nhận phòng trọ này rẻ thật đấy! Chỉ một tháng một tháng thôi, mà bà chủ còn dễ tính nữa. Xem như mình may mắn tìm được chỗ vừa túi tiền mà vẫn thoải mái."
 
Kiều Ân nhướng mày, nhìn quanh phòng rồi cười: "Rẻ thế, có khi nào chủ trọ là fan ngầm của cậu không?"
 
"Sao có thể chứ?" An Diệp lắc đầu cười, khéo léo đổi chủ đề: "Hình như cậu đang làm ở tập đoàn Thiệu An đúng không? Công ty lớn chắc bận lắm nhỉ?"
 
"Bận thì bận thật," Kiều Ân hơi ngả người ra sau, sau đó nhanh chóng bật dậy, lạc quan nói:"Nhưng miễn sao lương cao thì bận xíu cũng không sao."
 
Nói rồi cô chìa bịch snack khoai tây vị rong biển yêu thích trước mặt Diệp:
 
"Ăn không?"
 
An Diệp gật đầu, rút một miếng snack, vừa nhấm nháp vừa ngập ngừng như muốn nói gì đó. Cuối cùng, sau một hồi suy nghĩ, cô lên tiếng, giọng nói có chút do dự:
 
"Này… Cậu còn nhớ Hoàng Nhật Phong không?"
 
Chỉ vừa nghe ba chữ "Hoàng Nhật Phong" phát ra từ miệng An Diệp, đôi lông mày của Kiều Ân lập tức nhíu chặt, gương mặt đang tươi tỉnh bỗng chốc tối sầm lại.
 
An Diệp sững người. Một cảm giác ngột ngạt len lỏi trong lòng. Hình như cô vừa nhắc đến điều không nên nhắc.
 
Nhìn bề ngoài Kiều Ân trông như một cô gái đáng yêu, với đôi mắt long lanh và nụ cười rạng rỡ. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài ấy là một nội tâm mạnh mẽ, cá tính phóng khoáng, yêu tự do và đôi khi khá cọc cằn.
 
Tính khí ấy khiến phần lớn con trai thời đi học đều phải nhún nhường cô ấy.
 
Có một điều ở Kiều Ân mà ai cũng biết rõ: cô cực kỳ ghét những tên con trai lấy vẻ ngoài ưa nhìn, nhiều tiền của mình làm vũ khí để lợi dụng tình cảm của các cô gái ngây thơ.
 
Và Hoàng Nhật Phong trong mắt cô ấy chính là hình mẫu tiêu biểu cho loại người đó.
 
Sự việc 12 năm trước vẫn còn in sâu trong tâm trí Kiều Ân. Cô chứng kiến An Diệp lần đầu biết yêu, dốc hết tình cảm non nớt dành cho cậu ta, để rồi suy sụp tinh thần đến mức không còn là chính mình. 
 
Kiều Ân khựng lại, ánh mắt lập tức chuyển sang sắc thái không vui. Cô nhìn chăm chăm An Diệp rồi đặt bịch snack xuống, giọng điệu trở nên nghiêm túc:
 
"Sao tự nhiên nhắc đến hắn ta? Chẳng lẽ gặp lại rồi?"
 
"Gặp rồi." An Diệp cúi đầu, lúng túng đáp.
 
"Gặp ở đâu?" Kiều Ân cầm ly nước lên.
 
"Ở tập đoàn Duy Tân sáng nay. Hơn nữa..." An Diệp ngập ngừng "...còn là tổng giám đốc."
 
"Phụttttt!!"
 
Kiều Ân kinh ngạc đến mức phun ngụm nước vừa hớp trong miệng ra, may mà cô quay đầu kịp, nếu không cái bàn đã thành hiện trường án mạng. Cô ho sặc sụa, vừa lau miệng vừa nhìn An Diệp lom lom.
 
Cái tình huống gì thế này? Đời thực chứ có phải ngôn tình cẩu huyết đâu mà có tình tiết người cũ nhiều năm không gặp, lại tương phùng ở chỗ xin việc?
 
Kiều Ân hít một hơi sâu, cố giữ bình tình nhưng không được, gằn giọng: "Bộ trước lúc xin việc mày không điều tra trước xem trong đó có ai quen à?"
 
An Diệp cúi đầu, khẽ lắc. Khi ấy, trong đầu cô chỉ mong có một suy nghĩ duy nhất: có công việc ổn định càng sớm càng tốt. Nào có tâm trí, hơi sức để dè chừng những chuyện ngoài ý muốn thế này.
 
Giọng Kiều Ân chậm lại, thấp hơn một tông: "Vậy sáng nay phỏng vấn... thằng đó có làm khó mày không?"
 
An Diệp lắc đầu rồi ngước mắt nhìn lên đồng hồ treo tường, kim giờ đã gần chạm mốc 10. Cô vội đứng lên, chỉnh lại váy áo: "Thôi khuya rồi kìa, coi tranh thủ về ngủ mai mày còn đi làm nữa đó."
 
"Ừ."
 
Tiễn Kiều Ân ra cổng đến khi xe cô nàng khuất về xa, An Diệp mới yên tâm đóng cửa lại trở về phòng. Một lát sau, đèn phòng đã tắt, bóng tối dịu dàng ôm lấy cô, chỉ còn tiếng thở khẽ vang lên trong không gian yên tĩnh.
 
Nằm trên giường, An Diệp nhìn lên trần nhà, những ký ức cũ chợt ùa về như một thước phim tua chậm. Cô nhớ đến những tháng ngày tươi đẹp năm ấy.
 
Anh là chàng thiếu niên đầy khí chất, đẹp trai cùng thành tích học tập xuất sắc. Còn cô, chỉ là một cô gái bình thường, mờ nhạt như bông hoa dại ven đường, không nổi bật, dễ dàng bị lãng quên giữa đám đông.
 
Khoảng cách giữa họ như trời cao và vực sâu, chẳng thể nào chạm tới nhau.
 
Lần đầu tiên cô gặp chàng thiếu niên ấy là vào giữa tháng tám, khi nắng hè không còn gay gắt mà dịu dàng dần, phảng phất những cơn gió thu mát mẻ buổi sương sớm.
 
12 năm trước...
 
Dương An Diệp đang tận hưởng những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, chuẩn bị bước vào 12. Trong lúc đang đi mua đồ về cho mẹ, bất ngờ bắt gặp một bà lão đang lom khom nhặt những quả cam vương vãi ra lòng đường. Cô nhanh chân chạy tới, cúi xuống nhặt cam bỏ vào giỏ bà, vui vẻ nói:
 
"Để cháu giúp bà."
 
"Cháu thật tốt bụng, cảm ơn cháu." Bà lão mỉm cười, bàn tay bà cằn cỗi, nhăn nheo bỏ vào tay An Diệp một quả cam tươi mọng, ánh mắt nhiều nếp nhăn dịu dàng nhìn cô:
 
"Tặng cháu, sau này cháu nhất định sẽ gặp được chàng trai tốt."
 
Nói xong bà lão đi mất, để lại một mình An Diệp ngẩn ngơ với câu nói đầy ẩn ý của bà lão. Đến tận giờ cô vẫn không hiểu vì sao bà lão ấy lại nói những lời đó với cô.
 
Bất ngờ có tiếng la thất thanh vọng lên từ phía sau.
 
"COI CHỪNG SAU LƯNG!" 
 
An Diệp giật mình ngoảnh lại, chỉ kịp thấy một chiếc xe tải mất lái đang lao thẳng về phía mình. Nỗi sợ hãi ập đến, mặt cô tái nhợt, đồng tử mở to, đôi chân như hóa đá không thể nhấc lên nổi. Tưởng chừng cái chết đã cận kề, đúng lúc đó, một cánh tay bất ngờ kéo cô tắp vào bụi cỏ gần đó.
 
Khi đã an toàn thoát nạn, An Diệp ngước nhìn người vừa cứu mình. Đập vào mắt cô là chiếc áo sơ mi trắng không cài hết nút. Nhìn lên một chút, nhưng ánh sáng chói lóa khiến khuôn mặt người ấy mờ đi, không thể nhìn rõ.
 
Chàng trai kéo cô đứng dậy, tận tình phủi bụi trên người cô, không quên hỏi han: "Cậu không sao chứ, có bị thương ở đâu không?"
 
"Tôi không sao, cảm ơn cậu..." Nói rồi cô vội cúi xuống, tay luống cuống kiểm tra giỏ đồ, phát hiện hộp trứng gà đã vỡ nát bét. Thoáng thấy săc mặt cô tái mét, anh nghiêng người cất giọng hỏi:
 
"Đồ trong giỏ bị gì sao?"
 
An Diệp ngẩng lên, hoảng loạn nói: "Trứng bị vỡ hết rồi. Mẹ sẽ mắng tôi mất!" 
 
"Nhưng không sao, chút tôi sẽ đi mua mới." Cô xoay người lại, nói ngượng.
 
Bỗng cô sững lại. Anh đã ghé sát từ lúc nào, khoảng cách gần đến mức cô nghe được hương thơm trên áo anh. Lúc này, Dương An Diệp mới nhìn rõ gương mặt anh. Từ bờ môi đến sống mũi cao thanh thoát, cho đến đôi mắt sâu thẳm.
 
Chàng trai rũ mắt, ánh mắt dừng lại trên hàng mi dài của cô, giọng anh trầm xuống: "Tôi tên Hoàng Nhật Phong. Cậu tên gì?"
 
"Dương An Diệp." Cô đáp.
 
Sau đó lấy điện thoại trong túi ra, đưa về phía cậu, giọng điệu vui vẻ: "Chúng ta trao đổi liên lạc được không?"
 
Anh nhíu mày: "Để làm gì?"
 
Cô mỉm cười, giọng nói kiên định: "Để cảm ơn cậu vì đã cứu tôi hôm nay. Có dịp, nhất định sẽ mời cậu một bữa."
 
Anh nhìn cô rồi đáp một tiếng: "Được."
 
"Nhất định chúng ta sẽ gặp lại." Cô nói nhanh, rồi quay người chạy đi.
 
"Dương An Diệp?" Hoàng Nhật Phong bật cười, vô tình làm lộ ra hàm răng trắng tinh.
 
"Chắc chắn gặp lại."
 
***
 
Sáng ngày khai giảng, An Diệp đến trường không sớm lắm. Nhưng do đi gấp quá thành ra chưa kịp ăn sáng gì cả. Vừa tới cổng trường, cô ngay lập tức tấp vào căn tin gần đó đẩy ngay ly mì Cung Đình vị cua bể rau răm. Mãi lo ăn khiến cô quên mất thời gian đang trôi qua.
 
Tới khi húp sạch giọt nước súp cuối cùng, cô mới giật mình nhận ra buổi lễ đã bắt đầu. Hốt hoảng, An Diệp ba chân bốn cẳng chạy vội vào sân trường. Nhưng cô không biết lớp mình ngồi ở hàng ghế nào, đành chọn đại một chỗ còn trống trong hàng bất kỳ ngồi xuống.
 
Nam sinh ngồi phía trước bất giác quay xuống, ánh mắt đầy tò mò nhìn cô:
 
"Cậu ở lớp nào? Nhìn lạ hoắc vậy?"
 
An Diệp luống cuống, lắp bắp nói:
 
"Ờ… mình ở lớp 12A5."
 
Cậu nam sinh bật cười, chỉ tay về dãy cuối cùng bên trái, tỉnh bơ đáp:
 
"12A5 bên kia kìa."
 
Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì, cậu ta nhấn mạnh từng chữ, kéo dài giọng đầy trêu chọc:
 
"Còn đây… là… lớp… 12A2."
 
Một giây… Hai giây… Ba giây…
 
An Diệp hóa đá tại chỗ. Cô cúi đầu cảm ơn rồi vắt chân lên cổ chạy nhanh về hàng ghế lớp mình.
 
Bây giờ nhớ lại cảm thấy bản thân lúc đó kỳ thực chỉ muốn đào cái hố chui xuống cho rồi.
 
***
 
Ngày đầu nhận lớp, An Diệp đang đi ngoài hành lang đã nghe tiếng cười nói ồn ào vọng ra.
 
Cô đưa mắt nhìn vào trong. Vừa nhìn thoáng qua, cô nhận ra số lượng bạn nam khá đông, một vài bạn nữ ngồi túm tụm với nhau trò chuyện rôm rả hết cả lên. Trong khi các lớp lân cận thì im thin thít, chả thấy cười nói gì.
 
An Diệp không vội bước vào, quay sang nhìn bảng danh sách lớp được dán bên ngoài cửa. Mắt lướt qua từng cái tên một, ngay lập tức có cái tên thu hút sự chú ý của cô:
 
"Hoàng Nhật Phong, số thứ tự 26, sinh ngày 15/8/2000."
 
An Diệp nhìn cái tên đó mất một lúc, cảm giác quen thuộc len lỏi, hình như đã từng nghe qua ở đâu đó rồi.
 
Nhìn lên trên, cô thấy tên mình:
 
Dương An Diệp, số thứ tự 9, sinh ngày 16/1/2000.
 
Không ngờ, lại học chung lớp với nhau. Trong lòng Dương An Diệp dâng lên chút tò mò về chàng trai này.
 
"Chào cô bạn đi lạc hôm khai giảng."
 
An Diệp giật mình quay sang, là nam sinh chọc quê cô trong buổi khai giảng đây mà. Cậu ta nhìn cô với ánh mắt thích thú, khoanh tay dựa người vào tường.
 
"Lại đi nhầm lớp à?"
 
An Diệp bĩu môi:
 
"Không có!"
 
Nói xong, cô liền bước nhanh vào lớp, không nhìn không cho cậu được phép bắt chuyện lâu hơn.
 
Trong lớp, cô đưa mắt nhìn quanh tìm chỗ ngồi phù hợp. Cuối cùng, cô chọn ngồi ở bàn thứ ba, tổ ba. Vị trí này rất thuận tiện để theo dõi bài giảng trên bảng.
 
An Diệp vừa ngồi xuống ghế đã nhận thấy dáng vẻ người phía trước rất đỗi quen thuộc. Hai cái đuôi tóc tiểu thư nhí nhảnh này chắc không ai khác ngoài Kiều Ân rồi.
 
Đoán trúng phóc, Kiều Ân quay xuống, hai người chạm mặt nhau. Vừa nhìn thấy cô, cô nàng liền nắm lấy tay phấn khích reo lên: "Diệp, năm nay tụi mình lại học chung nữa, tao vui quá!"
 
An Diệp mỉm cười đáp: "Tao cũng vậy."
 
Ngồi cạnh Kiều Ân năm ấy là một nam sinh tên Nguyễn Mạnh Trường. Cậu ta lầm lì đến mức gần như vô hình, điểm gây chú ý duy nhất có lẽ là cặp kính cận dày cộm chiếm gần nửa khuôn mặt.
 
Mãi sau, Kiều Ân mới bắt chuyện được với với cậu ta. Dù vậy, cô không tỏ ra khó chịu mà còn vui vẻ đề nghị:
 
"Bạn giúp tôi học bài với kiểm tra, đổi lại tôi sẽ bảo kê cho bạn nếu có ai đó ăn hiếp bạn."
 
Mạnh Trường không đáp lại, chỉ khẽ gật đầu, ngoài làm vậy ra cậu ta chẳng biết nói gì thêm.
 
Dương An Diệp đảo mắt nhìn quanh tìm Hữu Minh trong lớp, thật tình rất mong được chung với nhau một năm cuối cấp này. Thế nhưng, hy vọng ấy nhanh chóng bị dập tắt khi cô biết cậu đã được xếp vào lớp A2.
 
Ở ngôi trường này, A1 và A2 là hai lớp quy tụ những học sinh xuất sắc, thành tích nổi bật đến mức khó mà kể hết.
 
Hồi cấp hai Nguyễn Hữu Minh được mọi người trong lớp gọi với biệt danh mọt sách. Sở hữu chiều cao 1m76 ấn tượng cùng vẻ ngoài ôn nhu, điềm tĩnh, nhưng cuộc sống của anh chàng chỉ xoay quanh những cuốn sách dày cộm.
 
Sự ít nói của Hữu Minh đã thành thương hiệu. Cậu kiệm lời đến mức khiến mọi cuộc đối thoại đều rơi vào ngõ cụt. Dù đối phương có nỗ lực kéo dài câu chuyện đến đâu, Minh cũng chỉ đáp lại vài ba câu ngắn ngủi rồi thôi.
 
Cả ba chơi thân với nhau từ những ngày đầu cấp 2. Còn lý do vì sao thân được thì chả đứa nào nhớ hết, thấy vui tánh là nhào vô chơi cái thân tới giờ luôn. Hữu Minh nổi tiếng học giỏi, luôn giữ vững phong độ trong top đầu và được xếp vào lớp chọn nhờ thành tích xuất sắc, đứng hạng ba toàn trường.
 
Hạng nhì là Trần Hữu Duy Anh, một cái tên không kém phần ấn tượng. Còn hạng nhất từ trước đến nay luôn là một ẩn số khiến không ít người tò mò.
 
Một lúc sau, một bạn nữ tiến đến chỗ An Diệp, xin được ngồi chung. An Diệp vui vẻ gật đầu đồng ý. Cô gái giới thiệu tên mình là Nguyễn Phạm Thùy Dương, học sinh mới chuyển từ Hà Nội vào đây vì đặc thù công việc của ba.
 
Ba cô là sĩ quan quân đội, thường xuyên đi công tác xa và luân chuyển đơn vị nên cả gia đình buộc phải chuyển theo.
 
Thùy Dương có dáng người cao ráo, thanh mảnh, tựa như cành liễu mềm mại đung đưa trong gió. Mái tóc đen dài óng mượt được thắt gọn thành hai bím đuôi sam hai bên, làm nổi bật những đường nét thanh tú trên gương mặt cô. Trông cô hệt như một nàng thơ từ trong tranh bước ra.
 
Chất giọng của Thùy Dương nhẹ nhàng, thanh thoát, vang lên trong trẻo. Rất nhanh đã tạo được thiện cảm với An Diệp và Kiều Ân ngay từ lần đầu gặp gỡ.
 
Vài phút sau, cửa lớp khẽ mở, một người phụ nữ duyên dáng bước vào. Trên người mặc bộ áo dài đỏ thắm, điểm xuyến những đóa hoa vàng rực rỡ. Giọng nói có phần khá cứng nhắc, gương mặt không biểu lộ biểu cảm quá rõ ràng.
 
"Chào các em, cô là Trương Thị Mỹ Nhi, giáo viên chủ nhiệm của lớp mình năm nay, đồng thời sẽ dạy các em môn Ngữ Văn." Nói xong, cô quay người lại, viết lên bảng một dãy số điện thoại.
 
"Đây là số điện thoại của cô. Các em ghi lại để tiện liên lạc khi cần."
 
Nghe vậy, An Diệp liền lấy quyển sổ tay nhỏ từ cặp ra, cẩn thận ghi chép, sau đó kẹp lại thật gọn gàng.
 
Cô Nhi lật cuốn sổ danh sách lớp, mỉm cười: "Lớp mình có tổng cộng 36 bạn. Giờ cô sẽ điểm danh. Nghe tên mình thì hô "có" thật to giúp cô nha!"
 
Khi cô giáo lần lượt đọc từng cái tên, tiếng hô "có" theo đó vang đều đặn. Mọi thứ diễn ra thật suôn sẻ, không khí trong lớp vẫn yên ả, cho đến khi cô gọi:
 
"Hoàng Nhật Phong."
                                                                        _END CHƯƠNG 2_
 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px